Ân nữ hiệp gan dạ thực sự đã lớn hơn trước, trước kia cô chỉ biết đến tìm trạm trưởng đòi phù thủy để uống, nhưng từ sau khi nắm giữ đủ loại kỹ năng hệ pháp thuật bao gồm cả điện ngư, cô đã có thể đánh nát thủ cấp của quỷ rồi.
Từ bị động chuyển sang chủ động, cô đã bước ra được một bước quan trọng.
Chỉ riêng việc "không tìm trạm trưởng đại nhân đòi phù thủy để uống" điểm này mà xét, Ân nữ hiệp đã chẳng còn là Ân nữ hiệp của ngày xưa nữa.
Trạm trưởng đại nhân cảm khái vô cùng, Du mẹ thì dở khóc dở cười. Nhưng cô nàng đáng yêu kia lại bị bộ dáng huy đao và sự hung hãn bộc phát trong phút chốc của Ân nữ hiệp làm cho giật mình, ánh mắt cô khẽ nhìn xuống dưới, dừng lại trên "lão hỏa kế" của Ân nữ hiệp, tức thì lại vội vàng cầu cứu nhìn về phía Trình Vân.
"Ai..."
Trạm trưởng đại nhân thở dài một tiếng, xoa xoa đầu Ân nữ hiệp, nói: "Không phải đã bảo với cô bao nhiêu lần rồi sao, là giả, tất cả đều là giả."
"Tôi..." Ân nữ hiệp lộ vẻ suy tư, đột nhiên thốt ra một từ, "Đề phòng vạn nhất!"
"Nếu vậy, tôi pha cho cô cốc phù thủy uống nhé."
"Lại còn thế nữa!" Ân nữ hiệp biểu tình đột nhiên trở nên kỳ quái, nghĩ đến cái này cô lại thấy mình thật ngu ngốc, chỉ muốn cầm dao khảm lên tường một đường rãnh rồi chui vào trong, "Tôi đã biết cái thứ đó không có tác dụng rồi, trạm trưởng còn muốn lừa tôi!"
"Ân? Cô biết rồi à?" Trình Vân ngạc nhiên nói.
Tiếp đó ánh mắt của anh đột nhiên trở nên phức tạp, nhìn Ân nữ hiệp, vừa như an ủi, lại vừa như xấu hổ.
Ân nữ hiệp bĩu môi: "Đương nhiên, loại phù thủy đó căn bản là không có tác dụng, phù thủy trên tivi không phải loại đó! Phải dùng một tờ giấy vẽ lên những chữ không nhận ra rồi đốt đi, vứt vào trong nước rồi dùng ngón tay khuấy vài vòng mới là phù thủy, loại đó mới có tác dụng. Đúng rồi, lúc đốt còn phải dùng một thanh kiếm xuyên qua mảnh giấy, vừa múa may vừa niệm chú ngữ. Trên tivi cái nào cũng như vậy."
Trình Vân: "???"
Khoảnh khắc sau, anh mím môi, mặc nhiên thu hồi đánh giá của mình dành cho Ân nữ hiệp khi nãy, nói: "Thật ra loại phù thủy đó tôi cũng biết làm, chỉ là thiếu một thanh kiếm, cô cho tôi mượn kiếm của cô dùng một chút nhé?"
"Không!"
"Tại sao?"
"Trong phim hôm nay, cái tên Sở Nhân Mỹ đó là... anh uống nước nó sẽ đến tìm anh!" Ân nữ hiệp vừa nói vừa nhíu mày, lại cầm Nhạn Linh Đao làm bộ chém một cái, "Đương nhiên tôi không sợ cô ta, đến lúc đó tôi chém một nhát là nát bét. Chỉ là tôi sợ đến lúc đó vạn nhất cô ta thực sự đến, hoặc là có con quỷ khác đến, tôi đánh nhau với cô ta sẽ làm bị thương những người khác trong phòng, đến lúc đó tội lỗi của tôi sẽ lớn lắm."
Nói đoạn cô lại quay đầu, nhìn kỹ cô bé Du Điểm: "Đặc biệt là làm bị thương tiểu Du cô nương của tôi."
Trình Vân bất lực nhìn cô bé Du Điểm.
