Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 2950 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xà Cơ Tỉnh Lại (Phần II)

❊ ❊ ❊

Địch Na đã trải qua ba tháng đầu trong cuộc đời học sinh của mình với một thái độ học tập khiến mọi nữ phù thủy nhỏ khác phải dựng tóc gáy. Buổi sáng huấn luyện thể năng tiêu hao ma lực, buổi chiều tự mình cắm cúi ôn bài điên cuồng ở cuối lớp. Kim Ny từng ngây thơ cho rằng nhận nhiệm vụ gia sư này là một công việc nhàn hạ thú vị, kết quả là độ nghiêm túc của Địch Na còn đáng sợ ngang ngửa giáo viên Huyền Nguyệt. Cộng thêm trình độ văn hóa của Địch Na mà tóm gọn lại chính là "mù chữ"...

Cũng may ba tháng này không uổng phí, Địch Na đã thành công từ một người tiền sử ngay cả phép nhân chia cũng không biết, không rõ Roland Đại đế lên ngôi khi nào, không biết thuộc lòng bảng tuần hoàn nguyên tố, đã lột xác thành công thành một học sinh cấp hai đã hoàn thành giai đoạn giáo dục phổ cập...

“Ưm... Ngữ văn ngôn ngữ thông dụng Xám Lâu... đạt... Toán học sơ cấp... không đạt... Địa lý tự nhiên... khá... Lịch sử cận đại... ưu tú... Sinh học... không đạt... Hóa học sơ cấp... Hóa học sơ cấp... Địch Na! Đèn cồn mà dùng miệng thổi tắt ta còn có thể hiểu được, lúc thi làm thí nghiệm, cô dùng ngón tay bóp tắt là ý gì hả??!”

“Chẳng phải là giới hạn thời gian sao, làm thế cho nhanh...” Địch Na hiếm hoi đỏ mặt, cô còn chưa thi xong đã bị giáo sư già đuổi cổ ra ngoài.

Kim Ny vò đầu mình rối bù, cằm đặt trên mặt bàn, liếc xéo Địch Na rồi nói đầy rệu rã: “Giáo sư sắp tức chết rồi, ông ấy nói loại người như cô mà sau này thật sự vào phòng thí nghiệm thì cũng chẳng khác nào ký tên lên di chúc. Chúc mừng cô, cô là học sinh duy nhất trong khối bị điểm không môn Hóa...”

Địch Na khổ sở chống trán, đối với cô, những thứ có thể học thuộc lòng không thành vấn đề, nhưng mấy cái định lý công thức chất đống như Toán học và Hóa học thì cô thật sự rất khó hiểu, đặc biệt là Hóa học, chẳng khác gì thuật luyện kim trong truyền thuyết cả, đáng sợ là nghe nói học đến cuối còn có thể chế tạo ra vàng! Cô cứ luôn nhịn không được muốn ném một con mắt nhỏ dính máu hay khúc xương cháy sém gì đó vào mấy cái ống nghiệm, cốc thủy tinh xem sẽ xảy ra chuyện gì...

“Ai da, đừng nghĩ nữa, thi không qua thì lần sau thi lại thôi. Cô thấy tôi nợ môn Toán cao cấp mà có hoảng không?” Kim Ny bỗng ngồi thẳng người, hăng hái nói, rồi nghĩ đến môn Toán cao cấp của mình, khí thế cũng không còn mạnh mẽ như vậy nữa: “Haiz... Tôi vẫn cứ nhìn xem, làm cái gì vậy chứ, năm đầu đại học bình thường chẳng phải đều học Tư tưởng Roland, Lý thuyết Barov gì đó sao? Khóa học của chúng ta nhảy vọt lớn như vậy làm gì cơ chứ... Hơn hai trăm người cả khối, bảy tám chục đứa trẻ vị thành niên mà học cái gì Toán cao cấp hả... Tưởng ai cũng có chỉ số thông minh hack như Tilly điện hạ hay Vương hậu Anna chắc... Phiền chết mất...” Độ tuổi nữ phù thủy khác nhau thì tiến độ học tập cũng khác nhau!

Mỗi người đều có nỗi phiền muộn riêng mà, phải không? Địch Na mím môi cười nhạt, so với cuộc đời trước kia, loại phiền muộn hiện tại này căn bản chính là một loại hạnh phúc...

“Các em học sinh xin chú ý...” Trợ giảng Scarlett đã lâu không gặp đứng trên bục giảng, trên mặt vẫn là nụ cười dịu dàng mê người: “Vì nguyên nhân đặc thù, giáo viên Huyền Nguyệt đã xin nghỉ trở về Vùng Đất Rạng Đông, cho nên giai đoạn tiếp theo của các tiết học buổi sáng sẽ do tôi tạm thời thay thế, hy vọng mọi người ủng hộ nhé.”

“Oa, đại ma vương Huyền Nguyệt đi rồi?”

“Là Scarlett điện hạ kìa! Tôi cứ tưởng trợ giảng của cô ấy chỉ là phát thông báo hỗ trợ giáo sư quản lý chúng ta, không ngờ cô ấy cũng có tiết dạy?”

“Mong chờ quá đi!...”

Ngày hôm sau, sáng sớm, vì là ngày đầu tiên nữ trợ giảng nổi danh Scarlett đứng lớp, mọi người đều tò mò đến sân tập chờ đợi từ sớm.

Scarlett đứng trước mặt mọi người đúng giờ, không sớm một phút cũng chẳng muộn một giây. Hôm nay cô mặc một bộ đồ vải xám rộng rãi thích hợp vận động, vóc dáng tuyệt đẹp ẩn sau lớp vải khiến mọi người được một phen trầm trồ. Cô đứng tại chỗ nhảy lên khởi động cơ thể, dễ dàng thực hiện vài động tác thể dục mà người thường chắc chắn sẽ bị chuột rút ngay tại chỗ, trông hoạt bát y hệt như cô em gái nhà hàng xóm.

Một lát sau, cô thở dài một hơi thật dài, mỉm cười nói với mọi người: “Nào, mục đích các tiết học buổi sáng thực ra chỉ có một. Dù tương lai mọi người có đi đâu, làm gì, chúng tôi đều hy vọng mọi người có khả năng phát giác nguy hiểm, tự bảo vệ và thoát thân. Cho nên, tiết học của tôi rất đơn giản, ai có thể đánh bại tôi thì môn này đạt. Không hạn chế sử dụng ma lực đâu nhé.”

