Sao Mình Chia Tay

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7
Vũ Hội Thánh Hóa

❊ ❊ ❊

Khi nhìn vào thứ này, đã bị xé làm đôi, em lại nghĩ tới kiểu chớt nhả và bôi bác trong những việc anh đã làm hồi ấy, và em của hồi ấy, vô tư và xuề xòa, cũng thật đáng bôi bác và chớt nhả. Em không thể nhìn vào thứ này khi viết về nó vì em sợ Al sẽ lại nhìn thấy và rồi chúng em lại phải nói về nó lần nữa, cũng giống như thêm lần nữa anh xé nó ra làm đôi và thêm lần nữa em sẽ nói rằng không sao đâu. Có lẽ anh nghĩ đây là “chiến lợi phẩm” từ cái đêm hai đứa mình đi Vũ Hội, nhưng không phải đâu. Có lẽ anh nghĩ nó bị xé làm đôi như vậy chẳng qua do lỡ tay, chứ chẳng vì lí do gì, cũng giống như bao tấm tranh dán tường của tất cả các sự kiện vẫn thường chịu thảm cảnh bị mủn nhoe nhoét trong mưa hoặc bị lao công gỡ ra để lấy chỗ dán tranh mới. Cũng y như mấy tấm áp - phích của Kì Nghỉ Trang Trọng giờ đang nhan nhản ở khắp nơi, có hình một món đồ trang trí bằng thủy tinh được Joan Sabinger vẽ thật tỉ mẩn mà nếu nhìn thật kĩ thì anh còn thấy được cả hình người nhảy múa phản chiếu trên lớp thủy tinh. Nó chả đang thế chỗ cho đám đầu lâu xương chép, đôi nhện và đèn bí ngô bí rợ trong tấm áp-phích này đấy hay sao? Vậy mà chính anh lại xé rách nó đấy, tên cùi bắp. Anh đã xé nó và làm cả một màn hoành tráng.

Khi em đến trường với quả đầu ẩm xì ẩm xịt trông rất lố bịch còn bài tập Sinh học Nâng cao hẵng chưa làm xong, Al đã ngồi đó, trên dãy ghế băng cánh phải, với cả chồng tranh áp - phích màu cam ca tướng ở trên đùi Jordan và Lau ren cũng ở đó, mỗi đứa một em phải mất một giây mới nhận ra được cuộn băng dính.

“Ôi giời ơi,” em thốt lên.

“Chào bà, Min,” Al nói.

“Ôi không, không. Al, tôi quên tịt mất.”

“Tôi đã bấu ông rồi mà,” Jordan nói với hắn.

“Tôi quên béng mất, và giờ tôi cần phải tìm Nancie Blumineck để van xin nó cho tôi chép bài tập sinh học. Tôi không lắm được vụ này đâu. Không nổi! Với lại, tôi cũng không mang băng dính.”

Al lôi ra một cuộn, chắc chắn hắn đã dự đoán được tình hình. “Min, bà thế rồi cơ mà.”

“Tôi biết thế.”

“Ba tuần trước bà thề với tôi trong bữa cà-phê tôi bao bà ở Federicos rồi cơ mà. Có Jordan và Lauren làm chứng.”

“Chính thế,” Jordan nói. “Tụi này xác nhận.”

“Tôi xin chứng thực phát ngôn vừa rồi của quý ngài Al,” Lauren nói vẻ trịnh trọng.

“Nhưng mà tôi không thể, Al à.”

“Bà đã thế rồi,” Al nói, “thề với cử chỉ của Theodora Sire khi nàng ta ném điếu thuốc vào bồn nước tắm của thằng cha tên gì gì ấy.”

“Tom Burbank. Al à…”

“Bà đã thề là sẽ giúp tôi. Khi tôi bị úp sọt là phải vào ủy ban kế hoạch cho Vũ hội Thánh hóa Toàn thành, và bà đâu có phải thể là sẽ tham gia tất cả các buổi họp hành như Jordan đâu?”

“Chán phè luôn,” Jordan nói, “mắt tớ đảo đến rớt cả tròng ra sau gáy. Hai cái này chỉ là mắt giả được lắp vào đây cho đầy khoảng trống sầu thảm trong sọ tớ thôi Min à.”