Một lát sau, anh xua xua tay: "Thôi thôi, tối nay cô đừng về nữa, ngủ trên ghế sofa phòng khách của tôi đi, vừa khéo thảm lông vẫn chưa giặt."
Ân nữ hiệp ngẩn ra: "Thật sao?"
"Đương nhiên."
"Thế... thế không hay lắm đâu..." Ân nữ hiệp ngớ người ra.
"Cô chẳng phải là giang hồ nhi nữ sao, không câu nệ tiểu tiết." Trình Vân ngáp một cái, "Hơn nữa cô đâu phải chưa từng ngủ ở phòng khách của tôi."
"Cái đó... dù sao bây giờ tôi cũng đã rút lui khỏi giang hồ rồi mà!" Ân nữ hiệp nhìn nhìn cô bé Du Điểm của mình và cô nàng đáng yêu không quen biết kia, hơi ngượng ngùng xoa xoa tay.
"Không muốn cũng được, dù sao thanh đao này tôi cũng phải thu của cô, hơn nữa không cho phép cô đột nhiên lại lôi cái gì đó từ chỗ nào ra nữa!" Trình Vân liếc mắt nhìn cô nàng đáng yêu kia.
"Muốn! Tối nay đành nhờ trạm trưởng che chở!" Ân nữ hiệp chắp tay, dứt khoát mạnh mẽ.
"Được rồi, đi lấy gối của cô qua đây."
"Tuân lệnh!"
Ân nữ hiệp xoay người bước nhanh đi, vội vội vàng vàng, lúc đi còn nhét đao vào tay Trình Vân.
Cô bé Du Điểm ngẩn ngơ không biết mở lời thế nào, cô nàng đáng yêu cũng ngốc nghếch đứng ở cửa phòng Trình Vân không nỡ rời đi, Trình Vân thấy vậy vẫy vẫy tay, hai người họ đều về phòng.
Chưa đầy mười giây sau, Ân nữ hiệp chạy chậm đến phòng anh, hai tay ôm một cái gối màu phấn hồng. Rõ ràng là một nữ hiệp một tay có thể nâng nghìn cân, vậy mà ôm gối như thế, gối chỉ lộ ra mỗi cái đầu cô, lại trông vô cùng đáng yêu, còn ẩn ẩn có vài phần câu nệ giả vờ...
Trình Vân ném cô ở phòng khách, còn tắt đèn giúp cô, rồi trực tiếp về phòng.
Tiểu loli định chế đã ngủ, vẫn ngủ cùng anh.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi về phòng, cô bé Du Điểm không hiểu sao lại cứ trằn trọc không ngủ được. Cô quay đầu nhìn cái giường trống huơ trống hoắc phía dưới kia, dường như có vài phần nguyên nhân từ Ân nữ hiệp, nhưng nói ra lại chẳng thông, giường của Ân nữ hiệp cách cô xa thế này, Ân nữ hiệp có về hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì tới cô. Hơn nữa những đoạn phim lướt qua trong đầu cũng chẳng liên quan gì đến Ân nữ hiệp.
Cô bé Du Điểm đeo bịt mắt lên, mười mấy phút sau cô lại mặc nhiên kéo bịt mắt xuống.
Điều chỉnh hô hấp, vẫn không ngủ được.
Đổi tư thế, vẫn không ngủ được.
Tức thì cô dứt khoát không ngủ nữa, ngẩn ngơ nhìn trần nhà đen kịt, chẳng ai biết cô đang nghĩ cái gì.
Có lẽ là bị tin tức biết được tối nay làm cho tức giận.
Có lẽ là vì quán trọ thần kỳ này.
Có lẽ là...
Một lát sau, cô bé Du Điểm móc điện thoại ra, điều chỉnh khu bình luận xem lại bài đăng —— bao nhiêu tâm huyết biến mất của cô vẫn chưa sửa, cô đoán cũng chẳng sửa lại được, nhiều quá, nếu sửa từng cái một thì cô ít nhất phải dành ra một hai tuần thời gian, cô chỉ mới nghĩ thôi đã thấy rất tâm lực, rất đau đầu. May mắn là người quen cô cũng không nhiều, khu bình luận của cô cũng rất đơn điệu, không có bao nhiêu người phàn nàn về việc này.
