Nghìn Lẻ Một Đêm (Toàn tập)

Lượt đọc: 449 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHUYỆN HOÀNG TỬ ATMÉT VÀ TIÊN NỮ PARI BANU HAY LÀ TẤM THẢM BAY (tt)

❊ ❊ ❊

Trong phòng khách, tiên nữ Pari Banu đang ngồi trên một cái ngai đúc bằng vàng khối nam kim cương, hồng ngọc và ngọc trai, viên nào cũng to một cách kỳ lạ. Hai bên tả hữu có nhiều tiên nữ, người nào cũng xinh đẹp và ăn vận cực kỳ sang. Trước cảnh huy hoàng đường bệ ấy, mụ phù thủy không chỉ bị lóa mắt mà còn khá lo sợ nữa. Sau khi quỳ xuống trước ngai, mụ không thể nào mở miệng nói lên lời cảm ơn tiên nữ như đã định. Để đỡ cho mụ việc đó, tiên nữ Pari Banu nói:

- Bà già ạ, tôi rất hài lòng được dịp giúp đỡ bà, và rất vui thích thấy bà đã có thể tiếp tục chuyến đi của mình. Tôi không giữ bà đâu, nhưng trước đó, xin mời bà thăm quan cung của tôi. Mời bà đi với các người hầu, họ đưa đường và chỉ cho bà xem.

Mụ phù thủy, vẫn lo âu, dập đầu một lần nữa xuống tấm thảm trải dưới chân ngai và cáo từ mà không đủ sức cũng chẳng có gan mở miệng nói một câu nào, rồi để lại cho hai tiên nữ đưa đi xem. Mụ cực kỳ ngạc nhiên, miệng không ngót thốt những lời thán phục khi được xem hết phòng này đến phòng khác, cùng những của cải và sự tráng lệ mà chính tiên nữ Pari Banu đã thân hành dẫn hoàng tử Atmét đi xem lần đầu tiên nàng gặp chàng. Điều làm cho mụ khâm phục hơn cả sau khi xem toàn bộ lâu đài, là khi hai nàng dẫn đường nói cho biết tất cả những gì mụ vừa xem chỉ là một phần nhỏ trong thanh thế và uy quyền của chủ nhân họ mà thôi. Trong vương quốc rộng lớn của bà, còn nhiều lâu đài khác mà họ không thể nói rõ là bao nhiêu, tất cả đều kiến trúc theo những dạng thức khác nhau, không cái nào kém cái nào về phần tráng lệ và huy hoàng. Vừa nói chuyện với mụ về những đặc điểm khác, họ vừa dẫn mụ vào, rồi mở cửa chúc mụ đi đường may mắn. Mụ phù thủy cáo biệt và cảm ơn họ đã hết lòng chăm sóc.

Đi được mấy bước, mụ phù thủy quay lại để quan sát và nhận dạng cánh cửa, nhưng mụ không nhìn thấy gì cả. Nó đã trở thành vật vô hình đối với mọi người đàn bà khác, như đã từng nói ở trên. Như vậy, trừ mỗi một chi tiết ấy ra, mụ trở về hoàng cung, tự lấy làm bằng lòng, vì đã làm tròn công việc được trao. Đến kinh thành, mụ theo những nẻo đường tắt, rồi qua cái cổng bí mật tới hầu vua. Trông thấy bộ mặt ỉu xiu, vua tưởng mụ không thành công, liền bảo:

- Nhìn mặt bà, ta đã hiểu chuyến đi của bà là vô ích. Bà không thể mang lại cho ta điều sáng tỏ mà ta hy vọng có được qua sự mẫn cán của bà.

Mụ phù thủy đáp:

- Tâu bệ hạ, tôi xin phép được tâu với Người, xin Người chớ bằng cứ vào vẻ mặt mà suy xét tôi có hết lòng trong công việc Người hạ cố ban cho hay không, mà nên bằng vào lời trình chân thật về những điều tôi đã làm và những điều đã xảy tới cho tôi, kẻ đã không tiếc sức mình để xứng đáng với sự tin cậy của bệ hạ. Vẻ không vui hiện lên trên mặt tôi mà Người nhận thấy đó, là từ một nguyên nhân khác chứ không phải là ở chỗ tôi đã không thành công. Tôi hy vọng bệ hạ sẽ hài lòng về việc tôi đã làm. Tôi xin không nói nguyên nhân ấy là gì. Câu chuyện tôi sắp tâu đây, sẽ làm Người sáng tỏ, nếu Người vui lòng nghe cho tôi nói hết.

Thế là mụ phù thủy thuật lại cho vua nước Ấn Độ nghe, mụ giả vờ làm người ốm như thế nào để được hoàng tử Atmét đem lòng thương hại, dẫn vào một nơi ngầm dưới đất, thân hành giới thiệu một tiên nữ có sắc đẹp tuyệt thế vô song và yêu cầu nàng góp phần chăm sóc cho mụ chóng phục hồi sức khỏe. Mụ lại kể đến chuyện tiên nữ ân cần ra lệnh ngay cho hai nàng tiên theo hầu hãy chăm sóc mụ cho đến khi khỏi bệnh hoàn toàn. Một sự chu đáo như vậy chỉ có thể là thái độ của người vợ đối với chồng. Mụ phù thủy cũng không quên nói quá đi nỗi kinh ngạc của mụ khi nhìn thấy mặt tiền của toàn cung điện, mà mụ cho là trên đời này không có cái nào sánh bằng, lúc mụ giả vờ đau và được hai nàng tiên dìu hai bên như một người ốm không đủ sức lê chân nếu không có người trợ lực. Mụ lại kể tới sự chăm sóc của họ khi mụ đã được đưa vào trong phòng, liều thuốc họ cho mụ uống, khiến cho mụ khỏi bệnh ngay sau đó – khỏi cũng giả vờ như ốm – cho dù mụ chẳng hoài nghi chút nào về tính công hiệu của vị thuốc; rồi tới chuyện tiên nữ ngự trị vượt quá tất cả tài sản của vương quốc Ấn Độ, và cuối cùng, những của cải vô biên vượt quá mọi sự tính toán, chất đầy nhiều nơi rộng lớn trong lâu đài.