“A?... Sao lại thế này?...”

“Quá tùy tiện rồi?...”

Mọi người xì xào bàn tán, Scarlett mỉm cười, bình thản lên tiếng giữa những tiếng xì xào: “Người đạt yêu cầu sẽ có cơ hội tham quan cố cư của Roland Đại đế đấy... còn có cả văn phòng của Hiệu trưởng Veronica nữa...”

“A! Để tôi trước!...” Một nữ phù thủy nhỏ hưng phấn nhảy cẫng lên giơ tay. Scarlett gật đầu hài lòng, ra hiệu cho mọi người lùi lại nhường chỗ trống.

“Scarlett điện hạ, năng lực của em là nước, cô cẩn thận...” Nữ phù thủy nhỏ lễ phép cúi người hành lễ, nào ngờ đâu Scarlett đã nhân lúc đó xuất hiện ngay trước mặt cô bé, ngón trỏ thon dài trắng trẻo khẽ điểm lên sau gáy cô bé. Cô dịu dàng đỡ nữ phù thủy nhỏ dậy: “Nhóc con lễ phép, khi chiến đấu thì luôn cảnh giác là căn bản đấy nhé... Nhìn xem, em đã "chết" rồi...”

Nữ phù thủy nhỏ không thể tin nổi nhìn cô, vành mắt đỏ lên, ngơ ngác lùi trở lại đám đông. Scarlett nghiêng đầu làm mặt quỷ khiến cô bé vui vẻ trở lại coi như lời xin lỗi, rồi quay người chuẩn bị trở về vị trí cũ tiếp tục chờ thách đấu.

Một bóng đen u tối lặng lẽ lao về phía bóng lưng cô, đó là một con báo đen, ánh mắt linh động, lông mượt mà, rõ ràng là do phù thủy biến hình mà thành. Scarlett thậm chí không quay đầu lại, nhẹ nhàng xoay người tránh né, thuận tay nắm lấy cái đuôi dài của báo đen kéo mạnh về phía mình, rồi nhìn con báo đen nhảy ra ngoài loay hoay lăn thành một cục.

“Chiêu thức tôi đã dùng qua thì đương nhiên sẽ đề phòng người khác dùng nó để đối phó mình, đây cũng là căn bản đấy. Hơn nữa, biến thành báo mà ngay cả thăng bằng cũng không nắm vững thì không được đâu nhé...” Sắc mặt Scarlett vẫn thản nhiên, quay đầu nhìn đám nữ phù thủy nhỏ đang lộ vẻ khổ sở cười nói: “Dù sao tôi cũng là sinh viên xuất sắc mà, đánh không lại tôi là chuyện bình thường thôi. Bây giờ mọi người chỉ là luyện tập, đừng có áp lực, cô giáo Nancy ở phòng y tế không chỉ là phù thủy, mà còn là giáo sư của trường đại học y danh tiếng đấy, cô ấy sẽ bảo vệ tốt cho mọi người!”

Lời đã nói đến mức này, các nữ phù thủy nhỏ cũng đành lấy hết can đảm lên thử. Nhưng trước khi thức tỉnh, mọi người chỉ là những học sinh bình thường, dù là sức chiến đấu hay gan dạ đều chỉ ở trình độ cô bé nhỏ, căn bản không thể so sánh với những nhân vật được huấn luyện bài bản như Scarlett. Không ngoài dự đoán, liên tiếp mấy nữ phù thủy nhỏ đều bị đánh bại một cách gọn gàng dứt khoát, nhận lấy những lời nhận xét dịu dàng nhưng cực kỳ khiến người ta nghẹn họng của Scarlett điện hạ...

“Đến lượt mình!” Kim Ny hít một hơi thật sâu để cổ vũ bản thân, cô nắm chặt tay nói với Địch Na: “Mình chỉ hy vọng thất bại đừng khó coi quá...”

Kim Ny giỏi hơn cô nàng tự nói nhiều, năng lực của cô có thể tạo hình vũ khí năng lượng. Kim Ny thận trọng lựa chọn sự kết hợp giữa một kiếm một khiên, vũ khí lúc ẩn lúc hiện tạo thêm áp lực cho Scarlett, cộng thêm thân thủ Kim Ny rõ ràng có qua luyện tập, trong chốc lát vậy mà lại áp chế được người vốn luôn thong dong vui vẻ như Scarlett.

“Ồ... Không ngờ kiếm thuật của Kim Ny lại thuần thục như vậy, xem ra vinh quang của gia tộc Lannis vẫn đang được truyền thừa nhỉ...”

Kim Ny vung kiếm ép Scarlett lùi lại, tranh thủ thở dốc, chiếc khiên tròn bán trong suốt bảo vệ chặt chẽ trước người, khuôn mặt nhỏ vốn dĩ luôn rạng rỡ ánh mặt trời lúc này nghiêm túc lạnh như sương: “Lannis không bao giờ chấp nhận thất bại!”

Scarlett cười càng thêm dịu dàng, cảm thán nhìn Kim Ny, nói: “Nhìn em, dường như có thể tưởng tượng ra phong thái anh dũng của ngài Carter năm xưa nhỉ. Nào, xem em làm được đến mức nào.”

Scarlett nói xong, trên người lóe lên ánh bạc rồi biến mất, tại chỗ cũ xuất hiện, biến thành một con cáo bạc trông giống như một tác phẩm nghệ thuật...

Nói Scarlett biến thành cáo cũng hơi không chính xác, vì thứ cô biến thành là một sinh vật tuy trông có vẻ thon gầy nhưng thực tế còn to lớn hơn cả chiến mã, cộng thêm ba cái đuôi xù dài hơn cả thân mình đang linh hoạt đung đưa phía sau, nhìn vừa hùng vĩ vừa nguy hiểm...

“Oa!... Đẹp quá!” Các nữ phù thủy nhỏ bên cạnh hâm mộ nói: “Biến thân thần thoại hệ Triệu hồi kìa...”

Chuyện thức tỉnh đôi khi thật khó nói, có người thức tỉnh chỉ có thể thắp lên một ngọn lửa nhỏ, có người thức tỉnh lại vừa ngầu vừa đánh giỏi...

Cuộc chiến trên sân nhanh chóng phân thắng bại, tốc độ của Scarlett kéo theo một chuỗi tàn ảnh rực rỡ mà Kim Ny hoàn toàn không theo kịp, dù rất cố gắng muốn đứng vững nhưng vẫn dễ dàng bị sức mạnh áp đảo của Scarlett hất văng khiên, đặt những cái móng vuốt sắc bén như dao lên vai cô.

