Mặc dù PoP đang ngày càng đạt được nhiều thành tựu, nhưng tôi cũng muốn có thêm một điều nữa – một ai đó để yêu thương – và trong hành trình đó, tôi vẫn đang đi vô định. Tôi đã thấy mối quan hệ giữa cha mẹ mình đặc biệt như thế nào và muốn có một người bạn đời có thể đi cùng tôi như thế, nhưng để tìm được đúng người không phải là chuyện đơn giản.
Tôi nhớ, tôi đã từng nói với mẹ rằng vợ tương lai của tôi sẽ có một cái tên đẹp và đôi mắt xanh. Tôi không bao giờ biết tại sao mình lại có linh cảm đó, nhưng tôi đã có ý thức về người mà tôi muốn gắn bó cả đời. Mỗi lần có ai định giới thiệu ai đó cho tôi, câu đầu tiên tôi thường hỏi là: “Tên cô ấy là gì?” – với hy vọng rằng nó sẽ độc đáo. Tôi đã hẹn hò với nhiều cô gái ở New York, tôi thực sự thích nhiều người trong đó, nhưng không thực sự đổ rệp trước ai.
Mối quan hệ sâu sắc nhất của tôi là với PoP, và tôi chưa kết nối với ai sâu sắc đến mức đó. Cuộc sống độc thân bắt đầu khiến tôi mệt mỏi. Khi tôi nghĩ về mẫu phụ nữ mà mình tìm kiếm, cô ấy có những phẩm chất cực kỳ cụ thể nhưng cũng hết sức mâu thuẫn: một người hay cười nhưng cũng phải biết cách duy trì một cuộc tranh luận nghiêm túc; một cô gái vừa có thể xách ba lô lên và đi, ở trong những túp lều tre, nền đất, vừa có thể lộng lẫy bước trên thảm đỏ tại một bữa tiệc gala; một cô gái gần gũi với gia đình nhưng cũng sẵn sàng sống xa vòng tay họ một thời gian. Các bạn tôi đều giơ tay chào thua và chúc tôi may mắn. Cuối cùng Hoolie đã mô tả chính xác cô nàng trong mơ của tôi. “Cậu đang tìm một con kỳ lân,” anh ấy nói đùa. “Nghe tả thì vô cùng tuyệt, nhưng tớ không chắc là cô gái ấy có tồn tại trên đời.”
Một đêm mùa hè trời nhuộm sắc cam rực rỡ, tôi ngồi nói chuyện với bạn gái của Dan, Laura, tại một nhà hàng đồ nướng trên sân thượng một tòa nhà. Các sự kiện của PoP đã làm bà mối cho nhiều cặp đôi, cặp đôi này là một trong số đó, và tôi đùa với Laura về việc tìm cho tôi một nửa trong đám bạn của cô ấy. Khi Dan nhòm qua vai Laura hỏi chúng tôi đang nói chuyện gì, cô ấy kể chúng tôi đang nói đến chuyện tìm một cô bạn gái cho tôi. “Ai, Tehillah á?” Dan vô tư hỏi. Laura trả lời, “Không, cô ấy sống xa quá. Em đang nghĩ đến người khác.”
Nhưng chỉ riêng cái tên đó thôi cũng đã gợi lên trong tôi điều gì đó. Tôi chưa bao giờ nghe thấy một cái tên đẹp như thế trong đời. Tôi phải tìm hiểu thêm.
“Chờ đã, Tehillah là ai thế?” tôi hỏi.
“À, cô ấy là bạn thân nhất của em hồi trung học. Cô ấy là người có đầu óc thực tế nhất mà em biết, và là người Do Thái nữa.”
“Cô ấy là người ở đâu?” tôi hỏi.
“Ừm, cô ấy người gốc Nam Phi. Nhưng cô ấy đã chuyển tới Boston năm chín tuổi, và sau khi học xong thì ở đó làm người mẫu.”
“Và cô ấy là người Do Thái thật á? Ở nhà anh chuyện ấy quan trọng lắm đấy,” tôi nói.
“Vâng, đúng thế. Bố cô ấy là một giáo sĩ Do Thái. Tên cô ấy có nghĩa là ‘ngợi ca’ trong tiếng Do Thái.”
