Phố Những Cửa Hiệu U Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xx

❊ ❊ ❊

XX

 

 

- Xin lỗi, y nói với tôi khi tôi đến ngồi vào bàn y ở một quán cà phê ở quảng trường Trắng, nơi y đã đề nghị tôi, qua điện thoại, đến tìm y vào khoảng sáu giờ chiều. Xin lỗi, tôi bao giờ cũng hẹn gặp ở ngoài nhà… Nhất là đối với một cuộc tiếp xúc đầu tiên… Bây giờ chúng ta có thể về nhà tôi…

 

Tôi nhận ra y dễ dàng vì y đã nói rõ y sẽ mặc một bộ đồ nhung xanh thẳm và tóc y trắng, rất trắng, cắt theo kiểu bàn chải. Cái dáng nghiêm túc ấy khác hẳn với hàng mi dài đen chớp liên hồi, đôi mắt hình trái hạnh đào và hình nét nữ của cái miệng: môi trên uốn lượn, môi dưới căng và hách dịch.

 

Ở tư thế đứng, tôi thấy y tầm thước. Y mặc áo mưa vào người và chúng tôi ra khỏi tiệm cà phê.

 

Đến chỗ nền đắp cao của đại lộ Clichy, y chỉ cho tôi một toà nhà cạnh Cối Xay Đỏ và bảo:

 

Giá vào thời kỳ khác thì tôi đã hẹn ông ở tiệm Graff… Đằng kia kìa… Nhưng bây giờ, cái đó không còn nữa…

 

Chúng tôi băng qua đại lộ và đi theo phố Couston. Y rảo bước, len lén đưa mắt nhìn về phía những bar đèn màu xanh lục ở vỉa hè bên trái và khi đến ngang tầm xưởng sửa xe lớn, gã gần như chạy. Đến góc phố Lepic, gã mới dừng lại.

 

- Ông thứ lỗi, y thở hổn hển nói, cái phố này nhắc tôi nhớ đến những kỷ niệm kỳ cục lắm… Ông thứ lỗi cho…

 

Y sợ thật sự. Thậm chí tôi chắc là y run lên nữa kia.

 

- Bây giờ, đỡ rồi… Chỗ này, mọi sự đều ổn…

 

Y mỉm cười nhìn trước mặt mình, phố Lepic dốc lên với những sạp hàng và những cửa hàng thực phẩm sáng đèn.

 

Chúng tôi đi vào phố Nữ Tu Viện Trưởng. Y bước bình tĩnh và thoải mái. Tôi rất muốn hỏi y phố Couston nhắc y nhớ đến “những kỷ niệm kỳ cục” nào song tôi không dám đường đột hoặc gây cho y nỗi bồn chồn lo sợ đã làm tôi ngạc nhiên. Và bất thình lình, trước khi đến quảng trường Nữ Tu Viện Trưởng, y lại rảo bước. Tôi đi bên phải y. Vào lúc chúng tôi băng qua phố Germain – Pilon, tôi thấy y ném một cái nhìn kinh hãi về phía con phố hẹp ấy với những dãy nhà thấp tối tăm chạy khá dốc xuống tận đại lộ. Y riết cánh tay tôi rất mạnh. Y níu lấy tôi như muốn rứt mình ra khỏi sự chiêm ngưỡng con phố này. Tôi kéo y sang hè đường bên kia.

 

- Cảm ơn… Ông biết đấy – thật rất kỳ…

 

Y lưỡng lự, định thổ lộ tâm sự.

 

- Tôi… mỗi lần băng qua đầu phố Germain – Pilon, tôi đều thấy chóng mặt… Tôi… tôi thèm đi xuôi phố… Cám dỗ quá mạnh.

 

- Tại sao ông không đi xuôi phố luôn đi?

 

- Bởi vì… Cái phố Germain – Pilon này… Ngày xưa, ở đây có… Có một chỗ…

 

Y ngừng lại.

 

- Ồ… y nói với một nụ cười thoái thác. Tôi thật ngu xuẩn… Montmartre ngày trước…

 

Y biết gì về Monmartre ngày trước?

