Lời Hiệu Triệu Của Cthulhu

Lượt đọc: 1609 | 4 Đánh giá: 7,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
– Vii –

❊ ❊ ❊

ẤY NHƯNG TẤT CẢ NHỮNG ĐIỀU NÀY CHỈ LÀ KHÚC dạo đầu của sự kiện kinh hoàng thực sự tại Dunwich. Các quan chức giải quyết hết mọi thủ tục cần thiết trong hoang mang, các tình tiết bất thường được cẩn thận giấu biệt khỏi báo chí và công chúng, đã có người được cử đến Dunwich và Aylesbury nhằm tìm nhà và báo tin cho người thừa kế của Wilbur Whateley quá cố, bất kể đó có là ai.

Họ thấy đám dân quê nơi đây đang trong tình trạng cực kì kích động, cả vì mấy tiếng ầm ầm rên vang ngày một lớn bên dưới những ngọn đồi hình vòm lẫn vì cái mùi hôi thối bất thường và âm thanh oàm oạp dồn dập, phát ra càng lúc càng ồn ã từ cái vỏ rỗng khổng lồ do nông trại bít ván kín mít của Whateley cấu thành.

Earl Sawyer, người chịu trách nhiệm chăm sóc ngựa cùng gia súc trong lúc Wilbur vắng mặt, đã khủng hoảng thần kinh nghiêm trọng. Mấy vị chức trách nại cớ để không phải đặt chân vào cái chốn đóng ván ồn ào kia; và rất lấy làm mừng khi được gói gọn công cuộc khảo sát khu vực thằng bé quá cố từng sống, tức mấy cái nhà kho mới được sửa chữa, trong đúng một lần viếng thăm duy nhất. Họ trình một bản báo cáo đầy tẻ nhạt lên cho toà án Aylesbury, và theo lời đồn thì các vụ kiện liên quan đến quyền thừa kế vẫn đang được giải quyết giữa vô số nhánh nhà Whateley, cả đã suy thoái lẫn chưa, ở vùng thượng thung lũng Miskatonic.

Một bản thảo với độ dài gần bất tận với nội dung là các kí tự lạ đã được tìm thấy trên chiếc tủ cũ mà chủ nó dùng làm bàn, và nó chẳng khác nào một câu đó khó hiểu đối với những người đã phát hiện ra. Bản thảo được viết theo kiểu gióng ngang như một cuốn sổ cái khổng lồ, và căn cứ vào khoảng cách dãn dòng cũng như cách màu mực và nét chữ thay đổi mà đây được đoán là một cuốn nhật kí.

Sau một tuần tranh luận, nó đã được gửi đến Đại học Miskatonic cùng với bộ sưu tập sách kì lạ của thằng bé quá cố để nghiên cứu và có thể là phiên dịch nữa. Nhưng chẳng bao lâu sau, ngay cả những nhà ngôn ngữ học hàng đầu cũng nhận thấy rằng sẽ khó có thể giải mã được bản thảo này. Tính đến nay vẫn chưa phát hiện ra bất kì vết tích gì của chỗ vàng cổ mà Wilbur và lão Whateley già luôn sử dụng để thanh toán các khoản nợ của mình.

Vào đêm mùng 9 tháng Chín, nỗi kinh hoàng sổng ra. Tối hôm ấy, những tiếng ồn trên đồi vang lên rất rõ, và đám chó hung hăng cứ sủa thâu đêm. Những người dậy sớm vào ngày mùng 10 nhận thấy phảng phất trong không khí mùi hôi thối dị thường. Khoảng bảy giờ, Luther Brown, thằng nhóc giúp việc tại nông trại của George Corey, chỗ giữa thung lũng Cold Spring và ngôi làng, cuống cuồng phóng về sau khi dắt lũ bò ra bãi cỏ mười hecta lúc ban sáng.

Thằng nhóc gần như bị co giật vì sợ hãi lúc loạng choạng lao vào trong nhà bếp; và ở sân bên ngoài là đàn bò khiếp đảm chẳng kém, bấy giờ đang cà móng và rống đầy thảm thương sau khi đã cùng hoảng loạn bám theo thằng bé để quay về. Giữa những tiếng thở hổn hển, Luther cố gắng lắp bắp thuật lại câu chuyện của mình cho bà Corey nghe.