“Và bà cũng đâu phải thề thốt như Lauren là sẽ nắm chặt tay Jean Sabinger trong suốt sáu lần dự thảo áp-phích vì khi các tiểu bang trang trí nộp đánh giá thì hai trong số các nhận xét đã làm nàng ta bật khóc còn tôi thì không thể nói chuyện với Jean từ sau vụ Khiêu vũ Chào Lớp Chín.”

“Chính thế đấy, cái vụ khóc lóc ấy mà,” Lauren nói. “Tớ đã phải đích thân lau mũi cho nàng ta.”

“Nói dối,” em kêu lên.

“Thì đúng là nàng ta khóc mà. Và Jean Sabinger đúng là mít ướt. Đầy tính nghệ sĩ đấy Min ạ.”

“Tất cả những việc bà thề sẽ làm,” Al nói, “để đổi lấy vé miễn phí khi trở thành thành viên trong tiểu bang của tôi, là sẽ dành nguyên một buổi sáng để dán áp-phích. Và chính là sáng nay đó.”

“Al…”

“Và đừng có nói với tôi là mấy chuyện này ngốc xít,” Al nói. “Tôi là thủ quĩ khối mười một trường Cấp Ba Hellman. Tôi làm việc trong cửa hàng của bố tôi vào cuối tuần. Cả cuộc đời tôi là một chuỗi ngốc xít. Cái Vũ hội Thánh hóa Toàn thành này là một trò ngốc xít. Ở trong ủy ban kế hoạch cho bất cứ thứ gì là đỉnh cao của trò ngốc xít, kể cả khi và nhất là khi đấy là việc bắt buộc. Nhưng ngốc xít không phải là lí do. Mặc dù cá nhân tôi không có ý kiến gì…”

“Ừm,” Jordan nói.

“Việc có kẻ nói ra nói vào rằng, ví dụ thôi nhé, đứa nào thấy cần phải theo đuổi Ed Slaterton đều có tí chất ngốc xít trong máu. Và hơn thế nữa, hôm qua tôi đã lạm dụng quyền hành của một ủy viên trong hội đồng học sinh để tra số điện thoại của hắn trong phòng giám thị cho bà đấy Min ạ.”

Lauren giả bộ xỉu lịm đi. “Al!” Con bé hét lên đúng tông giọng của mẹ nó.

“Đấy là hành vi vi phạm nghiêm trọng tới đạo đức và danh dự của hội đồng học sinh. Còn lâu, còn lâu tôi mới tin tưởng được ông trở lại thôi… OK, tôi lại tin ông rồi.”

Tất cả bọn họ nhìn xoáy vào em. Ed ạ, anh thì chẳng bao giờ, không một giây nào, quan tâm đến họ. “OK, OK, tôi sẽ đi dán áp-phích.”

“Tôi biết bà sẽ làm mà,” Al vừa nói vừa đưa cho em cuộn băng dính. “Tôi chưa bao giờ nghi ngờ bà lấy một giây luôn. Chọn cặp đi, bạn hiền. Hai người sẽ làm từ phòng thể dục chạy ra thư viện, hai người còn lại làm nốt những chỗ khác.”

“Tôi sẽ đi với Jordan nhé,” Lauren nói và ôm lấy nửa chồng áp-phích. “Như thế sẽ tốt hơn là làm ngắt nhịp căng thẳng tình dục của ông và Min sáng nay.”

“Hàng sáng mới phải chứ,” Jordan chêm vào.

“Nàng nhìn đâu mà chả ra căng thẳng tình dục,” em nói với Lauren, “chỉ vì nàng được nuôi dạy bởi Quý bố và Quý mẹ Siêu Ngoan Đạo. Lũ chúng tôi, mấy đứa Do Thái, đều biết thừa ba cái vụ căng thẳng đó là do đường huyết thấp mà thôi.”

“À, phải rồi, chính bọn nàng đã giết chết Đấng Cứu Thế của bọn tôi.” Lauren nói và Jordan giơ tay chào tạm biệt. “Đừng có để lịch sử tái diễn đấy.”