 

Y ở phố Gabrielle trong một khu chung cư bên lề những khu vườn của nhà thờ lớn Sacré – Coeur (Trái tim Chúa Jêsu). Chúng tôi lên lối cầu thang dùng cho người làm. Y mất khá nhiều thời gian để mở cửa: ba ổ khoá trong đó xoay những chìa khác nhau một cách chậm chạp và cần mẫn như khi người ta tuần tự lần theo hệ thống sắp đặt ổ khoá rất tinh vi của một két bạc vậy.

 

Một căn hộ nhỏ xíu. Chỉ bao gồm một phòng tiếp khách và một phòng ngủ, thoạt kì thuỷ chỉ họp thành một gian duy nhất. Những tấm rèm bằng xa tanh bồng bềnh treo bằng những dây nhỏ kết chỉ bạc ngăn phòng ngủ với phòng tiếp khách. Phòng này được căng lụa màu xanh da trời và cửa sổ duy nhất được che bằng những tấm rèm cùng một màu đỏ. Những bàn một chân bằng sơn mài đen trên đó bày những đồ bằng ngà hay bằng ngọc, những ghế bành cóc bọc vải màu ve nhạt và một trường kỷ phủ một thứ hàng dệt in cành lá với màu ve còn nhạt hơn nữa, mang lại cho toàn bộ căn hộ cái dáng vẻ của một hộp kẹo. Ánh sáng hắt xuống từ những đèn vàng rực gắn trên tường.

 

- Mời ông ngồi, y bảo tôi.

 

Tôi ngồi xuống chiếc trường kỷ in cành lá. Y ngồi cạnh tôi.

 

- Nào… đưa tôi xem cái ấy…

 

Tôi rút trong túi áo vét ra cuốn hoạ báo thời trang và chỉ cho y hình Denise ngoài bìa. Y cầm lấy cuốn hoạ báo từ tay tôi và giương đôi mục kỉnh có gọng đồi mồi to tướng.

 

- Phải… phải… Ảnh Jean – Michel Mansoure… Đúng là tôi… Không thể nghi ngờ gì được nữa.

 

- Ông còn nhớ cô gái này?

 

- Hoàn toàn không. Dạo ấy, ít khi tôi làm cho báo này… Đó là một tờ báo thời trang nhỏ… Tôi chủ yếu làm cho tờ Vogue (Thịnh hành), ông hiểu chứ…

 

Y muốn tỏ ra mình cao hơn.

 

- Và ông không có những chi tiết khác về tấm ảnh này?

 

Y nhìn kỹ tôi, vẻ thích thú. Dưới ánh đèn, tôi thấy da mặt y đầy những nếp nhăn nhỏ li ti và những nốt tàn nhang.

 

- Nhưng ông bạn thân mến, tôi sẽ nói ngay với ông bạn đây.

 

Y đứng dậy, cuốn hoạ báo cầm trong tay và xoay một vòng chìa khoá, mở một cánh cửa mà cho đến lúc bấy giờ, tôi chưa để ý thấy vì nó được căng lụa xanh cũng như những bức tường. Cửa này dẫn vào một phòng hẹp. Tôi nghe thấy y lục xục nhiều ngăn kéo kim loại. Mấy phút sau, y ra khỏi đó và đóng cửa lại cẩn thận.

 

- Đây, y bảo tôi, tôi còn tấm “lịch” nhỏ với những âm bản. Tôi vẫn lưu giữ tất cả, từ đầu trở đi… Sắp xếp theo năm và thứ tự a, b, c…

 

Y trở lại ngồi bên cạnh tôi và tra “fich”

 

- Denise… Coudreuse… Đúng thế chứ?

 

- Vâng.

 

- Về sau, cô ta không làm ảnh với tôi lần nào nữa… Bây giờ thì tôi nhớ ra cô gái này rồi… Cô ta làm rất nhiều ảnh với Hoynigen – Hunne…

 

- Ai kia?

