Trên đảo, chúng tôi theo một lối đi phủ cỏ, hai bên trồng dừa xa kê. Đôi chỗ, một bức tường trắng cao ngang hông đánh dấu giới hạn của một khu vườn ở giữa một ngôi nhà – đều một kiểu như nhau với một hàng hiên và một mái tôn sơn xanh.
Chúng tôi đâm ra một cánh đồng cỏ lớn xung quanh rào đầy kẽm gai. Bên tay trái, một dãy láng hàng trong đó có một nhà hai tầng quét vôi màu be phơn phớt hồng. Fribourg giải thích cho tôi đó là một sân bay cũ do Mỹ xây dựng trong chiến tranh Thái Bình Dương và đó chính là nơi Freddie ở.
Chúng tôi vào ngôi nhà hai tầng. Ở tầng dưới, một căn phòng với một giường, một cái màn, một bàn giấy và một ghế bành mây. Một cửa dẫn vào một buồng tắm thô sơ.
Ở tầng một và tầng hai, các gian phòng đều rỗng không, các cửa sổ khuyết nhiều ô kính. Một vài đóng vôi gạch vụn giữa các hành lang. trên một bức tường, còn treo một bản đồ quân sự khu Nam Thái Bình Dương.
Chúng tôi trở lại căn phòng chắc là của Freddie. Những chú chim lông nâu lẻn vào qua cửa sổ hé và đậu thành hàng quan sát trên giường, trên bàn giấy và trên giá sách gần cửa. Chúng đến mỗi lúc một đông. Fribourg bảo tôi đó là giống chim két đảo Moluques, chúng gặm tất cả mọi thứ, giấy, gỗ, thậm chí cả tường nhà…
Một người đàn ông bước vào phòng. Bác ta mặc quần xà lỏn và râu bạc trắng. Bác ta nói gì với gã Maori to béo đi theo Fribourg như cái bóng và gã vừa dịch vừa khẽ núng nính thân mình. Cách đây khoảng hai mươi lăm ngày, chiếc thuyền hai buồm dọc mà Freddie định dùng để làm một chuyến đi đến tận đảo Marquises đã quay về vướng vào đá ngầm san hô của đảo và không thấy có Freddie trên thuyền.
Bác ta hỏi chúng tôi có muốn xem qua con thuyền không và dẫn chúng tôi đến bờ con hồ mặn. Thuyền nằm đó, cột buồm gẫy và hai bên sườn có cột những lốp xe vận tải để bảo vệ.
Fribourg tuyên bố là ngay sau khi trở về, chúng tôi sẽ yêu cầu tiến hành tìm kiếm. Gã Maori to béo mặc áo chén màu xanh nhạt nói với ông già kia bằng một giọng rất cao. Tưởng như gã kêu lên những tiếng nho nhỏ. Chẳng mấy chốc, tôi chẳng buồn mảy may chú ý đến họ nữa.
Tôi không biết mình đã ở lại bao lâu bên bờ hồ. Tôi nghĩ đến Freddie. Không, chắc chắn y không mất tích ngoài biển. Hẳn là y đã quyết định cắt nốt những ràng buộc thế tục cuối cùng và trốn biệt trên một đảo san hô nào đó. Cuối cùng, rồi tôi cũng sẽ tìm thấy y. Vả lại, tôi còn phải thử một bước tiến hành tối hậu: đến cái địa chỉ cũ của tôi ở Rome, Phố Những Cửa Hiệu U Tối, số nhà 2.
Chiều xuống, con hồ tắt dần theo chừng với màu xanh lục của nó tiêu. Trên mặt nước, vẫn còn lởn vởn những bóng xam xám hoa cà, thành một hiện tượng lân quang lờ mờ.