Lời Hứa Về Một Cây Bút Chì

Lượt đọc: 280 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời tâm niệm 17. Tách ra để kết nối

❊ ❊ ❊

Phải vài tháng nữa chúng tôi mới có thể sử dụng không gian văn phòng chỗ Norman, vì vậy trước khi hè đến, tôi vẫn phải sống và làm việc trong căn hộ rộng chưa đầy 35m2 ở East Village. Khi mọi người hỏi, “[Gặp tại] văn phòng của tôi hay của anh?”, tôi luôn trả lời, “Hay là chúng ta ra ngoài ăn gì đó.” Sau đó tôi gợi ý một quán cà phê ngay gần căn hộ của mình để có thể đi ra rồi trở lại văn phòng kiêm nhà mình thật nhanh. Đôi khi ta phải giả vờ là có thứ gì đó trước khi thực sự có được nó, và đây chắc chắn là một trong những lần như thế.

Sau khi gỡ bỏ tivi và những thứ gây phân tán khác, tôi đóng một tấm bảng lớn lên tường để có thể vạch ra bất kỳ ý tưởng nào nảy ra trong tâm trí. Tôi còn độc thân nhưng tôi có cảm giác như tôi “đang hẹn hò” với PoP. Từ lúc thức dậy đến khi đi ngủ, hầu hết thời gian và năng lượng tinh thần của tôi đều dành cho tổ chức. Tôi không chọn rhất bại, vì vậy tôi luôn phải chắc chắn rằng mình bật điện thoại hoặc máy tính, đề phòng có email quan trọng đến.

Không lâu sau khi tôi áp dụng chế độ làm việc cả ngày lẫn đêm, một cơ hội hấp dẫn xuất hiện. Trên một chuyến bay quốc tế, tôi ngồi cạnh một số nhà sáng lập Summit Series, một công ty tổ chức các đợt nghỉ dưỡng dành riêng cho các doanh nhân, các nghệ sĩ, các nhà hoạt động trẻ. Họ tập trung vào các kiểu thực hành kinh doanh, đổi mới công nghệ và xây dựng mạng lưới. Ý tưởng ở đây là kết hợp, xây dựng một nhóm có khả năng thay đổi thế giới hùng hậu nhất, đến từ nhiều lĩnh vực khác nhau – bao gồm các doanh nhân, các nhà khoa học, các nhà đầu tư mạo hiểm, giới truyền thông, giải trí – và xem họ có thể làm được điều tốt đẹp gì.

Suốt chuyến bay, tôi nói chuyện với Josh và Jeff, hai thành viên của đội sáng lập Summit. Đến khi máy bay hạ cánh, Jeff tự tin đảm bảo với tôi, “Chúng tôi sẽ thay đổi cuộc đời cậu.” Họ mời tôi tham dự sự kiện quan trọng tiếp theo của họ ở Washington, DC, kèm theo một mức giá vé khá cao, 3.600 đô-la.

Chúng tôi chắc chắn không đủ khả năng tham dự sự kiện, nhưng khi nhìn vào trang web, tôi thấy danh sách các diễn giả và người tham dự vô cùng ấn tượng. Không chỉ có những ngôi sao sáng như cựu Tổng thống Bill Clinton và Ted Turner làm diễn giả, nhiều nhà sáng lập các tổ chức phi lợi nhuận mà tôi ngưỡng mộ nhất cũng sẽ xuất hiện ở đó. Chúng tôi cần bổ sung hỏa lực vào ban giám đốc của mình, và hàng trăm người thuộc đúng mẫu người tôi đang tìm kiếm sẽ tham dự sự kiện này. “Tôi sẽ đến nếu các anh có thể cho tôi hưởng chính sách giảm giá cho tổ chức phi lợi nhuận, và giới thiệu cho tôi ba người có thể tham gia vào ban giám đốc của tôi,” tôi nói.

“Chốt,” Josh trả lời. “Ngoài ra, các chuyến bay cũng rẻ lắm.”

“Đừng lo. Tôi sẽ đi xe buýt,” tôi nói. Không đời nào tôi chi thêm tiền vào vé máy bay. Tôi thậm chí còn không rút tiền từ PoP để mua bảo hiểm y tế cho mình – một việc mà sau này đã cho thấy là một thảm họa.

***

Tôi biết chúng tôi không có tiền để trả lương cho một nhân viên thứ hai, nhưng tôi cũng biết rằng nếu không có một đội ngũ, tổ chức sẽ không thể mở rộng quy mô. Kế hoạch của tôi không hoàn hảo, nhưng tôi bắt đầu tuyển một đội tình nguyện viên trung học và đại học đến làm thực tập sinh miễn phí cho PoP trong suốt mùa hè. Với việc tình hình kinh tế hiện đang rất tồi tệ, tôi nghĩ mình còn có thể tìm thấy một người đang muốn thay đổi công việc tình nguyện dành toàn thời gian quản lý đội thực tập sinh. Sau khi đăng những vị trí cần tuyển lên một vài trang, tôi bắt đầu nhận được một vài hồ sơ xin việc tốt.

