Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 3202 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
947, Đối tượng tham khảo

❊ ❊ ❊

Ngay cả Vương Ngọc Lan để không ảnh hưởng tới tâm trạng của lũ trẻ cũng đang gượng cười.

Ba đứa trẻ đắm chìm trong bầu không khí vui vẻ do người lớn cố tình tạo ra.

Chỉ có Lý Kha lúc ăn cơm hỏi thăm tin tức của Lý Triệu Khôn, Vương Ngọc Lan vui mừng xoa đầu con bé, nói không uổng công thương nó, sau đó lấy lý do, nói Lý Triệu Khôn ra ngoài rồi.

Mấy đứa trẻ cũng không hề nghi ngờ, dù sao Lý Triệu Khôn là người không chịu ngồi yên trong nhà, thường xuyên ra ngoài đi chơi bậy, ba năm ngày không về nhà là chuyện rất bình thường, chúng cũng thấy chẳng có gì lạ.

Trên bàn ăn, Vương Ngọc Lan nhân lúc con gái có mặt lại nhắc tới chuyện hôn sự của Lão Tứ.

"Tìm một người cho tử tế vào, kẻo đến lúc chúng ta nhắm mắt xuôi tay, chẳng còn thấy được gì nữa."

Chắc là nghĩ đến Lý Triệu Khôn, lòng càng thêm nghẹn đắng.

"Con tự có chừng mực, mẹ cứ yên tâm đi." Lão Tứ không phản bác.

Trời vừa tờ mờ sáng, người nhà họ Lý cũng mới vừa ngủ dậy.

Lúc Hà Phương đột ngột một mình khoác ba lô xuất hiện ở cửa nhà, đã làm tất cả mọi người giật bắn mình.

Lý Hòa trách móc: "Sao không nói trước một tiếng, anh đi đón em."

"Có tay có chân, chẳng lẽ còn chạy mất được à? Hơn nữa, em vốn nghĩ chắc mọi người đang luống cuống tay chân ở bệnh viện, đã chuẩn bị sẵn tâm lý là trong nhà không có ai, không ngờ mọi người đều ở nhà." Hà Phương nhận lấy ấm trà Lý Hòa đưa tới, nhấp một ngụm nhỏ, nhíu mày nói: "Sáng sớm đã cho nhiều trà thế này, không biết định làm gì."

"Anh nhỏ và anh rể đang ở bệnh viện, lát nữa sẽ qua đổi ca." Lão Tứ đổi cho Hà Phương một ly nước lọc.

"Để chị đi cùng với em." Hà Phương nhận lấy chiếc khăn của người giúp việc, tiện tay rửa mặt.

Lý Hòa ân cần hỏi: "Có muốn nghỉ ngơi một chút không? Gấp gáp làm gì?"

"Không sao, trên máy bay ngủ đủ giấc rồi, giờ tinh thần tốt lắm." Hà Phương chỉnh đốn lại quần áo cho Lý Kha đang chuẩn bị đi học: "Mặc đẹp ghê."

"Cháu cảm ơn bác." Cái miệng của Lý Kha vẫn cứ ngọt xớt như vậy.

"Chỉ được cái khéo mồm." Hà Phương hôn lên trán con bé một cái, vỗ vỗ mông nó: "Mau đi học đi, kẻo lát nữa trễ giờ đấy."

"Tạm biệt bác." Lý Kha cười rồi chạy lên xe.

Sau khi tắm rửa xong, Hà Phương bất chấp sự can ngăn của Lý Hòa, vẫn cùng Lão Tứ tới bệnh viện.

Lão Tứ vừa lái xe vừa nhìn làn da mịn màng của Hà Phương nói: "Chị à, bao nhiêu năm rồi mà chị chẳng có chút thay đổi nào, thật đáng ngưỡng mộ."

Hà Phương cười khổ: "Sao có thể không thay đổi chứ, không thì chẳng phải thành yêu quái già rồi sao. Em không thấy giờ chị còn phải đánh phấn nền à? Trước kia chị chỉ bôi chút kem tuyết là ra ngoài, giờ thì không dám nữa rồi, cái đuôi mắt này này, nhìn phát sợ."

Lão Tứ cười nói: "Em nói thật đấy, chị trông chẳng già đi chút nào, nhìn cứ như chưa tới 30 ấy."

"Càng nói càng không có căn cứ, sắp sửa bước qua cái ngưỡng 40 rồi đây." Hà Phương lắc đầu, sau đó lại đầy hứng thú hỏi: "Còn em thì sao, vẫn tiếp tục độc thân à?"

"Ai, em bị hỏi đến phát phiền rồi, chị lại còn hỏi." Lão Tứ thở dài: "Thực ra người khác hỏi thì em lười nói, vì có nói thì họ cũng chưa chắc đã hiểu. Nhưng chị thì khác, em nghĩ chị có thể hiểu cho em."

Hà Phương khuyến khích: "Vậy em nói xem, có khi chị lại cho em được lời khuyên đấy."

"Chị, chị biết mà, từ nhỏ em đã chứng kiến sự vất vả của mẹ, cả một đại gia đình đều phải dựa vào mẹ nuôi nấng, ai cũng cần ăn cơm, mẹ có lau nước mắt cũng chẳng ích gì, bố thì không ra gì. Giờ nghĩ lại những ngày tháng đó, tự nhiên thấy sợ quá." Lão Tứ nói ra tâm sự trong lòng mình.