“Mình thua rồi...” Kim Ny thở dốc, chống đầu gối nói. Cô vẫn giữ được phong độ rất ổn định sau khi Scarlett biến thân, nhiều lần chặn được những đợt tấn công từ móng vuốt sắc nhọn, cuối cùng là do cánh tay thực sự rung mạnh đến mức không cầm nổi khiên mới bị Scarlett nhân cơ hội phá vỡ phòng ngự.

Scarlett biến trở lại hình người, dành cho cô một cái ôm thật lớn, cười nói: “Với độ tuổi của em như vậy đã rất tốt rồi, căn bản rất vững, chỉ là kinh nghiệm và tố chất cơ thể còn chưa đủ, cố gắng nhiều hơn, biết đâu đến lúc tốt nghiệp có thể đánh bại tôi!”

Khuôn mặt vốn dĩ còn tự hào của Kim Ny nghe đến câu cuối liền dài ra, lầm bầm lầu bầu quay về đội hình.

Địch Na không cần nghe kỹ cũng đoán được Kim Ny đang nói gì: “Hừ, kẻ tự cao tự đại... Trông xinh đẹp, biến thân đẹp là ghê gớm lắm sao... Mình nhất định sẽ đánh bại cô, hừ, không cần đợi tốt nghiệp, năm ba mình có thể đánh bại cô, không, năm hai, không, học kỳ sau mình có thể đánh bại cô, không, ngày mai mình phải đánh bại cô! Hai da, tức chết đi được!”

Địch Na bất lực thở dài, xoa đầu cô an ủi, bước lên một bước, trong ánh mắt lần đầu tiên lóe lên vẻ hưng phấn. Học tập gì đó... tuy có ích nhưng thật sự là quá kìm hãm mà... Có thể vận động một chút cũng không tệ nhỉ, còn có thể xem thử nữ phù thủy sau hơn ba trăm năm rốt cuộc có tiến bộ gì, thật sự rất mong đợi đấy!

Tên tuổi của Thất Xà Ma

“Địch Na! Cẩn thận nhé!” Kim Ny lo lắng nhìn Địch Na đang lộ vẻ tĩnh lặng, sự tê dại dần dần nơi cánh tay cầm khiên cho Kim Ny biết con cáo khổng lồ trông hoa lệ đến mức không chịu nổi kia không hề là hữu danh vô thực. Mặc dù chỉ là tiết học huấn luyện, nhưng Kim Ny vẫn rất lo bạn thân không cẩn thận bị thương.

Địch Na đối mặt với trợ giảng Scarlett đang biến trở lại hình người gật đầu hành lễ tao nhã, khuôn mặt đã trở nên nghiêm túc vô cùng. Mái tóc dài xanh mượt không gió tự bay, từng lọn xoắn xuýt quấn quýt thành hình dạng vô số con rắn độc nhỏ, đồng tử cũng không biết từ lúc nào đã biến thành đồng tử dọc màu vàng của loài bò sát. Cô luôn có một năng lực nhánh không ai biết, đôi mắt biến thành xà đồng nhìn thấy thế giới hoàn toàn khác với người bình thường, tất cả mọi thứ đều sẽ dựa theo sự chênh lệch nhiệt độ mà hiện ra trong tầm mắt cô một cách rất phân tầng. Cho dù là cách tường cô cũng có thể nhìn thấy người đang trốn phía sau, mặc dù đối với những người trốn thẳng vào không gian khác như Nightingale thì không có tác dụng gì, nhưng đối với việc tiếp cận của những người khác thì vẫn rất hữu dụng.

“Ừm, biến thân chiến đấu này có sức uy hiếp rất mạnh đấy.” Scarlett thích thú đánh giá, gật đầu nói.

“Đứa nào nhát gan nhìn thấy là sợ rồi.”

“A! Rắn lớn quá!...”

Như để chứng thực lời của Scarlett, các nữ phù thủy nhỏ phát ra những tiếng hét chói tai.

Địch Na cạn lời nhìn đám con gái đang chen chúc thành một đống phía sau, âu yếm xoa con rắn xanh lớn đang quấn lấy mình: “Lần đầu gặp mặt, sau này phải nghe lời đấy nhé, Riddle.”

Là một phù thủy hệ Triệu hồi, hình thái thể hiện của ma lực không phải là bất biến, theo sự trưởng thành và học tập của phù thủy, ma thuật sẽ trở thành một hệ thống ngày càng mạnh mẽ. Đây là chủ đề mà giáo viên Huyền Nguyệt đã nhấn mạnh trong giờ học, chỉ khi lượng ma lực đủ mạnh mẽ và sự hiểu biết đối với ma thuật của bản thân đều đạt đến một điểm tới hạn nào đó, mới có thể gọi là tiến hóa. Trước đó, các nữ phù thủy hoàn toàn có thể điều chỉnh ở phạm vi nhỏ đối với hình thái ma lực của bản thân.

Cho nên sau khi suy nghĩ rất lâu, Địch Na đã từ bỏ phương thức chiến đấu ban đầu là dùng biển rắn nhấn chìm đối thủ của mình, dù sao trận chiến trước lúc lâm chung đã chứng minh những đòn tấn công quá phân tán đối với những kẻ thù đột kích quá nhanh, tấn công sắc bén thì không có tác dụng quá lớn.

Con rắn ma lực này dài tới sáu mét, dày như bắp đùi người trưởng thành, phía trên phần đầu hình tam giác bẹt có vảy sừng nhô ra giống như rắn lục, những chiếc vảy ngọc lục bảo đẹp đẽ lấp lánh ánh ngọc, đôi đồng tử lạnh lẽo có màu vàng giống Địch Na. Điều này khiến nó thể hiện ra một vẻ đẹp tàn khốc như một tác phẩm nghệ thuật.

Hai đôi mắt cùng lạnh lẽo vô tình không mang theo một chút cảm xúc nào khiến Scarlett hít thở nghẹn lại. Trong khoảnh khắc này, cô đột nhiên cảm thấy mình là một con chuột nhắt phát hiện ra trong đám cành khô lá mục trước mặt đang ẩn giấu một con rắn độc, không dám động, không dám chạy, sợ rằng sẽ khơi dậy tính công kích hung dữ của con rắn độc...

