Sao Mình Chia Tay

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
Greta Nơi Hoang Dã

❊ ❊ ❊

Đây là tấm vé của bộ phim đầu tiên hai đứa mình đi xem, anh thử nhìn mà xem, nó viết ngay trên đó đấy: Greta Nơi Hoang Dã, Suất chiếu Học sinh, Ngày 5 tháng Mười, một ngày sẽ mãi mãi khiến em bối rối và hồi hộp. Em cũng chẳng nhớ cái vé này là của anh hay của em nữa, nhưng em biết chắc là em đã mua cả hai và đã đứng đợi ở ngoài, cố gắng không chạy qua chạy lại vì lạnh. Anh suýt tí nữa thì đến muộn, việc này hóa ra, như thường lệ, em đã cảm giác được. Anh sẽ không đến đâu, em đã cảm giác thế đấy, máy quay sẽ quét lên xuống dọn theo con phố vắng vẻ trong bộ phim về cuộc hẹn của hai đứa mình, bộ phim Ngày 5 tháng Mười, mình e em đứng đó, xám ngắt và rảo bước qua lại trong ống kính. Rồi sao chứ, em nghĩ. Anh chỉ là Ed Slaterton thôi chứ có gì. Đến đi nào. Ai thèm quan tâm chứ. Đến đi nào, đến đi, anh đang ở đâu thế hả?

Anh cùi bắp quá mà, mọi người nói quả không sai về anh, hãy chứng tỏ là họ sai đi nào, anh đang ở đâu thế?

Và rồi từ đâu đột nhiên anh xuất hiện, lại một lần nữa bước vào cuộc đời em, vỗ vai em, mái tóc chải mượt, mỉm cười và có chút lo lắng thì phải. Có lẽ anh cũng đang thấy ngạt thở như em.

“Chào anh,” tiếng em cất lên choe chóe.

“Chào em,” anh nói. “Cho anh xin lỗi vì đến muộn nếu anh đến muộn thật. Anh quên béng mất tên rạp chiếu phim. Anh chả bao giờ tới đây cả. Anh bị nhầm với rạp Internationale.”

“Rạp Internationale á?” Ed à, rạp Internationale ý mà, đâu có giống gì rạp Carnelian. Rạp Internationale chỉ chiếu đi chiếu lại ba bộ phim. Anh chuyển thể từ ba tiểu thuyết cùng tên của Jane Austen, và phim tài liệu về ô nhiễm thôi. “Thế ai đã đợi anh ở rạp Internationale thế?”

“Chẳng ma nào luôn,” anh nói. “Cực cô đơn. Anh thích ở đây hơn nhiều.”

Hai đứa mình đứng cùng nhau và em mở cửa. “Thế ra anh chưa đến đây bao giờ sao?”

“Một lần hồi đi tham quan năm lớp tám, để xem cái gì đó về Thế chiến thứ hai. Và trước đó bố có đưa anh và Joan đến đây, chắc là phải trước cả khi bố gặp cô Kim, phim đen trắng.”

“Em thì kiểu tuần nào cũng đến đây.”

“Thế cũng hay,” anh nói. “Như vậy thì lúc nào anh cũng có thể tìm thấy em.”

“Ừm,” em nói và nhấm nháp lời của anh.

“Ok, thế nói lại cho anh xem bọn mình sẽ xem gì với.”

“Greta Nơi Hoang Dã. Là một kiệt tác của P. E Mailer đó. Không phải ai cũng được xem nó chiếu trên màn ảnh rộng đâu.”

“Ừ hứ,” anh nói, ngó quanh cái sảnh vắng hoe người.

Chỉ có mấy ông râu ria bùm xùm quen thuộc vẫn vật vã trong cô đơn, một cặp tình nhân khác chắc là sinh viên, và một bà lão đội một cái mũ đẹp khiến em phải nhìn chằm chằm. “Để anh đi mua vé.”

“Em mua rồi,” em nói.

“Ồ…” anh thốt lên. “Vậy thì anh mua được gì bây giờ.”

“Bắp rang bơ nhé?”

“Đương nhiên. Rạp Carnelian lắm bỏng ngô thứ thiệt luôn.”

“Tuyệt cú mèo. Em có thích ngô không?”

“Cứ lấy cái gì anh thích ấy.”

“Không,” anh nói, và chạm vào em, chỉ là vào vai thôi, em chắc anh chẳng nhớ đâu nhưng nó rất ngọt ngào với em, “lấy gì em thích chứ.”

