Anh chỉ có thể tự nhủ với lòng, tất cả đều là vì con, vì tất cả của con.
Về đến nhà, anh kể lại những lời của Lương Hạ Niên cho Hà Phương nghe.
Hà Phương tức đến mức vỗ đầu một cái: "Ấy, uổng công cả hai vợ chồng mình đều là người có ăn có học, thế mà lại quên mất chuyện này. Nếu lúc này không khuyến khích con, thực sự không phải là chuyện tốt đối với đứa nhỏ."
Từ đó, hai vợ chồng đạt được sự đồng thuận, thái độ đối với cờ vây đã thay đổi. Trước kia, việc Lý Lãm học cờ vây cùng lắm chỉ là không can thiệp, còn bây giờ, để con có thể nâng cao trình độ, hai vợ chồng dốc toàn lực. Không những tích cực đưa con đến kỳ viện vào những ngày nghỉ, mà còn vắt óc tìm kiếm các kỳ phổ.
Lý Lão Nhị lên tiếng: Năm nay lễ tết không nhận quà cáp, nhận quà chỉ nhận kỳ phổ!
Người muốn lấy lòng anh nhiều không đếm xuể, từ đó về sau, người đến biếu quà không còn mang thuốc lá rượu chè nữa, thế là tầm thường!
Người ta thực sự mang kỳ phổ đến, mà còn chẳng phải loại tầm thường. Những loại phổ biến trên thị trường thì không dám mang ra, họ chỉ còn cách tìm đủ mọi phương kế để tìm kiếm những bộ sưu tập của người khác. Sưu tầm cá nhân thì còn dễ nói, chỉ là vấn đề tiền nong bao nhiêu, nhưng những thứ trong bảo tàng thì khó giải quyết hơn nhiều. Thế nhưng, khó khăn đó cũng chẳng làm khó được con người, họ nhờ vả đủ các mối quan hệ, in ấn lại không ít các bản độc bản.
Bởi vì thứ Lý Lão Nhị quan tâm là nội dung của kỳ phổ, chứ không phân biệt đó có phải là văn vật hay không.
Lương Hạ Niên nhìn hàng trăm cuốn kỳ phổ trong nhà Lý Hòa, toàn là những cuốn ông chưa từng thấy bao giờ, ban đầu là ngạc nhiên đến líu lưỡi! Sau đó là kích động!
Thế giới của người giàu, quả nhiên không phải thứ ông có thể tưởng tượng nổi!
Từ đó, ông trở thành khách quen của nhà họ Lý, còn là kiểu khách không mời mà đến, ở lại là ở cả ngày.
Mỗi ngày tan học, việc đầu tiên Lý Hòa làm không phải là đưa con trai về nhà, mà là dẫn thằng bé đến công viên Tuyên Võ để đối đầu với mấy ông lão ở đó.
Công viên mỗi buổi chiều đều rất náo nhiệt, người tập Thái Cực, tập khí công, khiêu vũ, và tất nhiên, không thể thiếu những ông lão sau khi nghỉ hưu rảnh rỗi không có việc gì làm bèn đến đánh cờ.
Lý Hòa từng sống ở phố Tam Miếu nhiều năm, mười mấy năm nay, hễ ở nhà là anh duy trì thói quen đi dạo, ở đây không mấy người là không quen biết anh, nhìn thấy anh còn nhiệt tình chào hỏi.
"Tiểu Lý, lâu lắm không gặp nhé."
"Ôi, Lý Lãm lại cao thêm rồi."
"Tiểu Lý, quản lý công viên tìm cậu đấy, cái cây du kia bị cậu đá chết rồi..."
"..."
Những người này phần lớn cũng biết Lý Lãm đang học cờ vây, nên đều mang tâm thế chỉ dạy để đánh cờ với Lý Lãm, chỉ có Lão Tần đứng bên cạnh mỉm cười mà không nói gì.
Đợi khi đám ông lão đó không thể tin nổi mà thừa nhận mình thua cuộc, Lão Tần lại trêu chọc: "Ngay cả một đứa trẻ mà cũng đánh không lại, các ông sống đến từng này tuổi thật là uổng phí!"
Mặt đám ông lão đỏ như đít khỉ, họ cũng thấy mất mặt!
Sao có thể lại thua một đứa nhóc một cách khó hiểu như thế được!
Thế nhưng cũng có người xỉa xói Lão Tần: "Đứa nhỏ này có phải người thường đâu? Có bản lĩnh thì ông vào đánh đi!"
Lần nào Lão Tần cũng thản nhiên nói: "Năm ngoái tôi đã chẳng đấu lại thằng bé rồi."
Bản thân ông cũng không ngờ kỳ nghệ của Lý Lãm lại tiến bộ nhanh đến thế, mới được bao lâu cơ chứ?
Có người đánh cờ tướng, Lý Lãm đánh theo cờ tướng; có người đánh cờ vây, Lý Lãm đánh theo cờ vây, nhưng không một ai là đối thủ.
Nhìn thấy bao nhiêu người trở thành bại tướng dưới tay con trai mình, Lý Lão Nhị thấy tự hào lây, thế nên lại càng chăm chỉ dẫn Lý Lãm đi hơn.
Thế nhưng, chẳng còn mấy ai muốn tiếp tục đánh với Lý Lãm nữa.
Đánh cờ mà, coi trọng sự ngang tài ngang sức, kỳ phùng địch thủ mới là cái thú!
Không cùng trình độ và đẳng cấp thì, ha ha, đó chẳng phải là tự tìm khổ sao!