Mụ phù thủy chấm dứt ở đấy về kết quả của mụ làm, rồi nói tiếp:

- Tâu bệ hạ, Người nghĩ sao về những của cải không thể nào hình dung nổi của tiên nữ? Có lẽ Người sẽ nói rằng Người lấy làm thán phục và vui mừng về vận may cao cả của hoàng tử Atmét con trai bệ hạ, nhưng tâu bệ hạ, cúi xin bệ hạ hãy tha thứ cho nếu tôi dám tâu với Người rằng tôi nghĩ khác. Hơn nữa tôi còn lấy làm kinh hãi là khác, khi nghĩ đến hiểm họa có thể xảy đến cho Người, và đó chính là điều làm tôi lo âu, mà tôi không biết cách che giấu cho nên mới lộ ra mặt. Tôi tin rằng hoàng tử Atmét, do bản tính tốt của chàng, không có khả năng tự mình làm một việc chống lại bệ hạ. Nhưng ai dám trả lời về tiên nữ, do nhan sắc, sự chiều chuộng, vuốt ve cũng như quyền lực mà nàng đã gây được đối với chồng, lại không gợi cho hoàng tử âm mưu độc địa phế truất bệ hạ và chiếm đoạt ngai vàng của vương quốc Ấn Độ ta? Bệ hạ cần chú ý đầy đủ mọi công việc hệ trọng dường này.

Cho dù có tin tưởng vào bản chất tốt của hoàng tủ Atmét tới đâu, vua nước Ấn Độ cũng không khỏi suy nghĩ bởi lời lẽ của mụ phù thủy. Vua cho mụ lui ra, và nói:

- Xin cảm ơn bà về nỗi vất vả vì ta và về những lời quan trọng của bà vừa nói. Ta sẽ lấy ngay ý kiến của toàn thể triều thần.

Vua bảo mụ phù thủy đi theo vua trở lại triều đường. Vua kể lại cho các vị sủng thần nghe về những điều vua mới được biết, và nói lên cả việc tiên nữ làm thay đổi tính tình của hoàng tử. Vua hỏi họ có nghĩ ra cách nào để phòng ngừa một tai họa lớn như vậy hay không.

Một sủng thần, thay mặt tất cả, cất lời đáp:

- Tâu bệ hạ, để ngăn ngừa tai họa mà Người đã biết có kẻ sẽ gây nên, kẻ đó hiện đang ở trong triều và thuộc quyền sinh sát của bệ hạ. Người còn ngần ngại gì mà không bắt giữ kẻ ấy? Tôi không dám nói bắt để đưa đi xử tử, vì như vậy sẽ ồn ào quá, nhưng ít ra cũng nên giam y vào ngục tối cho đến hết đời.

Các sủng thần khác đều hùa theo ý kiến ấy. Mụ phù thủy cho lời khuyên đó tàn bạo quá, liền xin phép nhà vua được nói:

- Tâu bệ hạ, tôi tin chắc rằng chính vì hăng hái quan tâm tới lợi ích của bệ hạ mà các vị đây bàn bạc với Người việc bắt hoàng tử Atmét. Nhưng tôi xin các vị nhớ cho rằng, nếu bắt giữ hoàng tử thì đồng thời ta cũng phải bắt giữ cả những người đi theo chàng, mà những người đi theo chàng lại là các thần linh. Các vị dễ gì làm được. Họ có thể biến đi bởi vì họ có phép tàng hình. Và trong thời gian ấy, sao họ chẳng đi báo với tiên nữ về điều sỉ nhục người ta gây ra với chồng nàng. Tiên nữ đâu chịu để chồng bị sỉ nhục mà không báo thù? Giá ta có cách khác giúp bệ hạ nhẹ nhàng dập tắt những mưu đồ không hay mà hoàng tử Atmét có thể có, mà không làm cho quang vinh của Người bị ảnh hưởng và không một ai nảy chút nghi ngờ Người, thì có phải tốt hơn không? Nếu bệ hạ tin ở lời khuyên của tôi, vì các thần linh và tiên nữ có sức làm những việc vượt quá tầm vóc con người, Người có thể khích bác hoàng tử Atmét tự ái, bằng cách nhờ chàng, qua sự trung gian của tiên nữ, đưa lại cho Người một số lợi ích nào đó, viện lý do là rất cần thiết. Chẳng hạn, mỗi lần bệ hạ muốn cầm quân ra trận, Người buộc phải chi tiêu một số tiền cực lớn, không những bằng việc sắm sanh nhà cửa, lán trại cho Người và cho quân đội, mà cả lạc đà, lừa, ngựa và những súc vật khác, cùng chi phí để chuyên chở những nhà cửa, lán trại ấy. Sao bệ hạ không nhờ hoàng tử, qua uy tín của chàng đối với tiên nữ, mà xin cho một lều vải nằm gọn trong lòng bàn tay, lại có sức che kín cả đạo quân của Người. Tôi không dám nói nhiều thêm nữa. Nếu hoàng tử mang cái lều vải đến, ta thiếu gì yêu cầu đại loại như vậy, cho đến lúc cuối cùng chàng phải ngã gục trước những khó khăn không thể nào thực hiện nổi, cho dù những phương tiện và sáng kiến của nàng tiên đã bắt cóc hoàng tử khỏi tay bệ hạ có phong phú tới bao nhiêu. Bằng cách đó, chàng sẽ không dám xuất hiện nữa vì xấu hổ, buộc chàng phải tự bằng lòng quanh quẩn suốt đời với tiên nữ, và thế là bệ hạ không còn phải sợ các hành động của chàng. Cũng chẳng có ai có thể trách cứ Người phạm phải tội xấu xa là làm đổ máu một đứa con trai hoặc giam giữ chàng suốt đời nơi ngục tối.

Mụ phù thủy nói xong, vua hỏi các sủng thần xem ai có ý kiến gì hay hơn. Thấy mọi người cùng lặng im, vua quyết định làm theo lời khuyên của mụ phù thủy mà vua cho là đúng nhất. Nó cũng thích hợp với cách thức mềm mỏng mà vua vẫn dùng từ trước đến nay để trị nước.