Có một ứng viên nổi bật hẳn lên, Jocelyn Kmet, từng là chuyên viên tuyển dụng tại McKinsey & Company, đã bắt đầu lá thư của cô bằng câu, “Kính gửi Giám đốc Nhân sự”. Khi ngồi một mình trong căn hộ và đọc được tiêu đề thư đó, tôi không thể nhịn được cười. Giá mà cô ấy biết tổ chức của chúng tôi thật ra nhỏ đến cỡ nào.

Dù ngày hôm sau phải bay sang Lào để khánh thành ba trường mới, nhưng tôi quyết định gặp cô ấy ở quán Starbucks gần nhà một vài giờ trước khi ra sân bay. Hăng hái, phong cách và thông minh, rõ ràng cô ấy “đủ điều kiện” để đảm nhận công việc. Cô ấy có cá tính và niềm đam mê, nhưng tôi lại nghĩ mình nên chờ phỏng vấn một vài ứng viên nữa trước khi quyết định. Tôi cảm ơn cô đã dành thời gian cho tôi, sau đó vội vã ra sân bay.

Khi đến Luang Prabang, tôi đã được Leslie và Lanoy đón ở nhà nghỉ Rattana bằng những cái ôm thật chặt. Sau khi hỏi sơ qua tình hình, tôi đến Joma để kiểm tra email. Người phục vụ nhanh chóng mang ra ly nước cam tươi, và khi tôi hỏi mật khẩu wi-fi, cô ấy đưa cho tôi một mẩu giấy nhỏ. Nó trông như mẩu giấy cuộn được sử dụng trong những chiếc bánh cookie may mắn, và khi đọc mật khẩu được in ở mặt sau, tôi gần như không thể tin vào những gì tôi thấy.

Mật khẩu là jocelyn9.

Biển chỉ đường không thể rõ ràng hơn. Tôi quyết định tuân theo số mệnh, và email đầu tiên tôi viết là gửi đến Jocelyn, mời cô làm việc cho chúng tôi. Cô đồng ý ngay lập tức và bắt đầu tuyển dụng đội sẽ trở thành lớp tập sự đầu tiên của chúng tôi.

Khi quay về Mỹ, tôi gặp Jocelyn để thảo ra một kế hoạch làm việc, sau đó đến Washington, D.C, tham dự sự kiện Summit Series đầu tiên của mình. Có khoảng 750 nhà sáng lập doanh nghiệp trẻ hàng đầu nước Mỹ tụ hội ở đây để kết nối và trao đổi ý tưởng. Tôi nhận ra nhiều cái tên và công ty trong danh sách tham dự, nhưng chưa từng gặp trực tiếp người nào trong đó.

Tôi tự nhủ sẽ tận dụng từng giây, vì vậy tôi đã đăng ký cả hai phần “kết nối tốc độ” – một tùy chọn được cung cấp như là một phần của chương trình tiền hội thảo. Tôi đã quen với những cuộc trò chuyện kéo dài hàng giờ bên ly cà phê, kể câu chuyện của mình trong 20 phút, nhưng giờ đột nhiên tôi buộc phải cung cấp thông tin về PoP trong chưa đến 60 giây. Trong hai phần này, tôi gặp các nhà sáng lập của khoảng 80 công ty khởi nghiệp mới nổi, những người háo hức đưa tên mình lên bản đồ, trong đó có cả các nhà sáng lập Airbnb, một công ty hiện có giá trị hàng tỷ đô-la. Tất cả những nhà sáng lập này đều chứng minh được một điều cụ thể: Họ có thể kể thật nhanh câu chuyện của mình.

Tối hôm đó tôi dự một bữa tiệc, tại đây tôi gặp Jason Russell, Laren Poole và Bobby Bailey, ba nhà đồng sáng lập Invisible Children, một tổ chức mà tôi rất ngưỡng mộ. Họ đã giành được giải thưởng 1 triệu đô-la trong cuộc thi Vì Cộng đồng của Chase. Khi tôi giới thiệu mình với Laren tại quầy bar, anh ta kéo Jason lại ngay và nói lớn, “Anh chàng đến từ PoP đây này. Khi các cậu đứng vị trí thứ hai, chúng tôi đã rất lo lắng, tất cả mọi người trong tổ chức của chúng tôi đều hỏi, ‘Đó là gã quái nào thế?’ PoP không phải trả một xu nào cho quảng cáo, phương tiện truyền thông xã hội của tổ chức rõ ràng đã mang lại hiệu quả. Tôi không thể tin ba anh chàng mà tôi ngưỡng mộ từ lâu thật ra đã biết tôi là ai.

