Tình bạn và Tình yêu

Lượt đọc: 282 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THƯ THỨ CHÍN Bà Marlowe gửi Cô Lutterell

❊ ❊ ❊

Phố Grosvenor, ngày 10 tháng 4

Eloisa thân mến, ta có cần phải nói rằng thư của nàng đáng quý đến nhường nào với ta không nhỉ? Chẳng gì chứng minh rõ ràng hơn cho niềm vui mà bức thư đem lại, hay khát khao của ta về việc duy trì thư từ qua lại thường xuyên, bằng việc ta đang làm đây: trả lời nàng ngay trước khi tuần này kết thúc. Nhưng đừng tưởng bở rằng ta tự nhận mình là người khuôn phép đâu nhé; ngược lại, ta xin đảm bảo với nàng rằng, việc ngồi viết cho nàng mang lại sự thỏa mãn lớn hơn gấp bội so với việc dành cả buổi tối ở một buổi hòa nhạc hay vũ hội. Ông Marlowe cứ nằng nặc muốn ta phải xuất hiện tại mấy chốn công cộng mỗi tối, khiến ta chẳng nỡ lòng nào từ chối, nhưng thâm tâm ta lại quá đỗi muốn ở nhà. Vì vậy, ngoài cái thú vui được dành thời gian cho Eloisa thân yêu của ta, thì cái cớ "phải viết thư" để được ở nhà cùng cậu con trai bé bỏng là một cái cớ hoàn hảo – nàng biết rõ ta quá mà, đó chính là động lực to lớn (nếu cần phải có động lực) để ta duy trì việc viết thư cho nàng một cách đầy hứng khởi. Còn về nội dung thư từ của nàng, dù là chuyện buồn hay chuyện vui, nếu nó liên quan đến nàng thì với ta đều thú vị cả; không phải ta không nghĩ rằng cái kiểu nuông chiều nỗi sầu muộn của chính mình bằng cách cứ nhắc đi nhắc lại và đắm chìm vào nó chỉ khiến mọi sự thêm tệ hại, và rằng sẽ khôn ngoan hơn nếu nàng tránh xa cái đề tài buồn bã đó đi; nhưng vì ta biết rõ cái kiểu khoái lạc sầu muộn êm đềm ấy mang lại cho nàng cảm giác dễ chịu nhường nào, nên ta chẳng nỡ tước đoạt cái thú vui to lớn đó của nàng. Ta chỉ yêu cầu một điều: đừng mong chờ ta sẽ hùa theo trong những lá thư của mình; ngược lại, ta dự định sẽ lấp đầy chúng bằng những lời bông đùa dí dỏm và hài hước, đến mức sẽ buộc gương mặt ngọt ngào nhưng đượm buồn của Eloisa phải mỉm cười mới thôi.

Trước hết, nàng phải biết rằng ta đã gặp ba người bạn của chị em nàng, đó là phu nhân Lesley và các cô con gái, ở chốn công cộng hai lần kể từ khi ta đến đây. Ta biết nàng đang sốt ruột muốn nghe ý kiến của ta về nhan sắc của ba quý cô mà nàng đã nghe kể nhiều đến thế. Này nhé, vì nàng đang ốm yếu và u sầu đến mức chẳng còn chút kiêu kỳ nào, nên ta nghĩ mình có thể bạo dạn mà nói với nàng rằng, ta chẳng thấy gương mặt ai trong số họ xinh đẹp như gương mặt của nàng cả. Dù rằng họ đều xinh đẹp—phu nhân Lesley thì ta đã gặp trước đây rồi; ta tin là thiên hạ sẽ nhận xét các cô con gái của bà có gương mặt thanh tú hơn mẫu thân, nhưng mà, nhờ vào vẻ rạng rỡ của làn da, cộng thêm một chút kiểu cách và vô vàn những câu chuyện phiếm (ở cả hai khoản này, bà ấy đều vượt xa mấy cô con gái), ta dám cá rằng bà ấy sẽ thu hút được nhiều người hâm mộ chẳng kém gì những đường nét chuẩn mực của Matilda và Margaret đâu. Ta chắc chắn nàng sẽ đồng ý với ta rằng, chẳng ai trong số họ có kích thước đạt chuẩn của vẻ đẹp thực sự, khi nàng biết rằng hai cô thì cao hơn chúng ta, còn cô kia thì lại thấp hơn. Bất chấp khuyết điểm đó (hoặc chính nhờ vào nó), vóc dáng của các cô nhà Lesley có vẻ gì đó rất cao quý và uy nghi, còn người mẹ kế xinh xắn của họ thì lại toát ra vẻ hoạt bát đầy dễ chịu. Nhưng dù người này có uy nghi, người kia có hoạt bát, thì gương mặt của họ đều chẳng sở hữu nét ngọt ngào mê hoặc như của Eloisa nhà ta, một nét đẹp mà sự ủ rũ hiện tại chẳng hề làm giảm đi chút nào. Chồng ta và anh trai nàng mà biết được những lời tán dương ta dành cho nàng trong lá thư này thì họ sẽ nói gì nhỉ? Thật bất công khi một phụ nữ xinh đẹp không bao giờ được chính giới của mình khen ngợi mà không bị nghi ngờ là kẻ thù không đội trời chung hoặc là một kẻ nịnh hót cố tình. Đàn ông họ cư xử đáng yêu biết bao trong khoản này! Một gã đàn ông có thể tuôn ra bốn mươi lời tử tế với gã khác mà chẳng ai nghi ngờ hắn được trả tiền để làm thế, và miễn là hắn làm tròn bổn phận với phái nữ chúng ta, thì chúng ta chẳng bận tâm hắn lịch thiệp với giới của hắn đến đâu đâu.

Xin nhờ bà Lutterell nhận cho lời thăm hỏi của ta, Charlotte, cưng của ta, và gửi tới Eloisa những lời chúc tốt đẹp nhất cho sự hồi phục cả về sức khỏe lẫn tinh thần mà một người bạn hết mực yêu thương có thể trao gửi.

E. Marlowe.

Ta e rằng lá thư này chẳng phải là minh chứng xuất sắc cho khả năng viết lách dí dỏm của ta; và đánh giá của nàng về tài năng ấy hẳn sẽ chẳng tăng lên chút nào khi ta thú thật rằng, ta đã cố gắng hết sức để viết cho thật thú vị rồi đấy.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.