Phố Những Cửa Hiệu U Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vii

❊ ❊ ❊

VII

 

 

Trên cánh cửa kính, một tờ quảng cáo cho biết “nghệ sĩ piano Waldo Blunt hằng ngày biểu diễn từ 18 giờ đến 21 giờ ở bar của khách sạn Hilton”.

 

Bar đông nghịt người, không còn chỗ nào trừ một chiếc ghế bành trốngở bàn một người Nhật Bản đeo kính cạp vàng. Y không hiểu khi tôi cúi xuống xin phép ngồi đó và khi tôi ngồi vào, y chẳng buồn để ý mảy may.

 

Các khách hàng, Mỹ hoặc Nhật Bản, vào bar, í ới gọi nhau và nói mỗi lúc một to. Họ đứng sừng sững giữa các bàn. Một số cầm cốc trong ty và tì vào thành ghế tựa hoặc tay ghế bành. Một thiếu phụ thậm chí còn chễm chệ trên lòng một ông tóc đã ngả bạc.

 

Waldo Blunt đến chậm mười lăm phút và ngồi vào piano. Một con người thấp béo, trán hói, ria con kiến. Y mặc một bộ đồ xám. Thoạt đầu, y quay đầu và đảo mắt nhìn các bàn chen chúc người xung quanh. Bàn tay phải của y vuốt ve hàng phím và ấn lăng quăng một vài hợp âm. Tôi có cái may mắn ở ngay một trong những bàn gần y nhất.

 

Y bắt đầu chơi một điệu mà tôi nghĩ là “Trên những bến tàu của Paris cổ”, nhưng tiếng cười nói ồn ào làm cho nhạc hồ như không nghe thấy và chính tôi ngồi ngay cạnh piano cũng không bắt được tất cả các nốt… Y vẫn tiếp tục chơi, phớt tỉnh, thân thẳng, đầu hơi cúi. Tôi thấy thương y: ở một thời kỳ nào đó, người ta đã lắng nghe khi y ngồi vào piano. Từ đó, y đã phải làm quen với cái tiếng lào xào hằng xuyên bóp nghẹt tiếng nhạc của y. Y sẽ nói gì khi tôi thốt ra cái tên Gay Orlow đây? Liệu cái tên ấy có kéo được y một lúc ra khỏi sự dửng dưng trong cách y đang chơi nhạc? Hay nó sẽ chẳng gợi gì cho y, khác nào những nốt dương cầm kia chìm nghỉm dưới tiếng trò chuyện râm ran?

 

Bar vắng dần. Chỉ còn có tay Nhật Bản đeo kính cạp vàng, tôi và mãi tận cuối phòng, người phụ nữ mà tôi đã thấy ngồi trên lòng người đàn ông tóc nhuốm bạc, giờ đây cô ta ngồi cạnh một tay béo mặt đỏ vận đồ xanh nhạt. Họ nói tiếng Đức. Và nói rất to. Waldo Blunt chơi một điệu chậm quen thuộc với tôi.

 

Y quay về phía chúng tôi.

 

- Quý bà quí ông có muốn tôi chơi một cái gì đặc biệt không? Y hỏi bằng một giọng lạnh lùng hơi lơ lớ âm sắc Mỹ. Gã Nhật Bản bên cạnh tôi không phản ứng gì. Gã ngồi bất động, mặt nhẵn lì và tôi sợ thấy gã té nhào từ ghế bành đang ngồi, dù chỉ bởi một cơn gió nhỏ, vì đây chắc chắn là một cái xác.

 

- Xin cho nghe bài Sag warun, người phụ nữ ở cuối phòng kêu, giọng khàn khàn.