Sáng hôm sau, hoàng tử Atmét ra mắt vua, vào lúc vua đang bàn việc nước với các sủng thần. Hoàng tử đến ngồi bên cạnh vua. Sự có mặt của chàng làm gián đoạn những chuyện không mấy quan trọng. Nhưng cuối cùng, vua cất lời, nói với hoàng tử Atmét:

- Con ạ, trước đấy, khi con trở về, và giải thoát cho cha đỡ buồn phiền sâu sắc do việc con vắng mặt lâu ngày, con đã giữ bí mật chỗ con chọn làm nơi ẩn dật. Cha hài lòng được gặp lại con và nghe con nói rằng con đã vui lòng với số phận của mình. Cha không muốn đi sâu vào chuyện riêng của con khi cha thấy rõ con không thích như vậy. Cha không hiểu tại sao con lại cư xử cách ấy với một người cha từ dạo ấy đến giờ vẫn luôn mong góp phần vào hạnh phúc của con. Cha hiểu hạnh phúc ấy là gì, cha vui mừng vì nó, và bằng lòng quyết định của con là kết hôn cùng với một tiên nữ giàu sang và oai quyền mà cha được biết. Cha tuy hùng mạnh đấy song cũng không thể nào gây dựng được cho con một cuộc hôn nhân như vậy.

Nay con đã lên tới một địa vị cao sang tột độ rồi, địa vị mà bất cứ ai khác, chứ không phải một người sinh ra con như cha đây đều có thể ganh tị. Cha mong con không những tiếp tục sống hòa thuận với cha như con vẫn sống từ xưa tới nay, mà con còn sử dụng uy tín của con đối với tiên nữ, để giúp cha những thứ mà cha có thể cần. Ngay bây giờ, hãy để cho cha được thử thách uy tín của con. Con chẳng lạ gì mỗi lần có chiến tranh đem quân ra trận, các tướng lĩnh, sĩ quan của cha và cả cha nữa thường gặp khó khăn vì những món chi tiêu quá đáng trong việc mang theo đủ lán trại, lều vải, cùng những lạc đà và súc vật khác để chuyên chở những thứ ấy. Nếu con có ý muốn làm vui lòng cha, thì cha tin chắc con chẳng khó khăn gì mà không nói với tiên nữ bằng lòng tặng cha một cái lều vải có thể nắm gọn trong lòng bàn tay, nhưng khi mở ra thì nó có thể che kín cả một đạo quân, nhất là khi con nói cho nàng rõ cái lều vải ấy dùng để tặng cha. Khó khăn thật đấy nhưng chắc con không từ chối. Mọi người đều rõ các tiên nữ có quyền lực làm những chuyện phi thường.

Hoàng tử Atmét không chờ đợi vua cha lại đòi hỏi ở mình một điều như vậy, mà thoạt tiên chàng nghĩ là rất khó, nếu không nói rằng không thể thực hiện. Quả vậy, mặc dù không phải hoàn toàn không biết quyền lực của các thần linh và của tiên nữ lớn đến thế nào, chàng vẫn hoài nghi không hiểu quyền lực ấy có đến mức cung cấp được một lều vải như vua vừa đòi nay không. Vả chăng từ trước tới nay chàng chưa bao giờ hỏi xin tiên nữ Pari Banu bất kỳ một vật gì. Chàng chỉ bằng lòng với những biểu hiện tình cảm say đắm của nàng, và chàng cố hết sức đáp lại mối tình đó, không vì lợi ích nào khác là giữ được tình yêu bền vững. Bởi vậy, chàng rất bối rối không biết nên trả lời cha như thế nào.

- Tâu phụ vương, – chàng nói – con giữ bí mật điều đã xảy ra cho con và quyết định của con sau khi tìm lại được mũi tên là vì con thấy nó chẳng quan trọng gì đáng để tâu lên Người. Con không hiểu do đâu Người rõ điều bí ẩn đấy. Tuy nhiên, con cũng không giấu rằng những điều Người được tâu là đúng sự thật. Con là chồng tiên nữ mà người ta đã nói với Người đó. Con yêu nàng và tin chắc nàng cũng yêu con. Còn về uy tín của con đối với nàng, như Người nghĩ, thì con không dám chắc, vì con chưa từng đưa ra thử thách và con cũng chưa từng nghĩ tới chuyện ấy bao giờ. Con vẫn ước mong bệ hạ không bó buộc gì con để con được sống trong niềm hạnh phúc là yêu và được yêu, yêu một cách vô tư chứ không vì lợi ích nào khác, như con hằng tự dặn. Nhưng, mỗi lời cha truyền là mệnh lệnh đối với con. Xưa nay con bao giờ cũng coi việc vâng theo mọi lời dạy bảo của Người là bổn phận của mình. Mặc dù con không muốn và lấy làm ngại ngùng không thể nào tả xiết, con sẽ nói với vợ con về điều mà Người đòi hỏi, cho dù con chưa dám hứa trước có đạt được hay không. Nếu rồi đây, nếu con không được vinh dự về chầu và vấn an bệ hạ nữa, thì đấy chính là dấu hiệu nói rằng con đã không xin được nàng. Con mong Người vui lòng tha thứ trước cho con. Mong Người sẽ hiểu cho rằng chính Người đã đưa con đến nông nỗi ấy.

Hoàng đế Ấn Độ đáp lời hoàng tử như sau:

- Con ơi, cha sẽ hết sức buồn phiền nếu vì việc cha nhờ con mà đưa đến kết cục cha không còn được gặp lại con nữa. Cha thấy con chưa hiểu thấu quyền lực của chồng đối với vợ đấy thôi. Vợ con sẽ tỏ rõ cô ấy chẳng yêu con nhiều lắm đâu, nếu với quyền năng tiên nữ của mình, cô không thực hiện một việc chẳng có gì ghê gớm lắm mà cha đã nhờ con, hay vì lòng quý mến cha mà nhờ con ngỏ lời xin vợ giúp. Thôi đừng rụt rè nữa, con ơi, con ngại ngùng chẳng qua tại con nghĩ mình không được vợ yêu tới mức như mình yêu vợ. Hãy đi đi, hãy thỉnh cầu, con sẽ thấy rõ tiên nữ yêu quý con gấp muôn vạn lần con suy nghĩ. Hãy nhớ: con có khóc mẹ mới cho bú. Nhiều khi chỉ vì ta không biết ngỏ lời xin mà bỏ phí mất nhiều thứ đáng nhận được. Hãy tin rằng, cũng như con sẽ chẳng bao giờ từ chối vợ điều gì bởi con yêu nàng. Vợ con cũng sẽ không nỡ khước từ điều con xin, bởi nàng yêu quý con.

