Khi cuốn sách này ra mắt bạn đọc, PoP đã xây dựng được hơn 200 trường học, mang lại hơn 15 triệu giờ học, và cứ sau mỗi 90 giờ, lại mở thêm được một ngôi trường mới. Nhưng chúng tôi không chỉ xây nên bốn bức tường rồi rút đi; chúng tôi cam kết hỗ trợ lâu dài và đảm bảo tính bền vững cho mỗi dự án mà chúng tôi thực hiện. Phương pháp đảm bảo giáo dục toàn diện của chúng tôi đã nhận được sự công nhận của Diễn đàn Kinh tế Thế giới, Quỹ Sáng kiến Toàn cầu Clinton, và gần đây nhất chúng tôi đã được trao tặng Giải thưởng Tổ chức Giáo dục của năm tại một hội nghị do Liên Hợp Quốc tổ chức. Sắp tới, chúng tôi sẽ tiếp tục áp dụng một loạt các sáng kiến thử nghiệm công nghệ và phương pháp giảng dạy mới, mà chúng tôi tin rằng sẽ thực sự thay đổi cuộc chơi.
Bạn có thể cân nhắc hỗ trợ công việc của chúng tôi thông qua các hình thức trao tặng học bổng, đào tạo giáo viên hoặc xây dựng các trường PoP tiếp theo tại trang web www.PencilsofPromise.org. Chỉ cần 25 đô-la để giáo dục một đứa trẻ, 500 đô-la để đào tạo giáo viên và 10.000 đô-la để xây dựng một lớp học. Hơn 30.000 người đã tạo ra các chiến dịch gây quỹ độc đáo cho công tác giáo dục trẻ em trên trang web của chúng tôi. Có lẽ ngày sinh nhật sắp tới của bạn sẽ là buổi gây quỹ kế tiếp.
Lanoy hiện là giám đốc quốc gia của PoP tại Lào, chị quản lý hơn 30 nhân viên địa phương. Sau gần bốn năm ở Lào, Leslie chuyển đến New York, quản lý các chương trình quốc tế của PoP trên toàn cầu. Brad được bầu làm Tổng giám đốc của chúng tôi, và Nick Onken tiếp tục đi đến từng quốc gia mà chúng tôi hoạt động để chụp những bức ảnh cho tổ chức. Đã nhiều năm kể từ khi Joel Puac đưa tôi về nhà ông, cuối cùng tôi đã có thể trở lại tìm ông và kể cho ông nghe tất cả những gì đã xảy ra nhờ lòng hiếu khách ban đầu của ông. Khi tôi tìm thấy ông trên núi và kể cho ông nghe về những gì PoP làm được, ông đã trở vào nhà trong giây lát. Khi trở ra, ông cười thật tươi, trên tay là chính chiếc đài cassette mà tôi đã ghi âm giọng nói của mình nhiều năm trước. Những chiếc băng cassette chúng tôi ghi đã tã, nhưng ông cho biết con cháu ông giờ nói tiếng Anh rất tốt.
PoP giờ hiện có hơn 60 nhân viên ở các nước chúng tôi hỗ trợ, hơn 90% trong số đó là người bản địa. Họ nỗ lực gìn giữ cơ hội học tập cho những đứa trẻ như Nith và Nuth, hai cô bé giờ đã là những ngôi sao sáng ở lớp Ba. Hiện mỗi ngày có hơn 1.500 em nhỏ theo học ở các trường PoP. Đây không còn là câu chuyện của riêng tôi nữa. Nó đã là câu chuyện của các em.
Khi tôi nghĩ về khởi đầu của tất cả những chuyện này, có một điều nổi lên cực kỳ rõ ràng: Ngay từ đầu tôi đã là kẻ sống lý tưởng đến vô vọng. Tôi dùng từ vô vọng, bởi niềm tin của tôi vào PoP luôn tránh hai chữ hy vọng. Tôi không bao giờ nghĩ, tôi hy vọng việc này sẽ thành công. Tôi biết nó sẽ thành công. Từ khoảnh khắc luồng điện đầu tiên chạy trong người tại buổi hòa nhạc ở Dàn nhạc Giao hưởng New York, tôi chưa từng một lần ngờ vực liệu tổ chức có thành công không. Đó là bởi nó đã vượt ra khỏi niềm đam mê đơn thuần và giống một mục đích hơn. Ta sẽ tìm ra mục đích khi thôi suy nghĩ về cách sinh tồn trên thế giới và bắt đầu cố gắng đi tìm lý do tại sao ta lại ở đây. Một khi ta giải quyết được câu hỏi đó, tất cả mọi thứ khác sẽ đâu vào đó.
Tôi chỉ mới 24 tuổi khi lập tài khoản ngân hàng với 25 đô-la tiền gửi đầu tiên. Nhiều người coi tuổi trẻ là một điểm yếu, nhưng thực ra nó lại là một điểm mạnh không ngờ. Yếu tố mạnh mẽ nhất và duy nhất của tuổi trẻ là ta không có kinh nghiệm sống để cân nhắc phải làm thế này hay thế kia. Dù mọi người thường tô đậm giá trị của sự khôn ngoan, song sự khôn ngoan sẽ nhắc ta rằng để đạt được một số điều cụ thể rất khó khăn, nếu không muốn nói là không tưởng. Những người trẻ tuổi không phải mang gánh nặng đó. Họ quá ngây thơ để nhận ra thứ gì là không thể đạt được, và ẩn trong thực tế đó là tinh thần sẵn sàng thử nghiệm.
