Lời Hứa Về Một Cây Bút Chì

Lượt đọc: 276 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời tâm niệm 20. Không thể “lộng giả thành chân” được

❊ ❊ ❊

Trong suốt gần 18 tháng, PoP hoạt động hoàn toàn nhờ vào các tình nguyện viên. Tôi đã vui biết bao nhiêu khi được cùng bạn bè mình làm những điều có ý nghĩa, nhưng tổ chức này đang nhanh chóng thu hút được các nhà tài trợ mới, và chúng tôi cần chuyển từ một đội ngũ lãnh đạo làm việc này như một công việc tay trái sang một đội ngũ làm việc toàn thời gian ở tổ chức. Sự phát triển của các công ty ở giai đoạn đầu phụ thuộc rất nhiều vào thời gian bạn có thể dành cho nó, và với thêm nhiều nguồn tiền đang đổ về, chúng tôi có cơ hội để phát triển từ một đội quân tình nguyện và truyền giáo thành một đội chính thống gồm các chuyên gia và ninja.

Nhưng tôi có thể tìm thấy những người này ở đâu? Tôi cân nhắc đăng lên các trang web việc làm tin tuyển dụng một số vị trí nhất định, gồm một người quản lý các vấn đề tài chính, một người quản lý nhân viên hàng ngày khi tôi đi du lịch và tạo dựng quan hệ. Tuy nhiên, tôi quá nôn nóng, không thể ngồi yên chờ các bản sơ yếu lý lịch được gửi đến, thế nên tôi quyết định chủ động hành động, hơn là thụ động ngồi chờ. Tôi bắt đầu xông xáo đi chiêu mộ những cá nhân chủ chốt cho một đội ngũ nhỏ. Hai điều tôi quan tâm nhất là đam mê và tài năng. Tất cả mọi thứ khác có thể hướng dẫn hay học hỏi.

Tôi bắt đầu công cuộc chiêu mộ của mình bằng cách nhìn quanh bạn bè. Tôi biết tất cả các thành viên cùng tham gia khóa Học kỳ Trên biển với tôi đã đi du lịch bụi tới những khu vực nghèo đói nhất, họ đã sống ở các làng quê và có được nhận thức cũng như hiểu biết sâu sắc về các nước đang phát triển. Nhiều người đã từ bỏ con đường học vấn và sự nghiệp để tập trung giải quyết các vấn đề xã hội. Jill đã làm việc cho nhiều tổ chức NGO quốc tế và đang hoàn thành bằng thạc sỹ kép về quản lý tổ chức phi lợi nhuận và nhân quyền. Cô ấy đã đồng ý trở thành đầu mối liên lạc cho các nhân viên của chúng tôi ở trong nước. Hoolie sắp kết thúc bốn năm ở cương vị tư vấn quản trị tại Deloitte và có kế hoạch thực tập ở Quỹ Sáng kiến Toàn cầu Clinton trong mùa hè đó trước khi đến Dartmouth học MBA. Tôi đã thuyết phục cậu ấy thực tập tại PoP, và sau một tháng ở Lào giúp Leslie và Lanoy xây dựng ngôi trường hoàn toàn độc lập đầu tiên của PoP (chúng tôi tự thuê kiến trúc sư, nhà xây dựng và nhân viên), tôi đề nghị cậu ấy làm COO (Giám đốc tác nghiệp) cho chúng tôi.

“Thôi nào, cậu sẽ không bao giờ có được một cơ hội như thế này trong đời đâu,” tôi hối thúc, cố gắng thôi thúc tinh thần khởi nghiệp trong cậu ấy. “Cậu sẽ xây dựng một tổ chức từ đầu, dẫn dắt một đội ngũ nhân viên và giáo dục hàng ngàn người trong quá trình này đấy.”

“Cậu biết là tớ muốn làm việc này như thế nào mà,” cậu ấy trả lời. “Nhưng vợ chưa cưới của tớ sẽ giết tớ mất nếu tớ trì hoãn việc học ở trường kinh doanh thêm nữa, nhưng tớ đã bí mật đi phỏng vấn cho vị trí gác cửa để có thể làm việc này khi làm việc vào ban đêm kiếm thêm thu nhập rồi.”