Lời lẽ của hoàng đế Ấn Độ không thuyết phục nổi hoàng tử Atmét. Chàng vốn mong thà vua đòi hỏi ở chàng một điều gì khác còn hơn là buộc chàng đến chỗ phải làm phật lòng tiên nữ Pari Banu. Vì phiền muộn, chàng rời cung điện ra đi sớm hơn thường lệ hai ngày.

Tiên nữ Pari Banu bao giờ cũng gặp chồng trở về với vẻ hân hoan trên mặt, lần này vừa trông thấy đã nhận ra và hỏi ngay do đâu có sự đổi thay trên sắc diện vậy. Thấy chồng không trả lời thẳng vào câu hỏi của mình mà đi hỏi nàng có được an khang hay không, tiên nữ hiểu ngay chàng cố tình né tránh. “Em chỉ đáp lời chàng – tiên nữ nói tiếp -chừng nào chàng trả lời xong câu hỏi em nêu.”

Hoàng tử chống chế hồi lâu, bảo là chẳng có gì đáng để tâm. Song chàng càng thoái thác, nàng càng thôi thúc:

- Em không chịu nổi khi thấy chàng trong trạng thái kia, chàng phải nói cho em rõ do đâu khiến chàng lo nghĩ, để em giúp chàng loại bỏ nguyên nhân, trừ phi nó vượt qua quyền lực của em, chẳng hạn như việc phụ vương của chàng từ trần.

Không thể im lặng lâu hơn trước những lời năn nỉ khẩn thiết của tiên nữ, hoàng tử Atmét nói với nàng:

- Cầu mong Thượng đế kéo dài tuổi thọ của phụ vương tôi, và ban phúc cho Người đến trọn đời! cha tôi hiện nay hoàn toàn mạnh khỏe. Như vậy, đó không phải là nguyên nhân gây nên cho tôi điều phiền muộn. Chính nhà vua là nguyên nhân gây nên sự phiền muộn ấy. Tôi càng lấy làm buồn vì Người buộc tôi phải làm phiền đến nàng. Trước hết, nàng đã rõ với sự đồng tình của nàng tôi luôn luôn cố ý che giấu hạnh phúc được chung sống cùng nàng, yêu thương nàng, cũng như nàng yêu thương tôi qua lời thệ hải minh sơn; ấy thế mà không hiểu do đâu phụ vương tôi lại biết rõ mọi sự.

Tiên nữ Pari Banu ngắt lời hoàng tử:

- Còn em, thì em hiểu. Chắc chàng còn nhớ người đàn bà giả vờ làm cho chàng tưởng là đau ốm và đem lòng thương hại ấy, chính mụ ta đã tâu cho phụ vương chàng rõ điều chàng muốn giấu. Thực tế, sau khi em sai người hầu mang lại cho mụ uống một liều thuốc thần có thể chữa khỏi mọi cơn sốt, mà thật ra mụ không cần, mụ giả vờ như thang thuốc ấy chữa khỏi bệnh mụ, rồi đòi dẫn tới cáo biệt em để mau chóng về trình kết quả chuyến đi của mụ. Mụ vội vàng tới mức có thể ra đi mà không cần xem cung điện của em nếu em không bảo hai người hầu nói với mụ là nó đáng được xem lắm. Nhưng, xin chàng hãy nói tiếp, xem phụ vương chàng buộc chàng làm phiền em những gì. Chẳng bao giờ em phiền lòng đâu, xin chàng hãy tin!

- Nàng ơi, – hoàng tử nói tiếp – nàng có thể nhận thấy cho đến bây giờ, tôi hài lòng vì được nàng yêu, tôi không bao giờ xin nàng một ân huệ gì khác. Khi đã có được một người vợ đáng yêu dường này, tôi còn mong muốn gì hơn nữa? Không phải tôi không biết rõ quyền lực của nàng, nhưng tôi tự thấy có nghĩa vụ không nên đưa nó ra thủ thách. Bởi vậy tôi van nàng hãy hiểu cho rằng, không phải tôi mà chính phụ vương tôi đã ngỏ ý xin nàng, thật chẳng phải tí nào, phụ vương tôi muốn xin một cái lều vải có thể che mưa nắng cho Người và cả triều đình cũng như quân đội của Người, mà chỉ nắm gọn trong lòng bàn tay. Một lần nữa, xin nói rõ không phải tôi, mà chính phụ vương tôi xin nàng ân huệ ấy.

- Thưa hoàng tử, – tiên nữ mỉm cười nói – em thật không hài lòng, sao việc nhỏ nhặt như thế lại khiến cho chàng có vẻ bối rối và lo âu đến vậy? ơ đây có hai nguyên nhân: một là, chàng đã tự đặt ra luật lệ chỉ có yêu em và được em yêu mà không bao giờ ngỏ lời yêu cầu nào khiến cho quyền lực của em phải đưa ra thử thách; hai là, dù chàng nói thế nào cũng mặc, em vẫn tin chắc là chàng nghĩ rằng đòi hỏi của phụ vương khiến chàng buộc em phải làm quá quyền lực của mình. về điều thứ nhất, xin ngợi ca chàng. Em càng yêu chàng nhiều hơn nếu có thể làm được như vậy. Còn về điều thứ hai, em chẳng khó khăn gì mà không làm cho chàng thấy việc nhà vua đòi hỏi em chẳng qua là chuyện vặt vãnh. Khi cần thiết, em có thể làm chuyện lớn hơn. Vậy thì xin chàng hãy thư tâm, xin hãy tin rằng chàng không chút phiền em, mà em bao giờ cũng cảm thấy vui thích được nhận tất cả những gì chàng muốn em vì chàng mà làm.

Nói xong, tiên nữ gọi người giữ kho báu của mình tới:

- Nuốcghihan, – nàng nói – (Nuốcghihan là tên người giữ kho), em hãy lấy ra đây cái lều vải lớn nhất trong kho báu của ta!

Lát sau Nuốcghihan trở lại mang theo cái lều vải, không những cầm gọn trong tay, mà nếu nắm bàn tay lại thì còn có thể giấu kín không để ai nhìn thấy và đưa cho chủ nhân. Tiên nữ cầm lấy đặt vào tay hoàng tử Atmét.