 

- Hoynigen – Hunne, một tay nhiếp ảnh người Đức… Ờ mà phải… đúng vậy… Cô ta làm việc rất nhiều với Hoynigen – Hunne…

 

Mỗi lần Mansoure thốt lên cái tên có những âm vang mơ mộng và não nề ấy, tôi có cảm giác như cặp mắt màu nhạt của Denise đè nặng lên tôi, như trong lần đầu tiên.

 

- Tôi có địa chỉ của cô ta hồi ấy, nếu ông muốn biết…

 

- Tôi muốn biết, tôi đáp, giọng lạc đi.

 

- 97 phố Rome, Paris, quận 17 – 97 phố Rome…

 

Y đột ngột ngẩng đầu lên nhìn tôi. Mặt y trắng dễ sợ, mắt trố ra.

 

- 97 phố Rome…

 

- Nhưng… có chuyện gì vậy? tôi hỏi.

 

- Bây giờ tôi nhớ ra cô gái ấy rất rõ… Tôi có một người bạn ở cùng khu chung cư…

 

Y nhìn tôi, vẻ ngờ vực, và có vẻ cũng bối rối như khi băng qua phố Couton và quãng trên của phố Germain – Pilon.

 

- Một sự trùng hợp kỳ lạ… Tôi nhớ rất rõ… Tôi đến tìm cô ta tại một nhà ở phố Rome để làm ảnh và nhân tiện ghé thăm người bạn ấy… Anh ta ở tầng lầu bên trên.

 

- Ông đã đến nhà cô ấy?

 

- Vâng. Nhưng chúng tôi làm ảnh trong căn hộ của bạn tôi. Anh ta ngồi chơi với bọn tôi.

 

- Người bạn nào vậy?

 

Mặt y mỗi lúc một tái. Y sợ.

 

-  Tôi…. sẽ giải thích cho ông nghe… Nhưng trước đó, tôi phải uống một cái gì đó… để lấy tinh thần…..

 

Y đứng dậy và bước tới một cái bàn có bánh xe mà y đẩy tới trước trường kỷ. Ở khay trên, mấy cái lọ con bày cùng với những nút pha lê và những lập lắc bạc hình dây hàm thiếc như của đám nhạc công Wehrmacht [1] thường đeo quanh cổ, trên đó có khắc tên loại rượu.

 

- Tôi chỉ có rượu ngọt… Ông không lấy thế làm phiền lòng chứ?

 

- Không sao cả.

 

- Tôi uống chút Marie Bizard… còn ông?

 

- Tôi cũng thế.

 

Y rót rượu Marie Bizard vào những chiếc ly hẹp và khi tôi nếm thứ rượu ngọt này, nó hòa lẫn với những thứ xa tanh, ngà và đồ dát vàng ngán ngẩm quanh tôi. Nó chính là bản chất của căn hộ này vậy.

 

- Cái anh bạn ở phố Roma đã… Bị ám sát…

 

Y nói mấy tiếng sau cùng một cách ngập ngừng và chắc chắn, y làm cố gắng này là vì tôi, nếu không thì y đã không đủ can đảm để dùng một từ cụ thể như vậy.

 

- Đó là một người Hy Lạp ở Ai Cập… Anh ta làm thơ và đã viết hai cuốn sách...

 

- Và ông tin rằng Denise Codreuse biết anh ta?

 

- Ồ… Cô ấy hẳn thường gặp anh ta ở cầu thang, y nói, vẻ khó chịu vì chi tiết ấy đối với y là không quan trọng gì hết.

 

- Và… Chuyện ấy đã xảy ra trong khu chung cư?

 

- Phải

 

- Lúc ấy. Denise ở trong khu chung cư?

 

Thậm chí y không nghe thấy câu hỏi của tôi.

 

- Chuyện ấy xảy ra vào ban đêm… anh ta đã đưa một người nào đó lên phòng mình… Bất kỳ ai, anh ta cũng đưa lên phòng mình…

 

- Người ta đã tìm ra hung thủ?

