Lời Hiệu Triệu Của Cthulhu

Lượt đọc: 1609 | 4 Đánh giá: 7,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
– Iii –

❊ ❊ ❊

TRONG KHI ẤY, LÃO WHATELEY GIÀ VẪN TIẾP TỤC MUA gia súc, dù rằng số lượng vật nuôi của lão không tăng thêm mấy. Lão cũng đốn gỗ và bắt đầu sửa chữa những khu không ai dùng trong nhà mình – một ngôi nhà rộng rãi, mái nhọn, với chái phía sau bị xây thụt hẳn vào bên trong sườn đồi rải rác đá. Từ trước đến nay, lão và con gái vốn chỉ dùng ba phòng ít hư hại nhất ở tầng trệt mà thôi.

Lão già hẳn phải sở hữu một sức mạnh phi thường thì mới có thể cáng đáng được nhiều công việc lao động cực nhọc nhường ấy. Dù đôi lúc lão vẫn lải nhải như người mất trí, song công cuộc sửa sang nhà cửa của lão cho thấy lão xem chừng đã lường trước tính sau rất kĩ lưỡng. Công việc này bắt đầu ngay từ khi Wilbur ra đời, lúc một trong nhiều nhà kho dụng cụ đột nhiên được sắp xếp lại rất ngăn nắp, đóng ván che, và trang bị một ổ khoá kiên cố mới tinh.

Giờ đây, quá trình khôi phục lại khu tầng trên bị bỏ không của ngôi nhà cũng được lão già tiến hành cẩn thận chẳng kém. Lão chỉ bộc lộ cái chất gàn dở của mình khi đóng ván che kín mít tất cả các cửa sổ trong khu mới sửa – dẫu nhiều người bảo riêng việc phí công sửa lại khu ấy cũng đã đủ điên rồi. Bớt khó hiểu hơn là việc lão sửa lại một phòng khác ở dưới tầng cho đứa cháu trai của mình – vài người khách ghé thăm đã nhìn thấy căn phòng đó, dù không ai được cho lên khu tầng trên đóng ván.

Bên trong căn phòng này, lão đóng đẩy các kệ cao và chắc chắn; rồi lão bắt đầu xếp dần lên đấy tất cả những cuốn sách cổ mục nát cùng mấy tựa sách lẻ, hồi trước vốn bị lão chất đống bừa bãi ở đủ các góc phòng khác nhau, theo kiểu xem chừng rất quy củ.

“Tao có dùng đến chúng chút ít,” lão luôn nói vậy trong lúc loay hoay tìm cách dán một trang văn tự cổ bị rách bằng thứ hồ tự chế trên cái bếp lò gỉ sét, “nhưng thằng nhỏ rồi sẽ sử dụng được chúng hữu hiệu hơn. Cần phải sắp xếp ngăn nắp hết mức có thể cho thằng nhỏ, bởi tất cả những gì nó được học sẽ đều từ đấy mà ra cả.”

Khi Wilbur được mười chín tháng tuổi – vào tháng Chín năm 1914 – vóc dáng cũng như những gì thằng nhóc làm được đã lên đến ngưỡng đáng lo ngại. Nó lớn ngang một đứa trẻ bốn tuổi, đồng thời còn biết ăn nói rất trôi chảy và cực kì thông minh. Nó tự tung tự tác chạy rong trên khắp mọi cánh đồng và các quả đồi, luôn bám theo mẹ mình mỗi lần cô ta đi lang thang.

Lúc ở nhà, thằng bé sẽ cần mẫn xem những bức tranh và biểu đồ kì quái trong sách của ông mình, còn lão Whateley già hướng dẫn và giáo huấn nó suốt những buổi chiều dài và im ắng. Lúc này thì công cuộc sửa sang lại ngôi nhà đã hoàn tất, và ai nhìn vào cũng đều băn khoăn không hiểu tại sao một trong những cửa số tắng trên lại bị đóng thành cánh cửa gỗ cứng.

Đó là một cửa sổ ở phía sau đầu hồi đằng Đông, sát với ngọn đồi; và không ai mường tượng ra nổi tại sao ông lão lại xây thêm một đường lăn gỗ móc cọc chằng, dẫn từ mặt đất lên cái cửa đó. Vào khoảng giai đoạn công việc tu sửa được hoàn thiện, dân tình nhận thấy rằng cái kho dụng cụ cũ, vốn bị khoá chặt và bít kín cửa sổ kể từ khi Wilbur ra đời đến nay, đã lại bị bỏ không.

Cánh cửa đong đưa đầy bơ phờ, để mở toang hoang, và có một lần, khi Earl Sawyer bước vào trong đấy sau khi đến nhà bán gia súc cho lão Whateley già, gã choáng váng cả người trước cái mùi hôi thối dị thường mà mình đụng phải – gã khẳng định rằng trước giờ gã mới chỉ ngửi thấy cái mùi như thế ở gắn mấy vòng tròn của đám thổ dân da đỏ trên các ngọn đồi, và nó dứt khoát không thể bốc ra từ bất cứ thứ gì lành mạnh hay tồn tại trên cõi đời này. Nhưng xét cho cùng, nhà cửa và kho lán của dân Dunwich vốn cũng chẳng nức tiếng thơm tho gì cho cam.

Những tháng tiếp theo không có sự kiện nào đáng chú ý cả, ngoại trừ việc tất cả mọi người đều thề rằng những tiếng ồn bí ẩn trên đồi đã gia tăng, chậm rãi nhưng đều đặn. Vào Đêm Thánh Walpurgis(1) năm 1915, xuất hiện những cơn rung chấn mà ngay cả người dân Aylesbury cũng cảm nhận được, còn Halloween năm sau thì xuất hiện những tiếng ầm ầm dưới lòng đất, trùng khớp đến lạ với những ngọn lửa bùng lên – “trò phù thuỷ do đám nhà Whateley làm đấy” – trên đỉnh đồi Sentinel.