Khi hoàng tử nhìn thấy cái mà tiên nữ Pari Banu gọi là lều vải lớn nhất trong kho tàng như lời nàng nói, chàng tưởng nàng muốn trêu mình, nên vẻ ngạc nhiên lộ cả trên mặt lẫn trong thái độ. Tiên nữ trông thấy phá ra cười, và thốt lên lời:

- Sao? Hoàng tử, chàng tưởng em muốn trêu chàng ư? Chàng đã thấy em không phải là một người thích bông đùa. – Nàng lấy lại cái lều từ tay hoàng tử đưa cho người coi kho và bảo – Nuốcghihan, em hãy dựng cái lều này lên, để hoàng tử xét xem phụ vương chàng có cho là nó quá bé nhỏ so với cái Người đòi hỏi hay không.

Nuốcghihan ra khỏi cung điện và đi cũng khá xa để tìm nơi dựng lều. Lều dựng xong, hoàng tử thấy nó không bé mà lớn tới mức hai đạo quân của nhà vua nước Ấn Độ vẫn cùng có thể trú lọt thỏm trong đó. Chàng liền nói với tiên nữ:

- Bà hoàng của tôi ơi, xin nàng bỏ quá cho tôi cái tội hay hoài nghi. Sau những điều thấy kia, tôi tin rằng không có việc gì nàng muốn mà nàng không làm được tới nơi tới chốn.

- Chàng thấy đấy, – tiên nữ nói – cái lều quá lớn so với mức cần thiết, nhưng nên chú ý một điều là nó có thể giãn ra hay co lại theo phạm vi vật cần được che, mà người ta khỏi phải đụng tay vào.

Cô coi kho hạ lều, làm cho nó trở lại kích thước cũ, rồi mang vào đặt trong tay hoàng tử. Hoàng tử đón nhận. Không nấn ná lâu hơn nữa, ngay sáng hôm sau chàng lên ngựa, cùng đoàn tùy tùng thường lệ, mang về dâng lên phụ vương.

Vẫn cho rằng một cái lều như mình đòi hỏi không thể nào có được, nhà vua cực kỳ ngạc nhiên trước sự nhanh lẹ của con trai. Vua nhận lấy, và tỏ lời thán phục về kích thước to lớn của nó, khi cho đưa nó ra dựng thử ở cánh đồng mà chúng ta đã biết. Giá cho hai đạo quân, đạo nào cũng đông cũng lớn như quân của vua, trú vào trong ấy vẫn còn rộng chán. Sợ vua có thể cho rằng như vậy e có phần bất tiện trong khi sử dụng chăng, hoàng tử không quên nói rằng kích thước của lều bao giờ cũng tương ứng với quy mô đội quân cần trú trong đó.

Bề ngoài, vua nước Ấn Độ tỏ lời cảm ơn hoàng tử đã tặng mình một món quà tuyệt diệu, và nhờ chàng thay mặt mình cảm tạ tiên nữ Pari Banu. Để cho chàng thấy rõ hơn lòng kính nể tiên nữ, vua truyền lệnh cất giữ cẩn thận lều vải vào kho báu của mình. Nhưng trong thâm tâm, vua cảm thấy một sự ganh tị sâu cay hơn cả những gì bọn nịnh thần và mụ phù thủy đã khêu gợi, khi chợt nghĩ rằng, nhờ có nàng tiên, con trai vua có thể làm được những việc vô cùng to lớn hơn khả năng của chính vua, cho dù vua đã rất hùng mạnh và giàu có. Bởi vậy, vua càng nóng lòng hơn trước tìm mọi cách làm cho chàng lâm nguy. Vua lại hỏi ý kiến của mụ phù thủy. Mụ này khuyên vua nên đòi hỏi hoàng tử mang đến cho mình nước lấy từ Giếng Sư Tử.

Buổi chiều, trong khi nhà vua thiết triều như thường lệ, nhân có mặt hoàng tử Atmét ở đấy, vua nói với chàng:

- Con ạ, cha đã nói rõ với con, cha biết ơn con nhiều về tặng vật mà con đã tìm được cho cha, cha coi đó là vật quý giá nhất trong kho báu của mình. Bây giờ, vì cha, con hãy làm một việc nữa nó cũng sẽ làm cho cha vui thích không kém. Cha được biết tiên nữ vợ con vẫn dùng một loại nước lấy từ Giếng Sư Tử, có thể chữa lành mọi cơn bệnh hiểm nghèo nhất. Vì cha tin rằng sức khỏe của cha là điều rất quý báu đối với con, cho nên cha chẳng nghi ngờ gì, con sẽ xin một lọ và mang về đây cho cha, coi như một thần dược mà cha có thể cần tới bất cứ lúc nào. Con hãy giúp cha công việc hệ trọng ấy, cha hết sức tin tưởng ở tình thương yêu của một đứa con hiếu thảo đối với một bậc cha hiền.

Hoàng tử Atmét cho rằng vua cha hẳn đã bằng lòng về cái lều kỳ lạ và lợi ích của nó, và sẽ không bắt buộc chàng phải làm một việc gì khác khiến chàng phải khó xử với tiên nữ Pari Banu. Vừa nghe lời đòi hỏi mới, chàng đã sững sờ, mặc dù tiên nữ đã quả quyết là sẽ làm cho chàng tất cả những gì thuộc phạm vi quyền lực của nàng. Sau một hồi im lặng, chàng nói:

- Tâu phụ vương, xin phụ vương tin chắc rằng con sẵn sàng làm tất cả mọi việc khả dĩ góp phần kéo dài tuổi thọ của Người, nhưng con ước mong được làm như vậy mà không có sự giúp đỡ của vợ con. Chính vì vậy mà con chưa dám hứa sẽ mang được thứ nước thần ấy về. Tất cả những gì con có thể làm là con sẽ ngỏ lời xin, nhưng với tất cả sự ngại ngần như con đã làm về chuyện cái lều vậy.

Ngày hôm sau hoàng tử Atmét trở về cạnh tiên nữ Pari Banu. Chàng kể cho nàng nghe một cách chân thành và trung thực tất cả những việc mình đã làm và những gì đã xảy ra tại triều đình phụ vương khi chàng dâng cái lều, mà vua đã nhận với lòng cảm tạ nàng sâu xa. Chàng cũng không quên nói đến đòi hỏi mới mà nhà vua sai chàng đặt ra với vợ, rồi nói thêm:

- Bà hoàng của tôi ơi, tôi nêu ra như vậy chỉ là để thuật lại cho nàng nghe những gì đã xảy ra giữa cha tôi và tôi. Ngoài ra, nàng có quyền cho hay bác bỏ điều Người xin, tôi chẳng quan tâm gì về việc đó, tôi chỉ muốn điều gì nàng muốn mà thôi.