Xem đi xem lại tổng cộng cũng chỉ có vài bài đăng đó, nhưng cô vẫn xem rất say sưa, thậm chí có đôi khi cùng một bài đăng phải bấm vào xem tận mấy lần.
Có vài người khen cô, mang lại cho cô chút tâm trạng tốt đẹp, làm dịu đi không ít sự nặng nề.
Rất lâu sau cô mới tắt điện thoại, nhưng lại phát hiện lúc này mình càng không ngủ được hơn, bất đắc dĩ cô đành phải tung ra đại chiêu ——
Trong não hải tự thiết lập cho mình một nhân vật, không cần hợp lý, nhưng phải làm cho mình rất hài lòng rất thoải mái, đồng thời còn phải thiết lập nam nhân vật chính và một đám vai phụ, sau đó bắt đầu suy diễn kịch tình, kịch tình đương nhiên cũng phải hoàn toàn đánh trúng sở thích của mình, để mình trải nghiệm một cuộc đời hoàn mỹ khác bằng cách tưởng tượng. Cứ như thế dần dần bản thân giống như say đắm trong một giấc mộng đẹp.
Cuối cùng, cô đã ngủ thiếp đi.
Tỉnh lại lần nữa đã là sáng sớm ngày hôm sau, giường tầng dưới bên cạnh vẫn trống không, nhưng gối đã về rồi, nghĩa là Ân nữ hiệp đã dậy.
Cô bé Du Điểm vệ sinh cá nhân xong, xuống lầu trực ban, cô và Trình lão bản đều ngầm hiểu ý mà không nhắc đến việc Ân nữ hiệp làm đêm qua, họ đều biết Ân nữ hiệp rất sĩ diện.
Nhưng Trình Thu Nhã lại miêu tả sinh động như thật cho mọi người nghe chuyện Phùng Ngọc Gia nửa đêm hôm qua không dám đi vệ sinh, cứ phải kéo cô đi cùng, nghe xong, trong lúc Phùng Ngọc Gia đang cười ngượng ngùng, cô bé Du Điểm và Trình Vân nhìn nhau một cái, tức thì mặc nhiên nhìn về phía Ân nữ hiệp.
Ân nữ hiệp trong lòng rất không chắc chắn mà phản bác: "Các người nhìn tôi làm gì, tôi đâu có như thế..."
Phùng Ngọc Gia nghe xong liền rất bội phục: "Ân Đan tỷ gan dạ của tỷ quả nhiên rất lớn, thật sự, tối qua tôi đi vệ sinh trong lòng cứ run run, cứ cảm thấy trong bồn cầu sẽ thò ra một bàn tay."
Ân nữ hiệp khẽ hừ một tiếng, hơi hất cằm lên: "Đó là đương nhiên, sao tôi có thể sợ mấy thứ đó!"
Trình Vân và cô bé Du Điểm lại nhìn nhau, đều không vạch trần cô.
Ngược lại là Ân nữ hiệp tự mình hơi ngại ngùng, mặt đỏ lên.
Mà Trình Yên lại phản bác một câu: "Cô ấy không thấy bẩn sao?"
Mọi người sửng sốt một chút, mới hiểu cô ấy nói là cái gì, lập tức liền nghĩ đến cảnh tượng đó, không khỏi thấy một trận buồn nôn.
Đường Thanh Ảnh lên tiếng bày tỏ sự bất mãn đầu tiên: "Di~~ Yên Yên cậu thật ghê tởm!"
Trình Yên: "??"
Đâu phải cô ấy khơi mào chủ đề!
Ăn cơm xong, Trình Vân gọi Na lão sư sắp đi làm lại, nói muốn trò chuyện với ông ấy.
Đợi những người khác thu dọn bát đũa xong, Na lão sư mới vẻ mặt nghi hoặc nhìn anh: "Trạm trưởng đại nhân có việc gì sao?"
Trình Vân lật tay, lấy ra một chiếc vòng bạc.
Mắt Na lão sư lập tức thẳng ra.
Trình Vân hơi mỉm cười: "Na lão sư, ông có thể về nhà rồi, ông đợi ngày này lâu lắm rồi đúng không?"