Al và em hướng về phía cửa đông, bước qua đám chân cẳng duỗi dài của Marty Weiss và cô bạn gái trông như gái Nhật của gã đang nắm tay gã cạnh mấy chậu cây héo quắt. Hai đứa đã mất cả buổi sáng, xin phép các giáo viên để vào lớp học dán mấy tấm áp-phích như thể chúng có ý nghĩa lắm lắm. Al giữ cho tờ giấy thẳng thớm còn em thì xé băng dính dán ở các góc. Al đã kể cho em nghe một câu chuyện dài dằng dặc về Suzanne Gane (học lái xe, móc áo con) và rồi hắn nói, “Thế là, bà và Ed Slaterton. Bọn mình chưa nói mấy với nhau về chuyện này nhỉ? Thế nào, thế nào?”

“Tôi cũng không biết nữa,” em nói, dán dán. “Anh ấy thì… nhìn chúng tôi nghĩ mọi thứ đều suôn sẻ.”

“OK, chả phải chuyện của tôi mà.”

“Không có ý đó đâu, Al. Chỉ là… là… ông biết đấy, anh ấy rất mong manh.”

“Vâng, Ed Slaterton mong manh.”

“Không phải, hai đứa tôi mong manh. Ý tôi là thế. Anh ấy và tôi, có cảm giác như vậy.”

“OK,” Al nói.

“Tôi không biết rồi sẽ như thế nào.”

“Thế cho nên bà sẽ không gia nhập đám bạn gái cầu thủ ngồi trên khán đài. Và rú lên mấy câu kiểu kiểu Anh ném đẹp lắm, anh Ed ơi!”

“Ông không thích anh ấy.”

“Tôi không có ý kiến ý cò gì sất.”

“Mà này,” em nói, người ta không có gọi là ném đâu.”

“Ái chà, giờ bà còn học cả thuật ngữ bóng rổ nữa.”

“Lên rổ,” tôi nói, “người ta dùng từ đó đấy.”

“Nhưng mà kiêng ca-phê-in thì hơi bị oải nha bà,” Al nói. “Ở khán đài không bán cà-phê sau giờ học đâu.”

“Tôi đâu có nói là sẽ bỏ Federico’s.”

“Rồi rồi.”

“Hôm nay tôi sẽ gặp ông ở đó nhé.”

“Quên đi.”

“Rõ là ông không thích anh ấy mà.”

“Đã nói là không bình luận rồi còn gì. Mà thôi, kể cho tôi sau đi.”

“Nhưng mà Al…”

“Min, đằng sau bà kìa.”

“Cái gì cơ.”

“Và anh ở đó.”

“Ồ!” Em nhớ là âm thanh mình phát ra khi đó chẳng mấy êm tai.

“Ế ô”, anh nói và khẽ gật đầu với Al, một chuyện rõ ràng đã khiến hắn thấy có phần bẽ bàng với chồng áp-phích Halloween trên tay.

“Ế ô…” em đáp.

“Em có bao giờ ra đây đâu nhỉ?” anh nói.

“Em ở trong tiểu ban tổ chức,” nhưng anh chỉ coi những lời đó như gió thoảng mây trôi.

“OK, thế anh sẽ gặp em sau nhé.”

“Sau.”

“Sau khi tan học ấy, em sẽ đến xem anh tập mà, đúng không?”

Mất một giây đứng hình và rồi em bật cười, Ed ạ, cố gắng phân tích thần kinh để vừa nhìn Al với ánh mắt Ông có tin được anh ấy không? Và vừa nhìn anh với ánh mắt mình nói chuyện sau đi. “Không đâu,” em nói. “Em không đến xem anh tập đâu.”