- Không, không, – tiên nữ Pari Banu đáp – em rất vui lòng thấy đức vua nước Ấn Độ biết rằng em không hờ hững với chàng. Em muốn làm vừa lòng Người. Và cho dù mụ phù thủy có đưa ra với Người lời khuyên gì chăng nữa (em biết vua đang nghe lời của mụ), chàng và em, chúng ta cũng không thể nào không thực hiện. Điều Người đòi hỏi khá độc ác đấy, hãy nghe đây rồi chàng khắc hiểu, Giếng Sư Tử nằm giữa sân một tòa lâu đài lớn, cổng ra vào được bốn con sư tử hùng mạnh nhất canh giữ, cứ hai con ngủ thì hai con thức. Nhưng xin chàng chớ kinh hãi, em sẽ bày cho chàng cách đi qua giữa chúng mà chẳng gặp chút nguy hiểm nào.

Lúc ấy tiên nữ Pari Banu đang khâu, nhân tiện bên cạnh có nhiều cuộn chỉ, nàng lấy một cuộn đưa cho chàng hoàng tử và nói:

- Trước hết, chàng hãy giữ lấy cuộn chỉ này, lát nữa em sẽ nói với chàng cách dùng. Thứ hai, hãy cho thắng sẵn hai con ngựa, một con chàng sẽ cưỡi, còn con kia dắt theo, chở một con cừu đã được xả làm bốn mảnh, mà ta phải mổ thịt ngay bây giờ. Thứ ba, chàng phải mang theo một cái vò để múc nước, từ giờ đến sáng mai em sẽ sai đưa vò tới cho chàng.

Sáng mai, chàng sẽ lên ngựa thật sớm, tay dắt theo con ngựa kia. Ra ngoài cổng sắt rồi, chàng sẽ tung cuộn chỉ về phía trước, nó sẽ lăn và tiếp tục lăn mãi cho tới cổng lâu đài. Chàng hãy đi theo, bao giờ cuộn chỉ dừng lại chàng sẽ trông thấy bốn con sư tử, vì cổng lâu đài để ngỏ. Hai con sư tử còn thức sẽ gầm lên, đánh thức nốt hai con kia cùng dậy. Xin chàng chớ sợ hãi, mà hãy ngồi yên trên mình ngựa và quang cho mỗi con một phần tư con cừu. Xong, chớ để mất thời giờ, chàng hãy nhẹ nhàng thúc con ngựa đến tận giếng nước. Cũng đừng đặt chân xuống đất mà cứ ngồi trên ngựa vục cho đầy vò rồi nhẹ nhàng trở lại ngay. Các con sư tử mải ăn, sẽ để cho chàng ra cổng tự do.

Sáng hôm sau, hoàng tử Atmét lên đường vào giờ tiên nữ Pari Banu đã định, và thực hiện đúng từng điểm một những việc nàng dặn dò. Đến cổng lâu đài, chàng chia cho bốn con sư tử bốn mảng thịt, rồi sau khi dũng cảm đi qua giữa chúng, chàng vào tận giếng nước. Múc nước đổ đầy vò, chàng trở lại, ra khỏi lâu đài bình yên vô sự giống như khi vào. Đi được một quãng khá xa, chàng quay đầu lại thì thấy hai con sư tử đang chạy tới phía mình. Không sợ hãi, chàng rút kiếm ra, chuẩn bị tự vệ, chàng thấy đi theo được một quãng, một con sư tử tránh sang một bên rồi vẫy đuôi tỏ vẻ nó không phải đến để chực làm hại chàng, còn con kia vẫn đi theo nó. Thế là chàng tra gươm vào vỏ, và cứ vậy tiếp tục cuộc hành trình cho tới kinh thành nước Ấn Độ. Hai con sư tử vẫn đi theo mãi tới khi chàng tới trước cửa hoàng cung. Đợi chàng vào xong, chúng mới quay trở lại con đường cũ, không khỏi gây nên kinh hoàng cho dân chúng, người thì chạy trốn về phía này, kẻ thì ẩn nấp ở phía kia, mặc dù hai con vật cứ bước đều và không tỏ ra vẻ gì hung dữ.

Nhiều võ quan đến giúp hoàng tử xuống ngựa, đưa chàng đến tận nơi vua ở, tại đây vua đang bàn bạc với các sủng thần. Chàng tiến đến gần, đặt cái vò dưới chân ngai, cúi hôn tấm thảm trải trên bậc, rồi đứng lên nói:

- Tâu phụ vương, đó là loại nước thần mà bệ hạ muốn xếp bên cạnh những vật quý báu và hiếm hoi nhất trong kho báu của Người, con xin chúc Người luôn luôn mạnh khỏe, không bao giờ phải dùng đến thuốc này.

Hoàng tử chúc tụng xong, vua cho ngồi bên phải mình rồi nói:

- Con ạ, ta cảm tạ món quà của con, nó cũng to lớn như nỗi hiểm nghèo mà con đã vì ta dấn thân vào (vua đã được mụ phù thủy cho hay trước về cái Giếng Sư Tử và nỗi nguy hiểm cho những ai muốn đến lấy nước ở giếng đó). Xin vui lòng cho ta biết con đã khéo léo thế nào, hoặc dũng mãnh ra sao mà kết quả như vậy?

- Tâu phụ vương, – hoàng tử Atmét đáp – con chẳng có gì đáng để phụ vương khen ngợi, tất cả đều nhờ ở tiên nữ vợ con, con chẳng tự thấy mình có vinh quang nào khác hơn là nghe theo những lời khuyên nhủ của nàng.

Thế rồi chàng thuật lại tỉ mỉ những lời khuyên bảo của tiên nữ cũng như cách xử sự của mình. Nhà vua nghe, tuy bề ngoài tỏ vẻ rất mừng vui, nhưng bên trong rất ganh tị, – sự ganh tị này chỉ có tăng lên chứ không giảm bót. Sau khi chàng nói xong, vua liền đứng dậy và cáo lui vào trong, ở đây đã có mặt mụ phù thủy mà vua vừa cho đi tìm.

