XLII
Một con phố đâm ra bến tàu, trước những khu vườn Trocadéro, và tôi có cảm giác phố này đã là nơi trú ngụ của Waldo Blunt, người nghệ sĩ dương cầm Mĩ mà tôi đã theo về tận nhà và là người chồng đầu tiên của Gay Orlow.
Xưởng sửa chữa xe hơi đã đóng cửa từ lâu, nếu căn cứ vào cánh cửa sắt lớn chét gỉ. Phía trên cửa, trên mảng tường xám, mặc dầu những chữ cái xanh lơ đã nhòa một nửa, ta vẫn còn đọc được: XƯỞNG SỬA CHỮA XE HƠI SAO CHỔI.
Trên lầu một, phía tay phải, một cửa sổ rủ mành màu hồng. Cửa sổ một phòng ngủ? một văn phòng? Gã người Nga có ở trong đó không, khi tôi từ Megève gọi điện thoại về số AUTeuil 54 – 73? Hắn tiến hành những hoạt động gì ở Xưởng sửa chữa xe hơi Sao Chổi? Làm sao biết được? Mọi sự đều có vẻ quá xa xăm trước ngôi nhà bỏ hoang này…
Tôi quay trở lui và đứng lại một lúc trên bến tàu. Tôi nhìn xe cộ lao vun vút và những ánh đèn bên kia sông Seine gần Quãng Trường Tháng Ba. Một cái gì của đời tôi có lẽ còn sót lại ở đó, trong một căn hộ nhỏ bên ria những khu vườn, một người đã từng biết tôi và còn nhớ tôi.