Sao Mình Chia Tay

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15
Trứng Viên

❊ ❊ ❊

Trứng viên, anh đã làm gì với chỗ còn lại rồi? Tiệm Bếp Cổ Điển có bảy hộp và hai đứa mình đã mua hết cả, rúc ra rúc rích, anh thậm chí vẫn còn mướt mải mồ hôi sau buổi tập nhưng vẫn đủ hấp dẫn để bỏ bùa ông chú bán hàng có bộ ria hình chữ nhật giảm giá được cả một đống tiền cho hai đứa mà chắc ông ấy nghĩ là đang bị phê thuốc. Em cũng thấy như bị phê thuốc thật với bảy hợp trứng viên trong túi. Em lôi chúng ra, thì thào với Joan cứ im lìm như thóc và chuẩn bị ra ngoài-lí ra khi đó em nên nhận ra mới phải-và hì hụi làm một kim tự tháp bằng trứng viên trên nóc lò nướng trong lúc anh đi tắm. Chắc chắn anh đã nhìn thấy chị ấy trở ra lối đi qua cửa chớp, vì anh chỉ quấn mỗi khăn tắm khi đi xuống. Sau đó hai đứa mình đã thống nhất, hông em bị tím vì va vào mấy tay nắm của một trong mấy cái tủ bếp, rằng chắc chắn ngày mai chúng ta sẽ thử làm, nhưng rồi em phải về nhà, quần áo xộc xệch và lôi thôi đến mức em chắc chắn là mẹ em nhìn ra được ngay chúng đã được cởi ra. Lần tất cả chỉ trừ cuối cùng của chúng ta. Trong phòng, em vứt đống bài tập lên giường-chắc tháng này anh có thể đoán được môn sinh học cần thiết đến mức nào-và thấy một hộp trứng viên em đã để sót. Em đặt nó ngay trên tủ quần áo và rồi quên bẵng đi mất cho đến khi chúng ta chia tay và con gà trên cái hộp như móc máy em bằng lời phàn nàn hí họa. Nó nhìn chằm chằm vào cái mông của mình, phản ứng với quả trứng hình lập phương, bao bì đóng gói trông kì quặc và i xì đến mức Will Ringer có khi cũng đã nhìn thấy thứ giống hệt như thế, thứ mà ông gọi là “vũ khí láu cá bé bỏng” ở trang 58 cuốn Công Thức Thứ Thiệt Từ Tinseltown. Cái câu con gà thốt ra cũng ít nhiều là phiên bản ngắn gọn của toàn bộ lá thư gửi tới anh đấy: ?#!** Ái!

Hồi bảy tuổi, Lauren nhìn thấy mấy biểu tượng trong một cái bong bóng hội thoại và hai vị phụ huynh siêu mộ đạo của con bé đã sợ Chúa đến độ không dám giải thích cho nó biết rằng mấy biểu tượng đó có nghĩa chửi thề. Thế mới có chuyện năm lớp chín, con bé trở nên trứ danh với những câu nói tục chửi bậy toàn dấu má toán học kiểu như “thăng-hỏi-chấm mày!” và “Đời hoa-thị-chấm-than ra cái gì”. Con gà làm em nhớ tới Lauren và cố cãi. Em bấm máy gọi cho con bé, lần đầu tiên sau một thời gian dài dằng dặc, điều đương nhiên bị nó chỉ ra chẳng kiềng nể.

“Biết rồi, biết rồi,” em nói. “Độ này tớ bận quá.”

“Vâng. Em thấy nàng bận rộn ở Vũ Hội quá đi chứ.”

“Thôi đi.”

“Chẳng thế còn gì. Nàng xuất hiện với siêu sao bóng rổ của nàng rồi lại đi nhảy nhót với bạn giai cũ. Từ cái hồi bọn mình xem Kim Đồng Hồ chưa bao giờ em nghĩ nàng lại nhập tâm mấy cái thứ truyền hình sến sủa ấy đến thế đâu.”

“Chỉ là một điệu nhảy thôi mà.”