“Sao mình có thể sợ em chứ học muội!”

Scarlett đột ngột biến thân lao tới, toàn bộ lông trắng bạc dựng đứng lên vì một nỗi sợ hãi chưa rõ nguyên nhân nào đó. Đó là phản ứng bản năng khi các loài động vật gặp kẻ thù sinh tử để khiến bản thân trông mạnh mẽ hơn, khó chọc hơn. Scarlett chưa bao giờ biết rằng sau khi biến thân thành cáo bạc cô còn có thể dựng lông...

Đại xà Riddle nhẹ nhàng lướt đi, như một tia chớp lan tràn trên mặt đất né tránh đòn lao tới, rồi như lò xo phản thân cắn ngược lại, còn Địch Na thì lăn ngang sang bên kia né tránh Scarlett, không do dự lao về phía con cáo bạc còn cao hơn cả cô.

Scarlett lao ra sau thì bình tĩnh lại, cô cũng là nhân vật đã từng trải, mặc dù bất ngờ giật mình nhưng một khi đã vào trạng thái thì không thể cho phép bản thân phạm phải những sai lầm cấp thấp hoảng loạn.

Cô nhanh chóng quay người đối mặt với đại xà, tát nó lùi lại bằng một móng vuốt, cái đuôi lớn xù xì phía sau mang theo tiếng rít quét về phía Địch Na.

Chiến đấu của đại xà cần sự thao túng của phù thủy, mà phần lớn sức chiến đấu của loại phù thủy này đều nằm ở vật triệu hồi, không khó đề phòng như những phù thủy có năng lực kỳ quái. Cho nên chỉ cần áp chế được vật triệu hồi, loại phù thủy này về cơ bản coi như phế.

Con đại xà bị tát đến ngửa đầu về sau không chút phản kháng nào lăn ra đất, đuôi rắn theo quán tính mềm nhũn văng tới bên chân Scarlett, phía bên kia Địch Na cả người cũng như từ bỏ việc né tránh, bị cái đuôi dài của cô quét bay dữ dội, làm kinh động một mảng tiếng hét.

Scarlett nghi hoặc nghiêng đầu, hai móng vuốt ghì chặt lấy đầu đại xà, cô không sợ chiêu thức siết chặt của loài rắn, trước khi nó siết chặt thành hình, cô có thể cắn nát con đại xà đang ngưng tụ ma lực này. Cô vô cùng không hiểu tại sao Địch Na trông khí thế kinh người lại dễ dàng bị một cái đuôi quét bay như vậy...

Hay là khinh địch rồi? Nhưng mối đe dọa sẽ đến từ đâu? Trong đầu Scarlett nhanh chóng phát lại màn giao phong ngắn ngủi, mắt bám sát bóng hình Địch Na đang ho khan đứng dậy, chuông báo động trong lòng rung lên dữ dội. Khả năng cảm nhận siêu phàm sau khi biến thân khiến cô tin chắc rằng Địch Na không hề giở trò trên người mình, con đại xà cô ta triệu hồi cũng cơ bản đã bị mình chế phục. Cô ta còn chiêu bài gì?

Con cáo bạc khổng lồ có sức mạnh vượt xa dã thú thông thường, Địch Na cảm thấy mình suýt chút nữa bị đánh đến nôn cả bữa sáng ra ngoài. Nhưng khóe miệng cô vẫn treo một nụ cười khó kiềm chế. Nữ phù thủy hiện đại dựa vào hệ thống khoa học nghiêm ngặt phát triển khiến họ có tố chất ưu việt hơn, nền tảng cao hơn. Nhưng cũng khiến họ càng tin chắc vào những chân lý đã được chứng thực. So với nữ phù thủy thời đại của cô, nữ phù thủy hiện đại thiếu đi chút trí tưởng tượng hoang dã.

Ví dụ như... không ai nghĩ tới một con rắn căn bản không có đuôi...

Đại xà đang giãy giụa yếu ớt trong mắt lóe lên ánh sáng vàng đỏ quỷ dị, cái đuôi đang thõng bên chân cáo bạc chậm rãi phình to, biến thành một cái đầu rắn giống hệt khác, nó không chút do dự há miệng ra một trăm tám mươi độ đáng sợ, chiếc răng rắn nhỏ sắc nhọn cắm mạnh vào chân sau của cáo bạc.

Cáo bạc trong tiếng rên rỉ cúi đầu cắn tan đại xà, lao về phía Địch Na đầy dữ dội. Tốc độ né tránh mà Địch Na thể hiện lúc này khiến Scarlett hiểu rằng cô đã bị cô gái luôn trông đoan trang dịu dàng trước mắt này chơi xấu.

Sau đó cô bình tĩnh lại... phiền muộn nhìn bốn vết răng trên chân sau, chậm rãi biến trở lại hình người, đi đến trước mặt Địch Na: “Được, em thắng rồi, mau giải độc cho tôi đi!”

Địch Na chớp chớp mắt, nhìn người gọi là "Wimbledon cuối cùng" này, phát hiện ra một nhược điểm khác của nữ phù thủy hiện đại: họ đều quá dễ dàng tin tưởng các nữ phù thủy khác, dù là Scarlett - người trong miệng Kim Ny thông minh nhất thiên hạ này, cũng chẳng hề cân nhắc xem Địch Na có ý đồ hãm hại cô hay không. Trận chiến vừa rồi cũng rõ ràng có thể cảm nhận được cô ấy đã thu lại hơn một nửa sức lực, nếu không phải đã xem màn chiến đấu như đùa nghịch trước đó của Scarlett, Địch Na dù có chết cũng không dùng cách chịu một đòn của người khác để đánh lạc hướng kẻ thù.

“Địch Na à, đây chỉ là luyện tập thôi nhé, lần sau đừng dữ dằn thế, chất độc của em đau quá đi...” Scarlett đưa tay định xoa đầu cô, bị Địch Na theo bản năng né tránh. Scarlett sững sờ, rồi thản nhiên thu tay lại cười: “Nhóc con cũng khá khó chọc đấy...”

Sau khi nhíu mày lại bị đại xà Riddle cắn một cái để giải độc, Scarlett dở khóc dở cười tuyên bố tan học. Nữ phù thủy nhỏ lặng lẽ lẻn đi từ bên sân, chỉ có Kim Ny kinh ngạc chạy lại tò mò đưa tay chộp lấy mái tóc rắn vẫn đang nhảy múa điên cuồng của Địch Na: “Oa! Địch Na Địch Na, tại sao tóc của cậu lại có thể cử động giống như rắn vậy! Thần kỳ quá! Rắn ma của cậu đẹp quá! Địch Na, cậu có thể đánh bại Scarlett thật tốt quá! Lúc nãy cậu đáng sợ thật đấy, giống hệt đại ma vương luôn!”