 

Blunt khẽ gật đầu và bắt đầu chơi bài sag warun. Ánh sáng trong bar giảm xuống như trong một số tiệm nhảy khi nổi lên những nhịp đầu của một điệu “xi-lô”. Họ lợi dụng lúc đó để ôm hôn nhau và bàn tay của người đàn bà luồn vào khe áo sơ mi của tay béo, mặt đỏ, rồi thọc sâu xuống nữa… Cặp kính cạp vàng của gã Nhật Bản lóe lên những ánh ngắn ngủi. Trước cây piano, Blun có vẻ như một người máy đang giãy đành đạch: điệu Sag warum đòi hỏi phải không ngừng rập những hợp âm trên phím.

 

Ý nghĩ gì trong khi sau lưng y, một tay béo, mặt đỏ đang vuốt ve đùi một người đàn bà tóc vàng và một cái xác ướp Nhật Bản ngồi trong một chiếc ghế bành của cái bar Hilton này từ mấy ngày rồi? Y chẳng nghĩ gì hết, tôi dám chắc vậy. Y bồng bềnh trong một trạng thái đờ đẫn mỗi lúc một thêm mờ đục. Tôi có quyền đột ngột kéo y ra khỏi trạng thái đó và đánh thức nơi y một điều gì đau đớn, không nhỉ?

 

Tay béo ị mặt đỏ và người phụ nữ tóc vàng rời bar để đi lấy một buồng, chắc chắn thế. Hắn cầm cánh tay cô ta kéo đi và cô ta suýt vấp rúi. Chỉ còn tôi và gã Nhật Bản. Blunt lại quay về phía chúng tôi và nói bằng cái giọng lạnh lùng của y.

 

- Các vị còn muốn tôi chơi một điệu gì khác không?

 

Gã Nhật Bản không đụng đậy một sợi lông mày.

 

- Xin ông cho nghe bài còn chi nữa những chuyện tình của chúng ta, tôi nói với y.

 

Y chơi bài này chậm kì lạ và giai điệu dường như chùng ra, mắc kẹt trong một đầm lầy từ đó các nốt khó mà thoát ra nổi. Thi thoảng, y ngừng chơi, như một người bộ hành kiệt lực chệnh choạng. Y nhìn đồng hồ tay, đột ngột đứng dậy và nghiêng đầu về phía chúng tôi.

 

- Thưa quí ông, hai mươi mốt giờ rồi. Xin chào.

 

Y đi ra. Tôi bám gót y, để lại cái xác ướp Nhật Bản trong hầm mộ tiệm bar.

 

Y theo hành lang và đi qua tiền sảnh vắng tanh.

 

Tôi bắt kịp y.

 

- Ông Waldo Blunt?... Tôi muốn nói với ông.

 

- Về chuyện gì?

 

Y nhìn tôi, cái nhìn của một kẻ bị săn đuổi.

 

- Về một người mà ông đã từng biết… Một người đàn bà tên là Gay Orlow…

 

Y sững lại giữa tiền sảnh.

 

- Gay…

 

Y trợn tròn mắt như thể có một cái đèn chiếu rọi vào mặt.

 

- Ông… Ông có biết… Gay?

 

- Không.

 

Chúng tôi ra khỏi khách sạn. Một dãy đàn ông, đàn bà vận y phục buổi tối màu sắc lòe loẹt – áo dài xa-tanh ve hoặc xanh da trời, xmôkinh màu lựu – đang chờ tắc xi.

 

- Lẽ ra tôi không muốn quấy rầy ông..

 

- Ông không quấy rầy gì cả, y nói với tôi bằng một giọng đăm chiêu. Đã lâu lắm tôi không nghe nhắc đến Gay… Nhưng ông là ai?

 

- Một người anh họ. Tôi… tôi muốn biết những chi tiết về cô ấy.

 

- Những chi tiết?

 

Y lấy ngón tay trỏ xoa xoa thái dương.

 

- Ông muốn tôi nói với ông những gì?

 

Chúng tôi đã đi vào một con phố hẹp dọc theo khách sạn, dẫn đến tận sông Seine.

 

- Tôi phải về nhà, y bảo tôi.

 

- Tôi đưa ông về.

 

- Vậy ông đúng là anh họ của Gay?

