Đây là mấy cái nắp chai bia Đen Đắng Scarpia’s anh và em đã uống ở sân sau nhà Al tối hôm đó. Em còn thấy được những ngôi sao rực sáng và lấp lánh cùng hơi thở của hai đứa mình đầy ẩm ướt trong giá lạnh, anh mặc áo khoác của đội bóng còn em thì mặc cái áo len cài cúc của Al mà em luôn mượn hắn mỗi khi đến nhà.
Hắn đã để áo sẵn ở đó, sạch sẽ và gấp lại gọn gàng, lúc em lên trên gác cùng hắn để tặng quà trước khi khách khứa kéo đến.
“Tôi đã bảo với bà là tôi không muốn quà cáp gì rồi mà,” Al kêu lên. “Bữa tiệc là đủ rồi tôi đã bảo bà thế còn gì, không cần phải ba cái trò nghĩa vụ…”
“Có phải nghĩa vụ gì đâu,” em đáp lại, thừa kinh nghiệm dùng chung thẻ từ vựng với Al từ khi hai đứa còn học lớp chín. “Tôi tìm được cái này. Chuẩn luôn. Mở ra đi.”
Hắn nhận lấy cái túi từ em, vẻ lo lắng.
“Thôi nào, chúc mừng sinh nhật.”
“Cái gì thế?”
“Niềm khát khao tim phổi của ông đấy. Tôi hi vọng thế. Mở ra đi. Ông làm tôi sốt ruột phát điên bây giờ.”
Soạt soạt roẹt, và hắn há hốc miệng. Rất thỏa mãn. “Bà kiếm được ở đâu đấy?”
“Trông nó,” em nói, “ý tôi là có y hệt cái gã đó đeo trong cảnh tiệc tùng của Una settimana straordinarial[1] không?”
Hắn mỉm cười nhìn ngắm hộp quà mỏng dính. Đó là một cái cà-vạt, xanh thẫm với những hình quả trám kiểu mới được đính thành hàng phía trước. Nó đã nằm trong ngăn kéo để tất của em đến hàng tháng trời chờ đợi. “Lấy nó ra đi,” em giục. “Tối nay ông đeo nó đi nhé. Trông có y hệt không?”
“Khi gã bước ra khỏi chiếc Porcini XL10,” hắn nói nhưng mắt thì nhìn em.
“Cảnh yêu thích nhất của ông trong tất cả các bộ phim. Tôi hi vọng là ông thích nó.”
“Tôi thích chứ Min. Thích cực kì luôn. Bà kiếm được ở đâu đấy?”
“Tôi lẻn tới Ý và tán tỉnh Carlo Rônzi, và khi gã ngủ thiếp đi thì tôi lẻn vào kho để trang phục của hắn…”
“Min.”
“Hàng giảm giá. Để tôi thắt cho ông nhé?”
“Tôi tự thắt cà-vạt được mà Min.”
“Không phải là trong ngày sinh nhật của ông?” Em dựng cổ áo hắn lên. “Với cái này thì bọn chúng nó sẽ săn đón ông tới cùng luôn cho mà xem.”
“Ai cơ?”
“Lũ con gái. Đám phụ nữ. Trong bữa tiệc.”
“Min, sẽ chỉ có toàn bạn bè vẫn hay đến thôi.”
“Đừng có chắc chắn thế?”
“Min?”
“Ông sẵn sàng chưa? Tôi thì rồi đấy. Joe đã hoàn toàn là dĩ vãng. Gì mà hẹn hò làm lành trong hè chứ, còn khuya. Còn ông thì sao nhỉ? Vụ LA[2] thì cứ như đã cả triệu năm…”
“Mới năm ngoái thôi. Thực ra là năm nay nhưng vẫn tính là trong năm học trước.”
“Ừa, và giờ là lớp mười một rồi, vấn đề lớn đầu tiên của bọn mình đấy. Chẳng nhẽ ông vẫn chưa sẵn sàng sao? Cho mấy trò tiệc tùng lãng mạn và Una settimana straordinaria? Chẳng nhẽ ông không, tôi không biết nữa, thấy khát khao…”
“Tôi đang thấy khát khao món súp pesto đây.”
