Lời Hiệu Triệu Của Cthulhu

Lượt đọc: 1609 | 4 Đánh giá: 7,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
– Iv –

❊ ❊ ❊

TRONG SUỐT MỘT THẬP KỈ LIỀN, CÁC HOẠT ĐỘNG CỦA gia đình Whateley chìm biến vào cuộc sống thường nhật của một cộng đồng bệnh hoạn vốn đã quá quen với các lề thói kì quái của nhà này và chai sạn trước những cuộc truy hoan trong Đêm Thánh Walpurgis và Halloween của họ. Mỗi năm hai lần, họ lại đốt lửa trên đỉnh đồi Sentinel, và vào những dịp ấy, núi sẽ lại ầm ầm rung chuyển với cường độ ngày một dữ dội hơn. Quanh năm suốt tháng, tại cái nông trại lẻ loi kia luôn có những chuyện kì lạ và đáng quan ngại diễn ra.

Trong quãng thời gian này, những người ghé thăm nhà họ đều nói là mình nghe thấy có âm thanh phát ra từ khu tầng trên đã niêm kín, ngay cả khi toàn bộ gia đình đều đang ở dưới tầng, và họ băn khoăn tự hỏi đám bò thường hay bị mổ thịt hiến tế một cách nhanh chóng hay lâu la. Người ta từng bàn tính sẽ khiếu nại với Hiệp hội Bảo vệ Động vật; nhưng rốt cuộc cũng chẳng đi đến đâu cả, vì dân làng Dunwich chẳng hào hứng gì với việc bị thế giới bên ngoài nhòm ngó.

Vào khoảng năm 1923, khi Wilbur đã lên mười và sở hữu khối óc, giọng nói, vóc dáng, cùng bản mặt râu ria lởm chởm của một người trưởng thành, ngôi nhà cổ lại được trùng tu sang sửa. Tất cả đều diễn ra bên trong khu tầng trên bị niêm kín, và dựa trên những mảnh gỗ vụn bị vứt bỏ, dân tình kết luận rằng thằng bé và ông của nó đã đập hết tất cả các tường ngăn và thậm chí còn gỡ bỏ sàn tầng áp mái, chỉ để lại một khoảng trống lớn giữa tầng trệt và cái mái nhọn.

Họ cũng phá bỏ ống khói lớn ở giữa nhà, và gắn cho cái lò bếp gỉ sét một ống nung thiếc tồi tàn bên ngoài nhà. Vào mùa xuân sau khi chuyện ấy xảy ra, lão Whateley già nhận thấy ngày càng có nhiều chim đớp muỗi bay từ thung lũng Cold Spring đến để hót líu lo dưới cửa sổ phòng mình vào ban đêm. Lão coi đây là một sự kiện có ý nghĩa rất quan trọng, và nói với đám vô công rồi nghề tại tiệm Osborn rằng lão nghĩ số mình sắp tận rồi.

“Tụi nó giờ bỡn cợt hót theo nhịp thở của tao rùi. Tao đoán tụi này đang chuẩn bị tóm lấy linh hồn tao. Chúng biết nó sắp sửa thoát li rùi, và không định bỏ lỡ nó đâu. Sau khi tao chết, tụi bây sẽ biết chúng có túm được tao hay không. Nếu túm được thật, chúng sẽ ca hát và cười cợt cho tới bình minh. Nếu không thì chúng sẽ im tiếng. Tao tin tụi chim đớp muỗi và các linh hồn chúng săn lùng đôi khi cũng giằng co rứt căng.”

Vào đêm Hội Mùa Lammas(1), 1924, bác sĩ Houghton tại Aylesbury bị Wilbur Whateley hối hả gọi đến. Thằng bé đã vụt con ngựa duy nhất còn sót lại phóng qua màn đêm và gọi điện cho ông từ tiệm Osborn ở trong làng. Khi đến nơi, ông thấy lão Whateley già đang trong tình trạng rất nguy ngập, tim đập loạn và hơi thở khò khè báo hiệu cái chết đã không còn xa nữa.

