“Mở ra rồi!”
“Ở đâu cơ?”
“Không phải, cái cửa ấy!”
“Cái gì cơ?”
“Bên kia đường? Bà ấy kìa! Bà ấy đang chuẩn bị đi kìa.”
“OK, để anh mở nó ra đã.”
“Nhanh lên!”
“Trật tự chút đi, Min.”
“Nhưng đây chính là khoảnh khắc ấy.”
“Ok, để anh đọc chỉ dẫn đã.”
“Không kịp đâu. Bà ấy đeo găng tay rồi. Cứ tỏ ra bình thường thôi. Chụp ảnh. Đây là cách duy nhất bọn mình biết được liệu có phải là bà ấy không.”
“OK, OK, Dùng núm A để quay phim chặt lại.”
“Ed, bà ấy đi rồi kìa.”
“Đợi đã.” Anh bật cười. “Nói bà ấy đợi đã.”
“Gì cơ, kiểu như là đợi đã, bọn cháu nghĩ bà là một ngôi sao điện ảnh và muốn chụp bà một tấm để chắc chắn. Để em làm cho, đưa máy cho em.”
“Min.”
“Đằng nào nó chả là của em, anh đã mua nó cho em mà.”
“Ừ, nhưng…”
“Hay anh nghĩ con gái thì không dùng được máy ảnh.”
“Anh chỉ nghĩ là em đang cầm máy ngược thôi.”
Mười bước chân dọc theo tòa nhà, tiếng cười tuôn ra nhiều hơn.
“OK, bây giờ. Bà ấy đang quẹo ở góc kìa. Giữ Đối tượng ở trong khung hình…”
“Mở cái máy ra đi.”
“Như thế nào?”
“Đưa lại đây anh xem.”
“Ồ, như thế này. Bây giờ. Rồi. Xong sao nữa? Đợi tí. OK, rồi.”
“Rồi?”
“Em nghĩ thế. Có cái gì đó tách rồi.”
“Nghe em kìa, có cái gì đó tách rồi. Đây có phải là cách sau này em sẽ đạo diễn phim không thế?”
“Em sẽ ra lệnh cho ai đó làm hộ em chứ. Một tay cầu thủ bóng rổ bại trận chẳng hạn.”
“Này này.”
“OK, OK, rồi anh quay phim lại? Đúng không?”
“Ừm…”
“Thôi nào, anh giỏi toán cơ mà.”
“Thôi đi, cái này đâu có phải là toán.”
“Em sẽ chụp thêm kiểu nữa. Ở đằng kia, chỗ bến xe buýt ấy.”
“Đừng có nói to thế.”
“Và thêm kiểu nữa. OK, đến lượt anh đấy.”
“Lượt của anh.”
“Lượt của anh đấy, Ed. Chụp đi. Làm vài tấm đi.”
“OK, OK. Cần bao nhiêu tấm.”
“Anh cứ chụp càng nhiều càng tốt. Rồi bọn mình sẽ đem đi rửa và xem thế nào.”
Nhưng hai đứa mình không bao giờ làm thế, đúng không? Đây, nó đây, cuộn phim chưa hề được rửa, với tất cả bí ẩn cuộn tròn khóa kín. Em chưa bao giờ đem nó tới bất cứ tiệm ảnh nào mà chỉ bỏ ở đó, đợi chờ mòn mỏi trong ngăn kéo và mơ mộng về các ngôi sao. Lúc đó là thời gian của hai đứa mình, để xem liệu Lottie Carson có phải là người hai đứa nghĩ, tất cả những kiểu ảnh hai đứa chụp, những lúc đùa giỡn, những nụ hôn hé miệng, cười đùa, nhưng hai đứa đã không bao giờ hoàn thành.