“Đoạn trên con đường sau thung lũng ấy, cô Corey - có thứ gì đấy từng ở đó! Nó có mùi như sấm sét, tất cả các bụi rậm với cây con đều bị đẩy bạt lại khỏi con đường như thể một ngôi nhà đã di chuyển dọc theo đấy. Và đó vẫn chưa phải là điều tệ nhất đâu. Trên đường có dấu chân, cô Corey à – những dấu chân tròn khổng lồ, lớn ngang miệng thùng phuy, tất cả đều lún sâu như thể từng có một con voi đi ngang, có điều bốn chân thì không đủ để tạo nên những dấu chân ấy! Cháu quan sát dăm ba dấu trước khi bỏ chạy, và cháu thấy phủ trên tất cả mọi dấu là những đường xoè ra từ một điểm, trông cứ như những chiếc quạt lá cọ lớn – lớn gấp hai hay ba lần lá bình thường – bị ép phẳng xuống dưới đường. Cái mùi thật kinh khủng, giống như mùi quanh chỗ căn nhà cũ của Phù thuỷ Whateley..."

Đến đoạn này thì nó ấp úng, và dường như lại bị nỗi sợ hãi từng khiến mình phải vắt giò lên cổ chạy về nhà làm cho run lẩy bẩy. Vì không thể khai thác thêm thông tin gì nữa, bà Corey bắt đầu gọi điện cho hàng xóm. Và thế là đoạn dạo đầu của bản nhạc hoảng loạn bắt đầu lan truyền khắp nơi, chẳng khác nào điềm báo cho những nỗi khiếp đảm khổng lồ.

Khi bà ta liên hệ với Sally Sawyer, quản gia nhà Seth Bishop, nơi gần nhà của gia đình Whateley nhất, đến lượt bà ta phải lắng nghe thay vì truyền đạt; bởi vì do khó ngủ, thằng cu Chauncey của Sally đã lên chỗ ngọn đồi mạn gần nhà của Whateley, và hoảng hồn quay trở lại sau khi ngó qua nơi ấy cùng bãi cỏ nơi ông Bishop thả đám bò của mình suốt đêm.

“Dạ, chị Corey à, giọng nói run rẩy của Sally truyền qua đường dây, “thằng Chauncey vừa chạy về như ma đuổi, và gần như không thốt nổi nên lời vì sợ hãi! Nó bảo nhà của lão Whateley nổ tung cả rồi, gỗ văng khắp nơi như thể thuốc nổ đã được sử dụng bên trong. Chỉ có tầng dưới cùng không sao, nhưng nó bị một chất gì đó phủ kín giống như nhựa hắc ín có mùi rất kinh, nhỏ tong tỏng xuống dưới đất qua mép phần tường gỗ bên bị nổ.

Trong sân có mấy cái dấu gì rất ghê rợn nữa – những dấu tròn to hơn một cái thùng phuy, và cũng dính lớp nhớp cái thứ chất vấy trên ngôi nhà bị nổ. Chauncey nói chúng dẫn vào trong đồng cỏ, một mảng cỏ chỗ đấy rộng hơn cả cái chuồng đã bị đạp bẹp, rồi tại những nơi mấy dấu tròn đi qua, tất cả các bức tường đá đều bị hất văng tứ tung.

“Và chị Corey này, Chauncey còn kể nó phải đi tìm đám bò của ông Seth, bất chấp lúc bấy giờ đang sợ phát khiếp; thằng nhỏ tìm thấy chúng tại đồng cỏ mạn trên, gần chỗ Devil's Hop Yard, trong trạng thái tệ hại vô cùng. Phân nửa lũ bò đã biến mất, và phân nửa còn sót lại thì bị hút khô cả máu, trên thân là các vết loét tương tự như những gì từng xuất hiện trên đám gia súc của Whateley kể từ hồi thằng nhãi đen nhẻm của Lavinny chào đời.

Ông Seth đang đi kiểm tra đám bò, nhưng tui cam đoan là ổng sẽ không bén mảng đến quá gần nhà của Phù thuỷ Whateley đâu! Chauncey không quan sát cẩn thận xem cái mảng cỏ bẹp lớn dẫn đi đâu sau khi nó rời đồng cỏ, nhưng thằng nhỏ nghĩ cái đấy hướng về phía con đường dẫn vào ngôi làng trong thung lũng.

“Tui cam đoan đấy, chị Corey ạ, có thứ đáng lẽ không được sống ra nhưng nay lai đang tự tung tự tác rồi, và riêng về phần mình thì tui tin thằng nhãi Wilbur Whateley kia chính là thủ phạm đã sản sinh ra thứ đấy, thế nên nó mới có kết cục thê thảm như vậy. Trước giờ tui toàn bảo với tất cả mọi người là bản thân thằng nhãi cũng có phải là người hẳn đâu; tui nghĩ nó và lão Whateley già hồi trước hẳn đã nuôi thứ gì đó thậm chí còn không giống người bằng thằng nhãi trong cái nhà bị bít kín lại kia. Quanh Dunwich luôn có những thứ tàng hình – những thứ còn sống – không phải là con người mà cũng chẳng tốt lành gì cho con người.