Tôi sửng sốt. Anh chàng này từng làm việc cho một trong những công ty tư vấn có uy tín nhất thế giới và đã được nhận vào chương trình MBA của Dartmouth, ấy thế mà lại đang tìm công việc gác cửa để có thể làm việc cho PoP. Tôi chưa từng ngờ vực tài năng của cậu ấy, nhưng giờ thì đam mê của cậu ấy cũng khiến tôi choáng váng.

“Tớ sẽ nói với cậu thế này,” cậu ấy tiếp tục. “Tớ sẽ nhận việc này, nhưng với điều kiện đừng cố thuyết phục tớ ở lại quá một năm, bởi nếu cậu làm vậy, cậu biết là tớ không thể từ chối mà!”

“Đồng ý!” Tôi đưa tay ra bắt tay cậu ấy. Tôi đã có một COO – và là người mà tôi tin tưởng hết mực như lòng tin mà cậu ấy dành cho tôi.

Tôi rất muốn kéo một người từ mạng lưới ở Bain về để tinh thần tập trung vào kết quả thấm nhuần khắp tổ chức, vì vậy khi nhận được email của Emily Gore, người được đánh giá là siêu sao trong khóa sau tôi, tôi đã gặp cô ấy ngay lập tức. Cô đang tìm một nơi thực tập mang lại cho mình trải nghiệm có tính quốc tế. Tôi mời cô ấy về PoP và cô ấy đồng ý tham gia sáu tháng, lập nên các chương trình giám sát và đánh giá thiết thực (gọi tắt là M & E trong ngôn ngữ phi lợi nhuận) cho công việc của chúng tôi tại Lào.

Các hoạt động quốc tế của chúng tôi ở đó đang phát triển nhanh chóng dưới sự dẫn dắt của Leslie, nhưng chúng tôi lại gặp khó khăn trong việc mở rộng ở Nicaragua. Do đường xấu và mật độ dân số thấp, chúng tôi đã phải chi tiêu nhiều hơn cho mỗi công trình xây dựng, đồng thời tiếp cận được ít học sinh hơn dự kiến. Chúng tôi đã cam kết hỗ trợ các trường học mà chúng tôi xây dựng ở Nicaragua trong thời gian dài, nhưng tôi cũng kêu gọi cả đội cân nhắc việc mở rộng đến khu vực Hồ Atitlan ở Guatemala, một khu vực mà tôi biết khá rõ từ những ngày ở nhà Joel Puac. Nhu cầu ở đó rất lớn. Thế nhưng, nếu chúng tôi dự định phát triển nhanh chóng ở khu vực này, chúng tôi sẽ cần một người có kinh nghiệm chỉ đạo công việc ở đây. Một lần nữa, thay vì tìm kiếm một nhà lãnh đạo ngẫu nhiên, tôi quay sang một người tôi biết và tin cậy.

Noah, người bạn thời thơ ấu của tôi, kể từ khi tốt nghiệp đại học đã làm việc ở Ethiopia, Sudan và Bolivia cho một tổ chức phi lợi nhuận lớn. Khi tôi liên hệ, cậu ấy đang ở Bolivia làm tư vấn cho một dự án chăm sóc sức khỏe quốc gia trị giá nhiều triệu đô-la. Cậu ấy cho tôi biết cậu ấy cảm thấy bị bó buộc ra sao bởi những khoản trợ cấp quan liêu, cứng nhắc không cho phép cậu giải quyết những vấn đề quan trọng nhất mà những người tổ chức của cậu đang cố gắng giúp đỡ phải đối mặt. Tôi thấy cậu ấy vừa có tài vừa có tâm với công việc phát triển toàn cầu, nên ra sức lôi kéo cậu ấy. Tại đám cưới của một người bạn chung, tôi giới thiệu chi tiết với cậu ấy về các chương trình của chúng tôi và bảo cậu đến gặp Hoolie phỏng vấn vào tuần sau. Hai tháng sau, Noah chuyển đến Hồ Atitlan và trở thành giám đốc của chúng tôi tại khu vực châu Mỹ La tinh.