Na lão sư cũng là một người đàn ông cương trực, nghe lời này của anh, nhất thời hai mắt cũng không khỏi cảm thấy một trận nóng ran, mũi cay cay, run rẩy giơ tay vươn về phía chiếc vòng rẻ tiền mà ông đã dành dụm rất lâu để mua cho vợ, nắm nó trong lòng bàn tay.
Trình Vân thấy vậy, không biết nên nói gì, liền vỗ vỗ vai ông: "Ông khổ rồi."
"Không có, không có..."
Na lão sư liên tục phủ nhận, tức thì lùi lại một bước, cúi người thật sâu trước Trình Vân: "Thời gian này đa tạ trạm trưởng đại nhân chăm sóc và giúp đỡ... Tôi nhất định sẽ vĩnh viễn ghi tạc trong lòng."
Trình Vân hai tay đỡ vai ông: "Không cần như vậy, sự tương phùng của chúng ta là một kỳ tích, chúng ta đương nhiên không thể phụ nó. Hơn nữa cũng không chỉ là tôi giúp đỡ ông, tôi cũng thụ ích không ít ở chỗ ông, người giúp đỡ ông nhiều nhất cũng không phải là tôi."
Na lão sư vụng về, không biết nói thế nào, đành liên tục gật đầu.
Vài phút sau, đợi tâm tình ông dần bình phục lại, Trình Vân lại hỏi: "Ông định khi nào quay về? Càng sớm càng tốt?"
"Ân..."
Trình Vân gật đầu: "Là Tiểu Chúc và Thích Mạn Mạn đúng không?"
"Đúng."
"Được."
"Còn phải mượn một chút điện thoại của trạm trưởng anh, tôi gửi cho họ cái tin nhắn." Na lão sư hơi ngượng ngùng, tuy ông có lương tháng rất cao ở câu lạc bộ, nhưng ông luôn không mua điện thoại, một phương diện là không quen dùng, một phương diện là không có nhu cầu đó, phương diện khác là ông dù sao ở thế giới này cũng chỉ là một khách qua đường, ông không thể mang theo một chiếc điện thoại thông minh trở về thế giới của mình, sơ suất một chút sẽ rước lấy tai họa diệt vong cho mình.
"Không vấn đề gì."
Trình Vân nhìn có vẻ dứt khoát, trong lòng lại thở dài một tiếng, tụ lại rồi ly tan ở chỗ anh dường như là chuyện thường.
---❊ ❖ ❊---
Buổi chiều.
Tiểu Chúc đồng học vừa mới từ viện nghiên cứu bảo mật nghiêm ngặt đi ra, trên mặt tràn đầy vui mừng, đối mặt với những thành viên khác trong đoàn đội chưa vào được viện nghiên cứu, cậu ra hiệu bằng tay một cái OK.
Mọi thứ cực kỳ thuận lợi.
Tiểu Chúc đồng học không khỏi hít sâu một hơi, cố gắng giữ sự bình tĩnh trên bề mặt.
Người chủ trách nhiệm cũng giấu đi sự vui mừng trong mắt, dù sao kết quả hiện tại vẫn chưa ra, nếu họ cứ tỏ ra dáng vẻ thắng lợi trong tầm tay thì rất dễ gây ra sự nghi ngờ của người khác. Cậu quay đầu nhìn Chúc Gia Ngôn, đối với vị thiếu đương gia này... ít nhất đối với quan hệ nhân mạch của thiếu đương gia, ông ta vô cùng khâm phục. Bởi vì biết nhóm mình chủ yếu dựa vào cửa sau, ông ta luôn quan sát sắc mặt của các vị đại lão tại hiện trường, khi thiếu đương gia lên đài mở văn bản diễn kỳ, ông ta phát hiện ngoại trừ mấy vị đại lão khoa học, mấy vị đại viên thực quyền kia lại cũng có biểu cảm biến hóa, tức thì mấy vị đại viên kia liền liên tục nhìn thiếu đương gia.
"Đừng căng thẳng, cậu biểu hiện rất tốt, lần này đa tạ cậu!" Người chủ trách nhiệm nắm chặt tay Chúc Gia Ngôn, "Theo quan sát của tôi, xác suất thắng rất cao."