 

Y nhún vai.

 

- Các loại hung thủ ấy, người ta chẳng bao giờ tìm ra… Trước đó, tôi đã chắc rằng cuối cùng điều đó sẽ xảy ra đến với anh ta thôi… Nếu ông thấy mặt mũi một số gã thanh niên mà ta thường mời đến nhà vào buổi tối… Ngay cả ban ngày ban mặt, tôi còn thấy sợ nữa là…

 

Y mỉm cười, một nụ cười kỳ cục, vừa xúc động vừa kinh hãi.

 

- Bạn anh tên là gì? Tôi hoi.

 

- Alee Scouffi. Một người Hy lạp ở Alexandrie.

 

Y đột ngột đứng dậy và kéo những tấm rèm lụa màu xanh da trời, để lộ khung cửa sổ. Rồi y lại ngồi xuống trường kỷ, bên cạnh tôi.

 

- Ông thứ lỗi… Nhưng có những lúc tôi có cảm giác như có kẻ nào nấp đằng sau những tấm rèm… Ông uống thêm chút Marie- Brizard nữa nhé? Phải, một giọt Marie- Bizard…

 

Y cố lấy một giọng vui vẻ và nắm chặt cánh tay tôi như muốn chứng tỏ với chính mình rằng tôi quả đang ở đó, bên cạnh y.

 

- Scouffi đến ở Pháp… Tôi quen anh ta ở Montamartre… Anh ta đã viết một cuốn sách rất hay tên là Tàu bỏ neo

 

- Nhưng thưa ông, tôi nói với một giọng rắn rỏi và nhấn rõ từng âm tiết để cho lần này y hạ cố nghe câu hỏi của tôi, nếu ông nói với tôi rằng Denise Coudreuse ở tầng dưới, hẳn cô ấy phải nghe thấy một cái gì bất bình thường vào cái đêm hôm ấy chứ… Chắc người ta phải lấy cung cô ấy với tư cách là nhân chứng….

 

- Có thể.

 

Y nhún vai. Không, dứt khoát là về phần y, y chẳng quan tâm gì đến nàng Denise Coudreuse này, con người rất đáng kể đối với tôi mà tôi muốn biết đến từng cử chỉ nhỏ nhất.

 

Điều kinh khủng nhất là tôi lại biết hung thủ…. Hắn làm cho người ta lầm vì hắn có bộ mặt đẹp như thiên thần… Tuy nhiên, cái nhìn của hắn rất dữ….Hai con mắt màu xám….

 

Y rùng mình. Tưởng như người mà y nhắc đến đang đứng đó, trước mặt chúng tôi và phóng cặp mắt xám xuyên suốt y vậy.

 

- Một tên vô lại bỉ ổi… Lần cuối cùng tôi thấy hắn là trong thời kỳ chiếm đóng, trong một tiệm ăn ở tầng hầm phố Cambon.. Hắn ngồi cùng với một tên Đức…

 

Giọng y run run khi nhắc lại hồi ức đó và mặc dầu tôi mãi nghĩ về Denise Coudreuse, cái giọng the thé ấy, cái thứ kêu than uất ức vẫn gây cho tôi một cảm giác mà tôi khó mà chứng minh cho được, tuy thấy nó mãnh liệt như một điều hiển nhiên: thực ra, y ghen với số phận bạn mình và y giận cái gã mắt xám đã không ám sát chính y đây.

 

- Hắn vẫn còn sống… Hắn vẫn ở đó, ở Paris này… có người cho tôi biết thế… Cố nhiên hắn không còn bộ mặt thiên thần ấy nữa.. Ông có muốn nghe tiếng hắn không?

 

Tôi không kịp trả lời câu hỏi kỳ lạ ấy: y đã cầm lấy máy điện thoại đặt trên một chiếc ghế thấp bọc da đỏ cạnh chúng tôi và quay một sồ. Y đưa ống nghe cho tôi.

 

- Ông sắp nghe thấy hắn nói đấy… Chú ý… Hắn lấy biệt hiệu là “ Kỵ sĩ xanh”.