“Al.”
“Và mọi người đến để góp vui. Thế thôi. Đây chỉ là một bữa tiệc sinh nhật thôi mà.”
“Là Tiệc Tuổi Mười Sáu Đắng Nghét chứ! Ông đang nói với tôi là nếu có đứa con gái nào xuất hiện cùng chiếc Porcini gì gì ấy…”
“OK, ừ, tôi cũng khát khao cả con xe đó nữa.”
“Khi nào mà ông hai mươi mốt tuổi ấy,” em nói với hắn, “thì tôi sẽ mua cho ông cái xe đó. Đêm nay thì là cà-vạt và thứ gì đó…”
Hắn thở dài, thật là chậm, và nhắn em. “Không làm thế được đâu, Min.”
“Tôi có thể tìm giùm ông một niềm khát khao tim phổi mà. Nhớ không, tôi vừa mới làm được một lần rồi đấy.”
“Có mà là cái cà-vạt bà không biết thắt thì có. Trông như bà đang tết dây cột thuyền không bằng. Bỏ tay ra xem nào.”
“OK, OK.”
“Nhưng mà cảm ơn bà nhé.”
Em chỉnh lại đầu tóc cho hắn. “Chúc mừng sinh nhật,” em nói.
“Cái áo len ở đằng kia nhé, phòng khi bà thấy lạnh.”
“Rồi, vì tôi sẽ phải co ro rúm ró ở đâu đó ngoài này còn ông thì sẽ được lạc giữa một trời đam mê và phiêu lưu.”
“Với cả món súp nữa, Min. Đừng quên món súp pesto.”
Phía dưới gác, Jordan đã rưới cái hỗn hợp đắng nghét mà hai đứa em khổ sở pha chế, còn Lau ren thì đang loăng quăng với thanh diêm gỗ dài đi thắp nến. Cả trường quay lặng ngắt như tờ, chính là cảm giác khi đó, chỉ mười phút nghe mọi thứ lách ta lách tách trong không khí mà chẳng có gì xảy ra. Và rồi nhoang một cái, khi cánh cửa chắn của bố mẹ Al kéo lên sàn sạt, một xe ô tô chở Monica và anh trai cùng cái tay chơi tennis ấy, tiến vào với rượu trộm được từ tiệc mừng nhà mới của mẹ con bé, vẫn còn nguyên mớ giấy bọc quà rõ ngờ ngẩn bật nhạc lên và bữa tiệc bắt đầu. Tuy đã ngậm tăm về vụ tìm kiếm nhưng em vẫn không ngừng nhòm ngó đối tượng cho Al. Nhưng đêm đó, đám con gái thật chẳng ra sao, hoặc phấn nhũ khắp mặt hoặc quá phấn khích, hoặc quá dốt nát về phim ảnh hoặc đã có bạn trai. Rồi thì cũng đã muộn, đã gần như đã thành nước trong bát thủy tinh, y như kết cục của mấy tảng băng ở hai cực. Al vẫn cứ khăng khăng rằng chưa đến lúc cắt bánh rồi thì hệt như bài hát bọn em đã quên béng mất vẫn được phối lại, anh bước vào nhà và bước vào cuộc đời em.
Anh trông thật mạnh mẽ, Ed ạ. Em đoán chắc anh lúc nào trông cũng mạnh mẽ như thế, bờ vai anh, quai hàm anh, cánh tay anh duỗi ra, rẽ lối bước vào phòng, chiếc cổ anh, nơi mà giờ em đã biết rằng anh thích được hôn lên. Mạnh mẽ và ào ạt, tự tin, thậm chí đầy thân thiện nhưng không dễ để làm hài lòng. Choáng ngợp như một tiếng hét, khoan khoái và tràn đầy sinh lực. Ao ạt, em đã nói như thế. Là tuyệt vời đấy, Ed à, ý em là như vậy. Em đã há hốc miệng kinh ngạc y như Al lúc hắn nhận được món quà hoàn hảo của em.