“Vậy thì gọi cho anh nhé,” anh nói, và ánh mắt anh quét quanh cầu thang. “Để anh viết cho em số tuyệt nhất,” anh nói và chẳng thèm suy nghĩ, anh giơ tay xé một đường tờ áp-phích hai đứa em vừa mới dán lên. Ed ạ, đấy quả là một trò hề thảm hại bậc nhất. Anh đã không thèm để ý, Ed, rõ là anh đâu có cần để ý, vì với Ed Slaterton thì cả thế giới này, tất tật thứ gì dán trên mặt tường đều chỉ là bề mặt cho anh viết mà thôi. Anh còn rút cái bút đánh dấu giắt trên tai Al trước khi hắn kịp lắp bắp, và đưa cho em số điện thoại này, dãy số em sắp mang trả anh đây. Dãy số mà em đã có, dãy số mà hiện vẫn như tấm áp-phích ghim chặt trong đầu em và sẽ không bao giờ bị xé xuống. Anh trả bút, xoa đầu em và chạy xuống cầu thang, bỏ lại trong tay em nửa tờ áp phích này và nửa kia đầy tang thương dính trên tường. Nhìn anh bước đi, Al nhìn anh bước đi, nhìn Al nhìn anh bước đi, và nhận ra rằng lí ra em phải nói anh đúng là tên chẳng ra gì khi làm thế vậy mà không, em không tài nào mở miệng ra được. Bởi vì ngay sau đó, Em ạ, phải là bữa cà-phê cuối cùng lúc tan học của em với Al ở Federicos thì, đúng thế đấy, thật chết giẫm, em bắt đầu ngồi trên ghế và xem anh tập. Dãy số trong tay em ngày hôm đó chính là tấm vé giúp em bắn ra khỏi mấy buổi sáng đi dán áp-phích, bắn ra khỏi bạn bè em, bắn ra khỏi tấm áp-phích thông báo một sự kiện mà ai cũng biết là sẽ xảy ra vì đó là sự kiện thường niên. Gọi cho anh nhé, anh đã nói vậy và thế là em có thể gọi cho anh, vào ban đêm, và chính những đêm ấy, những đêm triền miên trên điện thoại ấy, đã khiến em thấy nhớ anh nhất, Ed ạ, tên đẹp trai cùi bắp.