(1) Đêm trước ngày lễ tưởng niệm của Thánh Walpurgis (1/5)

Wilbur cứ lớn lên theo một kiểu rất bất thường, khiến nó trông như một đứa bé mười tuổi khi mới sang năm tuổi thứ tư. Bây giờ nó tự đọc hau háu; nhưng ít nói hơn hẳn so với trước đây. Một bản tính trầm mặc đầy chín chắn xâm chiếm lấy nó, và lần đầu tiên thiên hạ bắt đầu bàn tán hẳn hoi về cái vẻ tàn ác đang dần xuất hiện trên khuôn mặt như dê của thằng nhóc.

Đôi khi nó sẽ lẩm bẩm một thuật ngữ lạ và tụng những vần vè kì quái, khiến một nỗi kinh hoàng không thể lí giải được dấy lên trong lòng người nghe, làm họ không khỏi ớn lạnh. Sự thù ghét của lũ chó đối với thằng bé giờ đã nghiêm trọng hết sức, và nó buộc phải mang theo một khẩu súng lục thì mới có thể được an toàn mỗi khi đi đây đi đó trên miền quê này. Việc thằng nhóc thỉnh thoảng vẫn phải sử dụng món vũ khí của mình khiến nó chẳng được giới chủ chó quý mến gì.

Những vị khách ít ỏi tại ngôi nhà ấy thường sẽ thấy Lavinia thui thủi một mình ở tầng trệt, trong khi những tiếng kêu la và tiếng bước chân kì lạ cứ vang lên trong cái tầng hai bị đóng ván bít kín. Cô ta chẳng bao giờ chịu tiết lộ cha và con mình đang làm gì ở trên đó, mặc dù đã có một lần, cô ta tái nhợt và lộ vẻ sợ hãi bất thường khi một người bán cá đùa giỡn thử mở cánh cửa dẫn lên cầu thang, lúc ấy đang được khoá chặt.

Người bán hàng nói với đám vô công rồi nghề chỗ cửa tiệm của làng Dunwich rằng ông ta chắc chắn đã nghe thấy tiếng một con ngựa giẫm đạp ở tầng trên. Đám vô công rồi nghề đăm chiêu ngẫm ngợi, nghĩ về cánh cửa và đường lăn, và về những con gia súc nhoằng một cái đã biến mất.

Thế rồi họ rùng mình khi nhớ lại những giai thoại về lão Whateley già hồi lão còn trẻ, và về những tạo vật kì lạ được triệu hồi lên từ bên dưới lòng đất nếu đem hiến tế một con bò thiến cho một số đấng thánh thần tà giáo nào đấy vào đúng thời điểm thích hợp. Được một thời gian, thiên hạ để ý thấy rằng lũ chó bắt đầu căm ghét và hãi sợ toàn bộ ngôi nhà của đám Whateley dữ dội chẳng kém gì thái độ của chúng với thằng bé Wilbur.

Năm 1917, chiến tranh bùng nổ, và điền chủ Sawyer Whateley, với tư cách là chủ tịch hội đồng quân dịch địa phương, phải rất chật vật tìm sao cho đạt số lượng trai tráng Dunwich đủ khoẻ mạnh để gửi đến trại huấn luyện. Lấy làm lo lắng trước những dấu hiệu cho thấy nguyên cả một vùng đã trở nên thoái hoá, chính phủ cắt cử một số sĩ quan và chuyên gia y tế đến để điều tra; triển khai một cuộc khảo sát mà các độc giả báo chí vùng New England hẳn vẫn còn nhớ.

Chính nhờ sự đình đám của cuộc điều tra này mà giới phóng viên mới biết đến gia đình nhà Whateley, và khiến tờ Boston Globe cũng như Arkham Advertiser đăng tải những bài báo Chủ Nhật cường điệu về sự phát triển thần tốc của thằng bé Wilbur, ma thuật hắc ám của lão Whateley già, những gian kệ chứa đầy các cuốn sách kì lạ, khu tầng hai bị bít kín của nông trại cổ, và sự kì lạ của cả cái miền này cũng như những tiếng ồn trên các ngọn đồi nơi đây. Wilbur hồi ấy bốn tuổi rưỡi, và trông như một thanh niên mười lăm tuổi. Môi và má nó phủ một lớp râu lơ thơ thô sẫm màu, và giọng thì đã bắt đầu vỡ.

Earl Sawyer đến nhà của gia đình Whateley cùng với hai nhóm phóng viên và phó nháy, và bảo họ hãy để ý đến cái mùi xú uế kì quái mà lúc bấy giờ dường như toả xuống từ khu tầng trên kín mít. Gã nói nó giống hệt cái mùi gã từng thấy xuất hiện trong kho dụng cụ bị bỏ không lúc ngôi nhà cuối cùng cũng được sửa xong; và nó tương tự mấy cái hương phảng phất gã chắc chắn bản thân đôi khi vẫn ngửi thấy gần những vòng tròn đá trên núi.

Dân làng Dunwich đọc các bài báo khi chúng được đăng, và cười bò trước những sai lầm đầy hiển nhiên. Họ cũng không hiểu tại sao tác giả các bài báo lại cứ quan trọng hoá việc lão Whateley già luôn trả tiền cho đám gia súc bằng những đồng vàng có niên đại vô cùng cổ xưa. Gia đình Whateley đã tiếp đón các vị khách với thái độ khó chịu không buồn giấu giếm, mặc dù họ không dám làm mọi chuyện thêm rùm beng bằng cách dùng bạo lực chống đối hay từ chối nói chuyện.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.