“Tôi khoái bài hát này,” có ai đó nói vọng lên.
Chắc chắn là anh quá quen lắm việc này ở mọi bữa tiệc, phải không Ed? Chậm rãi lướt qua từ phòng, gật đầu chào mọi người nhưng ánh mắt thì hướng tới nơi kế tiếp. Có vài kẻ lừ mắt hình viên đạn, lại có vài gã trai đập tay với anh trong khi Trevor và Christian ra vẻ vệ sĩ gần như chặn đứng họ lại. Trevor thì say mèm và anh đã đi theo gã khi gã đẩy cửa biến ra ngoài còn em thì đã cố ép mình phải đợi chờ đến khi phần điệp khúc của bài hát đó ngân thêm lần nữa rồi mới lao đi tìm anh. Em không biết vì sao nữa, Ed à. Đâu phải em chưa từng nhìn thấy anh trước đó. Ai cũng phải nhìn thấy anh rồi ấy chứ, anh kiểu như, em không rõ nữa, kiểu như một bộ phim nào đó mà ai cũng xem và lớn lên cùng nó, ai cũng biết anh, chẳng ai lại quên mất rằng mình đã từng gặp anh. Nhưng chỉ là rất đột nhiên thôi, em thực sự, thực sự cần nhìn thấy anh thêm một lần nữa ngay giây phút đó, ngay trong đêm đó. Em len qua anh chàng đoạt giải khoa học và nhòm và phòng ăn, cái hốc giăng đầy ảnh lồng khung chụp Al mặt mũi chán ngán ngồi trên bậc thang nhà thờ. Không khí hầm hập, phòng nào cũng thế, quá ư nóng nực, quá ư ồn ào, rồi em chạy lên trên gác, gõ cửa đề phòng kẻ nào đã kịp chiếm hữu cái giường của Al, vớ lấy cái áo len, và chuồn ra ngoài sân để hít thở không khí và biết đâu, anh cũng đang ở ngoài đó. Và anh đã ở đó, đúng, anh đã ở đó. Ma xui quỉ khiến gì đã khiến em làm như thế khi anh đang đứng đó, toét miệng cười, tay cầm hai chai bia còn Trevor thì nôn mửa hết vào mấy luống hoa của mẹ Al? Em chẳng là gì mà cứ phải đứng đó trân trối nhìn. Có phải là sinh nhật của em đâu chứ? Em đã nghĩ thế. Chẳng có lí do gì em phải ở đây như thế, ngoài sân, chơi vơi. Anh là Ed Slaterton cơ mà, lạy Chúa tôi, em đã tự nhủ như vậy, anh thậm chí còn chẳng được mời tới. Em bị làm sao thế này. Em đang làm gì thế này? Nhưng thật rõ ràng và rành rọt, em lại nghe thấy tiếng mình đang nói chuyện với anh và hỏi rằng anh đã gặp phải chuyện gì.
“Anh thì chả sao,” anh nói. “Nhưng Trevor thì hơi say.”
“Tiên sư cha mày,” Trevor vẫn ồng ộc sau các bụi cây. Anh bật cười và em cũng cười theo. Anh giơ mấy chai bia lên và soi vào ánh sáng chỗ thềm nhà hắt ra để nhìn xem chai nào là chai nào. “Này, chưa có ai uống chai này đâu.”
Em chả mấy khi uống bia. Mà thực sự là chả mấy khi uống cái gì cả. Nhưng em đã cầm lấy cái chai. “Không phải chai này là của bạn anh sao?”
“Nó không nên uống lẫn lộn cả bia cả rượu,” anh nói. “Nó đã nốc nửa chai Parkers rồi.”
“Thật á?”
Anh nhìn em, và rồi lấy lại chai bia vì em không tài nào mở được nó. Chỉ một giây là anh bật được nắp và thả tõm hai nắp chai vào lòng bàn tay em như thả đồng xu, như thả một báu vật bí mật, rồi đưa lại chai bia cho em. “Bọn anh bị thua,” anh giải thích.