“Hì hì, cậu không sợ à? Tôi được gọi là Xà Ma đấy...”

“Ư... Xà Ma gì đó nghe khó nghe quá? Tôi sợ cậu làm gì? Tôi và cậu quan hệ tốt như vậy. Hừ! Nhưng cậu đừng có đắc ý. Có một ngày mình nhất định sẽ đánh bại cậu và cái kẻ tự luyến Scarlett đó!”

“Được thôi được thôi, cậu mau đánh bại mình đi, xin cậu đấy...”

“Hừ! Cậu lại qua loa với mình! Mình nghiêm túc đấy nhé! A... mình nghĩ ra rồi! Sau này cậu có thể gọi là Xà Cơ Địch Na nha! Vừa có cảm giác bí ẩn lại không đáng sợ như vậy.”

“Xà Cơ ư?...”

“Địch Na mình đói rồi, chúng ta đi ăn cơm đi!”

“Bữa sáng mới ăn cách đây hai tiếng...”

“Không cần biết, mình đói rồi! Lúc nãy đánh nhau mệt quá đi!...”

Ngày Chiến thắng

“Địch Na! Ngày Chiến thắng cậu có hẹn không?” Kim Ny cười rạng rỡ, gom đống sách vở bên tay vào túi, tiếp tục nói: “Nếu cậu không có việc gì thì ra ngoài trường chơi với mình đi?!!!”

Học viện Veronica là đơn vị bán quân sự, bình thường phạm vi hoạt động của họ chỉ có thể trong trường. Địch Na cũng cắm cúi bận rộn đuổi kịp tiến độ học tập. Cho nên thật đáng tiếc, cô chưa bao giờ có cơ hội ra ngoài nhìn ngắm thế giới hoàn toàn mới này.

“Được chứ, mình không có việc gì cả, cậu muốn đi đâu?” Địch Na mệt mỏi xoa gáy, lắc cổ thư giãn cơ thể. Cô vẫn bị đủ loại kiến thức cơ bản hành hạ, nhưng hiệu quả học tập lại không rõ rệt lắm...

Kim Ny bí ẩn đưa ngón trỏ vung vẩy ra hiệu: “Không nói với cậu đâu, ngày mai đến nơi là cậu biết!”

“Trò trẻ con, không nói thì thôi. Mình đi ngủ đây, mai gặp... đừng có nướng khét giường đấy ngày mai...”

Sáng sớm hôm sau, Kim Ny trời chưa sáng đã nhảy lên giường Địch Na đòi cô thức dậy, có thể thấy cô nhóc này hưng phấn quá đà rồi, lúc xuất hiện trong phòng Địch Na thì hành lý đã đóng gói xong xuôi.

Địch Na đau đầu nhìn hai cái túi du lịch thật lớn: “Kim Ny, chỉ là một ngày nghỉ thôi mà, cậu mang nhiều đồ thế để làm gì?” Kim Ny vẫn đầy vẻ bí hiểm, đầy sức sống xách hai cái túi: “Đây đều là quà đấy! Đi thôi, xe tám rưỡi sáng đừng để lỡ chuyến.”

Đây là lần đầu tiên Địch Na bước ra khỏi cổng trường. Cố cung Xám Lâu như một di tích lịch sử được bao quanh bởi một vòng tường thành phong cách thời đại cũ. Bước ra khỏi lối đi trong cổng thành loang lổ u tối, cô bỗng thấy trước mắt sáng bừng: bên ngoài lâu đài hoàng cung là một quảng trường rộng lớn, ngoài bức tượng Roland bệ hạ cao lớn ở chính giữa ra, tất cả đều được lát những tấm đá mài nhẵn bóng, trong ánh sáng ấm áp của buổi sớm mai, tỏa ra ánh phản chiếu vàng đỏ. Bên ngoài quảng trường là một ngã tư hình chữ "T", những con đường phẳng phiu kéo dài đến tận tầm mắt, các loại phương tiện hình thù kỳ lạ đang lưu thông không ngớt trên đường. Có cái giống như cái hộp sắt mà Địch Na từng thấy trên sách, có cái lại là kiểu dáng xe ngựa rất cổ điển, chỉ là thứ kéo xe là một loại dê núi khổng lồ cao hơn hai mét, sừng nhọn thẳng tắp, một chòm râu dài dưới cằm phất phơ trong gió, tốc độ chạy cực nhanh. Lúc dừng lại ở đâu thì miệng không ngừng nhai, móng cũng như người rung chân rung đùi không kiên nhẫn dậm xuống đất. Sau khi lên hết người hoặc xuống hết người, từ xe ngựa truyền ra tiếng hét của người lái xe, dê núi "be" một tiếng lao ra khỏi khu vực dừng, lộc cộc chạy xa...

Theo lời Kim Ny thì các tòa nhà gần khu hoàng cung đều được quy hoạch xây dựng lại từ hơn một trăm năm trước, sau đó không hề thay đổi. Có thể thấy các tòa nhà gần đây đều được thiết kế tỉ mỉ, cao lớn vững chãi đồng thời phong cách trong chi tiết đều giữ được sự nhất quán với lâu đài hoàng cung. Khiến cho người thời đại cũ như Địch Na nhìn cũng không cảm thấy có chỗ nào đặc biệt đột ngột.

Có lẽ vì quá sớm nên người đi đường không nhiều, nhưng không khí lễ hội của Ngày Chiến thắng đã thể hiện ra ở mọi mặt, các loại đồ trang trí lễ hội trong tủ kính cửa hàng, câu quảng cáo, gợi ý giảm giá và thuyết minh hoạt động rút thăm trúng thưởng đập vào mắt dày đặc. Từ đài phát thanh không biết ở đâu truyền đến bản Khải hoàn khúc hào hùng sôi nổi, đây là một bản nhạc mà Kim Ny gọi là cổ điển đến mức nghe đến chai cả tai. Trên quảng trường, một nhóm nhân viên đang chất từng xe gỗ vào góc, cạnh tường thành có rất nhiều thùng rượu gỗ sồi cao bằng một người được xếp ngay ngắn thành một ngọn núi nhỏ, các đầu bếp đang bận rộn chuẩn bị cho buổi dạ tiệc lửa trại quy mô lớn vào buổi tối.