 

- Vâng. Gia đình chúng tôi muốn tìm hiểu về cô ấy.

 

- Cô ấy chết từ lâu rồi.

 

- Tôi biết.

 

Y đi rảo bước và tôi phải vất vả mới theo kịp. Tôi cố đi ngang y. Chúng tôi đã tới bến tàu Branly.

 

- Tôi ở trước mặt, y nói với tôi, tay chỉ về bờ bên kia sông Seine.

 

Chúng tôi đi lên cầu Bir-Hakeim.

 

- Tôi không thể kể cho ông gì nhiều, y nói. Tôi biết Gay từ rất lâu rồi.

 

Y hãm chậm bước lại, như thể cảm thấy mình đã được an toàn. Có lẽ từ này đến giờ, y đi nhanh vì tưởng mình bị theo dõi. Hoặc là để bứt khỏi tôi.

 

- Thế mà trước đây tôi đâu có biết là Gay có họ hàng bà con, y nói với tôi.

 

- Có… có chứ… về đằng Giorgiadzé mà…

 

- Ông nói sao tôi nghe chưa rõ.

 

- Gia đình Giorgiadzé… ông ngoại cô ấy tên là Giorgiadzé…

 

- À thế đấy…

 

Y dừng lại và đến dựa vào cái thành đá của cầu. Tôi không thể bắt chước y vì sợ bị chóng mặt. Cho nên tôi vẫn cứ đứng trước mặt y. Y ngập ngừng mãi mới nói:

 

- Ông biết tôi đã thành hôn với cô ấy?

 

- Tôi biết.

 

- Làm sao ông biết được?

 

- Điều đó được ghi trong nhiều giấy tờ cũ.

 

- Chúng tôi cùng ghé một đêm ở New York… Tôi chơi piano… Cô ấy đã đề nghị tôi lấy cô ấy, chỉ vì cô ấy muốn ở lại Mỹ mà không gặp khó khăn với các sở nhập cư.

 

Y lắc đầu khi gợi lại kỉ niệm ấy.

 

- Thật là một cô gái đến là lạ. Về sau, cô ấy hay đi lại với Lucky Lucciano… Cô ấy quen hắn khi cô ấy chuyển sang làm ở sòng bạc của Đảo Cọ.

 

- Luciano?

 

- Phải phải: Luciano. Cô ấy cùng đi với hắn khi hắn bị bắt ở Arkansa… sau đó, cô ấy gặp một người Pháp và tôi biết cô ấy sang Pháp với hắn ta.

 

Cái nhìn của y sáng lên. Y mỉm cười với tôi.

 

- Tôi lấy làm vui thích được dịp nói về Gay, thưa ông.

 

Một chuyến métro đi qua bên trên chúng tôi về phía hữu ngạn sông Seine. Rồi một chuyến thứ hai theo chiều ngược lại. Tiếng ầm ầm của chúng át mất tiếng Blunt. Y nói với tôi, tôi thấy thế qua đôi môi y mấp máy.

 

… Cô gái đẹp nhất tôi từng thấy….

 

Cái mẩu câu ấy mà tôi nghe được khiến tôi rất nản. Tôi đang đứng giữa một cây cầu trong đêm với một người tôi không quen, cố gắng moi ở y những chi tiết có thể cho tôi hay biết về bản thân mình và tiếng động của những chuyến métro ngăn không cho tôi nghe thấy lời y.

 

- Ông có muốn chúng ta tiến thêm một chút không?

 

Nhưng y đang quá chìm đắm nên không trả lời tôi. Chắc hẳn đã quá lâu y không nghĩ đến nàng Gay Orlow ấy nên giờ đây tất cả những kỉ niệm có liên quan đến nàng ùa trở lại, làm y ngợp như một cơn gió biển. Y cứ đứng đấy, tựa vào thành cầu.

 

- Ông thực sự không muốn chúng ta đi tiếp?

 

- Ông đã biết Gay? Ông đã gặp cô ấy ư?