Khi đội bắt đầu phát triển ở cả trong và ngoài nước, tình hình văn phòng của chúng tôi ở New York bắt đầu cho thấy một số những thách thức đáng kể. Norman đã cho chúng tôi dùng một phòng ở phía sau văn phòng của ông, văn phòng này chứa được 10 đến 20 thực tập sinh mỗi ngày, và chúng tôi được dùng chung phòng trưng bày để làm phòng họp. Vì không thể tiến hành các cuộc họp quan trọng với đội ngũ nhân viên đông đúc xung quanh, nên tôi đã phải gặp gỡ các nhà tài trợ tiềm năng và người đứng đầu các công ty trong không gian phòng trưng bày chung. Do công ty của Norman bán quần áo phụ nữ, nên phòng trưng bày toàn đồ lót phụ nữ. Các bức tường treo kín đồ lót của các bà. Trong các cuộc trò chuyện lâu với những nhà tài trợ và đối tác lớn, thay vì nhìn tôi, họ sẽ dán mắt vào mớ đồ lót quá khổ đằng sau tôi. Thật khó có thể được đón nhận nghiêm túc với những chiếc quần túm màu hường cỡ đại như thế.

Vấn đề về đồ lót đã được giải quyết khi cuối mùa hè đó Mimi nghỉ việc ở công ty bất động sản thương mại để dành toàn thời gian cho PoP, và như một món quà chia tay, sếp của cô đã đưa ra một đề nghị tuyệt vời giúp chúng tôi có được một không gian rộng gần 75m2 vuông ở Lower East Side gồm một phòng rộng kèm phòng họp tách riêng được ngăn bởi cửa kính trượt.

Không gian này đã trở thành văn phòng độc lập đầu tiên của chúng tôi, và chúng tôi cam kết sẽ duy trì một văn hóa công ty PoP đích thực đối với chính chúng tôi. Đêm trước khi chuyển đến văn phòng mới, tôi thảo ra tám nội quy cho văn phòng, và đọc to chúng trong ngày đầu tiên ở đó. Nội quy số 1 xác lập đặc điểm chung cho mẫu nhân viên mà chúng tôi sẽ tuyển dụng: “Để làm việc ở đây, bạn buộc phải theo chủ nghĩa lý tưởng vô vọng đối với những điều hoàn toàn không tưởng. Nếu bạn muốn thực tế, xin vui lòng qua nơi khác. Đây là nơi dành cho những kẻ mơ mộng.” Nội quy số 3 nói về tầm quan trọng của việc khiêm nhường và yêu cầu giúp đỡ. Nội quy số 4 là nhận ra năng lượng của mình ảnh hưởng như thế nào đến những người xung quanh, và nội quy số 7 nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đưa gia đình (đặc biệt là ông bà) đến thăm văn phòng, để bạn có thể chia sẻ công việc của mình với những người làm nên bạn của ngày hôm nay.

Tôi muốn tạo ra một môi trường năng động, trong đó tất cả mọi người đều có thể thể hiện bản thân và giúp những người khác trở nên tốt hơn. Mỗi người được yêu cầu lên một danh sách những bài hát mà họ yêu thích theo quý, danh sách này phải có chữ ký email của họ trong đó. Bạn có thể hiểu thêm nhiều về một người từ âm nhạc mà họ nghe, hơn là từ số người theo dõi họ trên phương tiện truyền thông xã hội. Tôi cũng nhất quyết lúc nào cũng bật nhạc trong văn phòng để khích lệ mọi người, và bởi hầu hết các nhân viên đều không được trả lương, nên bù lại họ sẽ có được những trải nghiệm đáng quý. Thông qua chính sách Ăn trưa và Học hỏi, họ sẽ được nghe các CEO thành đạt chia sẻ về cuộc sống và sự nghiệp cá nhân. Họ được gặp gỡ tất cả những lãnh đạo mà tôi đã gặp. Chẳng mấy chốc văn phòng của chúng tôi trở nên sôi nổi hơn với hơn 20 thực tập sinh, các nhân viên bán và toàn thời gian nhiệt huyết và đầy đam mê sống và hít thở cùng PoP.

Phần cuối cùng trong quá trình xây dựng đội ngũ là tuyển một người có thể xử lý mọi vấn đề pháp lý và tài chính – một việc mà chúng tôi rất cần để đảm bảo sự tin cậy và trách nhiệm giữa đội ngũ nhân viên, ban giám đốc và những người ủng hộ. Brad giới thiệu lại tôi với Tom Casazzone, người mà tôi chỉ nhớ là bạn thân nhất của anh trai tôi hồi học mẫu giáo. Hiện giờ anh ấy có bằng về luật cùng với kinh nghiệm làm kế toán trong tổ chức phi lợi nhuận. Tom bắt đầu xử lý các vấn đề tài chính của tổ chức, và chúng tôi nhanh chóng biến đây trở thành vị trí chính thức bằng một vị trí và mức tiền lương cụ thể.