Em thích gì thì được nấy thật. Hai đứa mình ngồi ở hàng số sáu nơi em vẫn thích ngồi. Bức tường nhạt màu, mặt sàn dinh dính. Mấy ông râu ria nom ghệt nhau ngồi tách biệt ở mấy ghế xa tít mù, giống như góc của hình chữ nhật. Cái bóng nghiêng của bà lão đang đứng ở đằng sau, lúc này đã bỏ cái mũ xuống và đặt ở bên cạnh.

Và anh, nhớ không. Ed, cánh tay anh hưng phấn ôm lấy em, đang ngồi im trong bóng tối khi ánh đèn vụt tắt.

Greta Nơi Hoang Dã hiện ra, thật xuất sắc và lộng lẫy, khi tấm màn được kéo sang bên. Lottie Carson là một cô gái trong đội đồng ca, với cái lúm đồng tiền đã khiến cô trở thành Bảo Bối Đáng Yêu của Điện ảnh Hoa Kỳ và tình nhân của P. E Mailer trong tất cả các bữa tiệc trên các tấm ảnh của cuốn Khi Ánh Đèn Vụt Tắt. Lịch Sử Ngắn Gọn Của Điện Ảnh, với vòng tay ông ta ôm trọn cô ấy.

Cô ấy chỉ lớn hơn em bây giờ một chút thôi, phe phẩy cái quạt ren, đội cái mũ bé xíu và ngân nga bài “Em là Ván bài của Đời Anh, Chéri[1]” mượt mà trên nền một dàn nhạc và quả táo bằng bìa cứng lấp lánh đính trên các sợi dây kéo thả từ nóc nhà xuống. Miles De La Raz không tài nào rời mắt khỏi cô ấy, với bộ ria tỉa tót mảnh mai, thả mình trong chiếc ghế xếp, vây quanh là mấy tên vệ sĩ hung tợn, và anh đã ấp bàn tay em trong bàn tay anh, ấm áp và tê dại, bỏ rơi bịch bỏng ngô thơm lừng.

Phía sau sân khấu, ông ta rõ là một tên vô lại, cứ làm như hai đứa mình không thể nhận ra điều đó ngay từ bộ ria mép. “Greta, tôi đã nói với em cả triệu lần rồi là không bao giờ được nói chuyện gì với cái thằng chơi kèn Trombone khố rách áo ôm ấy cơ mà,”

“Ôi Joe, anh ấy chỉ là một người bạn, có vậy thôi,” vân vân và vân vân. Hội thoại tiếp nối, và một bài hát cất lên, em nhớ thế, nhưng…

… Anh đang hôn em. Thật đột ngột, em nghĩ thế, mặc dù đúng là chẳng có gì bất ngờ khi hôn ai đó trong buổi hẹn hò, nhất là khi anh là Ed Slaterton, và, nếu để em viết ra sự thật thì, đúng, kể cả khi anh là Min Green. Đó là một nụ hôn đầu tuyệt vời, dịu dàng rồi mạnh mẽ. Đến giờ khi ngồi trên xe tải của bố Al, em vẫn cảm nhận được nó trên cổ, giống như ánh sáng và sự kích thích. Anh sẽ làm gì tiếp đây nhỉ, em đã tự hỏi, và rồi cùng với chuỗi âm thanh tạch-tạch-tạch của những khẩu súng máy vang lên, vọt ra một đường đạn cong nhắm thẳng vào hộp nhạc cụ trong con hẻm nhỏ và tiếng hét thất thanh của Lottie Carson trong tấm áo lông chồn, em đã đáp lại nụ hôn của anh.

