Ngã Đích Thời Không Lữ Xá

Lượt đọc: 3692 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 797
Sự Ra Đời Của Diễn Viên

❊ ❊ ❊

Liễu đại nữ thần đứng trước cửa, gót giày của cô ngang bằng với ngưỡng cửa, hai tay nâng một cái hộp quà, cúi người đưa cho tiểu luoli ngoài cửa: “Chúc tiểu luoli điện hạ sinh nhật vui vẻ! Cũng chúc tiểu luoli điện hạ học nghiệp hữu thành, tiền đồ vô lượng!”

“Ừ!”

Hai phút sau.

Du Điểm tiểu cô nương mặc một bộ đồ ngủ đáng yêu bò từ trên giường xuống, xỏ đôi bàn chân trắng nõn vào dép, lúc này mới bắt đầu mở ngăn tủ, ngay sau đó, dưới ánh mắt ngơ ngác của một vị khách trọ dậy sớm, cô cũng lấy ra một cái hộp quà tinh xảo, có chút ngại ngùng đưa cho tiểu luoli, rồi nói: “Sinh nhật vui vẻ, cô biết cháu… cô không có nhiều tiền, quà khá rẻ, cháu đừng chê nhé.”

“Ừ!”

Tiểu luoli ngậm lấy món quà, xoay người chạy biến.

Một phút sau, nó lại chạy quay trở lại.

“Đông đông đông đông……”

Tiếng bước chân thật sự rất lớn.

Vị khách trọ kia quấn chăn, chỉ lộ ra một cái đầu, vẫn trừng lớn mắt nhìn chằm chằm cô và Ân nữ hiệp.

Ân nữ hiệp mặc bộ đồ ngủ giống hệt Du Điểm tiểu cô nương, mặt không cảm xúc thò tay từ trong chăn ra, lấy một cái hộp, vẫn còn đang ấm nóng, rất tùy ý đưa cho tiểu luoli: “Cầm đi cầm đi, tốn của tôi cả mấy chục khối đấy!”

Tiểu luoli đã đạt được mục đích, biết mình nói gì bọn họ cũng không nghe hiểu, nên cũng chẳng lên tiếng, ngậm hộp nhỏ lên rồi quay đầu chạy mất.

“Thật không lễ phép, hừ!” Ân nữ hiệp hừ nhẹ một tiếng.

“Chớp mắt một cái đã một năm rồi nhỉ.” Du Điểm tiểu cô nương ngồi xuống ghế, có chút cảm khái.

“Vậy tôi đến đây chẳng phải cũng hơn một năm rồi sao? Tôi còn đến sớm hơn con nhóc đó!” Ân nữ hiệp cũng cúi đầu tính toán, nhắc đến chuyện đến trước tiểu luoli, cô lại có cảm giác mình thắng con nhóc đó ở phương diện nào đó, trong lòng không dưng lại thấy hơi kiêu ngạo.

“Tôi đến trước chị.” Du Điểm tiểu cô nương khẽ nói.

“Phải phải phải, lúc đó cô gầy quá!” Ân nữ hiệp cũng nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy Du Điểm tiểu cô nương. Cô biết mình trí nhớ không tốt, cho nên đối với những chuyện không muốn quên, cô luôn thỉnh thoảng lại hồi tưởng một lần, như vậy mới nhớ sâu, đến tận bây giờ, hình ảnh cô gái gầy gò ‘cao cao’ mặc áo sơ mi trắng chân váy, ăn mặc như nhân viên bảo hiểm ngày đó, đã sớm khắc sâu trong tâm trí cô.

Mà giờ đây Du Điểm tiểu cô nương đi làm cũng mặc đồ nhàn nhã, thậm chí có đôi khi bị Trình Yên, Đường Thanh Ảnh lôi kéo, cứ thế một đôi dép bông cộng đồ ngủ lông xù là xuống nhà, bưng một cốc nước kỷ tử ngồi thong thả trên ghế, lại còn cày phim, cảm giác đó khoan khoái biết bao.