“Chỉ là một điệu nhảy khiến Gretchen phải bỏ về sớm. Ấy là chưa kể cái trò lố với Al đâu nhé. Min, tớ thực sự mong là hai bạn sẽ, cậu biết không, ôm hôn thắm thiết và làm lành với nhau.”

“Hắn thừa biết là phải tìm tớ ở đâu,” em đáp.

“Vâng,” nó trả lời sắc lẻm. “Sân tập bóng rổ chứ gì?”

“Anh ấy là bạn trai tớ,” em nói. “Đấy là việc anh ấy làm.”

“Đấy và lấy tiền từ trong ví của tớ ra nữa.”

“Lauren,” em rên rỉ. Lauren và những lời hằn học hoành tráng cỡ Kinh Thánh của nó. Có lẽ nó không phải là người thích hợp để nhờ vả, em nghĩ thế.

“Tớ chỉ muốn hai bạn lại là bạn của nhau. Cậu định tổ chức tiệc sinh nhật cho ngôi sao điện ảnh kia như thế nào nếu bọn này không được mời tới?”

“Cậu sẽ được mời,” em nói.

“Không được, không được,” nó ré lên. “Đừng chơi trò chia để trị thế. Hoặc là Al hoặc là chẳng có cái qué gì cả. Gọi cho hắn đi, Min.”

“Tớ sẽ suy nghĩ.”

“Đương nhiên là cậu sẽ suy nghĩ. Gọi cho hắn đi.”

“OK, OK.”

“Chuyện này đang làm hắn rối trí và phá hoại đời hắn đấy. Bonnie Cruz hẹn hò với hắn thế mà hắn nói hắn không có tâm trí đâu để nghĩ tới ba cái thứ đó, mà hắn thì không hề hẹn hò gì kể từ…”

“Tớ biết rồi, từ vụ cô nàng ở LA.”

Lauren ngưng lại một giây. “Một ngày nào đó bọn mình sẽ đụng chuyện đó nữa,” nó nói, nghe như giáo viên dạy toán lớp hai. “Nhưng tối nay tớ đoán cậu gọi cho tớ chỉ để nghe tớ thuyết giáo thôi, đúng không? Ý tớ là, không còn việc gì khác nữa, đúng không? Chẳng lẽ lại thế?”

“À, tớ còn muốn nghe cậu hát nữa,” em nói.

Con bé có chất giọng tuyệt vời khi chọc ngoáy ai đó trong trại hè nhà thờ hồi mười tuổi. “Chúa Giê-su là đóa hoa thương mến nhất của con…”

“Ok, OK, đa tạ. Cho tớ xin.”

“Tình yêu của Người giúp con vượt qua hàng giờ…”

“Lauren!”

“Hứa là sẽ gọi cho Al đi.”

“Rồi, rồi.”

“Thề đi.”

“Tớ thề với bức tượng thánh Peter của mẹ cậu.”

“Thề với cái gì thiêng liêng với cậu ấy.”

Em đã muốn nói là anh. Là Hawk Davies. “Tớ thề với Thang Máy Rơi.”

“OK. Khá khen thay cho tài chọn phim của cậu. Nào, thế cậu cần gì?”

“Tớ cần cậu,” em nói, “mời tớ sang ngủ cùng thứ Bảy này.”

“Dễ ợt,” nó nói, và rồi “ơ.”

“Đúng rồi.”

“Thế là, cậu sẽ không ở đây.”

“Đúng rồi.”

“Nhưng mà mẹ cậu…”

“Mẹ tớ sẽ biết là tớ ở với cậu cả đêm.”

“Qua đêm,” Lauren nói. Đường dây điện thoại im re như gặp trục trặc.

“Cậu sẽ làm việc đó, đúng không?”

“Nghe như cậu mới làm thì có,” nó nói.

“Lauren.”

“Nào nói cho tớ xem: Nếu tớ bị phát hiện ra vụ này thì…”

“Cậu sẽ không bị gì đâu,” em liến thoắng.