“Lửa không tắt, múa không dừng, rượu không cạn... Oa... nếu không phải nhất định phải về thì mình rất muốn cảm nhận lễ hội Ngày Chiến thắng ở thành phố lớn quá, chắc chắn rất vui.” Kim Ny đầy vẻ hâm mộ nhìn quảng trường đang dần xa, Địch Na nghĩ đến cảnh tượng đó, cũng cảm thấy bỏ lỡ là một việc rất đáng tiếc. Cô dựa lưng vào ghế xe ngựa, hai tay khoanh trước ngực hỏi: “Bây giờ có thể nói cho mình biết định đi đâu chưa?”

Kim Ny đột nhiên trở nên im lặng lạ thường, cười ấm áp nói với Địch Na: “Nơi mình lớn lên đấy!”

Xe ngựa dê núi thoải mái hơn tưởng tượng, mặc dù con dê núi màu trắng xám đó trông có vẻ điên điên khùng khùng còn phun đầy bọt cỏ vào mặt người lái xe, nhưng ngồi trong xe không hề xóc nảy chút nào. Địch Na mang máng nhớ màn hình lớn ở căng tin quảng cáo nói các loại xe hiện đại đều ứng dụng cái gọi là kỹ thuật ma thạch huyền phù gì đó, tăng tốc độ tăng sự thoải mái gì đó...

Khi họ đến đích thì trên xe chỉ còn lại hai người họ, người lái xe giữ thái độ công thức để lại một câu “Đến trạm Trang viên Hoa hồng, chúc quý khách vui vẻ” rồi quát mắng con dê núi vốn đã chạy như điên khi không còn khách, nó xiêu xiêu vẹo vẹo chạy xa.

“Trang viên Hoa hồng?” Địch Na nhìn ra xa là một biển hoa lớn, những đóa hoa vàng trắng vẫn nở rộ giữa tiết trời đông giá rét, không khỏi trầm trồ khen ngợi: “Hoa hồng mùa đông? Đẹp quá!” Kim Ny cười đến mức mắt không thấy đâu, cái cằm hếch lên đầy tự hào nói: “Chúng tên là Lời Hẹn Chiến Thắng, giống hoa hồng được nuôi dưỡng qua nhiều thế hệ chuyên dành cho Ngày Chiến thắng. Ở đây rất đẹp rất vui, đi thôi, họ đến đón chúng ta rồi.”

Cổng trang viên mở ra, một đám trẻ con hét lên lao về phía Kim Ny, Kim Ny cũng hét lên lao về phía chúng:

“A... các tiểu Lannis của mình ơi, mình nhớ các con chết mất! Các con có khỏe không?”

“Chào chị Kim Ny” Đám trẻ con lễ phép đồng thanh chào, rồi cái đầu nhỏ đồng loạt nhìn về phía Địch Na, ánh mắt tò mò quá mức khiến người điềm tĩnh như Địch Na cũng không khỏi lùi lại một bước...

“Đây là chị Địch Na đấy, mau chào đi!” Kim Ny cười đùa ôm một cô bé vào lòng hôn lấy hôn để.

“Chào chị Địch Na!”

Giọng trẻ con như đã tập dượt trước và hành động cúi chào đồng loạt khiến Địch Na có chút luống cuống, cô rất ít khi tiếp xúc với trẻ con, huống chi là bây giờ phải đối mặt với một đám nhóc tì không chút đề phòng gì với cô...

“Được rồi, đừng nghịch nữa chúng ta vào trong, ngài Hyde đâu rồi?” Kim Ny chặn một cậu bé đang định lân la lại gần Địch Na, kéo mặt cậu bé vò thành hình dạng kỳ quặc: “Ray! Lúc mình không có nhà có ngoan không hả?”

Cậu bé tên Ray cố gắng thoát khỏi ma trảo của cô, chỉ vào tòa lâu đài phía xa nói: “Chú Hyde đang chuẩn bị bữa sáng, hừ, chị gái ngốc là người đến cuối cùng!”

Kim Ny “nổi trận lôi đình”, ôm lấy cậu bé bắt đầu cù lét điên cuồng, khiến những đứa trẻ khác tản ra tứ phía, chỉ còn lại tiếng cười không ra hơi của Ray...

Địch Na cạn lời lắc đầu, giúp cô xách túi du lịch nặng nề, đi theo sau bọn trẻ vào trang viên.

Đây là một nông trại khổng lồ chiếm diện tích có lẽ ngang ngửa hoàng cung. Sau khi bước vào khu vườn bị ngăn cách hoàn toàn bởi hàng rào, trước mắt là biển hoa như vô tận, không khí tràn ngập hương thơm say đắm. Một con đường lớn đi thẳng từ cổng đến tòa lâu đài phía xa, giống như cây cầu nhỏ dẫn đến hòn đảo cô độc giữa biển khơi, tràn đầy màu sắc cổ tích. Kim Ny ở đây dường như cũng biến thành một đứa trẻ, vừa đi vừa đùa nghịch với chúng, cho đến khi một người đàn ông cao lớn đi tới.

Anh ta mặc một bộ vest trắng thẳng tắp, tóc ngắn và râu quai nón được cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ, đường nét lông mày mắt rất sâu, trông là kiểu đàn ông Xám Lâu điển hình: ôn hòa mà kiên định, hành động luôn nhiều hơn lời nói suông.

“Kim Ny, gặp lại cháu thật tốt, cuộc sống học viện phù thủy có vui vẻ không?” Anh ta nhiệt tình ôm Kim Ny, giọng trầm thấp mạnh mẽ, Kim Ny ôm anh ta như ôm một con búp bê siêu lớn, vất vả thò đầu ra cười: “Cháu nhớ mọi người lắm, chú Hyde. Cuộc sống học viện ngoài mệt hơn một chút thì thực ra khá vui. À đúng rồi, đây là bạn học của cháu Địch Na, Địch Na, đây là chủ nhân của lâu đài, Bá tước đế quốc, ngài Hyde Lannis.”

Bá tước?!! Địch Na khẽ cúi người hành lễ, trong lòng lại thắc mắc một cô gái có tính cách như cô bé hoang dã như Kim Ny sao lại quen biết đại nhân vật như Bá tước...