Lottie Carson phải rời thị trấn, nhưng hai đứa mình đã ở nguyên chỗ ngồi. Cánh tay phải của Miles De La Raz, tay hói đầu cũng xuất hiện trong phim Bữa Tối Lúc Nửa Đêm với cặp kính và cơn cảm lạnh, đưa cô lên tàu còn cô, bĩu môi đầy hờn dỗi và tức giận, ném thẳng cái áo lông chồn vào gương mặt phì nộn của gã. Nhưng có lẽ anh không nhớ được cảnh đó đâu vì lúc ấy đang vào nụ hôn kiểu Pháp, miệng anh ẩm ướt và phảng phất mùi kem đánh răng hương bạc hà. Al và em đã xem bộ phim này hồi học lớp mười, chiếu đúp cùng phim Tóm Lấy Khẩu Súng, ở nhà hắn cùng với bánh pizza và cà-phê đá, cái thứ đồ uống làm em nói năng lảm nhảm nhưng chỉ làm Al run rẩy lo lắng, đầu gối co rút, còn tay thì chẳng biết để vào đâu. Và vì thế nên em biết cảnh đó. Trời đất ơi không biết liệu cô ấy có tiếc khi ném cái đám lông kia đi không nữa, vì con tàu sau đó cứ thẳng hướng bắc mà tiến, miệt mài trong chuỗi montage em yêu thích, thậm chí còn thích nhiều hơn khi chiếu trên màn ảnh rộng với những đường viền khung hình mịt mùng mây khói, vừa đi vừa thông báo, “Buffalo! Ga tới là Buffalo!” Và rồi những thị trấn có những cái tên nghe mỗi lục một buồn cười hơn, “Worchester! Badwood! Chokypond! Ducksbreath!” cho đến khi cô ấy dừng chân ở xứ khỉ ho cò gáy Yukon với Will Ringer, hòm xiểng chất đầy trên chiếc xe chó kéo sẵn sàng đưa cô về tận nơi ẩn náu. Khi đó, bàn tay anh đặt trên cổ em còn em thì không biết liệu anh có trượt tay xuống để cảm nhận em qua chiếc áo yêu thích thứ hai của em có hàng khuy màu ngọc trai kì quặc, nguyên nhân khiến em phải giặt tay chiếc áo đó không, hay chỉ để ôm lấy eo em trước khi tìm đường đi lên từ bên dưới lớp áo. Em băn khoăn liệu rằng em có nên ngăn anh lại, liệu rằng em có muốn, ngăn anh lại, liệu rằng anh có kể cho ai đó, tay anh đặt trên người em và hai đứa mình chỉ mới xem được có hai mươi phút của bộ phim đầu tiên trong buổi hẹn đầu tiên. Thế là em ngừng nụ hôn lại còn Lottie Carson nằm ngủ một mình trong căn lều băng trong khi Will Ringer, sương giá đọng lại trên bộ râu mà rồi gã sẽ cạo sạch đi vì cô, vì cô đã nói gã làm thế, vì gã yêu cô - gã ngủ với lũ chó. Hai đứa mình đã ngồi im cho đến hết bộ phim, trong bóng tối, chỉ nắm tay cho đến hồi kết và một nụ hôn dài thật dài, sâu thật sâu, rồi khi hai đứa mình đang nhấp nhổm cùng nhau ở sảnh, em đã hỏi anh thấy thế nào.

“Ừm,” anh nói, nhún vai, nhìn em, rồi lại nhún vai, và khua khua bàn tay ý chỉ bình thường còn em chỉ muốn nắm lấy cổ tay anh và giữ nguyên lòng bàn tay anh ngay ở nơi trước đó em đã ngăn nó lại. Trái tim em, Em ạ, đã thình thịch thình thịch đập để điều đó xảy ra, và đúng ngày hôm đó, ngày 5 tháng Mười, ở rạp Carnelian.

“Em thích phim này,” em nói, thầm hi vọng mặt mình sẽ không ửng đỏ lên vì suy nghĩ lộn xộn đó. “Cảm ơn anh vì đã đi xem cùng em.”

“Ừa,” anh nói, “ý anh là, em không phải khách sáo vậy đâu.”

“Đừng khách sáo.”

“Em hiểu ý anh mà,” anh nói. “Anh xin lỗi.”

“Ý anh là xin lỗi à.”

“Không,” anh nói. “Anh muốn nói là, giờ thì bọn mình làm gì.”

“Ừm,” em nói và anh nhìn em như thể anh đã quên mất lời thoại của mình. Em có thể làm gì cùng anh bây giờ? Em đã phấp phỏng hi vọng rằng anh sẽ có ý tưởng nào đó, bộ phim đã là ý tưởng của em rồi. “Anh có đói không?”

Anh mỉm cười thật nhẹ nhàng, “anh chơi bóng rổ mà,” anh đáp, “nên câu trả lời lúc nào cũng là có.”