“Cậu nói như dễ lắm ấy, cai ngục.”

“Cậu chả từng chuồn ra ngoài rồi còn gì. Với tớ đấy thôi. Bố mẹ cậu toàn đi ngủ sớm rồi đến nhà thờ lúc chưa có ma nào thèm mở mắt dậy.”

“Và nếu như bà mẹ đa nghi của cậu gọi đến vì mối nghi ngờ phút cuối để kiểm tra cái câu chuyện đáng nghi của cậu thì…”

“Mẹ tớ sẽ không gọi đâu.”

“Thế tớ biết tìm cậu ở đâu để còn gọi cậu gọi lại cho mẹ và tự cứu cái thân tớ?”

“Mẹ tớ sẽ gọi vào máy di động của tớ mà.”

“Thế lỡ mẹ cậu còn thông minh hơn thì sao hả Min? Lúc đó sẽ như thế nào? Cậu sẽ ở đâu đấy?”

“Thì cậu cứ gọi cho tớ.”

“Min, cậu muốn tớ là bạn và tớ đã làm đúng như thế. Vì thế nói cho bạn cậu nghe xem chuyện gì sẽ xảy ra mau.”

“Ừm…”

“Ánh sáng của Chúa Giê-su luôn nở bừng…”

“Hoa thị-chấm than,” em buột miệng, và rồi kể hết cho con bé.

“Ồ,” nó thốt lên, chậm rãi nhưng run rẩy, như thể nó đang làm điều gì đó đau đớn. Ái. Như thể đang làm ai đó thất vọng. Như thể đang cắn vào lưỡi nó. Như thể đang cố rặn cho ra quả trứng hình vuông. “Ôi Min,” con bé nói. “Tớ hi vọng cậu biết việc cậu đang làm.”

• • •

Cái bút sắp hết mực rồi. Em sẽ bỏ nó lại ở Quán Leopardi’s khi em viết xong-à mà không, vì sao em lại ám quẻ họ với rác của em chứ? Em sẽ ném nó vào trong hộp khi nào em giải quyết xong tất cả với anh, giống như mấy tay du côn trong phim khi bị hết đạn và ném bỏ khẩu súng ấy. Những trang cuối nhạt nhòa tới đây cũng sẽ giống như bức ảnh này, một mảnh mờ mờ ảo ảo của thứ phép thuật lỗi thời ghi lại hình ảnh của một thứ không rõ ràng và suýt tí nữa thành huyền thoại. Chắc chẳng có ai làm thứ như thế này, dù cho các ngôi sao có nói gì đi chăng nữa, và giờ chỉ có duy nhất dấu vết xấu xí này của chúng ta mà em đang gợi nhắc anh bằng thứ mực đang nhạt dần. Giống như chúng ta chưa bao giờ có bất cứ thứ gì.

Hai đứa mình xuống xe buýt sớm, đi mua trứng, trứng cá muối giá rẻ, dưa chuột Anh và một quả chanh vàng mọng to đùng. Anh kể cho em nghe chuyện năm ngoái Joan nhầm lẫn đã mua cả đống dưa chuột về làm bánh mì bí ngòi, vì thế mà em nhớ ra việc mời anh và cả nhà anh, từ của mẹ em, tới dùng bữa nhân dịp Lễ Tạ ơn. Em đã không thèm nói hết tất cả những gì mẹ em đã nói đại loại như những dịp lễ lạt thế này thì chắc ở nhà anh phải rất vất vả, vân vân và vân vân nhưng em đã nói với anh là Joan có thể đến nấu bữa cùng. Em đã nói với anh là dù gì thì chúng ta cũng sẽ phải làm chuyện đó, thu xếp cho anh và mẹ anh cùng em và mẹ em ngồi với nhau một bữa. Em đã nói có lẽ cũng không quá tệ đâu, có khi lại còn vui ấy chứ. Hai đứa mình đã cùng kêu ca về chuyện món nào trong Lễ Tạ ơn chắc chắn năm nào cũng phải làm, rồi truyền thống, và làm gì còn chỗ cho thử nghiệm và cải biến nữa. Hai đứa chẳng đồng ý được với nhau nhiều lắm, và không hiểu sao lần này cảm giác thật lạ.