Phải có vấn đề về não mới tiếp tục làm thế được!
Họ khó khăn lắm mới nghỉ hưu, còn muốn an hưởng tuổi già nữa! Tuyệt đối sẽ không rảnh rỗi tự tìm rắc rối cho mình, lại còn là bị thua một đứa trẻ trước bàn dân thiên hạ!
Họ còn cần mặt mũi nữa chứ!
"Sư phụ Trần, bác bận à?" Lý Hòa bắt gặp một người đang đeo kính lão, anh không thể để con trai thất vọng!
"Ấy, Tiểu Lý à." Ông lão nhìn thấy Lý Lãm thì run bắn lên, vội vã vỗ đầu nói: "Ôi, trời sắp mưa rồi, quần áo ở nhà còn chưa thu vào."
Nói đoạn chuồn mất dạng.
"Mặt trời treo cao thế kia, sợ thua thì cứ nói thẳng, chẳng ai cười bác đâu." Lý Hòa hét lên với lão Trần, nhưng anh không bỏ cuộc, lại tiến về phía một ông lão đang ngồi trên ghế đá cách đó không xa: "Sư phụ Ngô..."
"Cậu cười tôi đi, tôi sợ thua đấy..." Chẳng đợi Lý Hòa đến gần, ông lão này cũng bỏ chạy.
"Sư phụ Tưởng..."
"Ấy chết, tôi chưa ăn cơm, bà nhà tôi đang đợi tôi ăn cơm, không được, tôi phải đi trước đây."
"Sư phụ Quý, làm một ván đi..." Lý Hòa không nản lòng.
"Dạo này bệnh mắt tái phát, không tin cậu hỏi lão Trương mà xem." Khi sư phụ Quý quay đầu lại muốn tìm một người làm chứng, thì phát hiện người làm chứng lão Trương đã trốn biệt tăm từ lâu.
"Thế này là thế nào chứ!" Lý Hòa vô cùng bất lực.
"Bố, tại sao họ không thích con nữa?" Lý Lãm đi bên cạnh, rất ủ rũ.
"Không phải họ không thích con, mà là họ sợ con đấy." Lý Hòa vội vàng an ủi, hào khí nói: "Nơi này không giữ thì có nơi khác cho con!"
Họ đến công viên Thiên Đàn.
Một tuần trôi qua, hai bố con trở thành nhân vật không được chào đón nhất ở đây.
"Bố..." Lý Lãm sắp khóc.
"Đừng sợ."
Lý Hòa tiếp tục dẫn thằng bé đến công viên Triều Dương.
Lại một lần nữa khơi dậy sự phẫn nộ của đám đông.
Lại đổi địa điểm, công viên Địa Đàn.
Lần này Lý Lãm gặp phải thử thách, trong công viên có một người bày tàn cuộc, thắng được 10 đồng, thua mất 5 đồng, hòa thì được 3 đồng.
Hai bố con tiêu tốn cả tiếng đồng hồ ở sạp hàng, chủ sạp không chịu nổi nữa, đòi giới hạn thời gian.
Lý Hòa cười lạnh, nửa tiếng mất 5 đồng.
Nửa tháng trôi qua, chủ sạp hận không thể ôm lấy hai bố con này mà gọi là bố đẻ!
Làm gì có ai ngày nào cũng mang tiền đến biếu thế chứ!
"Con trai, đây là tàn cuộc, bàn cờ đó làm cho con cảm giác như mình đang chiếm ưu thế, đa phần là lừa đảo, hay là chúng ta tìm các ông lão để đánh đi?" Lý Hòa cũng không chịu nổi nữa, ngày nào cũng lãng phí thời gian ở một sạp hàng thì có ý nghĩa gì?
Hơn nữa, Lương Hạ Niên cũng từng nói với anh, loại tàn cuộc cá biệt này, có người nghiên cứu cả đời cũng chưa chắc thấu đáo, cũng hy vọng Lý Lãm đừng chơi nữa.
"Bố..."
"Thôi được, bố mày lắm tiền tùy hứng." Con trai chỉ thốt ra hai từ, Lý Hòa đã biết thằng bé sẽ không bỏ cuộc.
Vừa đau lòng lại vừa thấy an ủi.
Anh hận không thể vứt thẳng tiền cho chủ sạp, để chủ sạp cố tình thua, con trai cũng không cần phải tiêu tốn thời gian ở đây.
Thế nhưng, cuối cùng anh vẫn không làm như vậy.
Con trai đâu phải đồ ngốc!
Thằng bé không lên tiếng không ồn ào, nhưng thông minh lắm đấy!
Người ta nhường cờ, thằng bé làm sao không biết cơ chứ!
Vạn nhất gây ra tác dụng ngược, làm tổn thương lòng tự trọng của con, thì lại mất đi ý nghĩa ban đầu.
Về sau, hai bố con mặc kệ mưa gió vẫn đến đây, người bày sạp vì tiền cũng phải dọn ra bán.
Có mấy lần, mưa quá lớn, Lý Hòa xuất tiền bao cả một phòng trà.
Có lần, Đổng Hạo không nhịn được gợi ý mời người chủ sạp này về nhà, cho đỡ phiền phức?
Lý Hòa nói: "Nhìn xem bao nhiêu người thế kia, chẳng phải rất náo nhiệt sao?"
Hai bố con đã trở thành người nổi tiếng ở công viên Địa Đàn, một cặp hai kẻ ngốc, ngày nào cũng đi tặng tiền cho người ta! Vì vậy, tiếng lành đồn xa, người đến xem ngày càng đông.