Phố Những Cửa Hiệu U Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xxxv

❊ ❊ ❊

XXXV

 

 

Từ cửa sổ, người ta nhìn thấy bãi cỏ rộng với một lối đi rải sỏi bên rìa. Lối đi này dốc thoai thoải lên ngôi nhà tôi đang hiện diện, ngồi nhà khiến tôi nghĩ đến một trong những khách sạn trắng bên bờ Địa Trung Hải. Nhưng khi leo lên những bậc thềm, mắt tôi bắt gặp dòng này trên chữ bạc trang hoàng cửa ra vào: “Trường Trung học Luiza và Albany”.

 

Dưới kia, đầu bãi cỏ, một sân quần vợt. Bên phải, một rặng bạch dương và một bể bơi đã tháo hết nước. Cầu nhảy đã gần gãy sập.

 

Ông trở lại bên tôi ở khung cửa sổ.

 

- À phải… Tôi lấy làm tiếc, thưa ông… Tất cả tư liệu lưu trữ của trường đã cháy hết… Cháy sạch không còn tí gì…

 

Một người trạc tuổi sáu mươi đeo kính gọng đồi mồi sáng và mặc một áo vét vải tuýt.

 

- Và dù sao đi nữa, bà Jeanschmidt cũng không cho phép… Bà không muốn nghe nhắc đến những gì còn dính dáng đến trường Luzia từ khi chồng bà mất…

 

- Thế không còn sót lại những tấm ảnh cũ nào chụp cảnh lớp học? tôi hỏi.

 

- Không, thưa ông. Tôi xin nhắc lại để ông rõ tất cả đã cháy hết…

 

- Bác làm việc ở đây có lâu không?

 

- Hai năm cuối của trường trung học Luzia. Sau đó, hiệu trưởng của chúng tôi, ông Jeanschmidt… Nhưng trường không còn như xưa…

 

Ông nhìn qua cửa sổ, vẻ tư lự.

 

- Với tư cách là học sinh cũ của trường tôi những muốn thấy lại một vài kỷ niệm, tôi nói với ông.

 

- Tôi hiểu. Khốn thay…

 

- Và rồi đây trường sẽ ra sao?

 

- Ồ, họ muốn bán đấu giá tất.

 

Và bằng một cử chỉ uể oải, ông quét cánh tay bao quát cả bãi cỏ, sân quần vợt và bể bơi trước mặt chúng tôi.

 

Ông có muốn xem lại các phòng ngủ tập thể và các lớp học một lần cuối không?

 

- Không cần.

 

Ông rút một chiếc tẩu từ trong túi áo vét và đưa lên miệng ngậm. Ông không rời khung cửa sổ - Cái nhà gỗ ở bên trái này là nhà gì vậy?

 

-       Những phòng gửi quần áo ngoài, thưa ông. Đây là chỗ thay quần áo để chơi thể thao.

 

-       À, thế đấy.

 

Ông nhồi tẩu.

 

-       Tôi đã quên tiệt cả… Hồi ấy, học sinh chúng tôi có mặc đồng phục không nhỉ?

 

-       Không, thưa ông. Chỉ có vào bữa ăn chiều và những ngày được phép ra ngoài là bắt buộc phải mặc áo vét màu xanh nước biển.

 

Tôi lại gân cửa sổ. Gần như áp trán vào ô kính. Bên dưới, trước ngôi nhà trắng có một bãi đất phủ sỏi, cỏ dại đã nhú lên. Tôi hình dung Freddie và tôi mặc áo vét màu. Và tôi cố tưởng tượng ra dáng vẻ của cái ông đến đón chúng tôi vào một ngày được phép ra ngoài, từ trên xe hơi bước xuống, đi về phía chúng tôi – cái ông mà người ta bảo là cha tôi.

 

 

Rue des boutiques obscures Goncourt 1978 ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.