Không thể xóa được là từ mà cuốn Khi Ánh Đèn Vụt Tắt đã dùng, những hình ảnh không thể xóa nhòa là điều mọi người vẫn luôn nói đến. Cái mặt nạ bằng đồng của vị hoàng đế, ngửa lên bập bềnh trên mặt nước đặc sánh trước khi từ từ chìm nghỉm xuống lớp sình đen trong Vương Quốc Cuồng Nộ. Cái nhìn buồn bã, khinh khỉnh của Patricia Ocampo về phía chiếc xe ngựa đang chuẩn bị rời đi trong Những Ngày Cuối Cùng Của El Paso. Hình ảnh Paolo Arnold hét lên với bầu trời và khắc tạc con Nhân Sư. Đôi chân của Bette Madsen, đôi chân không thể xóa nhòa cùng những cú xoạc của cô ấy trong Quả Là Vui! với mấy đôi tất phi thường, những đứa trẻ chơi đùa trong khi kẻ ám sát máu chảy ròng ròng phía bên kia hàng rào là hình ảnh không thể xóa nhòa trong Thân Xác Ấy Là Cái Máy (Le corps est une machine), mấy cái đĩa bay trong Kìa Đĩa Bay! cũng không thể xóa nhòa. Tóm lại, nghĩa của nó, em đã tra cả trên mạng cho chắc, là nó sẽ ở mãi trong đầu anh. Trước đây em mới chỉ biết cái từ này dùng để nói về mực.
Một trong những điều không thể xóa được nơi em là em trên bục dàn nhạc vách cong trống trải của Khu Vườn Bluebeard. Em nhìn thấy được cảnh đó: em mặc quần jean cùng cái áo màu lục mà anh nói với em là anh thích lắm nhưng có lẽ không nhận ra được nữa rồi, đôi dép lê bọc lụa kiểu Tàu màu đen tuột ra khỏi chân, cái áo len buộc thắt qua eo em vì đi bộ từ bến xe buýt ra đấy rất nóng. Em ngồi ở nơi vẫn có diễu hành ngày Quốc Khánh mùng Bốn tháng Bảy, nơi những ca sĩ hát nhạc dân ca điệu nghệ từ xưa đến hát miễn phí về những bất công lớn lao, một nơi chỉ là nền xi-măng xám xịt lạnh lẽo vào những lúc bình thường, không sự kiện, với lá vàng rụng và thi thoảng có con sóc vội vã cuồng chân. Và em, ngồi đó, chân duỗi dài hình chữ V, nhấm nháp món hạt dẻ cười tẩm gia vị mà chị anh đã làm và cho vào chiếc hộp thiếc duyên dáng này dành cho anh. Hình ảnh ấy sẽ không bao giờ phai nhạt. Nó không phải là những gì em đã nhìn-không phải là điều có thể nhìn thấy được-vì chúng ta đã ở bên nhau khi đó, nhưng khi em nhìn lại bây giờ, anh không có trong bức tranh. Trong hình ảnh không thể xóa được ấy, chỉ có em một mình, nhấm nháp hạt dẻ cười và những vách hình bán nguyệt xếp bên nhau thật hoàn hảo, nhỏ dần, nhỏ dần như các dấu ngoặc đơn trong các dấu ngoặc đơn. Thực ra, khi đó anh đang kiểm tra điện đóm.
“Có cả,” anh hồ hởi nói vọng ra từ phía sau một ụ vải dầu, “một dãy ổ cắm ở đây.”
“Có điện chạy vào không?”
“Anh chọc tay vào thử nhé? Anh chắc là có điện hết thôi. Ai tắt đi làm gì? Đủ cho cả đèn và nhạc đấy. Cái loa nổ cũ của Joan có lẽ là được, xấu nhưng được cái kêu to.”
“Thế còn đèn thì sao?”
“Anh có đèn Giáng Sinh, nhưng lấy được nó ra thì khổ phát ớn luôn. Em có kiếm được ở chỗ nào khác ngoài cái gác xép lộn xộn nhà anh không?”
Em ngồi im.
“À, đúng rồi.”
“Đúng rồi.”
“Em không có Giáng Sinh.”
“Em không có Giáng Sinh,” em nói.