Tôi không còn phải đi một mình nữa. Chúng tôi có cộng sự trên khắp thế giới, những người có thể thực hiện mục tiêu mới của chúng tôi – khởi công ngôi trường thứ 15 vào cuối năm. Đội ngũ lãnh đạo của chúng tôi gồm những người mà tôi quen biết không chỉ như đồng nghiệp, mà còn như những người bạn. Lập ra một công ty có nghĩa là bạn sẽ phải liên tục trải qua những phút thăng trầm dọc suốt hành trình. Bạn cần phải biết tính cách của những người sát cánh bên mình. Niềm tin làm nên tất cả.

Trong khi tôi đang gây dựng PoP thì anh trai tôi, Scott, cũng chuyển hướng và bắt đầu dấn bước vào một con đường mới. Trước đó, Scott đã đến Atlanta theo học Đại học Emory, ở đây anh dùng biệt danh mà tôi tếu táo đặt cho anh từ hồi trung học, Scooter (Xe tay ga), và nhanh chóng phát triển công việc kinh doanh trong vai trò nhà tổ chức hộp đêm lớn nhất thành phố. Thế rồi, anh chuyển từ cuộc sống về đêm sang ngành công nghiệp âm nhạc khi làm việc cho ông trùm âm nhạc Jermaine Dupri tại hãng thu âm So So Def Recordings, sau đó anh nghỉ học và bỏ hãng này để thành lập công ty riêng chuyên quản lý những nghệ sỹ mà anh tìm được. Bước đột phá đầu tiên của anh là Asher Roth với một đĩa đơn I Love College. Một hôm Scott gọi cho tôi khoe về “gà” mới nhất của anh: “Đó là một cậu bé chỉ mới 13 tuổi. Anh tìm được thằng bé trên YouTube, nhưng thằng bé tài năng đến không ngờ. Tuần tới anh sẽ đến New York, vậy nên anh sẽ đưa thằng bé đến căn hộ của cậu chơi để hai người có thể gặp nhau.”

Một tuần sau đó, một cậu bé nhỏ thó với mái tóc bờm xờm bước vào căn hộ của tôi cùng một cây đàn guitar có vẻ quá lớn so với người cậu. “Chào anh, em là Justin. Em chơi một bài cho anh nghe được chứ?” cậu ta hỏi ngay.

“Chắc chắn rồi,” tôi nói, và hơn 20 phút sau đó, cậu ta hát hết bài này sang bài khác. Giọng của cậu ta tuyệt đến khó tin, và nhiệt huyết dễ lan của cậu bé còn khiến tôi ấn tượng hơn nữa. Bạn chẳng thể làm gì ngoài việc chết mê cậu nhóc đáng yêu này. Đêm đó khi tôi gặp Brad để làm vài ly, tôi đã thao thao kể với cậu ấy về nghệ sĩ mới của anh trai mình.

“Anh ấy mới ký hợp đồng với thằng bé và chắc chắn thằng bé sẽ cực kỳ thành công. Thằng bé tên là Justin Bieber.”

Vì Justin còn quá trẻ nên Scott không chỉ là người quản lý mà còn giúp nuôi dạy cậu nhóc. Thế nên trong vài năm sau đó, Justin đã trở thành một phần trong đại gia đình của chúng tôi. Ngày nghỉ, cậu ta ở nhà bố mẹ tôi, chơi đùa trong bể bơi, tập luyện vũ đạo trước gương và thách đấu chúng tôi chơi những trò một đối một trên đường xe vào.

Tôi sẽ không bao giờ quên được buổi chiều mùa hè khi chúng tôi dạy cậu nhóc trò lướt sóng (wakeboard), và đĩa đơn đầu tiên của cậu One Time được phát trên Z100, đài phát thanh lớn nhất nước Mỹ. Đây là lần đầu tiên chúng tôi nghe trên đài, tất cả chúng tôi đều nhảy lên, ăn mừng khoảnh khắc đó trong khi Justin nghêu ngao hát theo thật to.

Đến khi trở về nhà, chúng tôi đã đỡ phấn khích hơn và Justin hỏi gần đây tôi làm gì. Đây là lần đầu tiên chúng tôi nói nhiều về PoP. Nhưng thật bất ngờ, sứ mệnh của chúng tôi đã chạm được đến cậu nhóc ngay lập tức.