Anh đã nói có lẽ thế.

Ở nhà anh, trong khi anh đi tắm thì em đun nước. Em nhấn mấy quả trứng xuống như đã học từ Joan khi nấu món súp Miến Điện, nhưng Joan chẳng có ở đó để kiểm định. Thế nên thật yên ắng, tiếng nước trên gác đã tắt và không có tiếng nhạc ngân vang trong căn bếp vì em biết anh không thích Hawk Davies và dù gì thì anh cũng đã được tập thể dục cho tai khi ở Quán Tê Giác Lam nên em không bật gì cả và chỉ đứng đợi trứng chín. Anh bước xuống, ăn vận chỉnh tề và bắt đầu thái dưa chuột và hôn lên đỉnh đầu em. Em đã ở đó tràn ngập niềm yêu anh, mặc dù tình yêu ấy đã khiến em thấy, không phải là buồn nhưng em đoán là sầu thảm, vì một lí do nào đó mà em không tài nào chỉ ra cho được. Em đã cố khuấy động không khí, đọc thật sôi nổi cuốn sách dạy nấu ăn, nhưng hóa ra lại quá dễ làm. Mấy lời chỉ dẫn thật quá thừa thãi. Chúng ta vừa cười vừa nhồi trứng vào các khối lập phương nhưng không cười thành tiếng, cho tất cả vào tủ lạnh, và rồi chờ đợi. Chúng ta nằm dài trên ghế. Ti-vi bật rồi tắt. Hai đứa ngồi dậy, cho mẻ thứ hai vào, lại ngồi xuống. Buổi chiều hôm đó cứ như thế, vô định trôi đi. Bụng em thấy như vừa bị đấm, kể cả với cánh tay anh ôm vòng qua eo và những nụ hôn đậu trên tai. Chuông báo giờ lại reo và chúng ta lại đi vào bếp. Em ăn nốt mấy mẩu bị luộc quá đà khi hai đứa dựng hình nhưng cũng chẳng thấy bụng dạ đỡ đi được là bao. Anh còn kịp phác họa được hình thù của nó bằng mấy phép toán Giải tích II, những đường nét của anh thẳng thớm và kéo dài, những đường dao anh lượn dứt khoát và sắc sảo. Và rồi hai đứa cũng đã xong, cùng thực hiện nốt những sửa sang cuối cùng. Chúng ta nâng niu nó như những phi hành gia, không dám chạm tay vào. Đó là phép màu, nhưng còn kì lạ hơn thế, chính xác như những gì chúng ta dự kiến, thứ hoàn hảo em đã tìm thấy trong cuốn sách giờ đã thực sự ở đó, trắng trẻo và mịn mượt, nhưng sao vẫn thật lạ lùng. Em đã nghĩ, em không thể ngăn nổi mình, về những gì Lauren nói. Liệu chúng ta có biết những gì chúng ta đang làm?

Hai đứa vẫn đứng đờ cả mặt ra nhìn nó khi Joan bước vào, ôm đầy sách vở và a-ti-sô. “Này,” chị ấy nói. “Cái gì ở trong bếp của tôi thế này?”

“Bếp của chúng ta chứ,” anh nhẹ nhàng chỉnh lại.

“Thế ai sẽ nấu bữa tối hôm nay,” chị ấy vừa nói vừa tháo chiếc khăn mà em cực mê, “và hàng ngày? Chúng ta à? Trong bếp của chúng ta à? Hay là tôi ấy nhỉ?”

“Đây,” em lên tiếng sau khi đã nghe đủ Khẩu Chiến Tỷ Đệ Nhà Slaterton, “là…”

“Từ từ, chị biết nó là cái gì,” Joan nói. “Là cái lều băng em đã kể cho chị nghe đúng không, Min? Em đã làm được nó thật này.”