 

- Không, chính vì thế mà tôi muốn biết những chi tiết.

 

- Đó là một phụ nữ tóc vàng… mắt xanh… Một loại tóc vàng…tro…

 

Một phụ nữ tóc vàng tro. Và có thể nàng đã đóng một vai trò quan trọng trong đời tôi. Tôi phải xem lại ảnh nàng thật kỹ mới được. Và dần dà, mọi điều sẽ trở lại thôi. Trừ phi, cuối cùng, nó dẫn tôi đến một đầu mối cụ thể hơn. Tìm được tay Waldo Blunt này cũng đã là một điều may mắn rồi.

 

Tôi khoác tay y kéo đi, vì chúng tôi không thể đứng mãi trên cầu. Chúng tôi men theo bến tàu Passy.

 

- Ông đã gặp lại cô ấy ở Pháp chứ?

 

- Không. Khi tôi tới Pháp, nàng đã mất rồi. Nàng tự vẫn…

 

- Tại sao?

 

- Nàng vẫn thường nói với tôi rằng nàng sợ già…

 

- Ông gặp cô ấy lần cuối cùng hồi nào?

 

- Sau cái chuyện với Luciano, nàng gặp cái gã người Pháp nọ. Kì ấy, chúng tôi có gặp nhau đôi ba lần…

 

- Ông có biết cái gã người Pháp ấy chứ?

 

- Dĩ nhiên… Cuộc hôn nhân này của chúng tôi đâu được sáu tháng. Vừa đủ để xoa dịu những sở Nhập cư chỉ muốn trục xuất nàng khỏi Hoa Kì..

 

Tôi gấp tập trung để khỏi bỏ đứt mạch câu chuyện của y.

 

Giọng y rất nghẹt.

 

- Rồi nàng đi Pháp… Và tôi không gặp lại nàng nữa… Cho đến khi tôi được tin… nàng tự tử…

 

- Ông biết tin bằng cách nào?

 

- Qua một người bạn Mỹ có quen biết Gay và lúc đó đang ở Paris. Anh ta gửi cho tôi một mảnh cắt ở báo.

 

- Ông vẫn giữ mảnh báo đó?

 

- Vâng. Chắc chắn nó còn ở nhà tôi, trong một ngăn kéo.

 

Chúng tôi đến ngang khu thảo viên Trocadéro. Những vòi phun nước sáng rực và xe cộ đi lại tấp nập. Khách du lịch tụ tập trước vòi phun nước và trên cầu Léna. Một tối thứ bảy tháng Mười, nhưng vì tiết trời còn ấm, vì có nhiều người đi chơi và cây cối chưa rụng lá, người ta có thể tưởng như một tối thứ bảy mùa xuân.

 

- Tôi ở cách đây một quãng ngắn…

 

Chúng tôi đã đi quá khu thảo viên và rẽ vào đại lộ New York. Ở đó, dưới hàng cây bến tàu, tôi có cảm giác khó chịu là mình đang mơ. Tôi đã sống dứt cuộc đời mình và tôi chỉ còn là một hồn ma trở lại chập chờn trong không khí ấm áp một tối thứ bảy. Tại sao còn muốn nối lại những sợi dây đã đứt và tìm những lối qua đã bít kín từ lâu? Và cái con người thấp béo tròn để ria đi bên cạnh tôi đây, tôi khó mà tin là y hiện hữu thật.

 

- Thật ngộ, bỗng nhiên tôi nhớ ra tên cái gã người Pháp mà Gay bắt quen được bên Mỹ…

 

- Tên gã là gì? Tôi hỏi, giọng run run.

 

- Howard… đấy là tên gã… không phải họ… khoan… Howard de gì đấy…

 

- Howard de gì?

 

- De… de… de… Luz. L-U-Z… Howard de Luz… Howard de Luz… cái tên đó đã làm tôi ngạc nhiên… nửa Anh.. nửa Pháp… hay Tây Ban Nha…

 

- Thế còn họ?