“Thế anh ấy sẽ làm gì nếu các anh thắng?” Em hỏi.
“Uống một nửa chai Parkers,” anh nói và rồi anh…
Chị Joan sau này có kể cho em biết, anh đã từng bị đập một trận tơi bời hoa lá ở bữa tiệc của đội bóng sau một trận thua và đấy là lí do vì sao khi nào bị thua thì anh sẽ dạt tới bữa tiệc của ai đó. Chị ấy còn nói với em rằng hẹn hò với em trai chị ấy, một siêu sao bóng rổ là một việc cực kì khổ sở. “Rồi em sẽ thành góa phụ mất thôi,” chị vừa nói thế vừa liếm thìa và bật to Hawk lên. “Một góa phụ bóng rổ, chán đến phát điên trong khi nó thì tung tẩy chạy bóng khắp thế giới.”
Lúc đó em đã nghĩ, mà giờ ngẫm lại mới thấy sao mình thật ngây ngốc, rằng có thế thì em cũng chẳng quan tâm.
… Và rồi anh hỏi tên em. Em đã nói với anh rằng em tên là Min, cách gọi ngắn gọn của Minerva, nữ thần trí tuệ của La Mã, vì bố em đã lấy được bằng thạc sĩ khi em chào đời, và rằng, đừng có hỏi làm gì, không, anh làm sao có thể chứ, chỉ có bà mới được gọi em và Minnie vì bà đã nói với em rằng, và em đã giả lại giọng của bà, bà yêu em hơn bất cứ ai.
Anh đã nói tên anh là Ed. Cứ như thể em không biết điều đó. Em đã hỏi vì sao anh lại thua.
“Đừng hỏi,” anh nói. “Nếu anh mà phải kể cho em nghe bọn anh thua như thế nào thì đúng là mất hết mọi cảm giác luôn ấy.”
Em thích anh nói thế, mọi cảm giác. “Mất hết cả á?” em hỏi. “Thật á?”
“Ừ thì,” anh nói và nhấp một ngụm, “chắc vẫn còn một, hai cảm giác gì đó. Chắc anh vẫn còn cảm giác gì chứ?”
Em cũng có cảm giác. Dĩ nhiên là rốt cuộc thì anh cũng kể cho em nghe, nhớ không Ed, vì anh là con trai mà, rằng anh đã thua trận như thế nào. Trevor thì ngáy như sấm rền ở trên bãi cỏ. Em thấy món bia chán òm, và đã lén cho ra sau lưng để đổ xuống nến đất lạnh lẽo, còn bên trong, mọi người đang hát hò nhặng xị. Mừng ngày sinh nhật đắng nghét, mừng ngày sinh nhật đắng nghét, mừng Al, ngày sinh nhật đắng nghét - và Al đã chẳng hề trách cứ hay dỗi hờn gì em cả khi đã đứng ở ngoài sân với một tên con trai mà hắn không hề biết thay vì vào trong phòng và xem hắn thổi bay mười sáu ngọn nến đen sì cằm trên trái tim đen sì không tài nào nuốt nổi ấy - mừng ngày sinh nhật đắng nghét. Anh đã kể cho em nghe toàn bộ câu chuyện, cánh tay rắn chắc của anh trong chiếc áo khoác kêu răng rắc và gồng lên các cơ thịt, và anh đã diễn tả lại tất cả các động tác của mình. Đến bây giờ em vẫn chẳng thể nào tiêu hóa nổi môn bóng rổ, cái trò một đám mặc đồng phục gào thét điên dại đập lên đập xuống một quả bóng, và dù không nghe nhưng em lại nhớ như in từng từ. Anh có biết em thích từ gì nhốt không, Ed? Là từ lên rổ, thử chiến thuật gợi cảm tạo cơ hội cho cú ghi điểm ấy. Em nuốt ừng ực từ đó, lên rổ lên rổ lên rổ, trong từng đòn nhử hay pha ném phạt của anh, trong từng cú ném tự do, từng pha chắn bóng