“Ok,” em nói, tự nhủ có thể em sẽ đi làm một tách trà. Và ngắm anh ăn chăng? Chẳng lẽ đây lại là buổi chiều như thế, toàn bộ ngày 5 tháng Mười? Với hình ảnh Greta hẵng còn sống động trong đầu, em đã muốn hai đứa mình làm điều gì đó, em không biết nữa…

Và rồi em há hốc miệng, thực sự là thế đấy. Em đã nhất định phải chỉ cho anh thấy, vì đó không phải là điều anh có thể nhìn ra ngay lập tức được, một hành trình để đến một nơi cần đến, màn mở đầu cho một câu chuyện có thể khiến Ngày 5 tháng Mười thành một bộ phim đáng yêu không kém gì bộ phim hai đứa mình vừa xem. Nó không chỉ là việc bà lão ấy đã đi qua hai đứa mình. Nó đáng giá hơn tất cả những gì anh có thể liếc mắt tới trong ánh sáng thường nhật của buổi chiều lấp loáng ấy. Nó chính và giấc mơ khi tấm rèm nơi sân khấu hé mở, và em cầm lấy tay anh, dẫn anh bước qua để tới một nơi còn ngây ngất hơn cả việc là con bé lớp mười một vụng trộm với một anh chàng lớp mười hai trong rạp chiếu phim, một nơi còn ấm nóng hơn cả tách trà cho cô gái và bữa ăn cho chàng cầu thủ giống như mọi buổi chiều khác của bao người, một điều tràn đầy ma thuật của màn ảnh, một điều gì khác, một điều gì … thật phi thường.

Em há hốc miệng và chỉ tay về hướng đó. Em đã tặng anh cả một chuyến phiêu lưu, Em ạ, ngay trước mắt anh nhưng anh đã không bao giờ nhìn ra cho đến khi em phải chỉ tận nơi, và đó là lí do vì sao hai đứa mình chia tay.

Em vẫn thấy tim mình nhói lên khi phải trả lại anh cái này, nhưng vì anh cũng đã đau khổ tan nát rồi nên em nghĩ coi như hai đứa mình huề nhau. Dù sao thì em cũng chẳng thể nào nhìn lại Lottie Carson được nữa, bởi vì những lí do rất cụ thể, cho nên nếu em có không trả lại anh cái này thì nó rồi cũng sẽ lại bị phí phạm, bị vứt bỏ ở đâu đó trong đống rác mà thôi, thay vì trân trối nhìn anh khi anh mở nắp hộp và khiến anh khóc rú lên bằng nụ cười của cô ấy, nụ cười tuyệt vời của cô ấy, nụ cười trứ danh của Lottie Carson.

“Sao thế?” anh hỏi và dõi theo bà lão đang đi về phía cuối tòa nhà.

“Lottie Carson”, em nói.

“Là ai cơ?”

“Ở trong phim ấy.”

“À ừ, anh có nhìn thấy bà ấy ở hàng ghế sau. Với cái mũ.”

“Không, đó là Lottie Carson,” em nói. “Ít nhất là em nghĩ thế. Người ở trong phim ấy. Greta.

“Thật á?”

“Ừa.”

“Em chắc không.”

“Không,” em nói, “đương nhiên là em không chắc rồi.”

“Nhưng có khả năng là thế.”

Hai đứa mình đi ra ngoài và anh nhíu mày cau có. “Trông bà ấy chẳng giống trong phim tí nào hết á.”

“Trời, phim đó lâu lắm rồi mà,” em nói. “Anh phải dùng trí tưởng tượng chứ. Nếu như đúng là bà ấy thì có nghĩa là bà ấy đã lén đến rạp Carnelian để ngắm nhìn lại mình hồi còn trẻ trung, cuồng nhiệt, và bọn mình là hai kẻ duy nhất biết điều đó.”

“Nếu như đúng là bà ấy,” anh lặp lại. “Nhưng làm sao mà em chắc được.”

“Chẳng có cách nào bọn mình chắc được cả,” em nói. “Không phải bây giờ. Nhưng mà, anh biết không, em đã có cảm giác từ lúc ở trong đó kia. Lúc nụ hôn dài ở cuối ấy.”

Anh mỉm cười, và em biết ngay là anh đang nghĩ tới nụ hôn nào. “Em đã có cảm giác.”

“Không phải là nụ hôn đó,” em nói, và lại cảm thấy nụ hôn ấy rần rật trong người, cả hai tay anh trìu mến giữ lấy tóc em để tóc khỏi xòa xuống mặt hai đứa. “Nụ hôn ở trong phim kia.”