Du Điểm tiểu cô nương mím môi cười: “Lúc đó chị ngốc không chịu được, vậy mà giờ đã thành nhà vô địch thế giới rồi!”

“Tôi sao mà ngốc!? Tôi chỉ là…… không thông minh lắm thôi!”

“Phải phải phải……”

“Cô cũng vậy mà, lười đi một chút rồi, cũng béo lên một chút rồi, trên mặt……” Ân nữ hiệp cẩn thận đánh giá Du Điểm tiểu cô nương, bộ não cấu hình thấp chạy quá tải để bới lông tìm vết, hồi lâu sau cô mới nói, “Cũng không còn trắng như trước nữa!”

“Vậy sao?” Du Điểm tiểu cô nương ngược lại có chút kinh ngạc, những cái này đều là sự thay đổi tiềm tàng, bản thân cô đối với những việc này luôn hơi chậm chạp, nhưng Ân nữ hiệp vừa nói, cô liền cảm thấy hình như cũng có chút đạo lý.

“Phải! Chính là vậy!”

Ân nữ hiệp nghiêm túc gật đầu.

Chột dạ, nhưng cố gắng không biểu hiện ra ngoài.

Du Điểm tiểu cô nương hiện tại vẫn rất cần mẫn, cô luôn là người cần mẫn nhất trong toàn quán, dùng sức của một mình mình nâng cao mức độ cần phấn của cả quán. Nhưng lúc ban đầu thực ra cô cần mẫn có chút quá đà, luôn cảm giác cô nơm nớp lo sợ, sợ bản thân làm không tốt việc gì hoặc tỏ ra hơi lười biếng, bị ông chủ sa thải. Hiện tại cô thực ra chỉ là vứt bỏ gánh nặng này mà thôi, chứ không phải biến thành lười biếng.

Béo lên cũng không phải là béo lên, mà là có thêm chút da thịt, không còn gió thổi đã ngã như trước nữa, sự thật là thân hình cô hiện tại vẫn rất mảnh mai, nhưng dù sao cũng đạt đến mức bình thường.

Cũng không phải đen đi, mà là có huyết sắc, trước kia mặt cô thật sự trắng bệch, ốm yếu bệnh tật.

Lúc này, bên cạnh truyền đến một giọng nói yếu ớt: “Cái đó, tôi hỏi một câu nhé, vừa rồi…… tiểu luoli điện hạ là đặc ý qua đây đòi quà các cô à?”

Du Điểm tiểu cô nương quay đầu lại, cô gái kia vẫn quấn chăn chỉ lộ ra cái đầu, trên mặt là biểu cảm vừa thấp thỏm vừa tò mò.

Cô còn chưa nghĩ xong nên trả lời thế nào, đã nghe bên cạnh thốt lên một câu ——

“Phải rồi, sao thế?”

Giọng điệu thật sự đương nhiên.

Trong lúc Du Điểm tiểu cô nương và cô gái kia còn đang sững sờ, bên ngoài lại truyền đến một tràng tiếng bước chân đông đông, một thân hình nhỏ nhắn lại chui từ ngoài cửa vào —— tiểu luoli ngậm món đồ ăn vặt yêu thích nhất của nó tới tặng quà lại.

---❊ ❖ ❊---

Trình Vân sau khi rửa mặt xong, liền bắt đầu làm bữa sáng.

Đã là ngày đản sinh của một vị vương giả diệt thế, thì thể diện chắc chắn phải làm cho đủ, từ bữa sáng đã phải rất chú trọng.

Trình Vân kế thừa thói quen những năm thơ ấu ở nông thôn ăn Tết hoặc làm tiệc, rất nhiều thứ tốn thời gian hoặc có thể chuẩn bị trước đều đã chuẩn bị xong từ tối qua, chủ yếu là nước dùng, đồ kho và nước hầm xương cần dùng, có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian cho hôm nay.

Tối qua còn ninh một nồi nước xương bò, trước tiên dùng xương bò hầm nấu, sau đó lại thêm gà ta vào để lấy vị ngọt, mà đây chỉ là để làm một nồi nước dùng mì.