 

Mới đầu tôi chỉ nghe thấy những hồi chuông ngắn lặp đi lặp lại cho biết đường dây đang bận. Thế rồi, ở quãng giữa những hồi chuông, tôi nhận ra những tiếng đàn ông đàn bà gọi nhau: Maurice và Josy muốn René gọi dây nói… Lucien đợi Jeannot ở phố Công Ước… bà Du Barry kiếm người cùng phe… Alcibiade chiều nay có một mình…

 

Những mẩu đối thoại bắt đầu, những giọng nói tìm nhau bất chấp những hồi chuông liên tục bóp nghẹt chúng. Và tất cả những con người vô diện mạo ấy tìm cách trao đổi với nhau một số điện thoại, một mật hiệu với hy vọng có được một cuộc gặp gỡ nào đó. Cuối cùng, tôi nghe thấy một giọng xa xăm hơn những giọng khác, lặp đi lặp lại.

 

“”Kỵ sĩ xanh”chiều nay rỗi… “ Kỵ sĩ xanh” chiều nay rỗi… Cho số điện thoại… Cho số điện thoại…

 

- Thế nào, Mansoure hỏi tôi, ông nghe thấy hắn chứ? Ông nghe thấy tiếng hắn chứ?

 

Y áp ống nghe vào tai và ghé mặt lại gần mặt tôi:

 

- Cái số điện thoại tôi vừa quay, đã từ lâu, không được phân cho ai, y giải thích. Cho nên họ thấy là có thể liên lạc bằng cách ấy.

 

Y im lặng để nghe “ Kỵ sĩ xanh” cho rõ hơn, còn tôi thì nghĩ rằng tất cả những tiếng la ấy là tiếng bên – kia – mộ, tiếng những người đã khuất – những tiếng lang thang chỉ có thể đáp lại nhau qua một số máy điện thoại không dùng đến nữa.

 

- Thật ghê sợ… ghê sợ.. y lặp lại, nén chặt ống nghe vào tai: Cái tên sát nhân ấy… Ông nghe thấy chứ?.....

 

Y đột ngột đặt máy xuống. Mồ hôi y toát ra.

 

- Để tôi đưa ông xem một tấm ảnh người bạn tôi mà tên vô lại ấy đã ám sát… Và tôi sẽ cố tìm cho ông cuốn tiểu thuyết Tàu bỏ neo của anh ta… Ông nên đọc cuốn đó….

 

Y đứng dậy và sang phòng ngủ ngăn cách với phòng tiếp khách hàng bằng những tấm xa tanh màu hồng. Tôi thoáng thấy, khuất một nửa sau những tấm rèm đó, một cái giường rất thấp phủ một tấm da lông guanacô[2].

 

Tôi ra cửa sổ và tôi nhìn xuống những đường rầy xe điện kéo cáp của xóm Montmartre, những khu vườn của nhà thờ Sancré- Coeur và xa hơn nữa, cả Paris với những ánh sáng, mái nhà và bóng tối của nó. Trong cái mê cung phố phường và đại lộ ấy, một hôm nào đó, chúng tôi – Denise và tôi đã gặp nhau. Những lộ trình giao nhau giữa bao lộ trình mà hàng ngàn hàng vạn người đi theo trong khắp Paris, như hàng ngàn hàng vạn viên tròn nhỏ của một cỗ bi-a điện khổng lồ, đôi khi va chạm vào nhau. Và cái đó chẳng để lại gì hết, thậm chí không còn lấy một vệt sáng kiểu như đường bay của một con đom đóm.

 

Mansoure hổn hển xuất hiện trở lại giữa những tấm rèm hồng, một cuốn sách và mấy tấm ảnh trong tay.

 

- Tôi tìm thấy rồi!... Tôi tìm thấy rồi!....

 

Mặt y rạng rỡ. Hẳn y đã sợ thất lạc mất những di vật ấy. Y ngồi xuống trước mặt tôi và đưa cho tôi cuốn sách.