“Vậy, em đang bảo anh là bạn thân của em là một người đẹp Nam Phi tên là Tehillah, có cha là một giáo sĩ Do Thái, và cô ấy cũng là người thực tế, đúng không? Anh chỉ hỏi thêm một câu nữa thôi.” Tôi hít một hơi thật sâu. “Mắt cô ấy màu gì?”
Laura dừng lại, mường tượng bạn mình.
“Màu xanh.”
Tim tôi như muốn nổ tung. Tôi phải gặp cô ấy. “Em cho anh số cô ấy đi. Anh muốn mời cô ấy đến đây. Anh cần gặp cô gái này,” tôi nói giọng khẩn thiết.
“Anh có muốn xem ảnh cô ấy không?” Laura hỏi.
“Không. Ảnh ọt chỉ tạo kỳ vọng sai thôi. Anh chỉ muốn trực tiếp gặp cô ấy và xem bọn anh có thu hút nhau không. Nhưng anh thực sự có cảm giác rất tốt về việc này.”
“Được rồi, chúng em sẽ sắp xếp,” Laura nói, và một tuần sau gửi cho tôi số điện thoại, đồng thời cho tôi biết là Tehillah cũng muốn gặp tôi.
Tôi chắc đã viết đi viết lại tin nhắn đầu tiên của mình cỡ chừng 30 lần. Tôi không chắc mình nên tìm cách tỏ ra hài hước hay lịch sự, chừng mực tôn trọng hay sốt sắng xông vào. Một người bạn của tôi luôn chiếm được cảm tình của các cô gái nhờ cách tiếp cận “một tấc đến giời nhưng kèm một cái nháy mắt”. Cậu ấy thường gửi những tin nhắn kiểu như Em đã sẵn sàng cho buổi hẹn hò nguy hiểm nhất đời mình chưa? và Anh sẽ mang một chiếc dù và một chiếc xuồng kayak đến bar. Còn em sẽ mang gì? Các cô gái thấy cậu ấy như lên cơn cuồng, vì vậy tôi quyết định thử áp dụng cách của cậu ta.
Chào em, anh là Adam, bạn của Laura và Dan. Anh nghe nói là em sắp đến NYC và đi uống nước với một anh chàng lạ mặt cực kỳ quyến rũ? Tôi gõ, rồi thầm nghĩ, Xin đừng phá hỏng nhé, và nhấn nút gửi đi.
Vài phút sau, tôi nhận được tin nhắn trả lời: Ồ, chúng ta sẽ xem anh quyến rũ đến độ nào. Em nghe nói anh khủng khiếp lắm. Nghe nói anh cướp ngân hàng và đang bị truy nã ở chín bang. Cô ấy thật dí dỏm! Tôi cười lớn trong khi bước lên tàu điện ngầm, và những tin nhắn đùa vui tiếp tục. Chúng tôi cứ thế nhắn tin qua lại, mỗi tin nhắn lại tiết lộ một chút về quá khứ và tính cách của chúng tôi. Đến khi chúng tôi cuối cùng cũng gặp nhau trực tiếp vài tuần sau đó, ngồi đối diện nhau trong bữa tiệc sinh nhật của Dan, tôi đã kể cho tất cả những người quen của mình nghe về cô gái bí ẩn này. May mắn thay, cô ấy có tất cả những gì tôi mong đợi và còn hơn thế nữa.
Điều đầu tiên tôi nhận thấy ở Tehillah là sự ấm áp. Cô ấy khiến tất cả những người nói chuyện với cô ấy có cảm giác như họ là trung tâm của thế giới. Vẻ đẹp của cô ấy chẳng lời nào có thể tả hết. Tóc vàng, da rám nắng và đôi mắt ngọc lục bảo nhìn thẳng vào tôi. Tôi lúng túng khủng khiếp suốt 15 phút đầu tiên, rồi nói vấp liên tục, nhưng chúng tôi dần cảm thấy tự nhiên và thoải mái với sự có mặt của nhau trong suốt đêm đó. Tôi chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh, nhưng quả thực lúc đó tôi đã được nếm trải nó. Chúng tôi khiêu vũ, cười và thậm chí còn trao nhau nụ hôn đầu.