Bởi vì vào ban ngày, ban ngày là trường học. Là tiếng chuông hoặc quá ổn ĩ hoặc lạo xạo phát ra từ mấy cái loa rè chẳng bao giờ được sửa. Là những sàn nhà xấu xí kín kít và đầy dấu chân, và những tiếng sập cánh tủ đinh tai. Là những lúc phải nhớ mà viết tên mình lên góc trên tay phải của tờ bài kiểm tra nếu không muốn thầy Nelson tự động trừ đi năm điểm bài làm hoặc viết ở góc trên tay trái “Vào giờ của thầy Peters nếu không muốn bị mất ba điểm. Là cây bút hết mực dở chừng và nguệch ngoạc những nét chẳng có tí mực nào trên mặt giấy hoặc rỏ mực như tuẫn tiết trên tay em và em đã phải nặn óc nhớ xem liệu mình có đểnh đoảng vuốt tay lên mặt và tự biến mình thành cô nàng thợ mỏ hai má và cằm nhem nhuốc những mực là mực hay không. Là những gã con trai uýnh lộn cạnh đống thùng rác vì bất kể lí do gì, chẳng phải bạn bè em, chẳng phải đám đông của em, là cô bạn hồi xưa dùng chung ngăn tủ đang sụt sùi trên băng ghế em đã ngồi suýt năm lớp chín với một nhóm mà giờ em cũng chẳng mấy khi gặp. Những bài kiểm tra, những câu đố thường thức, điểm danh hộ bạn bè lúc có giáo viên vào dạy thay, bất kể việc gì để giết thời gian, rồi chuông lại reo. Là thầy hiệu trưởng trên loa phát thanh, cả hai phút miên man choán những tiếng ự hừm và sột soạt, và rồi một giọng rất trong trẻo cất lên, “Loa vẫn đang bật kìa, Đave” và có tiếng tắt mực cái phụt. Là cái bàn bán bánh sừng bò cho Câu lạc bộ Tiếng Pháp bị Billy Keager hất bay như mọi lần, mứt dâu vương trên sàn nhà thành một vết nhơ dinh dính đến tận ba ngày sau mới có ai đó đến lau đi. Những chiếc cúp cũ trong hộp, một bảng dài những cái tên của năm nay đợi chờ để được điền vào tấm thẻ trắng tinh hình quan tài. Là những lúc tâm hồn treo ngược cành cây triền miên và chợt tỉnh dậy bởi một giáo viên nào đó muốn có câu trả lời nhưng lại từ chối nhắc lại câu hỏi. Lại một hồi chuông nữa, có tiếng tuyên bố “quên cái chuông đó đi” và thầy Nelson quạu mặt “Thầy nói là lờ nó đi cơ mà” với tất cả những kẻ đang mải mê kéo khóa ba-lô. Là đống bài tập trong phòng học, bị dập ghim loạn xà ngầu nên đứa nào cũng phải xoay đảo những trang giấy để điền vào. Là ba cái vụ thử vai dở hơi cho vở kịch của trường, băng-rôn cho trận đấu quan trọng vào thứ Sáu và rồi tấm băng-rôn bị lấy trộm và lại có lời dụ dỗ xì đểu bạn bè nếu có bất cứ ai biết được điều gì liên quan đến vụ trộm. Là chuyện Jenn và Tim chia tay nhau, Skyler bị cảnh sát kéo xe đi, tin đồn rằng Angela trót “ăn kem trước cổng” nhưng rồi lại có tin phản pháo rằng, chẳng phải đâu, chẳng qua chỉ là một cơn cảm cúm bình thường, ai mà chả nôn mửa khi bị cúm. Là những ngày mặt trời chẳng buồn ló mặt ra khỏi đám mây và tỏa sáng dù chỉ một lần trong kiếp đời lấp lánh của nó. Là bãi cỏ ướt, là những gấu váy, gấu quần ẩm xịt, là đôi tất em đã quên vứt đi và phát hiện ra là mình đang xỏ chúng, là chiếc lá lén lút rơi xuống khỏi tóc em, nơi mà chắc nó đã phơi bụng đến cả giờ ở trên ấy và đón đợi ánh mắt thích thú của người qua kẻ lại. Serena đang đến kì mà lại chẳng mang thứ gì theo để chữa cháy như mọi lần, van nài cả những đứa con gái không quen biết ở trong nhà vệ sinh lúc tiết hai. Trận đấu quan trọng vào thứ Sáu, cố lên Những Chú Hải Ly, đánh bại chúng nó đi Những Chú Hải Ly, câu chuyện cười bậy bạ nhạt như nước lã nhưng lại hấp dẫn được lũ lớp chín và Kyle Hapley. Là những buổi thử giọng dàn đồng ca, ba cô nàng bán đồ len đan để quyên góp ủng hộ vùng gặp bão, thư viện chán òm chả có gì để đọc bất kể chủ đề nào. Tiết năm, tiết sáu, rồi tiết bảy, là những ánh mắt đờ đẫn nhìn đồng hồ, những bàn tay soạn soạt giở vở quay cóp chỉ vì tại sao không? Là những cơn đói bất chợt, mệt mỏi, nóng bức, cáu giận, rồi buồn đến mức rùng cả mình. Tiết bốn, sao mới chỉ có tiết bốn thôi à, là thế đấy. Hester Prynne, Agamemnon, John Quincy Adams, quãng đường nhân với vận tốc thì bằng cái gì đó, ước số chung nhỏ nhất của cái gì gì đó, bán kính, phép ẩn dụ, thị trường tự do. Cái áo len màu đỏ của ai đó, tập tài liệu đang mở của ai đó, là nỗi băn khoăn tự hỏi làm sao trên đời lại có kẻ để mất mặt chiếc giày, chỉ một chiếc giày thôi ấy, mà lại không nhìn ra nó nằm đợi trên bậu cửa sổ đến hàng tuần. Hãy gọi cho số điện thoại có ghi thông tin, hãy gọi nếu bạn đang bị lam dụng, nếu bạn muốn tự tử, nếu bạn muốn đi áo trong hè này với lũ mặt thộn ngớ ngẩn trong bức ảnh. Là dòng chữ Tranh Đấu xấu ỉn trên lớp nền đã bị phai màu, hay dòng Sơn Ướt trên mặt sàn khô cong, trận đấu quan trọng vào thứ Sáu, chúng tôi cần tinh thần của các bạn, hãy truyền lửa cho chúng tôi. Những dãy tủ để đồ, máy bán nước, những pha mùi mẫn, trò cúp tiết, những lần lén lút hút thuốc, nghe nhạc, giấu giếm rượu rum trong chai sôda và nhai kẹo bạc hà trối chết để khỏa lấp hơi thở, gã trai ốm yếu đeo kính dày cộp và dính mông trên xe lăn điện tử, cảm ơn Chúa là con không bị như gã, hoặc đai cố định cổ, hoặc chứng phát ban hoặc niềng răng chỉnh mặt hoặc ông bố tối ngày say xỉn đột nhiên xuất hiện ở buổi nhảy nhót để tát bay mặt cô con gái, hoặc như kẻ đáng thương luôn bị ai đó nói thẳng vào mặt rằng Mày hôi như cú á, lo chữa chạy thế nào đi chứ không thì sẽ không bao giờ, không bao giờ không bao giờ khá lên được đâu. Tất cả chỉ là những chuyện thường ngày ở huyện, đều đặn diễn ra vào ban ngày: gỡ điểm, ghi chép, mặc cái gì vào, hạ gục ai đó, mổ banh bụng con ếch và xem xem nó có thực sự giống như con ếch bị mở banh trong hình không. Nhưng vào ban đêm, ban đêm là anh, là việc cuối cùng cũng được nói chuyện điện thoại với anh, Ed, niềm hạnh phúc của em, phần đẹp nhất trong ngày.