Chúng mình cứ nghĩ rằng vẫn còn thời gian, đuổi theo bà ấy, nhảy lên chuyến xe ấy và cố gắng tìm cho bằng được cái lúm đồng tiền trên má bà ấy sau những cô y tá mệt mỏi cãi nhau chuyện mổ xẻ và những bà mẹ đang nói chuyện điện thoại, túi rau quả để trong lòng mấy đứa nhóc ngồi xe đẩy. Chúng ta đã nấp sau dãy hòm thư và hàng cột đèn cách nửa tòa nhà khi bà ấy vẫn tiến bước trong khu phố, nơi có lẽ em chưa bao giờ đặt chân đến, mải miết nghĩ tới lúc hai đứa rửa phim, bầu trời đang tối dần ngay trong buổi hẹn hò đầu tiên. Hai đứa mình đã tìm hòm thư của bà ấy, với hi vọng sẽ nhìn thấy dòng chữ Lottie Carson trên phong bì. Anh đã chạy hết tốc lực để đột nhập vào hiên nhà đã cũ nhưng trang trí đầy hoa mĩ của bà ấy trong khi em đứng đợi, tay đặt trên hàng rào, nhìn anh nhảy lên nhảy xuống chỗ này chỗ kia. Anh trèo vào đó chỉ trong năm giây, vèo qua những chóp nhọn rỉ sét làm lòng bàn tay em lạnh cóng trong buổi chiều tà, thật nhanh xuyên qua khu vườn với vô thiên lủng tượng chú lùn, cô vắt sữa, cóc nhái và Đức Mẹ Đồng Trinh trông như cả một quân đoàn kẻ địch đầy mưu mẹo. Anh bay qua tất cả những bức tượng đá im lìm ấy, và nếu được thì em quả rất muốn quẳng tất cả chúng trước cửa nhà anh cho rồi. Em sẽ quẳng chúng ồn ào hết mức giống như anh đã thật khẽ khàng hôm đó, cáu kỉnh hết mức giống như tiếng rúc rích của hai đứa mình hôm đó, lạnh lùng và khinh bỉ hết mức giống như em hôm đó đã ngừng thở và nóng bừng bừng những theo anh rón rén và uyển chuyển đi tìm bằng chứng và rồi quay lại, nhún vai, tay trống trơn. Vậy là hai đứa mình vẫn chẳng thể biết được, vẫn chẳng thể chắc chắn được, cho đến khi tất cả cho ảnh được rửa. Những nụ hôn sâu trên chuyến xe buýt dài về nhà đêm hôm đó, chẳng có ai ngoài hai đứa mình dính vào nhau ở hàng ghế cuối và người lái xe, mắt chăm chăm nhìn đường và tự biết chẳng có việc gì liên quan tới ông ấy cả, tiếp tục hôn ở bến xe buýt khi chia tay, tiếng gọi anh khi vừa chạy zích zắc chia tay em vì em nhất định không để anh đưa về tận nhà và hứng chịu ánh mắt hình viên đạn của mẹ em khi truy vấn em đã đi đâu cả ngày. “Gặp em vào thứ Hai nhé!” anh đã hét to như thế, giống như cậu bé vừa mới học được tên các ngày trong tuần. Hai đứa mình đã nghĩ rằng vẫn còn thời gian. Em đã vẫy tay lại nhưng không thể đáp lại, vì lúc đó cuối cùng em cũng tự cho phép bản thân toe toét, rạng rỡ hết mức như em đã mong muốn suốt cả buổi chiều, suốt cả buổi tối, trong từng giây, từng phút ở bên anh, Ed ạ. Thật là dở hơi, em nghĩ khi đó mình đã yêu anh mất rồi. Vận mệnh như ly rượu vang biết rằng rồi đến một ngày sẽ bị đánh rơi, như đôi giày chẳng biết khi nào sẽ bị mòn vẹt, như chiếc áo mới sớm muộn gì cũng sẽ bị lấm bẩn. Al có lẽ đã nhận thấy điều đó trong lòng em khi em gọi cho hắn, đánh thức hắn dậy vì lúc đó đã rất muộn, rồi lại nói rằng ông đừng để ý, cứ quên đi, xin lỗi đã đánh thức ông dậy, không tôi ổn mà, tôi cũng mệt rồi, gặp ông vào ngày mai nhé, khi hắn nói rằng hắn chẳng có ý kiến gì cả. Phải, khi đó em đã yêu anh. Buổi hẹn hò đầu tiên, em có thể làm gì đây với bản ngã ngây ngốc và hồi hộp để gặp anh vào thứ Hai? Em cứ nghĩ rằng vẫn còn thời gian, rất nhiều thời gian để cùng xem những bức ảnh hai đứa mình đã chụp. Nhưng chúng mình đã chẳng bao giờ rửa ảnh. Không được rửa, toàn bộ cuộn phim đã bị ném vào cái hộp trước khi anh và em thực sự có cơ hội biết được mình có những gì, và đó là lí do vì sao hai đứa mình chia tay.
• • •
Nó đây. Em cứ tưởng là đến hết đời cũng chẳng gấp lại cho đúng hình thù ban đầu của nó, chính cái điểm toán cao vời vợi của anh đã làm rối rắm thứ này lên bội phần.
Khi em mở ngăn tủ ở trường vào buổi sáng thứ Hai, nó trông y như con tàu vũ trụ gấp giấy origami bay ra từ mấy bộ phim viễn tưởng xưa lắc lơ của Ty Limm như kiểu Thấu Hiểu Trái Đất Của Chúng Ta và mới hạ cánh, hung hăng cho máy bắn tia điện xèn xẹt vào cột sống Janet Bakerfield và phá hủy bộ não của cô ả. Đó cũng chính là những gì thứ này đã làm với em, khi em mở nó ra và đọc dòng tin nhắn phía bên trong. Toàn thân em như tê dại và trở nên thật ngớ ngẩn cũng chỉ vì nó.