“Thế còn đèn Hanukkah thì sao?” anh hỏi, nhảy phóc về phía em. “Có mà. Ý anh là, cho Lễ hội ánh sáng ấy, đúng không?”
“Sao anh biết?”
“Anh có đọc về Do Thái. Anh muốn biết.”
“Thôi đi.”
“Annette nói cho anh nghe,” anh thú nhận, cau mày bóc hạt dẻ cười. “Nhưng mà cô ấy đọc được ở đâu đó thật.”
“Em không có đèn đó đâu. Em sẽ giúp anh lấy đèn ở gác xép ra. Mà trông cũng không quá Giáng Sinh đấy chứ?”
“Có mấy cái màu trắng đấy.”
“Tuyệt cú mèo,” em nói, và duỗi chân dài thêm một chút nữa. Anh đứng nhìn em, nhóp nhép và đầy hài lòng.
“Thật không?”
“Vâng,” em đáp.
“Nhưng em đã cười.”
“Em đâu có cười.”
“Nhưng em đã không nghĩ thế,” anh nói, và làm mấy bước chạy trên sân khấu, rất điệu nghệ và cực đáng yêu. Thật hoàn hảo, Khu Vườn Bluebeard, một vẻ đẹp mong manh, lạ lùng như trong Những Nụ Hôn Nơi Cửa Cánh Gà hay Và Giờ Là Tiếng Kèn Trumpet. Có ghế úp xuống dành cho khán giả ngồi. Có không gian cho khiêu vũ, có bục để bày thức ăn. Và phía ngoài quá chỗ sân khấu và hàng ghế là những bức tượng đẹp đẽ đứng đó nghiêm trang và yên lặng ngắm nhìn. Binh lính và chính trị gia, những nhà soạn nhạc và người Ireland, tất cả bao quanh sân khấu, hoặc giận dữ trên lưng ngựa hoặc kiêu hãnh cùng đoàn quân. Một con rùa với cả thế giới trên mai. Một vài thứ hiện đại khác, một hình tam giác to màu đen, ba khối hình chồng lên nhau, chắc chắn tạo nên một cái bóng ma mị khi đêm xuống. Một vị chỉ huy người Anh-điêng, những cô y tá thời Nội Chiến, một ông nào đó đã phát hiện ra cái gì đó, cây thường xuân ken quá dày phủ kín phiến đá chú thích, tay ông ta cầm ống thí nghiệm đầy ú phân chim, kẹp bên hông là một tấm bảng. Hai người phụ nữ khoác áo choàng tượng trưng cho Xã Hội và Tự Nhiên, món quà của một thành phố kết nghĩa nào đó tận Na Uy. Kể cả khi chúng ta chẳng mời được ai thì vẫn có đó, cả một đám đông tuyệt đẹp, vị thuyền trưởng, nữ nghệ sĩ vũ ba-lê, con rồng kí niệm cho năm Thìn 1916. Em đã đến đây hồi còn nhỏ trong mấy lần đi picnic, nhưng bố em hồi đó đã luôn nói, giờ em vẫn nghe thấy tiếng bố văng vẳng, không hề mai một, rằng nơi này quá ồn ào. Nhưng nếu bỏ qua tiếng ầm ĩ thì đây quả đúng là một nơi hoàn hảo, rất hoàn hảo dành cho Lottie Carson và bữa tiệc sinh nhật lần thứ tám mươi chín.
“Không biết buổi tối ở đây có cảnh sát không nhỉ?” em băn khoăn.
“Không có đâu.”
“Sao anh biết?”
“Amy với anh vẫn hay ra đây mà. Cô ấy sống ở mạn trên Lapp ấy, chỉ cách đây một khu phố thôi. Từ thềm nhà cô ấy có thể thấy đám sư tử.”
“Amy?”
“Amy Simon. Năm lớp mười. Cô ấy chuyển nhà rồi, bố cô ấy được thuyên chuyển. Ông bác đấy chả ra cái gì cả, khắt khe và hoang tưởng gì đâu. Thế nên bọn anh thường lẻn ra đây.”
“Hóa ra em không phải là cô ả đầu tiên anh cởi được quần áo ở trong công viên à?” em nói, mỉm cười và nghĩ về chuyện đó. Em bắt đầu thả dần vỏ hạt dẻ cười, từng cái một, vào trong cái hộp này.