Lần đầu tiên em gọi đến nhà anh cũng giống như lần đầu tiên của bất kì ai gọi điện đến cho bất kì ai đó. Như Alexander Graham gì gì đó, chồng của Jessica Curtain trong một bộ phim cực buồn tẻ, đã nhíu mày hết lần này đến lần khác trong hàng tháng trời trước khi thốt lên được câu nói kì diệu của anh ấy trong ống nghe. Anh có biết đó là câu nói gì không, Ed?

“A-lô?” Bỏ xừ, là chị anh nhấc máy. Thế mà gọi là số tuyệt nhất sao?

“Em, xin chào.”

“Vâng, xin chào.”

“Cho em gặp Ed được không ạ?”

“Cho tôi hỏi ai gọi đấy ạ?”

Ôi, sao mà chị ấy phải làm như thế chứ? Em đã nghĩ thế còn tay thì liên tục bấu vào tấm đệm. “Là bạn ạ,” em lí nha lí nhí ngượng ngùng.

“Bạn ư?”

Em nhắm mắt. “Vâng.”

Một khoảnh khắc trống trải và ì xèo và rồi em nghe thấy tiếng chị Joan, mặc dù lúc đó em vẫn chưa biết Joan như thế nào, hít vào thở ra như đang đấu tranh tư tưởng liệu có nên hỏi thêm em gì không trong khi em cũng băn khoăn liệu mình có nên cúp máy ngay lúc đó, y như tên trộm trong đêm trong phim Như Tên Trộm Trong Đêm vậy.

“Đợi chút nhé,” chị ấy nói, và rồi vài giây sau, có tiếng í éo và ồn ào, giọng anh vọng lại xa xôi “Gì cơ?” và tiếng trêu chọc của Joan, “Ed, cu có bạn bè gì không đấy? Bởi cô bé này nói là…”

“Chị thôi đi,” anh nói, tiếng nghe rất gần, và rồi “A-lô?”

“Chào.”

“Chào. Ừm, ai…”

“Em xin lỗi, là Min đây.”

“Min à, anh không nhận ra giọng em đấy.”

“Ừm.”

“Từ từ nhé, anh sẽ chuyển sang phòng khác vì Joanie đang đứng ở ngay đây!”

“Ok.”

Chị anh nói gì đó xì xèo xì xèo, rồi có tiếng nước chảy. “Đấy là đĩa của em mà,” anh nói với chị ấy. Xì xèo xì xèo “Em ấy là bạn em.” Xì xèo xì xèo. “Em không biết.” Xì xèo. “Chả có gì cả.”

Em kiên nhẫn đợi. Anh Watson, đấy là câu đầu tiên nhà Phát minh điện thoại đã nói, thật kì diệu từ một căn phòng khác. Đến đây đi. Tôi muốn gặp anh. “Này, anh xin lỗi.”

“Không sao đâu.”

“Đấy là chị anh.”

“Ừa.”

“Bà ấy… thôi, rồi em sẽ gặp bà ấy thôi.”

“OK.”

“Thế thì…”

“Em, buổi tập thế nào?”

