Phố Những Cửa Hiệu U Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
X

❊ ❊ ❊

X

 

 

-       Ông Howard đang đợi ông.

 

Đây chắc là bà chủ của cái hiệu ăn phố Bassano này: một phụ nữ tóc nâu, mắt sáng. Bà ta ra hiệu cho tôi đi theo, chúng tôi xuống một cầu thang và bà dẫn tôi về phía cuối phòng. Bà dừng lại ở một bàn có người đang ngồi một mình. Gã đứng dậy.

 

-       Glaude Howard, gã tự giới thiệu.

 

Gã chỉ cho tôi chiếc ghế đối diện với gã. Chúng tôi ngồi xuống.

 

-       Tôi đến trễ. Xin ông thứ lỗi.

 

-       Chẳng quan trọng gì.

 

Gã nhìn chòng chọc vào mặt tôi, vẻ tò mò. Gã nhận ra tôi chăng?

 

-       Cú điện thoại của ông làm tôi rất thắc mắc, gã nói.

 

Tôi mỉm cười với gã.

 

-       Và nhất là sự quan tâm của ông đối với gia đình Howard de Luz… mà tôi là đại diện cuối cùng, thưa quí ông…

 

Gã nói câu này với một giọng châm biếm như tự giễu mình.

 

-       Vả lại, tôi xưng danh vắn tắt với Howard thôi. Như thế đỡ rắc rối.

 

Gã chìa bảng thực đơn cho tôi.

 

-       Ông không bắt buộc phải dùng những món giống tôi. Tôi là người viết thời luận về các món ăn… Tôi phải nếm những món đặc sản của cửa hàng… Tuyến ức bê và xốt cá…

 

Gã thở dài. Quả thật gã có vẻ chán nản.

 

-       Tôi hết hơi rồi…Dù có chuyện gì xảy ra trong đời tôi, bao giờ tôi cũng bắt buộc phải ăn…

 

Người ta đã bưng ra cho gã một món patê bao. Tôi gọi một đĩa xá-lát và quả.

 

-       Ông thật may mắn… Tôi thì phải ăn… Tối nay tôi phải viết bài… Tôi vừa ở chỗ cuộc thi Bộ Lòng Vàng… Tôi có chân trong ban giám khảo. Phải nhồi nhét một trăm bảy mươi cỗ lòng trong một ngày rưỡi…

 

Tôi không sao định được tuổi gã. Mái tóc rất nâu của gã được chải lật về đàng sau, mắt gã màu hạt dẻ và bộ mặt có một nét gì của dân da đen mặc dầu nước da gã trắng cực kỳ. Chỉ có hai chúng tôi ngồi trong cùng góc này của tiệm ăn được bố trí dưới tầng hầm với những ván gỗ lát màu xanh nhạt, vải xa-tanh và những đồ pha lê gợi đến một thế kỷ 18 dỏm.

 

-       Tôi đã suy nghĩ về những điều ông nói với tôi qua điện thoại…. Cái tay Howard de Luz mà ông quan tâm chỉ có thể là ông anh họ Freddie của tôi.

 

-       Ông cho là vậy thật ư?

 

-       Tôi dám chắc thế. Nhưng tôi không biết anh ta mấy.

 

-       Freddie Howard de Luz ấy à?

 

-       Phải. Hồi nhỏ, chúng tôi có cùng chơi với nhau mấy lần.

 

-       Ông có cái ảnh nào của ông ấy không?

 

-       Chẳng có cái nào.

 

Gã nuốt một miếng patê bao và nén một cơn buồn nôn.

 

-       Thậm chí cũng không phải là anh em thúc bá nữa kia… mà là cách bức hai, ba chi cơ… có rất ít Howard de Luz… Tôi nghĩ rằng chỉ có mấy chúng tôi mà thôi: cha tôi và tôi, với Freddie và ông nội anh ta… Đó là một gia đình Pháp ở đảo Maurice, ông biết đấy…

 

Gã đẩy dĩa thức ăn của mình bằng một cử chỉ mệt mỏi.

 

-       Ông nội của Freddie lấy một phụ nữ Mỹ rất giàu…

 

-       Mabel Donahue?

 

-       Đúng thế… Hai ông bà có một cơ ngơi tuyệt vời tại Orne.