 

- Đây… Tôi rất quý nó, nhưng tôi cho ông mượn đấy….

 

Nhất thiết ông phải đọc… Đó là một cuốn sách hay … và linh cảm mới đúng làm sao… Alec đã thấy trước cái chết của mình…

 

Mặt y tối sầm.

 

- Tôi cho ông luôn hai, ba tấm ảnh của anh ta….

 

- Ông không muốn giữ lại?

 

- Không, không phải thế! Ông đừng lo… Tôi còn hàng chục cái như thế… Và toàn bộ phim!...

 

Tôi những muốn đề nghị y rửa cho mấy tấm nữa của Denise Coudreuse, song tôi không dám.

 

- Tôi thấy vui thích được dịp cho một chàng trai như ông mấy tấm ảnh Alec.. – Ông vừa nhìn qua cửa sổ? Quang cảnh thật đẹp, phải không? Thế mà hung thủ giết Alec lại ở đâu đó trong quang cảnh ấy….

 

Và y đưa mu bàn tay vuốt ve cả Paris phía dưới, qua ô kính.

 

- Bây giờ, chắc hẳn là một lão già.. một lão già gớm ghiếc… đánh phấn tô son…

 

Y kéo những tấm rèm sa tanh hồng bằng một cử chỉ run rẩy.

 

- Tôi không muốn nghĩ đến điều đó.

 

- Tôi phải về đây, tôi nói. Một lần nữa, xin cảm ơn về những tấm ảnh.

 

- Ông để lại tôi một mình ư? Ông không muốn làm thêm một giọt Marie Brizard cuối cùng?

 

- Không, cảm ơn.

 

Y tiễn tôi ra tận cửa cầu thang phụ dùng cho người nhà, qua một hành lang hai bên tường phủ nhung màu xanh đêm và chiếu sáng bởi những ngọn đèn gắn và tường với những tinh thể nhỏ kết thành dây hoa. Cạnh cửa, tôi nhận thấy tấm ảnh một người đàn ông lồng khung mề- đay treo trên tường. Một người đàn ông tóc vàng rơm, mặt đẹp, cương nghị, mặt mơ mộng.

 

- Richard Wal. Một người bạn Mỹ… cũng bị ám sát.

 

Y đứng trước mặt, bất động, lưng còng xuống.

 

- Và còn những người khác nữa, y thì thào… Rất nhiều người khác.. Nếu tôi tính… tất cả những người chết ấy…

 

Y mở cửa cho tôi…Tôi thấy y rã rời đến nỗi tôi phải ôm hôn y.

 

- Đừng lo, ông bạn ạ, tôi bảo y.

 

- Ông sẽ trở lại thăm tôi chứ? Tôi cảm thấy cô độc biết mấy… Và tôi sợ….

 

- Tôi sẽ trở lại.

 

- Và nhất là hãy đọc cuốn sách của Alec…

 

Tôi mạnh dạn lên.

 

- Xin ông … Ông có thể rửa cho tôi vài tấm ảnh … Denise Coudreuse?

 

- Dĩ nhiên là được chứ. Tất cả những gì ông muốn…. đừng có đánh mất tấm ảnh của Alec đấy. Và hãy cẩn thận ngoài phố…

 

Y đóng cửa lại và tôi nghe thấy y lần lượt xoay các chốt cửa. Tôi đứng lại một lát trên sàn đầu cầu thang. Tôi hình dung y qua dãy hành lang màu xanh đêm, trở về phòng tiếp khách có những tấm rèm xa tanh màu hồng và xanh lá cây. Và ở đó, tôi dám chắc, y lại nhấc máy điện thoại lên, quay số đó, bồn chồn ép chặt ống nghe vào tai và, run rẩy, không ngừng lắng nghe những tiếng gọi xa xăm của “ Kỵ sĩ xanh”.

 

 

 

                      

 

❀ ❀ ❀

[1] Quân đội Phát xít Đức

[2] Loại lạc đà không bướu

Rue des boutiques obscures Goncourt 1978 ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.