“Ổn. Glenn dở người nhưng đó là chuyện như cơm bữa.”

“Ồ.”

“Thế thường thì em làm gì, sau khi tan học ấy?”

“Uống cà-phê.”

“Ồ.”

“Với Al. Bọn em hẹn nhau. Cả Lauren nữa.”

“OK, thế có vui không?”

Ed, thực sự là đã rất tuyệt vời. Được huyên thuyên với anh hoặc thậm chí là dừng lại và chẳng nói gì sao mà may mắn và êm dịu đến thế, hơn hẳn mấy vụ nói chuyện như ăn cướp với bất cứ ai. Sau vài phút, hai đứa mình sẽ dừng lại một chút, điều chỉnh lại tư thế, ổn định lại chỗ ngồi, và câu chuyện sẽ tăng tốc dần cho đến tận đêm. Có khi chỉ là những tràng cười đùa khi so sánh sở thích của hai đứa, em thích vị này, màu kia sành điệu, cái album ấy dở ẹt, anh chưa bao giờ xem chương trình ấy, bà ấy tuyệt chết đi được, thằng ấy đúng là tên ngốc, em đang nói đùa đấy à, nhất định là của anh phải tốt hơn rồi. Những câu chuyện vô thưởng vô phạt và buồn cười như đang thọc lét. Có khi lại là những câu chuyện mà hai đứa thay phiên nhau kể và động viên đứa bên kia đâu dây, đâu có chán đâu, nghe ổn mà, anh có nghe mà, em đang nghe đây, em không phải nói ra đâu, anh cứ nói lại đi, anh chưa bao giờ kể cho ai nghe về chuyện này đâu đấy, em hứa sẽ không kể cho ai nghe đâu. Anh đã kể cho em nghe cái lần cùng ông anh tại sảnh. Em đã kể cho anh nghe cái lần với mẹ em và đèn đỏ. Anh đã kể cho em nghe cái lần với chị anh và cánh cửa bị khóa trái, và em kể cho anh nghe cái lần với người bạn cũ và lên nhầm chuyến xe. Cái lần sau bữa tiệc, cái lần trước buổi nhảy. Cái lần đi cắm trại, trong kì nghỉ, trong sân, dưới phố, trong căn phòng em sẽ chẳng bao giờ nhìn lại, cái lần ở cùng với bố, cái lần trên xe buýt, một lần khác với bố, cái lần kì cục ở nơi em đã từng kể cho anh nghe trong một câu chuyện khác về một lần khác, những “cái lần ấy cứ bện xoắn và nhau như thể cả ngàn bông tuyết hợp thành một cơn bão do chính hai đứa mình tạo nên trong mùa đông đáng nhớ. Ed à, tất cả, những đêm nói chuyện qua điện thoại, tất cả những gì hai đứa mình đã nói cho đến khuya, khuya hơn, khuya hơn nữa và rất rất khuya, cho đến tận khi cuối cùng cả hai cũng chịu chui vào giường với cái tai nóng ran lên, mỏi rã và đỏ ửng lên vì áp vào điện thoại thật sát, thật sát, thật sát để không bỏ sót một từ nào, bởi ai thèm quan tâm xem em sẽ mệt mỏi thế nào khi lê lết cho qua những buổi ban ngày không có anh ở bên. Em thà hi sinh toàn bộ những buổi ban ngày ấy để đổi lấy những đêm dài có anh, và em đã làm thế thật. Nhưng đó chính là lí do vì sao mọi chuyện hỏng bét. Hai đứa mình đâu thể chỉ có những đêm kì ảo buôn chuyện tới sáng qua điện thoại? Hai đứa mình vẫn phải có cả những buổi ban ngày, những ngày sáng rực và nôn nóng chẳng có việc nào ra hồn vì những lịch trình mà cả hai không thể tránh khỏi, những tiết học này nọ mà cả hai chẳng bao giờ trùng lặp, những người bạn thân thiết của anh và của em mà ta chẳng mấy khi hòa hợp. Và cả những ngày của mấy việc làm chớt nhả và bôi bác không thể nào tha thứ dù cho lời hứa đã được thốt ra sau nửa đêm, và đó là lí do vì sao hai đứa mình chia tay.

Dịch giả: Ngô Hà Thu
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.