và rồi những sai lầm ngớ ngẩn đã phá tan tất cả nỗ lực. Cú lên rổ với động tác băng mình như anh đã dự tính trong khi tất cả khách khứa vẫn đang ngân nga trong nhà, Vì gã là một bằng hữu đầy cay đắng, vì gã là một huynh đệ đầy cay đắng, vì gã là một đồng đội đầy cay đắng, điều này chẳng ai phủ nhận được. Bài hát đó em sẽ giữ, cho bộ phim, rộn ràng xuyên qua lớp kính cửa sổ còn những gì anh đang kể chỉ là một vệt nhòe mờ dính dáng tới thể thao khi anh kết thúc trận đấu và ném vỡ tan tành cái chai vào hàng rào một cách thật duyên dáng, và rồi anh bắt đầu hỏi:
“Anh có thể gọi em…”
Em cứ tưởng anh sẽ hỏi liệu anh có thể gọi em là Minnie không. Nhưng anh chỉ muốn biết liệu anh có thể gọi điện cho em được không. Anh là ai mà lại hỏi thế? Và em là ai mà lại trả lời là có? Lí ra em phải nói vâng, Ed, lí ra phải cho phép anh gọi em bằng cái tên mà em cực ghét bị gọi trừ phi người gọi là người yêu em nhất trên đời. Nhưng không, em đã trả lời rằng vâng, đương nhiên rồi, anh có thể gọi em để, có lẽ là, hẹn đi xem phim vào cuối tuần sau và Ed ạ, vấn đề của nỗi khát khao tim phổi của một người ấy mà, chính là ở chỗ con tim của người đó thường không thể biết đích xác nó khát khao điều gì cho đến khi điều đó xuất hiện. Giống như cái cà-vạt trong đám đồ được giảm giá, một viên ngọc hoàn hảo lẫn lộn trong đống đồ vô giá trị, anh đã ở đó, dù không được mời, và giờ đột nhiên khi bữa tiệc đã tàn thì anh lại chính là những gì em không muốn, chính là món quà tuyệt vời nhất. Em đã chẳng hề kiếm tìm, không phải là anh, và giờ anh chính là nỗi khát khao tim phổi của em, đá đá vào Trevor để đánh thức gã và rồi biến mất cùng sự dịu ngọt của màn đêm khuya khoắt.
“Đấy có phải là… Ed Slaterton không?” Lauren hỏi, tay cầm một cái túi to tướng.
“Khi nào cô?” em nói.
“Lúc nãy ấy. Đừng có nói là khi nào. Vừa mới đây thôi. Ai đã mời anh ta thế? Đúng là điên thật, anh ta mà lại đến đây cô đấy.”
“Tớ biết mà,” em nói. “Đúng không? Chả ai cả.”
“Và có phải là anh ta hỏi xin số cậu không đấy?”
Em nắm tay lại, giấu mấy cái nắp chai đi để không ai nhìn thấy chúng. “Ừm.”
“Ed Slaterton hẹn hò với cậu á? Ed Slaterton đã hẹn cậu á?”
“Anh ấy không hẹn hò với tớ,” em lên giọng chỉnh sửa. “Anh ấy chỉ hỏi tớ là liệu anh ấy có thể…”
“Liệu anh ta có thể gì?”
Cái túi soàn soạt trong gió. “Liệu anh ấy có thể hẹn hò với tớ không,” em thú nhận.
“Ôi lạy thánh mớ bái,” Lauren thốt lên liến thoắng, “mẹ tớ sẽ nói thế đấy.”
“Lauren…”
“Min vừa mới được Ed Slaterton hẹn hò này,” cô nàng gọi với vào trong nhà.
“Cái gì cơ?” Jordan thò ra ngay. Al có phần giật mình và đột nhiên hắn cau mày, ngẩng lên từ bổn rửa, nhìn em qua cửa kính nhà bếp như thể em là con gấu mèo.
“Min vừa mới được hẹn hò…”
Jordan ngó quanh sân để tìm kiếm. “Thật không?”