Mụ phù thủy không phiền nhà vua thuật cho nghe về hoàng tử Atmét và chuyến đi thành công của chàng. Mụ đã hay tin qua lời đồn đại và đã chuẩn bị một phương sách không thể nào sai, theo như mụ nghĩ. Mụ truyền lại cho vua phương sách ấy. Sáng hôm sau giữa đông đủ triều thần, vua nói với hoàng tử Atmét:

- Con ạ, cha chỉ còn yêu cầu con mỗi một việc nữa mà thôi, sau đó cha chẳng đòi hỏi con hoặc tiên nữ vợ con phải vâng lời cha một điều gì khác. Con hãy đưa đến cho ta một người đàn ông thân không cao hơn một bộ rưỡi, mà râu thì dài hơn ba mươi bộ, người ấy vác trên vai một thanh sắt nặng năm trăm cân, mà ông ta dùng làm một cái gậy có hai đầu và lại còn biết nói nữa.

Hoàng tử Atmét không tin là trên đời này có một người nào diện mạo lạ kỳ như vua vừa đòi hỏi, muốn từ tạ. Nhưng nhà vua cứ nài ép, cho rằng tiên nữ có tài làm những điều còn khó hơn thế nhiều.

Ngày hôm sau, hoàng tử trở về vương quốc dưới đất của tiên nữ Pari Banu, kể cho nàng nghe đòi hỏi mới của phụ vương, mà chàng càng không thể nào tin có được như hai đòi hỏi trước, chàng nói thêm:

- Đối với tôi, không thể tưởng tượng được trong vũ trụ ở đâu có một con người như thế. Chắc cha tôi muốn thủ tôi có hành động gì để tìm được con người đó hay không; hoặc nếu quả thật có con người như thế, thì mưu đồ của cha tôi là muốn hãm hại tôi. Quả vậy, làm sao Người lại muốn tôi kiếm được con người nhỏ bé đến thế, lại cầm được thanh sắt nặng như vậy? Tôi phải dùng cách gì để thu phục được người ấy? Nếu quả là có thực, xin nàng gợi chỉ dẫn tôi lối thoát ra khỏi việc này trong danh dự!

- Thưa hoàng tử, – tiên nữ Pari Banu tiếp lời – xin chớ lo lắng. Đi lấy nước thần từ Giếng Sư Tử về cho phụ vương chàng thì có phải trải qua nguy nan đấy, chứ tìm ra một con người như vua đòi hỏi thì không khó đâu. Con người ấy chính là anh trai Saiba của em. Mặc dù là con cùng cha nhưng anh không giống em chút nào. Bản tính anh rất hung bạo; không có gì ngăn được anh ta làm đổ máu, nếu có điều gì xúc phạm đến anh hoặc là có ai làm cho anh bực mình. Ngoài ra, anh lại là con người tốt bụng nhất thế giới, anh sẵn sàng làm giúp những gì người khác mong muốn. Diện mạo anh đúng như phụ vương chàng mô tả, và anh chẳng có khí giới nào ngoài thanh sắt nặng năm trăm cân, thiếu nó thì anh chẳng đi đến đâu, nó khiến cho ai ai cũng vì nể anh. Em sẽ mời anh đến, rồi chàng sẽ xem em nói có đúng sự thật hay không. Nhưng trước hết, xin chàng hãy chuẩn bị tinh thần, chớ khiếp đảm khi trông thấy hiện lên bộ mặt kỳ dị của anh.

- Bà hoàng của tôi ơi, – hoàng tử Atmét đáp – nàng nói Saiba là anh ruột của nàng ư? Cho dù anh ta xấu xí và dị dạng tới đâu chăng nữa, không những tôi sẽ không khiếp sợ khi nhìn thấy anh, mà riêng điều đó thôi cũng đủ làm cho tôi yêu mến, kính trọng và coi anh như người thân gần gũi nhất của mình.

Tiên nữ sai mang ra hành lang của cung điện một cái lò nhỏ bằng vàng đựng đầy lửa và một cái hộp cũng bằng vàng. Nàng lấy từ cái hộp ra một thứ hương liệu cất trong đó. Nàng vừa ném hương liệu vào lửa, một ngọn khói dày đã bốc lên. Một lát sau tiên nữ nói với hoàng tử Atmét:

- Thưa hoàng tử, ông anh trai em đến kia, chàng có thấy không?

Hoàng tử nhìn, và nhận ra Saiba, người không cao hơn bộ rưỡi, đang trịnh trọng bước tới, trên vai là chiếc côn sắt nặng năm trăm cân, râu cằm rất rậm, dài tới ba mươi bộ vểnh ra phía trước, râu mép cũng rậm rịt như vậy xoắn lên tận tai và che gần kín mặt. Hai con mắt lợn sâu hoắm thụt vào đầu. Đầu thì to tướng, đội một chiếc mũ nhọn. Thêm vào đó Saiba đã u trước ngực lại gù sau lưng.

Giá hoàng tử không được báo trước Saiba là anh của Pari Banu thì trông thấy con người ấy, chàng đã khủng khiếp. Nhưng tình họ hàng làm cho chàng yên tâm cùng tiên nữ chờ đợi và đàng hoàng đón tiếp anh vợ không lộ vẻ gì sợ hãi.

Saiba vừa bước tới vừa nhìn hoàng tử Atmét với đôi mắt có thể làm chàng sởn tóc gáy, rồi hỏi Pari Banu người này là ai. Nàng đáp:

- Thưa anh, đó là chồng em, tên chàng là Atmét, chàng là con trai vua nước Ấn Độ. Sở dĩ em không mời anh đến dự lễ cưới của chúng em, là vì em không muốn anh bỏ dở chuyến đi của anh. Em cũng vừa được biết anh trở về thắng lợi. Chính vì vậy mà em dám tự tiện mời anh đến hôm nay.

Nghe nói vậy, Saiba nhìn hoàng tử bằng con mắt dịu dàng hơn, tuy nó cũng chẳng làm giảm được chút nào vẻ kiêu hùng và dữ tợn, anh hỏi:

- Em gái à, ta có thể giúp chú ấy được việc gì? chú cứ việc nói. Chỉ cần chú ấy là chồng của em, thì bất kỳ chú ấy mong muốn gì, anh cũng làm chú ấy hài lòng.

- Phụ vương của chàng nảy ra sự hiếu kỳ muốn được nhìn thấy anh, – Pari Banu đáp – em xin anh hãy cho chàng được là người dẫn đường cho anh.