Có lẽ anh đã đợi em vào buổi sáng đầu tiên ở trường, em đã chẳng bao giờ hỏi anh. Có lẽ anh đã viết nó vào phút cuối cùng sau hồi chuông thứ hai và nhét nó qua khe hở trên nắp tủ trước khi bắt đầu giải Thế Vận Hội Lao Vào Phòng Học, trò mà tất cả đám cầu thủ vẫn thường làm, bỏ lại những con rùa chậm chạp ở đằng sau quay tròn khi anh vụt qua ba-lô của họ như viên bi đập vào các chướng ngại vật. Anh chẳng hề biết rằng phải sau tiết một thì em mới ra ngăn tủ. Anh chẳng bao giờ để tâm đến lịch trình của em, Ed ạ. Nhưng phải công nhận đó quả là một ẩn số, Ed, khi mà dù chẳng bao giờ biết phải tìm em như thế nào nhưng rốt cuộc anh lại luôn luôn tìm thấy em, bởi những con đường hai đứa mình đi lại chẳng bao giờ có giao điểm trong suốt cả khuôn lên ngôi trường ồn ào và chán ngắt này, buổi sáng thì em tụ tập với bọn Al, ông và Lauren trên hàng ghế băng cánh phải trong khi anh ném vài cú khởi động ở sân sau, ba-lô vứt thành đống chán ngán, lẫn lộn cùng ván trượt và áo lót, không có lấy bất kì một môn này học chung, bữa trưa sớm của anh kết thúc bằng cú ném lõi táo vào sọt điệu nghệ giống như một phần trận đấu, còn em thì lại gặm nhấm bữa trưa muộn màng ở một góc kì dị chỗ bãi cỏ, xung quanh là đám công tử tiểu thư và lũ hippy lục này cũng ỏm tỏi về mấy bài hát được phát sóng chỉ trừ những ngày nóng nực và chúng tạm đình chiến và cùng bật mấy khúc nhạc Tây Ấn dồn dập. Trong cảnh cuối của Những Con Tàu Trong Đêm Đó, Philip Murray và Wanda Saxton đã gặp nhau dưới tấm vải bạt che mưa, khi cô vợ xấu tính của anh và tên hôn phu lăng nhăng của cô cuối cùng cũng bị xóa sổ khỏi mạch truyện. Họ đã cùng nhau bước ra ngoài và đi dưới cơn mưa ào ào như trút - một kết cục mà ai cũng nhận thấy ngay từ cảnh đầu tiên, trong đêm Giáng Sinh, rằng cả hai người đều thích đi dưới mưa nhưng lại chẳng có ai sẵn lòng làm việc đó cùng họ - và việc bộ phim đầu cuối tương hợp như vậy quả thực thần kì. Nhưng rõ là chẳng có tí nào gọi là duyên kì ngộ giữa hai ta, một điều hóa ra thật phúc đức vì quả thật bây giờ em cũng thấy sờ sợ khi vô tình chạm mặt anh. Hai đứa mình chỉ gặp nhau khi có hẹn trước, sau giờ học, trước giờ tập, anh nhoáng nhoáng thay đổ và xua xua lũ bạn đang khởi động ra chỗ khác cho đến lúc anh phải đi rồi, một nụ hôn nữa, phải đi thật rồi, một nụ hôn nữa, OK giờ thì thực sự, thực sự, thực sự anh phải đi đây.
Và dòng tin nhắn ấy thực sự là quả bom ẩn đầy phấn khích, tích tắc đợi thời điểm làm nổ tung cuộc đời bình lặng của em. Nó đã nằm trong túi em cả ngày chực chờ được lôi ra và đọc đi đọc lại. Nó đã nằm trong ví em cả tuần cho đến khi em sợ nó có thể bị rách hoặc bị ai đó lấy mất. Nó đã nằm trong ngăn kéo em, giữa hai cuốn sách chán chẳng buồn chết để thoát khỏi mẹ em và rồi bị nhét trong hộp và giờ là quẳng lại cho anh. Một tin nhắn, ai lại viết tin nhắn như thế chứ? Anh là ai mà lại viết những lời như thế cho em? Trong lòng em như phát nổ, hết đợt này đến đợt khác, một cảm giác sung sướng sôi trào cứ ngược ngược xuôi xuôi trong mạch máu vì những gì anh đã viết cho em. Em không thể để nó ở gần em thêm chút nào nữa, nó như quả lưu đạn em cần tháo chốt và quăng lại cho anh, ngay khi em mở nó ra, đọc và lại khóc thêm lần nữa. Bởi vì đến giờ em vẫn khóc, tên xấu xa. Thậm chí ngay cả lúc này.