“Không phải,” em nói, “không hẳn thế đâu. Anh ấy chỉ hỏi xin số tớ thôi.”
“Rồi, thế thì có thể là bất cứ chuyện gì rồi,” Lauren khịt mũi, ném mấy tờ giấy ướt vào trong túi. “Có khi anh ta đang làm việc cho công ty điện thoại cũng nên.”
“Thôi đi.”
“Hay có khi anh ta chỉ bị ám ảnh với mã số vùng.”
“Lauren…”
“Anh ta hẹn hò cậu đấy nàng ạ. Ed Slaterton ấy.”
“Anh ấy sẽ không gọi đâu,” em nói. “Chỉ là một bữa tiệc thôi mà.”
“Đừng có tự hạ thấp bản thân thế bạn hiền,” Lordan nói. “Bạn có tất tật những phẩm chất mà Ed Slaterton đang tìm kiếm trong cả triệu triệu bạn gái của anh ta ấy chứ, nghĩ mà xem. Bạn có hai chân này.”
“Và cậu là một sinh thể cấu tạo từ các-bon này,” Lauren nói.
“Thôi đi”, em nói. “Anh ấy không phải… anh ấy chỉ là một gã con trai thôi mà.”
“Nghe nàng ấy nói kìa, chỉ là một gã con trai.” Lauren nhặt thêm một mẩu rác nữa. “Ed Slaterton đã hẹn hò với cậu. Đúng là điên. Nghe đúng kiểu điên của Mắt Trên Mái Nhà ấy.”
“Làm sao mà điên được như thế, với lại nhân tiện, đó là một phim cực hay và nó tên là Mắt Trên Trần Nhà. Và, anh ấy sẽ không gọi đâu.”
“Tớ chẳng tin nổi ấy chứ,” Jordan nói.
“Chẳng có gì để mà tin cả,” em nói với tất cả mọi người đứng trong sân, kể cả em. “Chỉ là một bữa tiệc và Ed Slaterton đã đến đây, thế thôi, còn giờ thì chúng ta phải dọn dẹp.”
“Thế thì qua đây giúp tôi đi.” Cuối cùng ai cũng mở lời, và giơ cái bát pha rượu đang chảy tong tong nước.
Em vội vàng lao vào bếp và tìm khăn lau.
“Vứt mấy cái này ra ngoài chứ hả?”
“Cái gì cô?”
Hắn chỉ vào mấy cái nắp chai trong tay em. “À, ừa,” em nói nhưng rồi quay lưng lại và bỏ tọt vào túi. Ai đưa cho em tất tật, cái bát, cái khăn để lau, rồi nhìn em từ đầu tới chân.
“Ed Slaterton?”
“Ừa,” em nói, cố gắng ngáp. Tim em đập thùm thụp trong lồng ngực.
“Liệu hắn ta thực sự sẽ gọi cho bà chứ?”
“Tôi không biết đâu,” em đáp.
“Nhưng mà bà… hi vọng thế.”
“Tôi không biết mà.”
“Bà không biết?”
“Anh ấy sẽ không gọi cho tôi đâu. Anh ấy là Ed Slaterton đấy.”
“Tôi biết hắn là ai mà, Min. Nhưng mà bà ấy… bà đang…?”
“Tôi không biết thật.”
“Bà phải biết chứ. Làm sao lại không biết được.”
Em rất là giỏi chuyển chủ đề. “Chúc mừng sinh nhật ông nhé, Al.”
Al chỉ lắc đầu, có lẽ bởi vì khi đó em đang mỉm cười, em đoán thế. Em đoán là em đang cười thật, bữa tiệc đã kết thúc và hai cái nắp chai này như bỏng rẫy lên trong túi em. Hãy lấy lại chúng đi, Ed à. Chúng đây này. Cả nụ cười ấy và buổi tối ấy, hãy lấy lại tất cả đi. Em ước gì em có thể lấy lại tất tật.
[1] Tiếng Ý, tạm dịch là “Một tuần kì diệu.”
[2] Viết tắt của thành phố Los Angeles, Hoa Kỳ.