“Nó là món Lều Băng Trứng Viên của Greta trên tảng băng nổi làm bằng dưa chuột muối chanh và bí mật cá trứng muối.”

Joan đặt túi xuống. “Bí mật cá trứng muối là gì thế?”

“Có cả trứng muối ở bên trong ạ,” em đáp.

“Trong đó ấy hả?”

“Vâng, trong lều băng ấy chị.”

“Và tất cả đều là trứng?”

“Bọn em viên trứng thành hình lập phương rồi xếp chồng lên nhau. Chị thấy sao?”

Joan chúi đầu vào cái lều băng. “Chị không biết phải nghĩ gì luôn á,” chị ấy nói. “Chị muốn nói, nó thực là ảo.”

“Dùng cho tiệc có được không ạ?” em hỏi.

“Khách khứa chắc sẽ phải bé tí teo mới chui vào được bên trong ấy.”

“Joan,” anh nói.

“Thế mấy cái đang nằm hong khô kia là gì thế?”

“Trứng viên,” em nói. “Bọn em mua quá trời.”

“Chị chắc chắn đấy là khoản đầu tư mà em sẽ không bao giờ phải tiếc nuối,” chị ấy nói.

“Joanie.”

“Vâng, bọn em sẽ làm một cái khác cho bữa tiệc,” em nói. “Cái này chỉ là làm thử thôi.”

“Bữa tiệc sinh nhật, chị nhớ ra rồi,” chị ấy đáp.

“Công Thức Thứ Thiệt Từ Tinseltown,” em nói. “Đây là công thức của Will Ranger, lấy cảm hứng từ Greta Nơi Hoang Dã.”

“Em đã nói là em sẽ làm một cái lều băng để mừng sinh nhật lần thứ tám mươi chín của Lottie Carson,” chị ấy nói vẻ ngạc nhiên, “và em đã làm thế thật, y như những gì em muốn. Ý chị là, y như những gì em đã nói. Ái chà chà.”

Anh đứng đó, kín đáo mỉm cười.

“Để chị đi lấy máy ảnh,” chị ấy nói. “Chị chụp ảnh có được không?”

“Được chứ ạ,” em đáp.

“Thứ này,” chị nói, giọng đầy nghiêm túc phảng phất nét kinh ngạc, “nên được lưu lại.”

Chị ấy chạy lên trên gác và chỉ còn hai đứa mình trong bếp. Sau một hồi dài im lặng cả hai bắt đầu lên tiếng. Em đang định nói câu gì đó ngốc xít thì anh đã cất lời…

“Anh xin lỗi nhưng em vừa nói gì thế?”

“Thôi, anh nói trước đi.”

“Nhưng mà…”

“Thật đấy.”

Anh cầm lấy tay em. “Anh chỉ định nói là anh biết chiều hôm nay ấy, thật là kì quặc. Ngài ngại gì đâu ấy.”

“Ừa,” em nói.

“Nhưng anh nghĩ là rồi sẽ tốt hơn thôi, em hiểu không, sau này ấy,” anh nói. “Ngày mai, ý anh là thế.”

“Em biết anh đang có ý gì rồi,” em nói.

“Anh xin lỗi.”

“Không, em nghĩ là anh nói đúng.”

“Anh yêu em.”

“Em cũng yêu anh.”

“Và em biết không,” anh nói, “em có thể, sẽ chẳng có vấn đế gì nếu em đổi ý đâu.”

Em dựa vào anh, thật mạnh, như thể trong giây phút đó em bỗng quên cách đứng một mình. “Em sẽ không thay đổi đâu,” em nói, và đúng là thế thật. Có điều chỉ đúng khi đó thôi. “Em sẽ không đổi ý đâu.”

Hai đứa mình đã đứng như thế, lắng nghe tiếng Joan đóng tủ và bước xuống.

Ed à, nghe thật buồn cười nhưng em cũng yêu chị ấy. Và có thể cho chị ấy tiêu tùng để không phải nói gì. Mặc dù điều chị nói cho em nghe có khi cả đời này em chẳng thể hiểu được.