“Đợi đã,” anh nói và rồi quay và trong rạp. Cánh cửa đóng sập lại và em dõi theo anh thấp thoáng qua lớp kính mờ mịt như một đoạn phim mờ mờ không rõ nét, một bản phim không được bảo quản tốt. Anh bước rất nhanh về phía bức tường và nhoài người qua, rồi nhanh thật nhanh, anh quay ra cửa và tóm lấy cánh tay em rồi hai đứa mình chạy như bay qua phố số Mười và chui vào một tiệm giặt khô. Em nhìn đồng hồ trên tường phía trên giá treo quần áo cứ bị di chuyển chỗ liên tục mỗi khi có người tìm quần áo. Em nhận ra bộ phim thật là ngắn, rằng em còn cả đống thời gian trước cái giờ em báo với mẹ là em sẽ về và nói với Al là em sẽ gọi cho hắn để kể chi tiết. Chỗ quần áo di chuyển như thể chúng đang ở trong buổi diễn tập cứu hỏa, sắp theo thứ tự, quay tròn quay tròn trong túi bóng, rồi đột nhiên dừng lại, và một cái váy xấu ỉn được túm ra để đoàn tụ với bà khách hàng. Nhưng rồi anh vuốt má em, bàn tay anh thật ấm áp trên da em, và em đã nhìn thấy thứ mà anh muốn em xem. Bưu thiếp lốp-bi của phim, người ta gọi thế, em biết được từ cuốn Khi Ánh Đèn Vụt Tắt: Lịch Sử Ngắn Gọn Của Điện Ảnh, anh đã lấy tấm bưu thiếp lốp-bi ấy từ rạp Carnelian.

Một tấm bưu thiếp lốp-bi thực sự với chất hoài cổ dâng đầy qua từng nét màu, từng nếp gập, đang nằm trong tay anh đầy hạnh phúc. Lottie Carson trên nền bão tuyết, đáng yêu như cún con trong tấm áo lông, Bảo bối đáng yêu của Điện ảnh Hoa Kỳ.

“Cô bé này,” anh nói, “nữ diễn viên này và bà lão dưới phố vừa rồi. Em nói là cùng một người ấy hả?”

“Nhìn mà xem,” em nói, và em nắm lấy góc kia của tấm bưu thiếp. Em gần như ngạt thở khi chạm vào nó.

Em cầm một góc, anh cầm một góc, góc khác có logo của Hãng phim Bixby Brothers còn góc còn lại thì đã không còn, nhìn thấy không, nó bị xé mất và vẫn còn dính lại ở sảnh chỗ anh đã lấy trộm để hai đứa mình cùng nhau nhìn ngắm Lottie Carson và xem xét.

“Nếu như đúng là bà ấy thì có thể bà ấy sống ở đây,” em sực tỉnh. Bà ấy giờ có lẽ đã đi được một đoạn tương đối rồi, trong cái áo choàng ấy và đợi cái mũ ấy, quanh quanh tòa nhà. “Gần đây thôi, em nghĩ thế. Một chỗ nào đó. Có thể là…”

“Nếu như đúng là bà ấy,” anh lại nhắc lại.

“Đôi mắt y chang mà,” em nói. “Cả cái cằm nữa. Anh nhìn cái lúm mà xem.”

Anh nhìn về phía tòa nhà rồi quay lại nhìn em và cúi xuống nhìn bức ảnh. “Ừ thì,” anh nói, “đây chắc chắn là cô diễn viên đó rồi. Nhưng mà bà cụ kia thì chưa chắc.”

Em thôi không nhìn về phía bà lão nữa và ngước mắt lên, Chúa ơi, anh đẹp quá đi mất. Em đã hôn anh. Đến giờ em vẫn còn cảm nhận được nụ hôn đó, môi em trùm phủ môi anh. Đến giờ em vẫn mang cảm giác như lúc trước, dù đã từ lâu em chẳng còn như thế nữa. “Kể cả khi không phải,” em thì thào vào cổ anh khi dừng hôn - vị khách của cửa hàng giặt khô hắng giọng để hai đứa mình tránh đường cho bà ta cùng cái váy đầm xấu ỉn đang nằm lả trên khuỷu tay bà, rồi em đẩy mình ra khỏi anh - “thì bọn mình vẫn nên đi theo bà ấy.”

“Gì cơ! Đi theo bà ấy á?”