Martin Luther King Jr. chỉ mới 26 tuổi khi ông dẫn dắt Montgomery Bus Boycott. Steve Jobs đã sáng lập Apple năm 21 tuổi, Bill Gates thành lập Microsoft ở tuổi 20 và Mark Zuckerberg khai sinh ra Facebook khi chỉ mới 19. Tiếng nói nổi bật nhất trong lĩnh vực giáo dục toàn cầu là Malala Yousafzai, 16 tuổi, người đã sống sót một cách thần kỳ khi bị bắn vào đầu trên đường đến trường, và là người vẫn đứng mỗi ngày như một tiếng nói mạnh mẽ ủng hộ thay đổi trước sự áp bức của Taliban. Với bất kỳ người trẻ tuổi nào đọc cuốn sách này, thông điệp của tôi rất rõ ràng. Đừng bao giờ để bất cứ ai nói với bạn rằng giấc mơ của bạn là không tưởng. Bất kể chúng lớn nhỏ thế nào, bạn vẫn có thể biến chúng thành sự thật.
Với những ai đang trải qua một giai đoạn không có phút nào được ngơi nghỉ, đang tìm cách để thay đổi, nhưng không biết làm thế nào, hãy bắt đầu với một mục tiêu tham vọng nhưng có thể đạt được. Tôi đặt ra mục tiêu xây dựng đúng một ngôi trường. Chỉ sau khi nhận ra rằng việc đó là có thể và nó có thể tạo ra sự khác biệt lớn đến thế nào trong cuộc sống của người khác, tôi mới tập trung vào việc khuyến khích mọi người trải nghiệm điều tương tự. Chìa khóa ở đây là suy nghĩ lớn, rồi sau đó đi từng bước nhỏ, dần dà, mỗi ngày một chút.
Hãy bắt đầu bằng cách thay đổi chủ đề trong cuộc trò chuyện hàng ngày của bạn từ cuộc sống mà bạn đang sống đến cuộc sống mà bạn mong muốn tạo ra. Khi nói bằng ngôn ngữ của người mà bạn muốn trở thành, bạn sẽ sớm thấy mình đắm trong những cuộc nói chuyện khiến bạn cảm thấy đáng sống nhất. Bạn sẽ cảm nhận được năng lượng mà bạn tỏa ra đang thu hút những nguồn năng lượng tương tự từ những người khác. Các cuộc trò chuyện của bạn sẽ dẫn đến các cơ hội, và từ đây chúng sẽ trở thành hành động, rồi kết quả cho những điều tốt đẹp sẽ được tạo ra.
Nhưng bạn không thể tiếp tục nói, “Ngày mai tôi sẽ bắt đầu.” Thế giới có quá nhiều vấn đề, và bạn quá thông minh, đầy năng lực, không thể góp một tay tham gia giải quyết chúng. Thời điểm để bạn hành động chính là lúc này.
Trước đây tôi thường gửi đi những email dài cập nhật tin tức cho gia đình tôi và bạn bè khi đi du lịch bụi, và mọi người luôn nói, “Adam nên xuất bản cái gì đó đi.” Tôi đánh giá cao những phản hồi đó, nhưng tôi không nghĩ rằng những câu chuyện trên hành trình du lịch bụi có thể làm nên cả một cuốn sách trừ phi một tổ chức có tầm ảnh hưởng ra đời nhờ những gì tôi học được trên con đường đó. Nhưng những ý kiến đó khiến tôi phải suy nghĩ. Là con người, chúng ta là những người kể chuyện tự nhiên. Chúng ta đan dệt các câu chuyện vào gần như mọi mối quan hệ, chúng ta xây dựng và coi trọng chúng. Tôi nhận ra rằng tôi cần phải sống một cuộc sống phản ánh những chủ đề của câu chuyện mà một ngày nào đó tôi muốn kể, và khi tôi rời con đường đó, đó sẽ là lúc tạo ra thay đổi. Bất kể bạn bao nhiêu tuổi và có địa vị thế nào, nếu bạn không hài lòng với con đường bạn đang đi, đó là lúc bạn nên viết lại tương lai của mình. Cuộc sống của bạn nên là một câu chuyện mà bạn háo hức muốn kể lại cho những người khác.
Những năm tới sẽ là một chương mới trong cuộc đời tôi, khi mà việc tôi làm không chỉ là xây dựng trường học, mà còn là xây dựng một gia đình. Tôi chắc chắn sẽ dạy cho các con tôi giá trị của từ mà mẹ tôi yêu thích, sự chính trực, bản chất trong bộ Quy tắc của Cha, và mỗi câu nói được dùng để làm tít đầu chương cho cuốn sách này. Tôi sẽ nói với các con rằng con đường trực tiếp nhất đi tới hạnh phúc là qua việc tạo ra niềm vui cho người khác, và chăm chỉ không thôi sẽ không tạo ra được sự thay đổi đó. Nó đòi hỏi sức mạnh của trí tưởng tượng. Nó dựa vào khả năng mỗi chúng ta có thể tạm gác bỏ niềm tin vào những hạn chế của ngày hôm nay để khuyến khích những gì khả thể của ngày mai. Trên tất cả, mỗi sáng tôi sẽ nhắc các con rằng chúng ta được quyền chọn mang lại sự tích cực hay tiêu cực cho thế giới, và rằng trong mỗi một con người, vẫn có một câu chuyện phi thường chờ chúng ta hé mở.