Tôi ngây ngất. Sáng hôm sau, tôi gửi email cho cả nhà thông báo tôi đã gặp được người con gái mà mình sẽ kết hôn. Giống như cha tôi, tôi thậm chí đã viết điều đó ra giấy và đặt thông điệp vào trong chai để mở ra trong ngày cưới của mình. Tôi đã tìm thấy người song hành cùng mình trong cuộc đời này. Tên cô ấy là Tehillah, và cô ấy là một con kỳ lân có đôi mắt màu xanh.
Có Tehillah là người bạn đồng hành đã thay đổi góc nhìn của tôi về gần như mọi thứ. Cô ấy giúp tôi bỏ điện thoại sang một bên vào cuối ngày, hướng dẫn tôi ăn uống lành mạnh hơn và tập thể dục thường xuyên hơn. Khi tôi ba hoa liên hồi về PoP, cô ấy sẽ nhắc tôi rằng không ai thích người chỉ một chiều, và tất cả những người tôi gặp ngày hôm đó cũng đang có một trận chiến quan trọng. Quan trọng nhất là cô ấy khiến tôi muốn trở thành một người biết lắng nghe hơn, chứ không chỉ là một diễn giả giỏi hơn.
Bởi tôi quá đỗi phấn khích khi mọi chuyện với cô ấy diễn ra thật suôn sẻ, nên tôi nhắc đến cô ấy luôn trong các cuộc gặp mặt với các nhà tài trợ tiềm năng, và trước sự ngạc nhiên của tôi, việc này tạo ra một tầng kết nối hoàn toàn mới. Mọi người có thể đọc hồ sơ của nhau trên Internet, nhưng việc biết một người nào đó là ai đưa ta xuống sâu hơn nhiều những gì mà chức danh của họ cho ta biết. Bằng việc trò chuyện cởi mở về tình yêu, tôi đã có những cuộc trò chuyện về gia đình của mọi người, họ gặp vợ/chồng mình thế nào và đâu là điều quan trọng nhất trong cuộc sống của họ. Những cuộc thảo luận này không phải là công việc của chúng tôi, nhưng chúng đã tạo ra một sợi dây gắn kết mang lại nhiều cảm nhận hơn là chỉ thuần túy giao dịch.
Đây chính xác là những gì đã dẫn tôi đến việc kết nối với một trong những người truyền cảm hứng nhất mà tôi từng gặp, và một trong những người đóng vai trò cải biến trong quá trình phát triển của PoP.
Tôi đã từng nghe Ray Chambers, nhà tài chính, nhà từ thiện huyền thoại, phát biểu tại hội nghị Google Zeitgeist ở Arizona. Thành công mà ông đạt được với công ty cổ phần tư của mình và cách ông dùng đam mê và sức mạnh của bản thân để giải quyết một số vấn đề lớn nhất thế giới thông qua việc đồng sáng lập các tổ chức có ảnh hưởng lớn như America’s Promise, Points of Light và Malaria No More là nguồn động lực cho tôi. Ray là tấm gương tối thượng về hình mẫu mà tôi hy vọng một ngày nào đó mình sẽ đạt đến.
Trong khoảng thời gian này, chúng tôi đang tìm cách củng cố ban giám đốc của PoP bằng một cá nhân nổi tiếng, giúp công việc của chúng tôi được biết đến rộng rãi hơn và có uy tín lớn mạnh hơn. Ray Chambers là hiện thân của hình mẫu đó, nhưng để tiếp cận được ông là cả một chặng dài khó khăn. Tôi không nghĩ có lần nào mình gặp ông mà không có một bục diễn thuyết hoặc sân khấu ngăn cách chúng tôi. Nhưng có một điều đặc biệt xảy ra, chúng ta được giới thiệu qua email và đột nhiên có một cuộc gặp mặt trực tiếp kéo dài một giờ tại văn phòng của ông.