"Cảm ơn."
Chúc Gia Ngôn đương nhiên không phải vì cái này mà căng thẳng, mà là vì cậu lén kéo da hổ của trạm trưởng đại nhân.
Hiệu quả da hổ đương nhiên cực tốt, điều này cũng chứng thực suy đoán của cậu —— các đại lão tuy chủ yếu hoạt động ở An Cư Tân Quán, nhưng phạm vi trò chơi tuyệt đối không giới hạn ở An Cư Tân Quán, cho nên dù các đại lão trong mắt người bình thường rất bình thường, nhưng kỳ thật trong mắt tầng cao của thế giới này là rất đặc thù.
Rất có khả năng đây không phải là một trò chơi giải trí.
Và tương ứng, hiệu quả da hổ càng tốt, càng chứng minh sự đáng sợ của chủ nhân da hổ, một khi lộ tẩy, cho dù cậu không bị coi là bug mà xóa sổ, chỉ riêng việc đại lão cảm thấy mình bị mạo phạm mà tức giận, dùng thủ đoạn của thế giới này để đối phó cậu, cậu cũng không chịu nổi hậu quả đó.
Chúc Gia Ngôn thở dài một tiếng, ngồi lên xe.
Người chủ trách nhiệm vẫn giữ dáng vẻ cao lãnh mà người đứng đầu nên có, nhưng còn một vị trợ lý, một kỹ sư kỹ thuật công ty thì liên tục gửi tin nhắn trong nhóm.
Nói cái gì mà "lúc đó mình còn tưởng không cạnh tranh nổi", "thực lực đối thủ quả nhiên quá mạnh", "đại biểu của công ty nào đó khi giao lưu với nhóm mình bề ngoài tùy hòa thật ra lại có chút không để tâm đến Nghi An Khoa Kỹ của chúng ta", "công ty nào đó khí thế bừng bừng, nắm chắc phần thắng", thật thật giả giả, đại khái là họ cảm thấy tình hình lúc đó càng nguy cấp, thì càng có một loại thành tựu cảm vô căn cứ.
Chúc Gia Ngôn không hứng thú với những thành tựu cảm này, cậu nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, hoãn lại tâm trạng có chút hậu sợ, tức thì nói với trợ lý: "Có thể đưa điện thoại cho tôi được không?"
Nam trợ lý dạ một tiếng, vội vàng móc điện thoại ra.
Nhấn sáng điện thoại, trên màn hình hiển thị có một tin nhắn, bốn chữ 'Trạm trưởng đại nhân' làm cậu mở to mắt, suýt chút nữa không bị dọa đến nhảy dựng lên.
Chúc Gia Ngôn cả người lập tức cứng đờ!
Nam trợ lý chú ý đến biểu hiện của cậu, lập tức quan tâm hỏi: "Sao vậy? Không khỏe à?"
Trong xe nhất thời yên tĩnh lại.
Chúc Gia Ngôn lại không rảnh để ý họ, chỉ xua xua tay, tức thì liếm mạnh đôi môi khô khốc, nuốt nước miếng, run rẩy tay bấm mở tin nhắn này ——
Tiểu Chúc, tôi là Na lão sư, mượn điện thoại của trạm trưởng gửi tin nhắn cho cậu...
"Hô..."
Chúc Gia Ngôn thở phào nhẹ nhõm, hốc mắt nóng lên, một loại cảm động sống sót sau tai nạn dâng lên trong lòng, cậu thậm chí muốn bật khóc tại chỗ.
Hu hu hu... Đáng sợ chết đi được!
Bỏ qua ánh mắt của cả xe người, cậu tiếp tục đọc tiếp.
Tin nhắn không dài, ngoại trừ đoạn đầu, còn lại cũng chỉ vỏn vẹn hai ba câu, nhưng Chúc Gia Ngôn đọc xong lại cảm thấy nội tâm vô cùng nặng nề, lần này là phát ra từ nội tâm.
Cậu trầm mặc, siết chặt điện thoại.
Na lão sư sắp đi rồi, mời rượu từ biệt cậu.
Cậu biết, giống như Thải lão sư, sau này cậu sợ là không bao giờ còn gặp được vị Na lão sư này nữa.