 

- Cái ấy…

 

Y làm một cử chỉ bất lực.

 

- Ông không biết hình thể gã ra sao?

 

- Không.

 

Tôi sẽ đưa cho y xem tấm hình Gay chụp chung với ông già Giorgiadzé và anh chàng mà tôi chắc là tôi.

 

- Thế gã làm nghề gì, cái anh chàng Howard de Luz ấy?

 

- Gay bảo tôi là gã thuộc một gia đình quí tộc… Gã chẳng làm gì hết.

 

Y cười khẽ.

 

- Có… có… khoan đã… Tôi nhớ ra rồi… gã có lưu trú một thời gian dài ở Holywood… Và từ đó, theo Gay nói với tôi, gã là người tâm sự của tài tử John Gilbert…

 

- Người tâm sự của John Gilbert?

 

-       Phải… về cuối đời của Gilbert…

 

Xe hơi bon nhanh trên đại lộ New-York mà không nghe thấy tiếng máy nổ, và điều đó càng làm tăng trong tôi cái cảm giác là mình đang mê. Chúng phóng trong một tiếng nghẹt bặt, truội đi như thể lướt trên mặt nước. Chúng tôi tới chỗ cây cầu hẹp cho bộ hành trước cầu lớn Alma. Howard de Luz. Có cơ đó là tên tôi cũng nên. Howard de Luz, phải, những âm tiết đó đánh thức dậy cái gì đó trong tôi, một cái gì thoảng qua như một ánh trăng trên một đồ vật. Nếu tôi là gã Howard de Luz ấy, thì hẳn là tôi đã rỏ ra khá độc đáo trong đời mình, vì trong bao nghề danh giá và hấp dẫn gấp bội, tôi đã chọn cái nghề làm “người tâm sự của John Gilber”.

 

Đúng đến trước cửa Bảo Tàng Nghệ Thuật Hiện Đại, chúng tôi rẽ vào một phố nhỏ.

 

- Tôi ở đây, y nói với tôi.

 

Đèn thang máy không bật được và rote thời gian tắt vào đúng lúc chúng tôi bắt đầu lên, trong bóng tối, chúng tôi nghe thấy những tiếng cười và tiếng nhạc.

 

Thang máy dừng lại và tôi cảm thấy Blunt cạnh tôi đang cố tìm quả đấm cửa ở sàn đầu cầu thang. Y mở cửa và tôi phải chờ y khi bước ra khỏi buồng thang máy vì tối mịt. Những tiếng cười và tiếng nhạc là ở trên tầng gác chúng tôi đang đứng. Blunt xoay một chiếc chìa trong ổ khóa.

 

Y để hé cửa đằng sau chúng tôi và chúng tôi đứng giữa một phòng ngoài le lói một chiếc đèn trần trụi rũ xuống từ trần nhà. Blunt cứ đứng ngây ra đó. Tôi tự hỏi không biết có nên cáo từ ra về không. Tiếng nhạc đinh tai. Từ trong phòng, hiện ra một thiếu phụ tóc hung mặc một chiếc áo tắm màu trắng. Cô ta giương cặp mắt ngỡ ngàng nhìn chúng tôi. Chiếc áo trắng lùng thùng để lộ cặp vú.

 

- Vợ tôi, Blunt nói.

 

Cô khẽ gật đầu với tôi vừa đưa hai tay kéo cổ áo tắm vào sát cổ.

 

- Em không biết là mình về sớm thế, cô nói.

 

Cả ba chúng tôi cứ đứng im sững dưới cái ánh đèn nhuộm lên các gương mặt một sắc bệnh bệch và tôi quay về phía Blunt.

 

- Lẽ ra cô cũng nên báo trước cho tôi, y bảo cô ta.

 

- Em không biết.

 

Một đứa trẻ bị bắt quả tang nói dối. Cô ta cúi đầu xuống. Tiếng nhạc inh tai đã im và kế theo là một điệu thể hiện bằng kèn xắc xô, trong ngần đến độ tan loãng ra trong không khí.