- Chú ấy cứ việc đi trước, ta sẵn sàng đi theo.

- Thưa anh, – Pari Banu nói – bây giờ quá muộn để làm chuyến đi ấy, xin anh vui lòng cho để tới sáng mai. Tuy nhiên, anh cần hiểu rõ việc gì đã xảy ra giữa vua Ấn Độ và hoàng tử Atmét kể từ khi chúng em thành hôn, em sẽ nói để anh nghe ngay tối nay.

Sáng hôm sau, Saiba đã biết rõ những gì cần phải biết và lên đường rất sớm; có hoàng tử Atmét đi theo. Chàng sẽ giới thiệu anh với nhà vua. Họ đến kinh thành. Saiba vừa xuất hiện ở cổng thành, tất cả những người trông thấy đều hoảng kinh trước một vật xấu xí như vậy liền bỏ trốn. Người này thì chui vào các cửa hiệu hoặc nhà ở rồi đóng chặt cửa lại, người khác thì tháo chạy như bị ma đuổi. Gặp ai họ cũng truyền lại nỗi khủng khiếp của mình, khiến những người này cũng bỏ chạy hết mà chẳng ngoái cổ nhìn lại đằng sau. Do đó Saiba và hoàng tử Atmét đến đâu cũng thấy phố phường vắng teo, ngay cả quảng trường công cộng và cả hoàng cung cũng thế. Lính canh cổng đáng lẽ phải ráng sức ngăn chặn Saiba, đều bỏ ngỏ cổng hoàng thành, mỗi tên chuồn một ngả. Hoàng tử và Saiba vào tận phòng thiết triều mà không gặp ai, ngoài nhà vua thiết triều đang ngồi trên ngai, vì quân cấm vệ đã bỏ chạy khi trông thấy Saiba.

Saiba ngẩng cao đầu, kiêu hãnh tiến tới sát ngai vàng, và không đợi hoàng tử Atmét giới thiệu, lên tiếng quát hỏi vua nước Ấn Độ như sau:

- Ngươi gọi ta, ta đến đây. Ngươi muốn gì ta nào?

Nhà vua không trả lời, lại đưa tay che mắt và quay đầu đi để khỏi nhìn thấy một vật gớm ghiếc đến thế. Bất bình vì sự đón tiếp không lịch sự và đầy xúc phạm, mặc dù mình đã theo lời mời mà chịu cất công đến đây, Saiba giơ cao chiếc gậy sắt lên thét “Nói đi nào” rồi giáng xuống đầu nhà vua, đập chết ngay, trước khi hoàng tử Atmét kịp nghĩ tới chuyện xin tha tội cho cha mình. Chàng ngăn anh vợ đừng đập chết viên tể tướng, đang đứng không xa nhà vua, về bên phải, bằng cách nói rằng ông này chỉ đáng khen ngợi về những lời khuyên tốt đối với cha mình.

- Còn bọn kia là những tên dèm pha xúc Xiểm, có phải không?

Saiba vừa hét vừa đập chết các đại thần khác đứng hai bên tả hữu, tất cả đều là nịnh thần của nhà vua và kẻ thù của hoàng tử Atmét. Cứ một gậy vung lên là một tên bỏ mạng; trừ những người, nhờ không quá khiếp đảm đến nỗi cứng chân, đã kịp chạy tháo thân. Cuộc hành hình ghê gớm kết thúc, Saiba ra khỏi phòng thiết triều. Đến giữa sân, chiếc gậy sắt vẫn vác trên vai, mắt nhìn theo viên tể tướng đang đi theo hoàng tử Atmét, người vừa cứu ông thoát chết, Saiba hỏi:

- Ta biết ở đây còn có một mụ phù thủy nào đó, còn thù ghét hoàng tử em rể ta hơn cả bọn sủng thần xấu xa mà ta vừa trị tội kia; hãy đưa mụ ấy đến đây cho ta!

Tể tướng cho người đi tìm và dẫn mụ đến. Saiba liền giơ gậy sắt đập chết tươi mụ phù thủy và bảo:

- Mày hãy đi và học cách đưa ra những lời khuyên răn độc địa và giả vờ làm người ốm!

Saiba nói tiếp:

- Như vậy cũng chưa phải hết đâu, ta sẽ đập chết như thế này cả thành phố, nếu mọi người không thừa nhận ngay tức khắc hoàng tử Atmét em rể của ta là vua của họ và là vua toàn nước Ấn Độ.

Lập tức, hết tất cả những người có mặt liền đồng thanh hô to: “Hoàng đế Atmét vạn tuế.”

Chẳng mấy chốc, cả kinh thành vang dậy tiếng hoan hô của dân chúng và đó cũng là tiếng dân chúng phong vương. Saiba sai người mặc hoàng bào cho hoàng tử, đặt chàng ngồi lên ngôi báu. Sau khi buộc mọi người làm lễ chúc tụng và thề trung thành với vua mới, Saiba đi đón tiên nữ Pari Banu, em gái mình, rước vào triều một cách cực kỳ trọng thể, rồi phong làm hoàng hậu Ấn Độ. Còn về hoàng tử Ali và công chúa Nurunniha, vì họ chẳng hề dính dáng gì đến âm mưu chống hoàng tử Atmét, người vừa được trả thù, hơn nữa họ cũng không hề hay biết chuyện ấy, hoàng tử Atmét phong cho họ một tỉnh rất quan trọng kể cả thủ phủ của nó để làm thái ấp. Họ sống ở đấy đến trọn đời. Hoàng tử cũng phái một viên quan đến gặp hoàng tử Hutxanh, ông anh cả, báo cho anh biết sự thay đổi trong triều, và yêu cầu chàng hãy tự chọn lấy trong nước một tỉnh nào mình thích, để làm nơi sở hữu riêng. Nhưng hoàng tủ Hutxanh lại khước từ vì đã tìm thấy hạnh phúc trong cảnh cô đơn.

Chàng nhờ viên quan thay lời mình cảm tạ nhà vua em trai của mình về nhã ý ấy. Chàng sẵn lòng thần phục vua mới, và nhờ tâu rằng ân huệ duy nhất mà chàng cầu xin là được tiếp tục sống trong cảnh ẩn dật như mình đã lựa chọn.

Phan Quang dịch và giới thiệu
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Antoine Galland

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.