“Đêm qua mặt đất phát tiếng rất ồn ã, và đến gần sáng thì Chauncey nghe thấy lũ chim đớp muỗi trong thung lũng Cold Spring kêu váng trời váng đất đến độ nó không thể ngủ nổi. Thế rồi nó có cảm tưởng mình nghe thấy một âm thanh gì đấy nữa văng vẳng vọng lại từ phía nhà của Phù thuỷ Whateley – kiểu như tiếng gỗ bị rứt hay bóc toạc ra, giống một cái hộp gỗ lớn được mở ra phía đằng xa ấy.

Với tất cả những chuyện ấy, nó không ngủ nghê được tí nào cho tới khi mặt trời lên, sáng nay thì vừa dậy phát là nó đã chạy qua chỗ ngôi nhà của Whateley xem có chuyện gì luôn. Nó đã thấy đủ lắm rồi, tui cam đoan đấy, chị Corey ạ! Điều này chẳng tốt lành gì cả, tui nghĩ cánh đàn ông cần phải lập một nhóm và làm gì đó thui. Tui biết có thứ kinh khủng nào đấy đang tự do, và cảm thấy như thể mình tận số đến nơi rồi, dù chỉ có Chúa mới biết cụ thể nó là gì.

“Thằng Luther bên chỗ chị có để ý nhìn xem mấy cái dấu vết lớn kia dẫn đi đâu không? Không à? Ôi, chị Corey ơi, nếu chúng mà nằm ở mạn này của con đường thung lũng, và chưa đến được nhà chị, tui tin chúng hẳn đã đâm thẳng vào trong thung lũng. Chắc là đúng rồi. Tui trước giờ toàn nói thung lũng Cold Spring chẳng phải là chốn lành mạnh hay tử tế gì cho cam mà. Đám chim đớp muỗi và đom đóm tại đó không bao giờ hành xử như tạo vật của Chúa. Thiên hạ đồn rằng ta sẽ có thể nghe thấy những thứ lạ kì lướt qua và kháo chuyện trên không tại đó nếu đứng đúng nơi, giữa dốc đá và Bear's Den.”

Đến trưa hôm ấy, nguyên ba phần tư cánh đàn ông của Dunwich đã đổ hết ra ngoài những con đường và đồng cỏ giữa khu tàn tích mới tạo của gia đình Whateley và thung lũng Cold Spring, hãi hùng săm soi các dấu chân khổng lồ, quái dị, đám gia súc thương tật của Bishop, đống đổ nát kì lạ, hôi thối của khu nông trại, và chỗ cỏ cây giập nát, rối bù của những cánh đồng và bờ đường.

Bất kể thứ đã sổng ra ngoài thế giới có là gì thì nó chắc chắn cũng đã tiến xuống khe núi lớn đầy hiểm ác; bởi vì tất cả cây cối hai bên sườn khe đều cong oằn và gãy, một đại lộ lớn bị khoét xuyên qua các bụi cây thấp treo trên vách đá. Cứ như thể một ngôi nhà đã bị một trận tuyết lở đẩy đi, trượt qua mớ cây cối đan xen rối rắm trên con dốc gần như thẳng đứng.

Không có âm thanh nào vọng lên từ bên dưới, mà chỉ có một mùi xú uế thoang thoảng, không rõ là gì. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi cánh đàn ông muốn ở lại bên mép khe núi và cãi cọ hơn là leo xuống và đương đầu với con quái vật khổng lồ bí ẩn ngay tại hang ổ của nó. Ba con chó đi cùng đoàn người mới đầu sủa rất hăng, nhưng khi đến gần thung lũng thì tỏ vẻ khiếp nhược và ngần ngại.

Ai đó gọi điện báo tin cho tờ Aylesbury Transcript; nhưng vì đã quá nhàm tai với những câu chuyện hoang đường bắt nguồn từ Dunwich, biên tập viên chỉ viết một đoạn hài hước về nó; và không lâu sau đó thì bài ấy được Associated Press sao chép lại.

Đêm hôm đó, tất cả mọi người đi về nhà, và mọi ngôi nhà cũng như chuồng trại đều được rào chắn vững chãi hết sức có thể. Lẽ đương nhiên, không có gia súc nào được thả rông ngoài đồng hoang. Khoảng hai giờ sáng, một mùi hôi thối đáng sợ và tiếng chó sủa dữ dội đánh thức gia đình Elmer Frye, ở rìa phía Đông thung lũng Cold Spring, và tất cả đều đồng ý rằng họ nghe thấy một âm thanh sột soạt hay óc ách nghèn nghẹt gì đó vọng vào từ đâu đó bên ngoài.