“Tuyệt quá. Em luôn muốn xây dựng trường học cho bọn trẻ. Scooter, chúng ta nên làm gì đó với PoP!” Cậu nhóc hét lên.

“Anh nghĩ em cần xác định sự nghiệp trước,” tôi nói rất nghiêm túc. Một bài hát được lên sóng phát thanh đúng là rất tuyệt, nhưng cậu nhóc vẫn chưa phải là ngôi sao toàn cầu. “Nếu em nổi tiếng, anh chẳng có gì phải nghi ngờ chuyện tất cả chúng ta có thể cùng nhau xây thật nhiều trường học.”

Ngay từ đầu, Scott đã nhấn mạnh tầm quan trọng của việc trích tặng một phần từ tất cả những gì anh ấy và Justin thu được, nhưng Scott cố ý không gây áp lực khiến Justin phải hỗ trợ PoP chỉ vì em trai mình là người sáng lập tổ chức. Thế nhưng tổ chức này chú trọng đến việc giúp người trẻ nhận ra những thay đổi mà họ có thể mang lại cho thế giới, và thông điệp đó là điều mà Justin tin tưởng sâu sắc. Cậu nhanh chóng trở thành một trong những thành viên đầu tiên của phong trào thanh niên đang ngày một phát triển của chúng tôi bằng cách giúp gây quỹ cho tổ chức và ủng hộ chúng tôi trên phương tiện truyền thông xã hội. Một phần của việc này là do mối quan hệ gần gũi của chúng tôi, nhưng một phần lớn hơn là nhờ sự đồng điệu tự nhiên giữa sứ mệnh của chúng tôi với những gì cậu ấy quan tâm nhất – giúp đỡ các em nhỏ.

Cậu ấy đã dành nhiều tâm sức cho công việc của chúng tôi đến mức khi cha của một người hâm mộ hỏi họ cần chi bao nhiêu để con gái họ có thể gặp được cậu trước buổi diễn, Justin quay sang Scott và hỏi chi phí để xây dựng một lớp học mới là bao nhiêu. Scott trả lời: “10.000 đô-la”. Justin nói: “Em đồng ý nhưng với điều kiện chú ấy phải tài trợ khoản tiền đó cho PoP.” Tối hôm đó, cậu ấy nhắn cho tôi, Em vừa xây được một lớp học mới cho bọn trẻ!

Gần cuối năm 2010, chúng tôi lên kế hoạch tổ chức cho cả gia đình đi nghỉ ở châu Phi để gặp gia đình Sam và Cornelio, những người anh em nuôi người Mozambique của chúng tôi. Lúc đó, Justin đã trở thành người nổi tiếng và được coi là một trong những ngôi sao nhạc pop nổi tiếng nhất thế giới. Cậu đã không được sống cuộc sống của một thiếu niên bình thường, nên cha mẹ tôi và mẹ của cậu, cô Pattie, tính rằng một kỳ nghỉ gia đình mà không có đội an ninh tăng cường theo sát từng bước sẽ tốt cho cậu. Scott ở chung phòng với bạn gái, em gái tôi thì ở phòng riêng, thế là Justin với tôi được làm bạn cùng phòng trong chuyến đi hai tuần.

PoP cuối cùng đã mua được gói bảo hiểm y tế theo nhóm cần thiết để tôi có thể phẫu thuật vai. Tôi đã làm phẫu thuật ngay sau khi các thủ tục giấy tờ cho phép, nhưng tôi vẫn phải hạn chế vận động trong suốt chuyến đi. Dù sự ồn ào xung quanh Justin không còn điên cuồng như ở Mỹ, nhưng ngay cả ở châu Phi, cậu ấy vẫn khó có thể tản bộ trên phố mà không bị phát hiện. Giải pháp của chúng tôi là dành hầu hết thời gian chơi trong phòng. Chúng tôi vốn đã rất thân thiết, nhưng với nhiều thời gian ở cùng nhau, chúng tôi càng thêm gắn kết về âm nhạc, về những cô gái và các cuộc trò chuyện xoay quanh việc những người trẻ như chúng tôi có thể giúp những bạn trẻ khác trên thế giới như thế nào. Chúng tôi cũng cùng cười phá không biết bao nhiêu lần khi chơi khăm nhau (cậu nhóc hack tài khoản Twitter của tôi vào buổi sáng, và tôi nhét nho vào túi cậu ấy vào buổi chiều) và cố gắng tránh sự chú ý do mái tóc Bieber nổi tiếng của cậu gây ra.