Các nhà lãnh đạo đến từ những công ty khởi nghiệp đình đám cũng tham dự, và dù là người đứng trên bục phát biểu hay ngồi dưới sân khấu thì tất cả đều đi trên một con đường giống nhau. Hầu hết đều từng bị từ chối nhưng không chịu từ bỏ. Họ tự tin và điềm tĩnh, nhưng cũng chẳng ngại yêu cầu giúp đỡ. Và tất cả đều có lúc từng nếm mùi thất bại. Nhưng họ đã học được từ sai lầm của mình nhiều hơn từ thành công.

Những người tôi gặp tự định nghĩa mình bằng những gì họ có trong đầu, chứ không phải bằng chức danh trên tấm danh thiếp của họ. Và dù cảm thấy mình giống như một đứa trẻ bỡ ngỡ mới chuyển đến khu phố, tôi vẫn vui khi được đứng quanh những người có nhiều kinh nghiệm và kiến thức để chia sẻ.

Trớ trêu thay, người mà tôi không có nhiều thời gian để kết nối lại là người bạn cùng phòng được chỉ định của tôi, Adam Witty, người sáng lập và điều hành một công ty xuất bản ở Nam Carolina. Chúng tôi hầu như không gặp nhau cho đến tận buổi sáng cuối cùng khi chúng tôi đóng gói đồ đạc chuẩn bị ra về. Khi anh ấy hỏi tôi làm gì, tôi đã lôi ra ngay bài chào 60 giây mới được chau chuốt lại.

“Thật tuyệt vời,” anh ấy trả lời. “Vài tháng nữa là sẽ đến lễ kỷ niệm năm năm thành lập công ty chúng tôi. Hay là chúng ta sẽ đề nghị tất cả các tác giả của chúng tôi quyên góp cho PoP và cùng nhau xây dựng một ngôi trường mới nhỉ? Tôi sẽ giúp anh liên lạc với Brooke của đội tôi ngay bây giờ; chúng ta sẽ làm được việc này.”

Nhờ cuộc trò chuyện ngắn ngủi này, tôi đã khóa chặt mình trong cam kết về ngôi trường toàn diện đầu tiên. Trong vài tháng và vài năm sau đó, các thành viên của cộng đồng Summit còn tài trợ xây dựng thêm rất nhiều ngôi trường. Một số người sử dụng danh nghĩa công ty để xây dựng trường, một số lại viết chi phiếu từ tài khoản cá nhân, và số khác chỉ đơn giản là viết email giới thiệu tôi tới một người mà họ biết là sẽ quan tâm đến công việc của chúng tôi. Và thông qua cộng đồng đó, tôi gặp ba người mà cuối cùng đã tham gia vào ban giám đốc của chúng tôi.

Khi lên xe buýt trở về căn hộ chật chội ở East Village, tôi nghĩ không biết việc tôi thỉnh thoảng và cố ý tách khỏi thói quen thường nhật của mình quan trọng đến nhường nào. Những mối quan hệ có ý nghĩa mà tôi có được trong vài ngày qua không xảy ra khi tôi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, gõ email, mà xuất hiện khi tôi tập trung hiện diện với những người ở ngay trước mặt tôi. Tôi bắt đầu nghĩ, đã bao nhiêu lần mình bỏ lỡ một kết nối tuyệt vời do mải dán mắt vào điện thoại thay vì chú ý đến những người xung quanh?

Tôi cũng nhớ đến những ngày tham gia đội bóng rổ ở trường đại học, và nhận ra rằng nâng tạ không giúp chắc cơ. Việc nâng những quả tạ nặng thật ra sẽ tạo ra các vết xước nhỏ, làm tổn thương đôi chút đến cơ bắp của bạn. Nhưng thông qua hành động phục hồi, cơ thể của bạn sẽ chữa lành những vết xước nhỏ đó, giúp cơ bắp của bạn phát triển cả về kích thước và độ dẻo dai. Nói cách khác, giai đoạn phục hồi cũng thiết yếu như thời gian làm việc nếu bạn muốn trở thành một người thực hiện có hiệu quả hàng đầu.

Phát hiện này dẫn tôi đến việc lập ra thói quen cá nhân mới – không đụng đến email từ đêm thứ Sáu cho đến sáng Chủ nhật. Tôi sẽ dùng những ngày cuối tuần để nghỉ ngơi, thư giãn và kết nối lại với những người tôi yêu thương nhất. Điều quan trọng là mỗi tuần ta có một ngày cho phép bản thân được tận hưởng cuộc sống thay vì là người chỉ biết đến công việc.

Tôi đâu biết rằng ba tuần sau đó, thói quen mới của tôi sẽ được “thử lửa” bởi một nhân vật ở Fort Lauderdale, người có thể mang lại cho chúng tôi khoản tiền tài trợ lớn nhất trong lịch sử hoạt động của PoP.

Và anh muốn nói chuyện với tôi vào dịp cuối tuần.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.