Bà Frye đề nghị gọi điện thoại cho hàng xóm, và Elmer chồng bà sắp sửa đồng ý thì tiếng gỗ vỡ nát ngắt ngang cuộc trò chuyện của họ. Có vẻ nó đến từ chỗ cái chuồng; rồi theo liền sau đó là tiếng bọn gia súc gào rống và giẫm đạp lên nhau đầy kinh dị. Lũ chó chảy dãi ròng ròng và thu mình sát chân cả gia đình đang sợ đến đờ hết cả người.

Ông Frye thắp đèn lồng theo thói quen, mặc dù biết rằng đi ra ngoài cái chuồng đen ngòm kia cũng sẽ đồng nghĩa với dấn thân vào cửa tử. Bọn trẻ con và cánh phụ nữ khóc thút thít, không dám la hét vì được một bản năng phòng vệ mơ hồ xa xưa nào đó mách bảo rằng nếu muốn giữ mạng thì phải im lặng. Cuối cùng, âm thanh của lũ gia súc lắng xuống thành tiếng rên rỉ thảm hại, và nổi lên sau đó là một tràng những tiếng răng rắc, rầm rầm, và tanh tách.

Gia đình Frye túm tụm bên nhau trong phòng khách, không dám nhúc nhích cho đến khi những vọng âm cuối cùng chìm đi ở đằng xa, bên trong thung lũng Cold Spring. Thế rồi, giữa những tiếng rên rỉ thê lương từ chuồng gia súc và tiếng ríu rít ma quái của đám chim đớp muỗi muộn màng trong thung lũng, Selina Frye loạng choạng đến bên điện thoại và loan tin về giai đoạn thứ hai của cơn ác mộng.

Ngày hôm sau, toàn bộ vùng quê rơi vào hoảng loạn. Có mấy nhóm người khiếp vía, miệng câm như hến ghé xem nơi chuyện quái dị xảy ra. Trải từ thung lũng ra đến trang trại nhà Frye là hai dải tàn phá tan hoang khổng lồ, với những dấu chân gớm guốc phủ kín các mảng đất trống, và một bên của cái chuồng cũ sơn đỏ đã bị sụp hoàn toàn.

Về phần đám gia súc thì chỉ một phần tư là có thể được tìm thấy và định danh. Vài con trong số chúng tan xác theo một kiểu rất khác lạ, và tất cả những con còn sống đều phải bị bắn hạ. Earl Sawyer đề nghị đi kêu người từ Aylesbury hoặc Arkham đến giúp đỡ, nhưng những người khác khăng khăng bảo rằng sẽ chỉ vô ích mà thôi.

Lão Zebulon Whateley, thành viên của một nhánh gia tộc nằm ở ranh giới giữa lành mạnh và thoái hoá, đã đưa ra một số đề xuất điên rồ đầy tăm tối về các nghi thức căn được thực hiện trên những đỉnh đồi. Lão là hậu duệ của một gia đình rất trọng truyền thống, và những gì lão nhớ về những vụ tụng niệm thần chú trong các vòng tròn đá lớn không hẳn là có liên đới gì đến Wilbur và ông của nó.

Bóng tối bao trùm lên một miền quê hoang mang, nhưng lại quá thụ động để tổ chức triển khai phòng thủ cho thật tử tế. Trong một vài trường hợp, các gia đình họ hàng thân thích sẽ túm tụm lại và cùng canh phòng dưới một mái nhà trong cảnh trời u ám; nhưng nhìn chung thì họ chỉ lặp lại cái màn đóng cửa cài then đêm hôm trước, đồng thời nạp đạn súng hoả mai và để sẵn chĩa ba chỗ tiện lấy, dù làm vậy cũng chỉ phí công vô ích.

Tuy nhiên, chẳng có gì xảy ra cả, ngoại trừ việc trên đồi có một số tiếng ồn vọng xuống; và lúc sáng ra, nhiều người hi vọng rằng nỗi kinh hoàng mới đã biến mất chóng vánh như lúc nó xuất hiện. Thậm chí còn có mấy người táo bạo đề xuất xông vào trong thung lũng phản công, mặc dù họ chẳng dám làm gương cho số đông hãy còn do dự.