Trình Vân vừa kéo sợi mì vừa cười nhìn về phía tiểu luoli đang ngoan ngoãn ngồi xổm bên cạnh, giải thích: “Sáng nay nấu cho cháu một bát mì bò, phong cách mì kéo Lan Châu, hương vị mới mẻ cháu chưa từng ăn bao giờ…… Nhìn tay nghề này của chú, đảm bảo một bát chỉ có một sợi, ở giữa tuyệt đối không đứt. Nếu đứt, thì đưa cho bọn họ ăn.”

“Cái này hôm nay ăn, gọi là mì trường thọ.”

“Cho nên mì càng dài càng tốt, ăn rồi mới có thể sống lâu trăm tuổi!”

“???” Lời vừa nói xong, tiểu luoli đã đột nhiên mở to mắt, nhìn chằm chằm vào sợi mì chú đang kéo ra.

“Lát nữa Đường Thanh Diễm còn mang bánh sinh nhật qua, không biết là vị gì.” Trình Vân hoàn toàn không nhìn thấy biểu cảm của tiểu luoli, tiếp tục tự mình nói, “Thế này là kết hợp Đông Tây rồi, chậc chậc, cái sức ăn này của các người, một Đường lão bản chắc phải tốn cho tôi bao nhiêu tiền bánh kem đây!”

“Ân?” Một giọng nói ngọt ngào truyền đến.

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, Đường lão bản xách mấy cái túi quà xinh đẹp đi vào, thấy tiểu luoli ở đó, cô lập tức ngó lơ Trình Vân, mà chuyển tầm mắt lên người tiểu luoli: “Tiểu luoli, hôm nay là sinh nhật cháu nhỉ, cô chuẩn bị quà cho cháu rồi đây!”

Tiểu luoli quay đầu nhìn cô, dáng vẻ đáng yêu vô cùng.

Trình Vân ở bên cạnh lên tiếng: “Hôm nay toàn quán đều chuẩn bị quà cho nó đấy.”

“Đừng quậy!”

Đường lão bản cau mày lườm Trình Vân một cái, tiếp tục nói với tiểu luoli: “Vậy quà cô mua chắc chắn nhiều hơn cả đống quà bọn họ cộng lại……”

“Đương đương đương đương! Cháu nhìn xem!”

“Cô cũng không biết cháu thích cái gì, cho nên mua linh tinh cả đống, không biết cháu có thích không…… Không thích cũng không sao, lát nữa chúng ta có thể cùng đi dạo trung tâm thương mại, cháu thấy cái gì cô mua cái đó cho cháu!”

“Tặng tình mẫu tử à?” Trình Vân lại liếc cô một cái.

“Lo làm mì của cậu đi!”

“Tôi lại chẳng cần dùng miệng để làm.”

“Câm miệng!”

“Được rồi!”

“……”

Khoảng hai mươi phút sau, quán cuối cùng cũng mở tiệc.

Nhất thanh nhị bạch tam hồng tứ lục ngũ hoàng ——

Nước dùng thanh, củ cải trắng, ớt đỏ nổi trên mặt, rau thơm kèm sợi mì, phối với lượng thịt bò một tiệm mì kéo Lan Châu dùng trong một năm, ước chừng không được chính tông lắm, nhưng rất thơm. Mỗi người một bát, cá biệt người thì một chậu, giữa bàn bày đầy đồ ăn nhẹ, lại thêm cái bánh kem ba tầng Đường lão bản thức dậy từ sáng sớm tự tay làm, khiến cho bữa ăn đầu tiên trong sinh nhật đầu đời của tiểu luoli cũng coi như tàm tạm.

Trên cùng của bánh kem dùng kem tươi tạo hình một con tiểu luoli, cũng không biết Đường lão bản đã thất bại bao nhiêu lần, tốn bao nhiêu tâm tư, tóm lại là làm khá giống, khiến tiểu luoli chính nó cũng ngẩn người.

Hát bài hát sinh nhật, ước nguyện, trình tự một cái không thể thiếu.