Ray từng được Tổng thư ký Liên Hợp Quốc chọn là đặc phái viên đầu tiên của Liên Hợp Quốc về Bệnh sốt rét, và dựa trên thành tích mà ông đạt được ở vị trí này, ông đã được thăng chức lên vị trí đặc phái viên phụ trách buộc các nhà lãnh đạo phải có trách nhiệm tới từng Mục tiêu phát triển Thiên niên kỷ liên quan đến sức khỏe. Sau khi đi ngang qua biểu trưng Liên Hợp Quốc treo trên cửa trước văn phòng của ông ở Manhattan, tôi được dẫn vào một phòng họp tuyệt đẹp nhìn ra Công viên Trung tâm.
Vài phút sau, Ray bước vào. Mái tóc muối tiêu ngắn của ông được chải gọn gàng, và bộ com-lê kẻ sọc có vẻ rất hợp với người quyền quý như vậy. Ông mời tôi ngồi xuống một chiếc ghế sofa da nâu sang trọng và mở lời bằng chất giọng nhẹ nhàng rất riêng của mình. “Adam này, có vẻ cậu đang làm được những điều tuyệt vời với POP,” ông mỉm cười nói.
Tôi biết Ray từng là chủ một công ty cổ phần tư nhân, và dù tôi định nói chi tiết về nền tảng tài chính của mình và hy vọng chúng tôi sẽ kết nối dựa trên những con đường chung kết hợp kinh doanh với hoạt động từ thiện, nhưng tôi đã không mở lời bằng chuyện đó. Ông đã sắp xếp cả một giờ để chúng tôi có thể trao đổi, vì vậy tôi bắt đầu với câu chuyện cá nhân của mình. Tôi kể cho ông nghe về con tàu và ngọn sóng lớn. Tôi cũng chia sẻ trải nghiệm của tôi với cái chết, và nó đã dẫn tôi đến cuộc tìm kiếm ý thức mục đích như thế nào.
Sau đó, tôi giới thiệu cách tiếp cận độc đáo của chúng tôi nhằm tăng cơ hội giáo dục ở các nước đang phát triển. Tôi sử dụng mọi thuật ngữ kinh doanh trong sách, nói về những hiệu quả mà chúng tôi đã cố gắng thúc đẩy và mô hình hoạt động mà chúng tôi đang nhắm đến để phát triển và nhân rộng. Tôi đoán câu chuyện mở đầu sẽ giúp ông hình dung ra vấn đề, nhưng cách tiếp cận giống kiểu kinh doanh sẽ là điều ông quan tâm nhất.
Cuối cùng khi tôi ngừng lời, Ray nhắm mắt lại và ngả đầu ra sau. Tôi chờ ông đưa ra một phê bình chi tiết về mô hình của chúng tôi. Thế nhưng thay vào đó, ông lại đáp: “Adam này, những gì cậu mô tả, những gì cậu đã trải qua, là điều mà các thánh nhân đã tìm kiếm suốt hàng ngàn năm qua. Đó là những gì mà Đức Đạt Lai Lạt Ma đã dạy. Những gì cậu đang mô tả là trạng thái hạnh phúc. Hạnh phúc ấy không đến từ vật chất hay tài sản mà ta sở hữu, nó xuất phát từ việc ta hoàn thành được mục đích của mình trong đời.”
10 phút sau đó, Ray chỉ nói về việc đạt được niềm hạnh phúc nhờ giúp đỡ những người khác. Tôi sửng sốt. Ông nói từng từ một cách rất đỗi chân thành. Tôi có thể nghe thấy lời khuyên đừng chỉ một chiều của Tehillah vang lên trong đầu và quyết định từ bỏ cuộc nói chuyện về lối tiếp cận mới vì mục đích của chúng tôi. Khi chúng tôi càng dấn sâu hơn vào khía cạnh tinh thần của hoạt động từ thiện, tôi có thể cảm thấy rằng chúng tôi không cần phải dựa vào các biệt ngữ kinh doanh để chứng tỏ rằng chúng tôi có cùng lối suy nghĩ.