Khi đêm buông, màn đóng cửa cài then tiếp tục được lặp lại, mặc dù có ít gia đình túm tụm vào với nhau hơn. Sáng ra, cả gia đình Frye lẫn Seth Bishop đều báo là lũ chó đã bị kích động và có mấy âm thanh cùng mùi hôi thối mơ hồ từ xa vẳng lại, trong khi những người ra ngoài thăm dò từ sớm hãi hùng nhận thấy trên con đường bao quanh đôi Sentinel đã xuất hiện một loạt những dấu chân quái dị mới.

Vẫn như trước, hai bên lề đường bị bầm giập cả, cho thấy nỗi kinh hoàng này sở hữu một kích thước lớn tột cùng. Căn cứ vào dạng hình của các dấu vết thì xem chừng nó đã di chuyển theo hai hướng, như thể ngọn núi di động kia đã từ thung lũng Cold Spring đến và rồi quay trở lại đó thông qua cùng một con đường.

Dưới chân đồi, một mảng bụi cây non bị nghiền nát rộng chín mét dẫn thẳng lên trên, và những người lần theo dấu vết há hốc mồm khi thấy ngay cả những chỗ dốc đứng thẳng cũng không khiến cái vệt bất di bất dịch kia phải chệch đi đâu hết. Bất kể nỗi kinh hoàng này là gì đi chăng nữa, nó cũng có thể leo lên một vách đá với độ dốc gần như thẳng đứng; và khi đám người đi thăm dò leo lên đến đỉnh đồi bằng những tuyến đường vòng an toàn hơn, họ thấy rằng vệt dấu kết thúc ở đó – hay đúng hơn là quay ngoắt lại.

Đây chính là nơi hồi trước gia đình Whateley vẫn hay nhóm các đống lửa dị hợm và tụng những nghi lễ đáng ghê tởm của mình bên hòn đá trông như cái bàn vào Đêm Thánh Walpurgis và Halloween. Giờ đây, chính hòn đá đó lại trở thành tâm điểm của nguyên một vùng đất mênh mông bị nỗi kinh hoàng đồ sộ kia tàn phá.

Trên bề mặt hơi lõm của hòn đá là một lớp nhựa dinh dính dày và hôi thối, hệt như thứ chất từng được trông thấy trên mặt sàn khu nông trại đã bị huỷ hoại của nhà Whateley khi nỗi kinh hoàng ấy thoát ra. Ai nấy cũng nhìn nhau và lẩm bẩm. Rồi họ nhìn xuống ngọn đồi. Có vẻ nỗi kinh hoàng này đã leo xuống bằng một con đường tương tự lúc lên. Có đoán già đoán non thì cũng sẽ chỉ tổ công cốc. Lí trí, logic, và những quan niệm thông thường về động cơ đều vô dụng. Chỉ có mình lão Zebulon, người không đi cùng với nhóm này, mới có thể miêu tả được đúng mực tình huống này hay đưa ra nổi một lời giải thích khả dĩ.

Đêm thứ Năm cũng bắt đầu giống như những đêm khác, nhưng có một cái kết ít vui vẻ hơn. Đám chim đớp muỗi trong thung lũng đã rú rít dai dẳng bất thường đến nỗi nhiều người không tài nào ngủ nổi. Khoảng ba giờ sáng, điện thoại của tất cả mọi người đều run rẩy đổ chuông. Những ai nhắc ống nghe lên sẽ đều nghe thấy một giọng nói hoảng sợ đến phát rồ thét lên, “Cứu với, ôi lạy Chúa!...” và một số người tin rằng ngay lúc tiếng kêu đó vừa dứt thì một tiếng đổ sầm liền vang lên.

Chẳng có thêm gì nữa. Không ai dám làm gì hết, và đến tận sáng thì họ mới biết cuộc gọi đến từ đâu. Sáng ra, những người nhận được cú điện thoại kia đã gọi cho tất cả các thành viên được kết nối khác, và phát hiện ra rằng chỉ có gia đình Frye là không đáp. Sự thật lộ diện một giờ sau, khi nhóm người có vũ trang được tất tả tập hợp lại và lê bước đến nhà Frye ở mạn đầu thung lũng.

Sự tình thật kinh khủng, mặc dù chẳng có gì đáng bất ngờ cho lắm. Có thêm nhiều dải đất và các dấu chân quái dị nữa, nhưng không còn ngôi nhà nào cả. Nó đã bẹp rúm lại như một cái vỏ trứng, và không thể tìm thấy được gì trong mớ hoang tàn, dù là còn sống hay đã chết. Chỉ có một mùi hôi thối và chất nhựa hắc ín dính lớp nhớp. Gia đình Elmer Frye đã bị xoá sổ khỏi Dunwich.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.