Một hôm, trong thang máy khách sạn, hai phụ nữ Mozambique khoảng tầm giữa 30 tuổi nhận ra cậu nhóc. Họ phấn khích hỏi xin chụp ảnh và chữ ký.

“Cậu đúng là cậu ta!”, họ reo lên.

“Ai cơ?”, cậu điềm tĩnh hỏi.

“Cậu là Justin Bieber!”

“Không, không phải đâu. Chúng tôi chỉ giống nhau thôi,” cậu một mực phủ nhận, cố gắng tránh cơn kích động của họ.

“Nhìn tóc cậu kìa. Tôi biết mái tóc đó. Cậu đúng là cậu rồi!”

“Không! Tôi không phải tôi!” cậu kêu lên. Ngay lập tức, cả bốn chúng tôi đều phá lên cười vì lỗi nói nhịu của cậu ấy. Cậu ấy vui vẻ chụp ảnh cùng với hai phụ nữ đó và chúng tôi quay về phòng. Chúng tôi nói với nhau về việc hai người phụ nữ kia đã phấn khích thế nào khi gặp cậu ấy và bắt đầu nghĩ cách sử dụng mong muốn đó để làm việc tốt. Một vài ngày sau đó, chúng tôi đã tiến hành một buổi động não nghiêm túc.

“Chúng ta hãy làm gì lớn đi”, Justin nói. “Việc gì đó giúp em kiếm được cả tấn tiền và xây dựng một loạt các trường học ấy.”

“Hay là chúng ta mở một cuộc thi gây quỹ. Các học sinh có thể thi với nhau xem ai vận động được nhiều tiền nhất cho PoP. Ai huy động được nhiều nhất sẽ nhận được một phần thưởng cực khủng. Em sẽ đến thăm trường họ chẳng hạn?” tôi hỏi.

“Được đấy, chúng ta làm thế đi anh.”

“Em có chắc không? Em sẽ phải sẵn sàng bay đến bất cứ đâu trong nước để thăm trường giành chiến thắng đấy.”

“Cho PoP á? Chắc chắn rồi!”

Tối hôm đó, chúng tôi quay một video bằng Flip cam của tôi. Chúng tôi mô tả một chiến dịch mới mà chúng tôi sẽ phát động vào đầu năm tới mang tên Schools4All, khuyến khích các bạn học sinh gây quỹ cho những trẻ em không được tiếp cận với giáo dục, với phần thưởng là cơ hội giành về cho trường một chuyến thăm của Justin. Dù phải đến tháng Tư sau đó, chúng tôi mới làm video chính thức, nhưng việc chúng tôi cùng nhau thực hiện nỗ lực lần đầu tiên trong căn phòng chung hôm đó là một tiếng vang lớn. Nó không gây ra cảm giác như sự chung tay giả tạo của người nổi tiếng bởi quả thật nó không phải là như thế. Ý tưởng nảy sinh từ một mối quan hệ thực sự, trong đó cả hai người đều quan tâm đến nhau và quan tâm đến mục đích cao cả.

Khi chúng tôi chia sẻ ý tưởng với Scott vào sáng hôm sau, anh ấy hoàn toàn ủng hộ nó. “Anh tự hào về hai cậu, chúng ta chắc chắn có thể biến điều này thành hiện thực,” anh ấy nói. Ta không thể giả vờ đích thực, và bởi anh ấy đã dành cả đời làm tấm gương cho đi để cả Justin và tôi noi theo, nên sáng hôm đó, tôi nghĩ lúc này anh ấy đã thấy ảnh hưởng của mình đang phát huy hiệu quả. PoP đã có chiến dịch đầu tàu đầu tiên đi vào hoạt động, chúng tôi đã có một đội ngũ đáng tin cậy và một vòng tròn bên trong đã được thiết lập gồm những người thực sự quan tâm đến công việc của chúng tôi. Cuối cùng giờ đã đến lúc tôi hạ hàng rào bảo vệ và bắt đầu chia sẻ câu chuyện của chúng tôi với thế giới.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.