"Phải rồi, hồi đó ai cũng chẳng dễ dàng gì." Hà Phương khó mà nói xấu Lý Triệu Khôn. Chẳng lẽ lại bảo mẹ em tìm được người bố thế kia! Đúng là đáng đời có cái số ấy!

Lão Tứ tiếp tục nói: "Cho nên, từ nhỏ em đã quyết tâm đời này dù có không kết hôn, cũng không được tìm người giống bố em. Con người ta có thể tìm được bạn đời cùng đi hết cuộc đời để kết hôn là một sự may mắn, nhưng trong trường hợp không tìm được, em sẽ không cưỡng ép bản thân bước chân vào hôn nhân, như thế sẽ dẫn đến bất hạnh cho cả hai bên."

"Nói rất đúng, điều này không phải là phủ định hôn nhân, mà trái lại là tôn trọng hôn nhân." Hà Phương bày tỏ sự tán đồng sâu sắc, nhưng ngay sau đó lại nói: "Đàn ông tốt vẫn còn nhiều lắm, chỉ là chưa gặp được thôi."

"Đàn ông bây giờ học đủ mấy chiêu trò ngoài xã hội, bày vẽ thì giỏi nhưng chẳng thấy chân thành đâu cả, cứ tưởng em là cô nhóc chưa trải sự đời ấy, dùng mấy thủ đoạn ấu trĩ đó để dỗ dành người ta, nhiều lúc xem mà thật sự buồn cười." Lão Tứ không nhịn được mà than thở: "Cho nên á, thật sự không phải em kén chọn, em cũng chẳng quan tâm người ta xấu đẹp thế nào, trước tiên phải để em thấy được tâm ý của họ đã."

"Ai, đây chính là điều anh trai em thường nói, phụ nữ quá thông minh đúng là chẳng phải chuyện tốt." Đối với những gã đàn ông không đủ thông minh mà còn muốn dụ dỗ họ lên giường thì đúng là thảm họa. Hà Phương trêu chọc: "Đến một gã đàn ông có thể lừa được em cũng không có, thật đáng buồn thay. Thực ra, nghe chị đi, ít nhất tìm người giống anh trai em là được rồi."

"Chị nghiêm túc đấy à?" Lão Tứ không nhịn được lè lưỡi với Hà Phương: "Nếu chiếu theo tiêu chuẩn này, thôi thì em cứ chuẩn bị tinh thần độc thân cả đời đi cho xong."

Cô còn một lý do không kết hôn nữa, cô không nói cho Hà Phương biết. Thực ra trong thâm tâm, cô vẫn đem không ít đàn ông ra so sánh thầm lặng với anh trai mình, lý do khiến cô không coi trọng họ, chính là vì họ chẳng bằng được một nửa của anh trai cô.

Đối với phần lớn mọi người, dù là nam hay nữ, nếu cha mẹ hoặc anh chị em của họ đủ xuất sắc, bố hoặc mẹ, thậm chí là anh chị, đều sẽ trở thành thước đo tham khảo khi họ chọn đối tượng. Tầm mắt của họ sẽ vô tình bị nâng cao, nhìn người sẽ cực kỳ khắt khe, đừng nói đến yêu sớm, chỉ cần có được một đối tượng ưng ý cũng đã là A Di Đà Phật rồi.

Xe rất nhanh đã tới bệnh viện.

Phòng bệnh của Lý Triệu Khôn thuộc loại phòng chăm sóc đặc biệt tốt nhất bệnh viện, hành lang yên tĩnh không một tiếng động, do thái độ kiên quyết của Lý Hòa, giờ ngay cả người thăm nom cũng không còn, chỉ có Lý Long và Dương Học Văn mấy người đang đứng ngây ra đó không ngừng ngáp ngắn ngáp dài.

Lý Long chào Hà Phương: "Chị dâu."

Hà Phương cười nói: "Buồn ngủ rồi phải không? Các cậu mau về nghỉ ngơi đi, có chị và Lão Tứ ở đây là được rồi."

"Vâng." Lý Long và Dương Học Văn cùng những người khác không phản đối, đây vốn dĩ là phương án luân phiên đã bàn bạc từ trước.

Sau khi họ đi, Hà Phương nhìn vào trong phòng bệnh, cũng không tự chủ được mà thở dài một tiếng.

"Không sao đâu, qua mấy ngày nữa là có kết quả rồi." Lão Tứ vẫn kiên trì với nhận định của mình.

"Được, chị tin em." Hà Phương đi thẳng tới ngồi trên chiếc ghế dài, cười nói: "Sao nào, em vẫn muốn lang thang bên ngoài à? Hay là nói với anh trai em một tiếng, trong nhà có công việc kinh doanh, việc gì phải ra ngoài chịu cái khổ đó, em thực sự gầy đi nhiều lắm rồi."

"Đó là chuyện của mấy năm sau rồi, em thấy bây giờ như vậy khá có ý nghĩa, cũng rất có cảm giác thành tựu." Lão Tứ cũng ngồi xuống ghế dài, đầu gối lên tay, vắt vẻo chân chữ ngũ, trông lại có vài phần phong thái của Lý Lão Nhị.

"Không học cái gì lại đi học cái kiểu này, bỏ xuống." Hà Phương cười vỗ vào chân cô đang vắt vẻo xuống.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1071
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.