Phố Những Cửa Hiệu U Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xxxviii

❊ ❊ ❊

XXXVIII

 

 

Tôi xuống tàu ở Sallanches. Trời nắng. Trên quãng trường nhà ga, một chiếc xe ca đợi khách, máy vẫn nổ. Chỉ có một chiếc tắc-xi, một chiếc loại DS 19, đổ dọc vỉa hè. Tôi leo vào xe.

 

- Đến Megève, tôi bảo tài xế.

 

Bác ta khởi động máy. Một người trạc lục tuần, tóc muối tiêu, mặc một chiếc áo vét canađiêng có cổ lông đã sờn. Bác ngậm một cái kẹo hoặc một viên bạc hà.

 

- Trời đẹp, hé? Bác nói với tôi.

 

- Ờ, phải…

 

Tôi nhìn qua kính cửa xe và cố nhận ra con đường chúng tôi đang theo, song không có tuyết, nó chẳng giống con đường ngày xưa một chút nào. Nắng trên hàng cây bách và trên những đồng cỏ, cái vòm do cây cối tạo nên bên trên con lộ, tất cả những màu xanh lục ấy làm tôi ngạc nhiên.

 

- Tôi không còn nhận ra quang cảnh nơi đây, tôi bảo bác tài.

 

- Ông đã từng đến đây?

 

- Vâng, lâu lắm rồi… và dưới mưa tuyết…

 

- Dưới lớp tuyết thì không còn y nguyên.

 

Bác lấy trong túi ra một hộp sắt tròn nhỏ, chìa cho tôi.

 

- Ông dùng một viên kẹo bạc hà Valda?

 

- Cảm ơn.

 

Bác cũng lấy một viên.

 

- Tôi thôi hút thuốc lá từ một tuần nay… Bác sĩ khuyên tôi ngậm viên Valde… Ông có hút thuốc không?

 

- Tôi cũng cai rồi… Này… Bác là người Megève?

 

- Vâng, thưa ông.

 

Tôi có quen mấy người ở Megève… Tối rất muốn biết giờ họ ra sao… Chẳng hạn, tôi quen một tay tên là Bob Besson…

 

Bác cho xe đi chậm lại và quay về phía tôi.

 

- Robert? Tay huấn luyện viên ấy à?

 

- Vâng.

 

Bác gật gật đầu.

 

- Trước tôi học cùng trường với y.

 

- Ông ta ra sao rồi?

 

- Chết ròi. Y nhảy cầu chết cách đây vài năm.

 

- À, thế đấy…

 

- Lẽ ra y đã có thể làm được điều gì tốt đẹp… Nhưng… Ông quen y?

 

- Sơ sơ thôi

 

- Robert từ hồi còn rất trẻ đã say sưa tự huyễn hoặc mình, vì các khách hàng của y.

 

Bác mở cái hộp cắt và nuốt một viên.

 

- Y đã chết ngay lập tức… sau cú nhảy…

 

Chiếc xe car theo sau chúng tôi, cách khoảng hai chục mét. Một chiếc xe car màu xanh da trời.

 

- Ông ta, dạo trước chơi rất thân với một người nga, phải không? Tôi hỏi.

 

- Một người Nga? Besson chơi thân với một người Nga?

 

Bác không hiểu tôi nói gì.

 

- Ông biết đấy, thực ra Besson chẳng phải là một tay hay ho lắm… Y có tâm địa xấu…

 

Tôi hiểu là bác sẽ không nói thêm gì nữa về Besson.

 

- Bác có biết một căn nhà gỗ ở Megève tên là “Thập Tự Phương Nam”?

 

- “Thập Tự Phương Nam”?... có khá nhiều nhà gỗ tên gọi như thế…

 

Bác lại chìa cho tôi hộp kẹo bạc hà. Tôi lấy một viên.

 

- Căn nhà ấy nhô ra trên một con đường, tôi nói.

 

- Đường nào?

 

Phải, đường nào? Con đường tôi thấy trong ký ức giống bất kỳ con đường núi nào? Làm sao tìm lại được nó? Và có lẽ căn nhà gỗ ấy cũng không còn nữa. Và ngay cả nếu nó vẫn còn…

 

Tôi cúi mình về phía bác tài. Cằm tôi chạm vào cái cổ lông thú chiếc áo vét canađiêng của bác.

 

- Đưa tôi trở lại ga Sallanches, tôi nói.

 

Bác quay hẳn người lại phía tôi. Bác có vẻ ngạc nhiên.

 

- Tùy ý ông thôi.

 

 

Rue des boutiques obscures Goncourt 1978 ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.