“Hân hạnh, cô Địch Na, chào mừng đến với Trang viên Hoa hồng, chúc cô hôm nay ở đây vui vẻ. Mau mời vào, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi.”

“Ngài quá khách sáo rồi, thưa ngài Bá tước.” Địch Na lại hành lễ cảm ơn: “Ở đây rất đẹp, cảm ơn sự mời gọi của ngài.”

Hyde bật cười, anh đưa tay làm tư thế mời: “Gọi tôi là Hyde đi, danh hiệu Bá tước chỉ là dư ấm vinh quang của tiền nhân thôi. Xin đừng để ý, tôi chỉ là một người chủ nông trại có chút tiền mà thôi.”

Nhóm người vừa trò chuyện vừa đi, Địch Na phát hiện Hyde hoàn toàn không có tự giác của một Bá tước, anh ta sẽ ôm cô bé đi mệt, sẽ mặc cho Kim Ny nghịch ngợm cắm đầy hoa vào túi áo mình, sẽ sợ lạnh nhạt với Địch Na, không ngừng giới thiệu cho cô các loại hoa và cơ sở vật chất của trang viên. Đợi đến khi đi đến tòa lâu đài kiểu tháp nhọn truyền thống Xám Lâu cao lớn hùng vĩ đó, Địch Na cơ bản đã hiểu rõ tình hình đại khái của trang viên này...

Bữa sáng bắt đầu ở một nhà ăn khổng lồ cạnh lâu đài, những dãy bàn ghế gỗ nguyên khối dài xếp hàng ngồi đầy người: có trẻ con lớn nhỏ, có những người đàn ông phụ nữ trông như công nhân mặc đồng phục thống nhất, còn có những người khách đến từ bên ngoài như Địch Na và Kim Ny nữa.

“Trang viên Hoa hồng là trại trẻ mồ côi lớn nhất cả nước đấy...” Kim Ny thì thầm bên tai Địch Na: “Tổ tiên của Lannis là Carter Lannis, là cận vệ thân tín ban đầu của Roland Đại đế, cuối cùng cũng vì bảo vệ Roland Đại đế mà hy sinh khi bị sét của ác quỷ đánh trúng. Phu nhân Mei - vợ của ngài Carter đau đớn tột cùng, sau khi từ chối sự giữ lại của Roland Đại đế đã quay lại Trang viên Hoa hồng nhận nuôi rất nhiều trẻ mồ côi chiến tranh. Những đứa trẻ mồ côi đó sau khi lớn lên phần lớn đều rất biết ơn nên tự coi mình là con của Lannis, cho nên trẻ mồ côi ở Xám Lâu cũng thường bị người ta gọi là Lannis...”

Cô uống ngụm nước rồi tiếp tục nói: “Sau này con trai ruột của ngài Carter là Tử tước Halan cũng cảm thấy hành vi của mẹ mình vô cùng cao thượng, vì thế đã mở rộng diện tích Trang viên Hoa hồng, và bắt đầu thuê nhân lực kinh doanh nông trại này làm kinh phí nhận nuôi trẻ em. Lúc đó ảnh hưởng rất lớn đấy, rất nhiều người đều vô điều kiện quyên góp ủng hộ ngài Halan. Roland Đại đế những năm cuối đời cảm ơn sự hy sinh của ngài Carter và hành động vô tư của ngài Halan, đặc biệt ban cho ngài Halan tước vị Bá tước thế tập. Và truyền thụ phương pháp chế tạo nước hoa cho ngài Halan, còn có sự cấp vốn của quốc gia nữa. Tóm lại là rất nhiều sự ủng hộ... Người thừa kế gia tộc Lannis đều phải cam kết mãi mãi không từ bỏ hành động thiện nguyện này mới có thể tiếp nhận đấy! Hơn nữa...” Kim Ny nhìn quanh đầy vẻ lén lút, rồi dùng giọng nhỏ hơn cả lúc nãy nói: “Ngài Hyde từng nói, tài sản của Lannis dù có hoang phí ba đời cũng có thể đảm bảo hoàn toàn sự vận hành bình thường của Trang viên Hoa hồng. Chỉ cần không ngu ngốc đến mức phản quốc, Lannis có thể tồn tại mãi mãi... Hiện tại ở đây công nhân cộng trẻ em tổng cộng có không dưới một nghìn người đấy!”

Tiếng đinh đinh của những chiếc ly thủy tinh va chạm vang lên giòn giã trên không trung nhà ăn ồn ào, khiến mọi người đều dồn ánh mắt về phía Hyde đang đứng trên bàn, anh cầm một chiếc micro, mỉm cười nói: “Được rồi, mọi người nghe tôi nói, hôm nay là Ngày Chiến thắng rồi.”

“Ồ!!!... Yeah!!!... Ha ha ha...”

Trong đám đông truyền đến tiếng reo hò, không khí đột nhiên trở nên vui vẻ, họ mong đợi nhìn Hyde trên bàn.

“Được rồi, đừng nghịch, tiếp theo tôi sắp xếp công việc hôm nay một chút. Tất cả mọi người từ sáng đến trước mười giờ phải hái Lời Hẹn Chiến Thắng xuống, đóng gói phân thùng. Các Lannis, các con phải đi theo đợt xe tải, mỗi nhóm mười người, do các con trên mười lăm tuổi dẫn đội đem hoa đến các quảng trường lửa trại trong thành phố. Tất cả đều phải đeo gia huy Lannis nghe chưa? Những nhóc tì dưới mười tuổi thì do các dì dắt theo, không được làm loạn hiểu không? Còn nữa, còn nữa, các Lannis về nhà ăn lễ, các con giúp ở nhà bếp chuẩn bị cho buổi dạ tiệc lửa trại tối nay có được không?”

Mọi người ồn ào đồng ý, Địch Na nhíu mày. Là một người từng lãnh đạo một nhóm nhỏ, cô hiểu rõ việc muốn tất cả mọi người làm việc theo ý mình khó đến mức nào, mà ở đây hơn một nghìn người lớn nhỏ muốn huy động lên thì chỉ vài câu đơn giản là được sao?

“Địch Na, chúng ta ăn cơm xong đi nhà bếp nhé. Không cần làm nhiều việc đâu, các dì ở nhà bếp lợi hại lắm, chúng ta qua giúp một tay là được.”

Hơn nửa ngày tiếp theo, Địch Na được chứng kiến thế nào gọi là hỗn loạn mà có trật tự...