 

-       Ở Valbreuse?

 

-       Nhưng ông quả là một cuốn Bóttin sống, ông bạn thân mến.

 

Gã nhìn tôi, ngạc nhiên.

 

-       Thế rồi sau đó, tôi nghĩ là họ đã mất sạch… Freddie sang Mỹ… Tôi không thể cung cấp cho ông những chi tiết cụ thể hơn… Mọi điều này, tôi chỉ được nghe nói lại mà biết… Thậm chí tôi cứ tự hỏi không biết Freddie còn sống hay không…

 

-       Làm thế nào biết được điều đó?

 

-       Nếu cha tôi ở đó… Chính nhờ ông mà tôi được tin tức của gia đình… Khốn thay…

 

Tôi rút trong túi ra tấm ảnh Gay Orlow chụp với ông già Giorgiadzé và chỉ cho gã người đàn ông giống tôi.

 

-       Ông có biết tay này không?

 

-       Không.

 

-       Ông không thấy là anh ta giống tôi ư?

 

Gã cúi xuống tấm ảnh.

 

-       Có thể, gã nói, không quả quyết.

 

-       Còn người đàn bà tóc vàng, ông có biết không?

 

-       Không.

 

-       Vậy bà ta xưa là bạn thân của ông anh họ Freddie của ông đấy.

 

Đột nhiên, gã có vẻ nhớ ra điều gì.

 

-       Khoan… tôi nhớ ra rồi… Freddie sang Mỹ… Và ở đó hình như anh ta trở thành người tâm sự của John Gilbert…

 

Người tâm sự của John Gilbert. Đây là lần thứ hai người ta cung cấp cho tôi chi tiết này, nhưng nó không giúp tôi tiến thêm được bao nhiêu.

 

-       Tôi biết việc này vì hồi đó anh ta có gửi cho tôi một tấm bưu thiếp ở Mỹ…

 

-       Ông có còn giữ tấm bưu thiếp đó không?

 

-       Không, nhưng tôi còn thuộc lòng nội dung.

 

“Mọi sự đều ổn. Mỹ là một đất nước đẹp. Tôi đã tìm được việc làm: tôi là người tâm sự của John Gilbert. Gửi chú và ba chú những lời thân ái. Freddie”. Điều đó làm tôi ngạc nhiên…

 

-       Ông không gặp lại ông ấy khi ông ấy trở về Pháp?

 

-       Không. Thậm chí tôi không biết là anh ta đã trở về Pháp.

 

-       Và bây giờ, nếu ông ta đứng trước mặt ông liệu ông có nhận ra không?

 

-       Có lẽ không.

 

Tôi không dám gợi ý gã rằng Freddie Howard de Luz chính là tôi. Tôi chưa có một bằng chứng rõ ràng nào về điều đó, nhưng tôi vẫn hy vọng bền bỉ.

 

-       Freddie mà tôi biết là cậu bé Freddie hồi mười tuổi… Cha tôi đưa tôi đến Valbreuse để chơi với cậu ta…

 

Người quản lí rượu trong tiệm dừng lại trước bàn chúng tôi và đợi Claude Howard chọn loại rượu mình ưng, nhưng gã này không biết đến sự hiện diện của bác ta đang đứng rất thẳng với tư thế một lính gác.

 

-       Đế thú thật mọi điều với ông, tôi cho rằng Freddie đã chết…

 

-       Không nên nói thế…

 

-       Ông quan tâm đến cái gia đình bất hạnh của chúng tôi, thật là hảo tâm. Chúng tôi không may mắn… Tôi cho rằng tôi là kẻ sống sót duy nhất và ông hãy xem tôi phải làm gì để kiếm sống…

 

Gã giáng nắm đấm lên bàn trong khi những người phục vụ mang món cá xốt đến và bà chủ tiệm lại gần chúng tôi với nụ cười đon đả.

 

-       Thưa ông Howard… Cuộc thi Bộ Lòng Vàng năm nay diễn ra tốt đẹp chứ ạ?

 

Nhưng gã không nghe thấy và cúi đầu về phía tôi.

 

-       Nói cho cùng, gã bảo tôi, lẽ ra chúng tôi không nên rời đảo Maurice bao giờ.

 

Rue des boutiques obscures Goncourt 1978 ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.