Không biết bao nhiêu lâu sau.
Tôi giật mình mở mắt bởi tiếng điện thoại đang rung bần bật trong túi xách.
Ở đó, ngay trước mắt tôi là gương mặt của Masaki, gần đến mức không biết có phải tôi vừa được hôn không.
Tôi giật mình, lỡ la lên một tiếng trước khoảng cách gần đến thế.
“A, cuối cùng cậu cũng tỉnh. Cậu khóc mệt quá nên thiếp đi đó”.
Masaki hơi mỉm cười nói như một đứa trẻ tinh nghịch.
“Ôi, a... Xin lỗi”.
Tôi vội vàng ngồi dậy, dụi dụi mắt, rồi lấy tay cào cào sửa sang lại mái tóc.
Nãy giờ— trong phòng học im lặng như tờ, tôi đã khóc liên tục từ lúc chạy vào đây, khóc tới nỗi đến hít thở cũng khó khăn.
Hồi tưởng lại những kí ức ở bên Sou từ lúc gặp nhau tới giờ, mỗi mảnh kí ức hiện ra là một lần nước mắt trào lên không ngừng, không cách nào kìm lại được.
Và trong thời gian đó, Masaki luôn bên cạnh tôi.
Cậu ấy chỉ ngồi bên tôi, không vỗ đầu an ủi, cũng không nói một lời.
Nhờ vậy mà tôi cảm thấy an tâm và ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
Cũng có thể tại hôm qua, tới tận sáng tôi cũng không thể ngủ được.
“Lúc nãy điện thoại của cậu kêu đó”.
Masaki chỉ vào túi xách của tôi và nhắc.
(Á)
Tôi mau chóng lục túi xách lấy điện thoại ra, kiểm tra tin nhắn mới.
Kanon, em đang ở đâu?
Tôi biết là Sou gửi. Chắc anh ấy đã về nhà rồi.
“...Tớ phải về”.
Tôi nói gần như đang thì thầm.
“Để tớ đưa cậu về”.
Masaki từ từ đứng dậy, mỉm cười đề nghị nhẹ nhàng.
“Không cần đâu, tớ không sao”.
Tôi ngẩng lên nhìn Masaki, nhẹ lắc đầu. Từ tận đáy con tim, tôi cảm thấy buồn tủi, muốn có ai đó ở bên mình.
Nếu ai đó là Masaki thì hẳn tôi sẽ rất vui mừng.
Nhưng mặt khác tôi lại muốn ở một mình.
Trước khi trở lại làm bạn bè, tôi muốn một mình ngẫm lại không sót một thứ gì về những ngày tháng cùng nhau trải qua với Sou.
Nếu không làm vậy, tôi sẽ không thể nói lời chia tay với Sou được.
“Thật không?”
“Ừ”.
“... Ừm, đừng cố quá nhé”.
Masaki lại lộ ra vẻ mặt lo lắng trước cái gật đầu vờ như không sao của tôi. Phải chăng Masaki lúc ấy đã từng trải nhiều điều hơn cả tôi và Sou?
Vì vậy nên chắc cậu ấy đã biết tôi đang nghĩ gì.
“Ừ, cảm ơn nhé, Masaki”.
Masaki không nói gì cả, vì cậu ấy hiểu được nỗi buồn đó của tôi.