Khi chúng tôi tiếp tục trao đổi các ý tưởng, Ray bắt đầu đưa ra những lời khuyên và giới thiệu những người ông quen biết. “Tôi nghĩ rằng người đồng nhiệm với tôi, đặc phái viên chịu trách nhiệm đảm bảo thực hiện các Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ về giáo dục, Nữ hoàng Sheikha Moza của Qatar, sẽ là người cực kỳ thích hợp để cậu có thể nói chuyện.” “Ngoài ra còn có một anh chàng mà cậu nên gặp, anh chàng này có tài năng khó tin về công nghệ. Tôi sẽ giới thiệu cậu với Jack Dorsey.” “Cậu biết Maria Eitel ở Quỹ Nike không?” “Thế còn Reid Hoffman của LinkedIn thì sao nhỉ?” Danh sách những người làm thay đổi thế giới cứ tiếp diễn cho đến khi một giờ trò chuyện kết thúc, tôi ra về trong cảm giác lâng lâng phấn chấn.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu cho mối quan hệ của chúng tôi. Khoảng một tháng sau đó, Ray đồng ý tham gia ban giám đốc của chúng tôi. Với quyết định này, ông đã làm thay đổi vĩnh viễn quỹ đạo của PoP.
Giá trị lớn nhất của Ray không nằm ở chiếc ví của ông; đó là khả năng của ông trong việc tập hợp mọi người ngồi lại cùng nhau giải quyết các vấn đề chung. Khi quyết định tìm hiểu sâu hơn nữa những cách tiếp cận mới cho việc đào tạo giáo viên, xóa mù chữ và cung cấp học bổng cho học sinh, tôi bắt đầu bằng cách gửi email cho ban giám đốc: Tôi cần nói chuyện với các chuyên gia giáo dục hàng đầu. Xin vui lòng giới thiệu bất cứ ai mà các vị nghĩ rằng tôi nên gặp.
Hầu hết mọi người đều đáp lại bằng những lời giới thiệu kết nối với các chuyên gia tại các trường đại học, các ứng viên tiến sĩ và các nhà lãnh đạo vì mục đích khác. Ray viết lại như sau, Tôi thường nói chuyện với cựu Thủ tướng Anh, Gordon Brown, và vợ ông, Sarah, và tôi muốn giới thiệu cậu với họ. Sau hai giờ đầu tiên trò chuyện với bà Sarah, tôi biết mình đã tìm được một nhà lãnh đạo toàn cầu về giáo dục mà tôi thực sự tin cậy và ngưỡng mộ. (Sau đó, bà đã trở thành nhân vật được vinh danh tại gala tiếp theo của chúng tôi).
Ray cũng giới thiệu tôi với nhiều người khác, những người đã góp phần thay đổi quỹ đạo của PoP, và các cuộc trò chuyện trực tiếp giữa hai chúng tôi luôn đưa tới những cách tiếp cận mới cho các vấn đề về giáo dục toàn cầu. Ảnh hưởng của ông thật lớn. Ông từng khuyên tôi: “Hãy nghĩ xem mười năm tới thế giới sẽ thay đổi thế nào, và các cậu, các nguồn lực và mạng lưới của các cậu sẽ thay đổi ra sao trong thế giới đó. Hãy lấy đó làm la bàn để xác định xem làm thế nào để các cậu có thể gây ảnh hưởng đến càng nhiều người càng tốt.” Những lời này đã thực sự là kim chỉ nam cho tôi từ đó.
Bằng những cách khác nhau, cả Tehillah và Ray đều cho tôi những bài học về việc một cá nhân đơn lẻ có thể cải biến cuộc đời ta như thế nào. Có những người nhất định giúp ta nhìn thấy tương lai mà nếu không có ảnh hưởng của họ, có lẽ ta chẳng bao giờ có thể hình dung ra. Họ đã giúp ta trở thành một phiên bản “ta” tốt hơn. Như một ngạn ngữ cổ của người châu Phi đã nói, “Nếu muốn đi nhanh, hãy đi một mình. Nếu muốn đi xa, hãy đi cùng nhau.” Sự hiện diện của những người khác ta, thông minh hơn ta, tốt bụng hơn ta, khôn ngoan hơn ta sẽ giúp ta tiến xa hơn. Đó là những người mà ta nên bao quanh mình mọi lúc mọi nơi.