 

- Các người có đông không?

 

- Không, không… vài người bạn thân…

 

Một cái đầu ngó qua khe cửa mở hé, một nàng tóc vàng rất ngắn, môi tô son nhạt gần như hồng, rồi một cái đầu khác của một gã tóc nâu da xỉn. Ánh đèn làm cho những bộ mặt ấy giống như mặt nạ và gã tóc nâu mỉm cười.

 

- Em phải trở vào với các bạn em… Hai, ba tiếng nữa anh hãy về…

 

- Được, Blunt nói.

 

Cô ta rời phòng ngoài, theo sau hai người kia và đóng cửa lại. Chúng tôi nghe thấy những nhịp cười phá và tiếng đuổi nhau. Rồi, nhạc lại nổi lên đinh tai.

 

- Đi! Blunt bảo tôi.

 

Chúng tôi lại ra cầu thang. Blunt bật rote thời gian và ngồi xuống một bậc. Y ra hiệu cho tôi ngồi xuống bên cạnh.

 

- Vợ tôi trẻ hơn tôi quá nhiều. Chênh nhau ba mươi tuổi… Không bao giờ nên lấy vợ trẻ hơn mình quá… không bao giờ

 

Y đặt tay lên vai tôi.

 

- Như thế không bao giờ ổn… Không có lấy một ví dụ nào ổn trong những cuộc kết hôn như vậy. Hãy nhớ lấy điều đó, ông bạn ạ…

 

Rote lại tắt. Vẻ như Blunt chẳng muốn bật lại tí nào, vả chăng, tôi cũng vậy.

 

- Nếu Gay mà thấy tôi….

 

Ý nghĩ ấy làm y cười phá. Tiếng cười trong đêm tối nghe thật lạ.

 

- Hẳn nàng sẽ không nhận ra tôi… từ bấy đến nay, tôi đã nặng thêm ít ra là ba mươi kí…

 

Một nhịp cười phá nhưng khác với lần trước, bứt rứt hơn, gượng gạo hơn.

 

- Hẳn nàng sẽ thất vọng… Ông rõ không? Đánh đàn thuê ở một bar khách sạn…

 

- Nhưng tại sao lại thất vọng?

 

- Vì trong vòng một tháng nữa, tôi sẽ thất nghiệp….

 

Y riết cánh tay tôi, ở ngang bắp thịt trên.

 

- Gay dạo ấy tưởng tôi sắp trở thành một Cole Porter mới…

 

Đột nhiên, những tiếng đàn bà la, từ căn hộ của Blunt.

 

- Chuyện gì đang diễn ra vậy? tôi hỏi y.

 

- Chẳng có gì hết, họ vui chơi đấy thôi.

 

Tiếng một người đàn ông gào lên: “Có mở không? Em có mở cửa cho anh không nào, Dany?” Những tiếng cười. Một cánh cửa sập đánh thình.

 

- Dany là vợ tôi đấy, Blunt thì thầm với tôi.

 

Y đứng dậy và bật máy.

 

- Ta ra ngoài cho thoáng đi.

 

Chúng tôi đi qua bãi trước Bảo Tàng Nghệ Thuật Hiện Đại và ngồi trên bậc thềm. Tôi trông thấy xe cộ đi qua bên dưới, dọc theo đại lộ New York, dấu hiệu duy nhất chứng tỏ còn sự sống. Tất cả đều vắng tanh và ngưng sững quanh chúng tôi. Ngay cả tháp Effel mà tôi trông thấy đằng xa, bên kia sông Seine, cái tháp Effel mọi khi làm ta yên dạ là thế, cũng giống như một đống sắt vụn cháy thành than.

 

- Ở đây dễ thở, Blunt nói.

 

Quả vậy, một ngọn gió ấm thổi trên bãi, trên những pho tượng, tạo thành những vật bóng tối và trên những cột lớn phía cuối.