Anh ngước lên nhìn đường lượn của vách cong một thoáng, thật hoàn hảo nếu mà trời mưa, anh nói với em như thế. Anh đã lo liệu mọi chuyện, anh đã luôn nghĩ về bữa tiệc, một mình anh. “Thực sự em là người đầu tiên đấy,” anh nói. “Em là người duy nhất. Nhưng em không phải là người duy nhất anh cố cởi được quần áo ở trong công viên.”
Em bật cười, thả thêm một ít vỏ vào hộp. “Em đoán là mình chẳng thể trách anh vì đã cố gắng.”
“Không có cô nàng nào,” anh nói. “Không có ai lại không lên cơn nếu anh đề cập tới một cô gái khác.”
“Em khác, em biết rồi,” em nói, bắt đầu thấy chán chán vì câu đó.
“Anh không có ý thế,” anh nói. “Anh chỉ có ý là, anh yêu em.”
Mỗi lần nói câu đó, anh đều nói thật lòng. Nó không giống như những phần tiếp theo mà Hollywood chỉ đơn giản giữ nguyên dàn diễn viên ấy và hi vọng sẽ thành công như phần đầu. Nó giống như bản làm lại hơn, với tay đạo diễn mới và đoàn làm phim mới cố gắng thử nghiệm một cái gì đó khác và bắt đầu từ con số không.
“Em cũng yêu anh.”
“Anh không thể tin nổi đây là điều em muốn.”
“Cái gì cơ,” em hỏi, “anh á?”
“Không, ý anh là tổ chức tiệc ấy. Tìm một công viên, mỗi việc chỉ nó cho em xem, và em phản ứng cứ như anh đã làm được một việc gì rất là to tát.”
“Anh đã làm được mà. Chính nơi này đấy thôi.”
“Ý anh là, với lũ bạn anh-bọn anh toàn mua những thứ xuẩn xuẩn cho bạn gái thôi.”
“Em, em đã thấy rồi.”
“Gấu bông này, kẹo kiếc này, rồi cả tạp chí nữa. Đừng nói là ngốc xít, vì bọn anh đứa nào cũng nghĩ thế, tất tật, nhưng đúng là những gì bọn anh làm đấy. Thế bọn em thì làm gì? Viết thơ hay gì gì đó, đúng không? Anh không làm thơ tặng em được đâu nhé.” Thực ra, Joe thường làm thơ cho em. Có lần còn là một bài xô-nê nữa kìa. Tất cả những bài thơ đó em đều cho vào trong phong bì để trả lại anh ta. “Em biết. Đây là… Em thích nơi này, Ed à. Đây đúng là một nơi hoàn hảo.”
“Và anh cũng không thể mua hoa tặng em được, vì bọn mình còn chẳng cãi nhau.”
“Và em đã nói anh đừng bao giờ mua hoa tặng em rồi mà,” và em có thể nhìn thấy điều đó, anh đảo mắt và mỉm cười trên sân khấu. Em cười đáp lại, một con ngốc chẳng muốn hoa, cái cửa hàng chết giẫm nơi mọi thứ đều sụp đổ, vì sao đáy hộp này lại rải đầy những cánh hồng héo quắt như một bàn thờ trên đường cao tốc vừa xảy ra tai nạn.
“Bọn mình phải đi chưa?”
Hai đứa mình đã bùng học, nhưng em có bài kiểm tra. “Vẫn còn ít thời gian.”
“Trời ơi,” anh nói, “tôi và bạn gái tôi có thể làm gì trong công viên…”
“Không được,” em nói. “A, lạnh quá.”
Anh cúi xuống và trao em một cái hôn thật dài. “Còn B là?”
“Thực ra thì đấy là lí do duy nhất em có thể nghĩ ra.”
Bàn tay anh bắt đầu chuyển động. “Không lạnh đến thế đâu,” anh nói. “Bọn mình đâu phải cởi hết.”
“Ed…”
“Ý anh là, bọn mình sẽ không phải làm nhiều.”
Em lách người ra khỏi vòng tay của anh, cho nốt chỗ vỏ còn lại vào hộp. “Bàn kiểm tra của em,” em nói.
“OK, OK.”
“Nhưng cảm ơn anh vì đã đưa em đến đây. Anh nói đúng.”