“Đi mà,” em nói. “Bọn mình sẽ biết được có đúng là bà láo ấy không. Với lại…”

“Như thế vui hơn xem anh ăn, đúng không?” anh nói như đọc được ý nghĩ của em.

“Thì bọn mình có thể đi ăn trưa,” em đáp, “bù được không. Hay là anh phải, em cũng không biết nữa. Về nhà hay làm gì đó à?”

“Không,” anh trả lời.

“Không là anh không muốn hay không là anh không phải về nhà?”

“Không, ý anh là ừ, OK, nếu em muốn.”

Anh toan chạy về phía bên đường bà lão ấy đi, nhưng em giữ tay anh lại. “Không, ở nguyên đây đi,” em nói.

“Bọn mình nên theo sau một đoạn.” Em đã học được điều đó từ phim Đêm Ma-rốc.

“Sao cơ?”

“Sẽ dễ thôi mà,” em nói. “Bà ấy đi chậm lắm.”

“Thì bà ấy già rồi mà,” anh tán đồng.

“Bà ấy buộc phải già thôi,” em nói. “Bà ấy sẽ giống như, em không rõ nữa, bà ấy đã thật trẻ trung trong Greta Nơi Hoang Dã và đó là năm, để xem nào.” Em lật tấm bưu thiếp lại và chớp chớp mắt khi nhìn thấy một thông tin.

“Nếu như đúng là bà ấy,” anh nói.

“Nếu như đúng là bà ấy,” em nói, và anh nắm lấy tay em. Và kể cả khi không phải, em muốn thì thầm vào cổ anh lần nữa, hít hà mùi hương cạo râu và vị mồ hôi của anh. Hãy cùng đi nào, em đã nghĩ thế đấy, bộ phim đã vương lại trong tâm trí em một đường mòn đang dần biến mất. Hãy cùng đi nào để xem con đường này sẽ dẫn hai đứa mình tới đâu, chuyến phiêu lưu này cùng tiếng nhạc búng bẩy và cơn bão tuyết dàn dựng, Lottie Carson bước ra khỏi căn lều băng còn Will Ringer thì vừa làu bàu vừa giậm chân thịch thịch, dĩ nhiên, vì chính gã là người đã đánh thức lũ chó và xùy-xùy-xùy chúng để đi tìm cô nên Greta sẽ biết ai là người đàn ông đích thực dành cho mình, dù cho căn lều băng của gã có tồi tàn đến cỡ nào đi nữa, những giọt nước mắt hạnh phúc của cô hóa băng thành kim cương đậu trên cái lúm đồng tiền và lấp la lấp lánh thứ ánh sáng mà chỉ mình Mailer mới thấy được. Hãy cùng đi nào, cùng đi nào, hãy cùng tiến thật nhanh về cái kết đầy viên mãn trong tấm áo bông choàng kín những giấc mơ của cô, tấm áo lông gấu bắc cực trắng tinh khôi mà Will Ringer tự thuộc, tự quấn quanh cô lúc này đang hạnh phúc ngập tràn, rạng rỡ và nũng nịu với chiếc nhẫn đính hôn xuất hiện đầy bất ngờ trong túi áo vừa vặn khi dòng chữ Hết Phim run rẩy hiện bên hoành tráng và kiêu hãnh trên màn ảnh, nụ hôn thật dài, và thật sâu ấy. Đó chính là ván bài của đời em, chéri. Em đã có cảm giác ngày hôm ấy, ngày 5 tháng Mười, sẽ đi về đâu, một cảm giác được phe phẩy nịnh bợ bằng mặt sau của tấm bưu thiếp này, bức ảnh tuyên truyền phim của Lottie Carson, với những mốc son trong cuộc đời và sự nghiệp của bà. Sinh nhật của bà ấy sắp đến - bà đã gần tám mươi chín. Em đã nghĩ vẩn vơ những điều như thế khi bước đi một cách vô định dọc con phố. Ngày 5 tháng Mười Hai chính là những gì em hình dung được khi hai đứa mình sánh vai bên nhau vào ngày 5 tháng Mười, hãy cùng đi nào, hãy cùng nhau bước tới một điều gì đó thật phi thường và em thậm chí đã bắt đầu lên kế hoạch, lòng nghĩ ngợi rằng hai đứa mình sẽ tiến xa được nhường ấy.

[1] Tiếng Pháp, tạm dịch là “cưng ơi”.

Dịch giả: Ngô Hà Thu
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.