Là những thanh niên trẻ như Kim Ny đã rời khỏi trang viên, chỉ quay về ăn lễ, các dì béo ở nhà bếp nhiệt tình ngăn cản bất kỳ hành động nào họ muốn giúp đỡ, tay chân nhanh nhẹn băm thịt thái rau, thỉnh thoảng lại quát những nhóc tì chạy loạn tới lui giúp lấy thứ này thứ kia. Toàn bộ lâu đài sôi sục những tiếng cười nói lúc làm việc, tiếng hét khóc của trẻ nhỏ, và những tiếng va chạm cọ xát các loại...

Địch Na không tự chủ được mà nhìn đến ngẩn người, cô đột nhiên nhớ lại mình cũng từng có một khoảng thời gian như vậy, mỗi ngày bận rộn, ồn ào, tức giận nhưng lại trôi qua vô cùng sung túc vui vẻ...

Chỉ là chuyện của kiếp trước rồi...

Gấp rút trước năm mới viết xong bài Ngày Chiến thắng này, ừm... trong đầu luôn có rất nhiều suy nghĩ nhưng lại không thể miêu tả ra được, xem ra viết sách đúng là một công việc có độ khó rất cao... Kính trọng gửi đến Nhị Mục, nhân tiện chúc Tết sớm.

Tâm sự của Hakala

Mưa phùn như sương thấm đẫm khuôn viên trường, không khí trong lành ẩm ướt tràn vào từ cửa sổ mở rộng. Địch Na ôm đầu gối, lặng lẽ ngồi trên bệ cửa sổ rộng lớn của ký túc xá, nhìn con phố trống không vì ngày mưa.

Từ lúc mở mắt nhìn thấy thế giới mới này đã gần năm tháng rồi, những gì nhìn thấy đều vượt xa tưởng tượng của cô. Cô không biết là cơ duyên gì khiến cô có cơ hội nhìn thấy tương lai này, sau khi tỉnh lại đầy hoang mang bàng hoàng lúc đầu, cô phát hiện: khi cô tồn tại ở thế giới mới này với tư cách là Địch Na, trách nhiệm của Hakala, chấp niệm của Hakala, nỗi hận của Hakala, đã hoàn toàn vô nghĩa...

Mà “Hakala” là tất cả của cô...

Cô không biết làm sao để ngủ mà không có con dao găm dưới gối, cô không biết làm sao để không ôm ác ý lớn nhất mà suy đoán người khác, cô không biết làm sao để kìm nén phản xạ có điều kiện quá khích của chính mình.

Cô cảm thấy sự mất mát từ tận đáy lòng...

Đặc biệt là khi tất cả mọi chuyện đã từng xảy ra sau khi “Hakala” chết, được người khác giải thích một lần trong sách giáo khoa với thái độ ngữ khí như đang hành hương...

Hakala là sai!

Hakala nên mang theo tất cả thành viên Cộng hội đến Thị trấn Biên Thùy, đến với Roland bệ hạ!

Nhưng không có ai đứng ở vị trí của Hakala mà xem xét thử: Roland là quý tộc, là vương thất, là người phàm. Về thân phận mà nói thì chẳng khác gì những kẻ coi phù thủy là ác quỷ, là nô lệ, là món đồ chơi. Hakala không thể vì lời nói một phía của một người mà phơi bày Cộng hội trước mắt thế nhân, càng không thể để mặc cho Cộng hội chia rẽ...

Địch Na tự giễu cười, Riddle lặng lẽ quấn lấy cô, chiếc lưỡi rắn mảnh khảnh khẽ chạm vào lòng bàn tay cô như an ủi. Địch Na nhìn đồng tử dọc màu vàng linh động của đại xà, thầm tự nói: “Riddle, thế giới này chỉ có điểm "thành vương bại khấu" là không có gì thay đổi nhỉ...”

Trước Ngày Chiến thắng, cô cứ tưởng mình là một người vô cùng may mắn, có thể sống lại một kiếp nữa thì còn gì không mãn nguyện? Nhưng tại dạ tiệc lửa trại Ngày Chiến thắng, nhìn những người ca hát nhảy múa, Địch Na phát hiện mình cô đơn đến mức dường như cách cả thế giới bởi một rãnh sâu không nhìn thấy.

“Hakala” đã là một cái tên không đáng chú ý trong sách lịch sử, loại mà đi thi cũng không gạch chân trọng điểm. Còn Địch Na... “Hakala” luôn hiểu đạo lý đạt được thứ gì đó chắc chắn sẽ phải trả giá, chỉ là sớm muộn khác nhau mà thôi. Mỗi ngày cô trải qua tuy nhẹ nhàng vui vẻ, nhưng một sợi dây trong lòng lại căng lên ngày càng chặt.

Cô đã sớm không còn gì cả, còn có thể lấy gì làm cái giá đây?

Cô đã sớm không còn gì cả, tại sao vẫn không buông tha cho cô?

Cô đã sớm không còn gì cả...

“Kim Ny, nếu cậu còn dám ăn vụng bữa tối của mình, mình để Riddle treo cậu ở ban công thổi gió cả đêm!”

Địch Na cạn lời nhìn Kim Ny đang lén lút gắp cánh gà vào bát mình: “Cậu đã ăn hai suất rồi, còn chưa đủ à?”

Kim Ny hậm hực thu đũa về, khuôn mặt nhỏ nhắn chực khóc: “Địch Na Địch Na, mình chưa ăn no... xin cậu, cánh gà cho mình mượn ăn, mình đảm bảo mai trả cậu!”

Haiz... nhà hàng xóm ở một con nhóc nghịch ngợm đúng là đau đầu thật đấy...

Khóe miệng Địch Na khẽ nhếch, quay người nghiêng dựa vào thân hình lạnh lẽo trơn bóng của Riddle, hai tay khoanh trước ngực, thản nhiên nói: “Được thôi, bài tập Toán làm xong giúp mình thì tất cả thịt đều cho cậu...”

“Đáng ghét! Mình ăn xong sẽ làm!” Kim Ny mở to mắt, hung dữ thỏa hiệp.

“Nếu nuốt lời thì mình để Riddle đêm hôm đi bầu bạn với cậu... Cậu đồng ý nhanh quá, mình thấy chắc chắn cậu không trung thực như vậy đâu.”

“Đá... đá... đáng ghét!”

Hì hì... Chuyện phiền phức ngày mai hãy nghĩ... Đã không còn gì cả, mình còn sợ cái gì nữa chứ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:670
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.