(1) Ngày lễ được tổ chức tại một số quốc gia nói tiếng Anh ở Bắc bán cầu vào ngày 1 tháng Tám, đánh dấu vụ thu hoạch lúa mì đầu tiên trong năm.

Cô con gái bạch tạng dị dạng và đứa cháu trai râu ria xồm xoàm đến lạ đứng cạnh giường, vọng xuống từ vực thẳm trống không phía trên đầu là một âm thanh đáng sợ, nghe na ná tiếng dâng trào hoặc óc ách nhịp nhàng nào đó, như những con sóng vỗ trên bãi biển.

Tuy nhiên, thứ làm vị bác sĩ thấy bất an nhất lại là tiếng ríu rít của những con chim đêm bên ngoài; một quân đoàn chim đớp muỗi chừng như bất tận cứ liên tục lặp đi lặp lại lời nhắn nhủ của mình, hiểm ác căn theo tiếng thở khò khè của lão già hấp hối Thật kì dị và bất thường – bác sĩ Houghton thầm nghĩ rằng điều ấy cũng cực kì giống với toàn bộ cái khu này, nơi ông đã lưỡng lự đặt chân đến khi nhận được lời hiệu triệu cấp bách.

Lúc gần một giờ, lão Whateley già hồi tỉnh, và ngừng thở khò khè để nghèn nghẹn gửi gắm vài lời cho thằng cháu trai của mình.

“Thêm chỗ, Willi, sẽ sớm cần thêm chỗ. Mày lớn và nó còn lớn nhanh hơn. Nó sẽ sớm sẵn sàng phục vụ mày, con à. Mở cổng cho Yog-Sothoth với câu kinh dài ở trang 751 của phiên bản đầy đủ, sau đó châm lửa đốt nhà tù. Lửa Trái Đất không thể thiêu rụi nó đâu."

Lão hiển nhiên đã mất trí. Một khoảng lặng bao trùm, và đàn chim đớp muỗi bên ngoài điều chỉnh tiếng kêu cho khớp với nhịp thở vừa thay đổi trong khi các tiếng động kì lạ trên đồi văng vẳng vọng lại từ phía đằng xa. Sau đó thì lão bổ sung thêm một, hai câu nữa.

“Cho nó ăn thường xuyên vào, Willi, và nhớ để ý lượng đồ ăn; nhưng chớ để nó lớn quá nhanh so với cái chỗ ấy, nếu nó phá tung nhà hay ra ngoài trước khi mày mở cửa cho Yog-Sothoth, mọi thứ sẽ chấm dứt và không nên trò trống gì cả. Chỉ có các Đấng bên kia mới có thể nhân bản nó và khiến nó hữu dụng... Chỉ mình họ, các cổ nhân muốn quay trở lại..."

Nhưng bài nói lại một lần nữa phải nhường chỗ cho những hơi ức, và Lavinia hét lên trước cái kiểu bám theo sự thay đổi ấy của đám chim đớp muỗi. Cứ như vậy hơn một giờ liền, và rồi tiếng sặc lào khào cuối cùng cũng vang lên. Bác sĩ Houghton vuốt đôi mí hõm xuống cặp mắt xám mờ đục còn bầy chim huyên náo dần chìm vào im lặng. Lavinia khóc nức nở, nhưng Wilbur chỉ cười khúc khích trong khi những tiếng ồn trên đồi khẽ ì ầm.

“Chúng không bắt được ổng.” Nó lẩm bẩm với cái giọng trầm của mình.

Vào thời điểm này, Wilbur đã trở thành một học giả hết sức uyên bác theo cái kiểu phiến diện của mình, và nổi tiếng một cách khá kín đáo trong giới thủ thư vì đã trao đổi thư từ với nhiều người ở những nơi xa xôi, chốn lưu giữ những cuốn cấm kinh hiếm thời xưa.