“Anh đã nói với em là chỗ này hoàn hảo mà.”
“Vậy cho bữa tiệc thì bọn mình đã có đồ ăn…”
“Đồ uống nữa. Trevor nói nó sẽ lo. Nhưng không thể chỉ có mỗi sâm-banh đâu, như thế thì quá là từ-mà-anh-không-được-phép-hé-răng.”
“OK. Mà Trevor sẽ không làm loạn lên ở bữa tiệc đấy chứ?”
“Ồ,” anh nói, “anh đảm bảo là thằng ấy sẽ giở trò. Nhưng, em biết rồi đấy, không quá quắt đâu.”
“OK, thế là có đồ ăn này, đồ uống này, nhạc, đèn nữa. Có tất cả chỉ trừ giấy mời và danh sách khách mời.”
“Có tất cả chỉ trừ,” anh nói, khẽ nhếch môi. Em ném một cái vỏ vào anh rồi đứng dậy đi nhặt nó. Em cũng không biết vì sao nữa. Chẳng có lí do gì để giữ mấy cái vỏ lại, chẳng có gì đáng lưu lại, thậm chí ngay bây giờ chúng trông cũng thật bình thường. Nhưng mọi thứ khác đều đã biến mất. Lời nói ý anh là, anh yêu em đã biến mất, cả điệu nhảy của anh trên sân khấu, và mọi điều tuyệt hảo dành cho bữa tiệc. Kể cả bữa tiệc cũng sẽ biến mất nếu chúng ta có tổ chức được đi chăng nữa, những bản nhạc về lại với Joan, những bóng đèn về lại căn gác xép nhà anh, những món ăn được tiêu hóa và những món uống bị ói sạch, Lottie Carson được lái xe đưa về nhà thật lịch thiệp, được dìu qua khu vườn điêu khắc của bà ấy tới tận cửa nhà trong đêm thật muộn, trông có phần mệt mỏi sau buổi kỉ niệm đáng yêu, cảm ơn và gọi chúng ta là các cháu yêu quý. Tất cả biến mất, không thể xóa được nhưng lại vô hình, không hẳn là tất cả mà phải là tất cả chỉ trừ. Thầy Nelson nói học bạ của em sẽ lưu lại kỉ lục muộn mười lăm phút kiểm tra, nhưng rồi vụ đó cũng trôi biến đi, cùng con điểm B-của em và câu hỏi viết luận mà em hoàn toàn chém gió, và cũng đã trôi biến đi lí do vì sao em đến muộn, cách em chạy tới anh, hôn lên cổ anh và áp bàn tay em vào anh, thì thầm với anh rằng có vẻ như cái điều tất cả chỉ trừ ấy khá tuyệt. Hai đứa mình không làm nhiều, như anh đã hứa. Chỉ làm một chút thôi, và giờ cái một chút ấy cũng biến mất, hai mươi mấy phút hối hả tới cái nơi nào các diễn viên sẽ đi đến khi bộ phim kết thúc và chúng ta chớp chớp mắt nhìn về phía ánh đèn của bảng hiệu. “Lối ra”, tới cái nơi nào những mối tình xưa cũ sẽ đến khi họ phải đi cùng ông bố chả ra gì của mình hoặc chỉ đơn giản là cố tình đánh mắt sang chỗ khác khi thấy em đi ngang qua sảnh ở trường. Và cái cảm giác ấy, sự hoàn hảo thực sự của buổi chiều hôm ấy, việc anh đã luôn nghĩ về em, việc anh đã nhớ ra khu vườn này và đợi bên ngoài lớp hình học để cùng em bùng học đi chiêm ngưỡng điều mà anh biết em sẽ rất thích-cái cảm giác ấy cũng đã biến mất vĩnh viễn.
Nhưng những thứ này vẫn ở đây, Ed ạ. Nhìn chúng mà xem, khá nặng và chùng cả con tim em khi mở cái hộp thiếc này và lạo xạo nó trong bàn tay đang đau nhức vì viết cho anh. Chúng đã bị biến thành những thứ không thể xóa được, Ed ạ, bởi mọi thứ khác đều đã biến mất, vậy nên giờ anh mới lấy được chúng. Có lẽ nếu anh là người giữ chúng thì em sẽ là kẻ cảm thấy khá hơn.