 

- Tôi muốn đưa cho ông xem mấy tấm ảnh, tôi nói với Blunt.

 

Tôi lấy trong túi ra một chiếc phong bì, mở nắp và rút ra hai tấm ảnh: tấm có Gary Orlow với ông già Giorgiadzé và người đàn ông mà tôi chắc là tôi, và tấm chụp nàng hồi nhỏ. Tôi chìa tấm thứ nhất cho y.

 

- Ở đây chả nhìn thấy gì hết, Blunt thì thầm.

 

Y đánh bật lửa, nhưng phải đánh nhiều lần vì gió thổi tắt lửa. Y lấy bàn tay che và đưa bật lửa lại gần tấm ảnh.

 

- Ông có thấy một người đàn ông trong ảnh không? Tôi hỏi y. Ở bên trái… Ở tận sát mép bên trái ấy…

 

- Có.

 

- Ông có biết anh ta không?

 

- Không.

 

Y cúi xuống tấm ảnh, tay làm vành áp vào trán để che ngọn lửa.

 

- Ông không thấy anh ta giống tôi sao?

 

- Tôi không biết nữa.

 

Y nhìn dõi vào tấm ảnh mấy giây nữa rồi đưa trả lại tôi.

 

- Gay đúng hệt như thế này khi tôi quen nàng, y nói, giọng rầu rầu.

 

- Này, đây là một tấm hình cô ấy dạo bé.

 

Tôi chìa cho y tấm ảnh kia và y nhìn thật kỹ dưới ánh sáng bật lửa, tay vẫn làm vành áp vào trán, trong tư thế một người thợ đồng hồ đang làm một công việc đòi hỏi cực kỳ chính xác.

 

- Đó là một cô bé xinh đẹp, y nói. Ông còn tấm ảnh nào nữa của nàng không?

 

- Đáng tiếc là không… Còn ông?

 

- Tôi có một tấm hôm chúng tôi cưới, nhưng tôi đánh mất ở bên Mỹ rồi… Thậm chí tôi không chắc có còn giữ được mảnh báo hồi nàng tự vẫn…

 

Cái âm sắc Mỹ lơ lớ của y, thoạt đầu rất nhẹ, giờ mỗi lúc một rõ. Do mệt chăng?

 

- Ông thường hay phải đợi thế này trước khi về nhà ư?

 

- Càng ngày càng thường xuyên hơn. Vậy mà, hồi đầu mọi sự đều tốt đẹp… Trước, vợ tôi rất dễ thương.

 

Y châm một điếu thuốc lá khó khăn vì gió.

 

- Gay hẳn sẽ rất ngạc nhiên nếu thấy tôi như thế này…

 

Y sáp lại gần tôi hơn và tì một tay lên vai tôi.

 

- Ông có thấy nàng ra đi trước khi quá muộn là có lý không ông bạn?

 

Tôi nhìn y. Ở y, cái gì cũng tròn. Khuôn mặt, đôi mắt xanh và thậm chí cả bộ ria xén tỉa theo hình cung. Và cái miệng nữa, và đôi bàn tay bầu bĩnh. Y làm tôi nhớ đến những quả bóng mà bọn trẻ con buộc bằng một sợi dây và đôi khi thả ra để xem chúng bay cao đến tận đâu trong bầu trời. Và cái tên Waldo Blunt cũng căng phồng như một trong những quả bóng đó.

 

- Tôi lấy làm tiếc, ông bạn… Tôi đã không thể cung cấp được cho ông nhiều chi tiết về Gay.

 

Tôi cảm thấy y trĩu nặng buồn phiền và mệt nhọc, nhưng tôi vẫn giám sát y rất chặt vì tôi sợ chỉ một cơn gió nhỏ thổi qua cũng đủ bốc y bay lên, để tôi lại một mình với những câu hỏi của tôi.

 

Rue des boutiques obscures Goncourt 1978 ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.