“Chị vẫn dùng máy Insta-Deluxe,” chị ấy nói với anh. “Nhớ không? Hai chị em mình có đống ảnh chụp từ cái máy này ấy. Chị biết là nó lạc hậu, chắc bây giờ người ta chẳng sản xuất loại này nữa. Nhưng máy kĩ thuật số có vẻ không đủ hay để chụp những thứ như thế này đâu.”

“Giờ vẫn còn sản xuất đấy chị,” em nói. “Có một dạo rộ lên sau cảnh trong Bước Tiến Nham Hiểm.”

Có tiếng ro ro và lách cách phát ra từ thứ đồ cổ chị ấy cầm trên tay để chụp ảnh. Bức ảnh chui ra, và chị ấy vẩy vẩy nó để lớp sương mờ nhanh hơn. “Thế hai đứa có kế hoạch gì cho tối thứ Sáu hôm này chưa?” chị ấy hỏi hai đứa mình, vẩy vẩy vẩy. “À, chị biết rồi. Ăn một cái lều băng to thật to.”

Em lắc đầu. “Không ạ. Nhà em có việc.”

“Ồ,” Joan thốt lên, liếc mắt nhìn anh. Anh đã nói với em là anh nên ở nhà, Ed ạ, nếu anh vẫn còn nhớ. “Chắc, còn chị thì sẽ ăn mừng đợt nghỉ giữa kì này trên ghế xô-pha, măm a-ti-sô rán với sốt aioli tỏi lạnh và xem Cát Trên Bãi Biển.”

“Phim đấy chắc hay lắm,” em nói, nhưng anh đã nắm lấy tay em, nên em không nói nốt điều em muốn, “Ước gì em có thể ở lại.”

“Và tối mai lúc chị đi vắng,” Joan nói đầy nghiêm túc, “chị hi vọng hai đứa sẽ không làm gì vượt quá giới hạn đấy nhé.”

“Min đã có một bà mẹ rồi,” anh nói. “Chị đừng có làm như mẹ cô ấy nữa, Joan. Với lại, bọn em chỉ đi chơi thôi.” Đấy không phải là nói dối.

“OK, OK,” chị ấy nói. “Em nói không sai. Mẹ cô ấy sẽ đảm bảo chuyện đó, theo những gì chị biết. Nhưng chị vẫn phải nói, Ed ạ.”

“Gặp em ngày mai nhé,” anh nói, và đúng là thế.

“Sáng mai anh sẽ gọi.”

“Em yêu anh,” em nói, trước mặt chị gái anh, và anh hôn lên má em.

“Đừng có quên ảnh của em đấy,” Joan nói rất nhanh, để anh chẳng phải đáp lại em câu gì, em đoán thế. Chị ấy đặt bức ảnh này vào tay em. Cả ba chúng ta đều bước ra phía cửa và dừng lại trong tích tắc để nhìn cái lều băng, rồi tấm ảnh và lại là cái lều băng. Ở ngoài trông nó đẹp hơn trong ảnh, trông to hơn ở trong bếp, hoành tráng hơn, giống như một thứ gì đó thật to lớn để anh bước vào một lâu đài công chúa, một giấc mơ thành hiện thực. Còn trong đây, nó chỉ trông thật lạ lùng. Lạ lùng. Nhưng em cũng thích nó.

“Sao em lại cầm ảnh ạ?” em thắc mắc. “Chính chị nói là nó nên được lưu lại mà.”

“Em giữ nó đi, Min,” Joan khẽ nói. “Em đã mơ về nó mà,” chị ấy nói thế hay đại loại thế. Chị ấy bảo đấy tà ý tưởng của em. Rồi chị ấy nói điều gì đó, kiểu như, giữ lấy nó phòng khi lần tới không thành công. Giờ thì anh giữ lấy nhé, phòng khi anh không làm lại được nữa.

Dịch giả: Ngô Hà Thu
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.