Đợi tiểu luoli làm bộ làm tịch ước nguyện xong, Ân nữ hiệp rất chủ động xung phong cầm dao cắt bánh, bắt đầu chia bánh kem cho mọi người.

Nhát dao đầu tiên, liền cắt luôn con tiểu luoli bằng kem xuống, đặt vào đĩa đưa cho tiểu luoli.

Bản thân rất bình thường, hoàn toàn không có vấn đề gì trong thao tác, phối với cái bản mặt cười xấu xa đó của Ân nữ hiệp, trong mắt tiểu luoli hình như lại biến vị: “Đến! Tự ăn lấy mình đi!”

“……”

Sau khi ăn sáng xong, vậy mà còn có khách trọ nghe tin hôm nay sinh nhật tiểu luoli nên lần lượt mua quà mang tới, phần lớn là mấy món đồ chơi mèo hoặc đồ hộp cho mèo, tiểu luoli đã lớn thêm một tuổi cũng không tính toán với bọn họ, rất vui vẻ nhận lấy, đồng thời từng chút một phát cho bọn họ đồ ăn vặt. Cho dù có vài khách trọ sau khi cầm đồ ăn vặt thì đầy tâm tư lo lắng, chạy đến trước mặt Trình Vân hỏi cái thứ này có ăn được không, tiểu luoli nghe thấy cũng chỉ hơi buồn bực một chút, cũng không hề tức giận.

Cũng có khách trọ quay phim, nó cũng hiếm hoi hợp tác theo.

Hôm nay tâm trạng nó – tiểu luoli – chính là tốt!

Đặc biệt là nhìn những hộp quà trên giường ngày càng nhiều, từ chỗ ban đầu rải rác biến thành một đống nhỏ, tâm trạng nó lại càng tốt hơn.

Ngược lại Trình Vân có chút không hiểu ——

Cậu cố ý mãi vẫn chưa lấy điện thoại ra, chính là muốn tăng thêm sự bất ngờ, nhưng tại sao con nhóc này một chút cũng không đòi nhỉ? Chẳng phải nó muốn một cái điện thoại từ rất lâu rồi sao?

Chẳng lẽ nó quên chuyện này rồi?

Đến khi làm xong tiệc toàn bò buổi trưa, các cô gái lần lượt xếp hàng bắt đầu bê thức ăn lên tầng thượng, cậu cuối cùng nhịn không được nữa, lén lút gọi tiểu luoli vào phòng, thần thần bí bí hỏi nó: “Cháu còn nhớ chuyện chú hứa với cháu không?”

Tiểu luoli nghe vậy, một mặt nghi hoặc nhìn chằm chằm cậu.

Trình Vân trong lòng liền hiểu rõ —— con nhóc này quả nhiên là quên rồi, đại khái trẻ con đều như vậy sao?

Thế là cậu cười hì hì nói với tiểu luoli: “Vậy cháu đoán xem chú chuẩn bị quà gì cho cháu? Chú gợi ý một chút, chính là thứ cháu muốn nhất……”

Vừa nói, cậu vừa mở tủ quần áo.

Tiểu luoli không đoán, nhưng đầy vẻ mong đợi, trong đôi mắt xinh đẹp đó đầy ắp những ngôi sao nhỏ.

Thế là Trình lão bản liền bắt đầu một loạt các bước mở hộp phức tạp, khi cậu cuối cùng cũng lấy cái điện thoại nhỏ giấu đi ra, đặt trước mắt tiểu luoli, cậu rõ ràng nhìn thấy tiểu luoli trong nháy mắt lộ ra một biểu cảm ‘trời ạ hóa ra là cục gạch nhỏ này’, điều này khiến Trình lão bản vô cùng mãn nguyện, mặt đều cười nở hoa —— không có gì có thể khiến bậc phụ huynh vui hơn là tâm ý mình chuẩn bị cho con trẻ có thể nhận được sự yêu thích của con trẻ!

Không đúng, đâu chỉ là vui vẻ……

Trình lão bản quả thực hư vinh tâm bạo trướng!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:797
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.