Nó càng ngày càng bị người dân quanh Dunwich ghét bỏ và hãi sợ vì đã có một số vụ trẻ con bị mất tích, và thiên hạ cứ ngờ ngợ nó là thủ phạm. Nhưng nó luôn bưng bít được mọi cuộc điều tra bằng cách doạ nạt hay sử dụng chỗ vàng cổ thường xuyên được bỏ ra ngày một nhiều để mua gia súc, y như hồi ông nó còn sống.

Bây giờ thằng bé đã trưởng thành trên rất nhiều phương diện, và sau khi đã đạt đến giới hạn chiều cao của một người trưởng thành bình thường, nó xem chừng rồi sẽ còn phát triển vượt quá ngưỡng đó. Tính đến một ngày nọ năm 1925, khi một học giả tại Đại học Miskatonic từng trao đổi thư từ với thằng bé ghé thăm nó để rồi phải rời đi trong trạng thái nhợt nhạt và hoang mang, nó đã cao nguyên hai mét.

Trong suốt những năm ấy, Wilbur ngày một khinh miệt người mẹ bạch tạng phần nào dị dạng của mình, và cuối cùng thì nó cấm cô ta đi lên đồi cùng với mình vào Đêm Thánh Walpurgis và Halloween. Năm 1926, người phụ nữ tội nghiệp ấy phàn nàn với Mamie Bishop rằng cô ta sợ thằng bé.

“Có nhiều điều về nó mà tui biết nhưng không thể tiết lộ cho chị được, Mamie à. Dạo này thì có nhiều điều mà bản thân tui thậm chí còn không biết nữa chớ. Tui xin thề có Chúa, tui không biết nó muốn gì hay đang định làm gì”

Halloween năm đó, những tiếng ồn trên đồi nghe có vẻ ồn ã hơn bao giờ hết, và lửa vẫn vùng cháy trên đồi Sentinel như thường lệ; nhưng dân tình chú ý nhiều hơn đến tiếng kêu chói tai đầy nhịp nhàng của những đàn chim đớp muỗi, lưu lại muộn màng bất thường, chừng như túm tụm ở gần nông trại tối om của gia đình Whateley. Sau nửa đêm, những tiếng hót lanh lảnh của chúng rộ hẳn lên, chuyển thành một tràng cười hỗn loạn, tràn ngập khắp vùng quê, và mãi đến tận bình minh thì lũ chim cuối cùng mới chịu lắng xuống.

Thế rồi chúng biến mất, vội vã bay về phía Nam, nơi chúng đáng lẽ phải đến từ một tháng trước rồi. Mãi một thời gian sau, người ta mới hiểu được ý nghĩa của điều này. Xem chừng không có ai trong đám dân quê này qua đời cả – nhưng Lavinia Whateley tội nghiệp, người phụ nữ bạch tạng dị dạng, đã biệt tăm biệt tích.

Vào mùa hè năm 1927, Wilbur sửa chữa hai nhà kho trong sân nông trại và bắt đầu chuyển những cuốn sách cùng đồ đạc của mình ra ngoài đấy. Không lâu sau đó, Earl Sawyer bảo với đám vô công rồi nghề tại tiệm Osborn rằng nông trại nhà Whateley lại tiếp tục được sửa sang. Wilbur đang bít kín tất cả các cửa ra vào với cửa số ở tầng trệt, và dường như đang gỡ bỏ các phần tường ngăn cách giống như nó và ông mình từng làm trên tầng bốn năm trước.

Nó hiện đang sống ở một trong mấy căn nhà kho, và Sawyer nghĩ thằng bé có vẻ lo lắng và rúng động lạ thường. Nhìn chung, thiên hạ nghi ngờ Wilbur biết điều gì đó về sự mất tích của mẹ nó, và bây giờ chẳng mấy ai dám lại gần căn nhà đó nữa. Chiều cao của thằng bé đã lên đến hơn hai mét mốt, và không có chút dấu hiệu nào là nó sẽ ngừng phát triển.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.