Sao Mình Chia Tay

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9
Hỏi Đáp

❊ ❊ ❊

Đây là một trong mấy thứ, Ed ạ, anh sẽ chẳng biết được nó là cái quái gì.

“Thế này thực sự là khác đấy,” Joan đã nói thế khi hai đứa mình bước vào, mặc dù em không thể nói cho anh biết chị ấy nói câu đó như thế nào, hài lòng nhưng lẩn khuất đâu đó là sự nghi hoặc. Căn bếp ngập mùi hành, và Hawk Davies vẫn vang lên. “Cu hỏi mượn xe, và giờ thì về nhà trước cả giờ cu ngủ dậy. Thế hai đứa làm cái gì thế, buôn lậu à?”

Anh không thèm trả lời chị ấy mà đặt chỗ đường lên bệ bếp, ngay cạnh cái khăn chỗ mấy cái khuyên tai, có vẻ như, được bày ra để hong khô.

“Còn cái áo kia là thế nào?” Joan hỏi. “Trông…”

“Min mua cho em đấy.”

“… sành điệu phết.”

“Cứu thua hay đấy, bà chị. Em cần đi tắm ù cái đã.”

“Khăn của cu,” chị ấy gọi với theo anh lúc này đã phi lên cầu thang, “ở trên sàn đúng ngay chỗ cu vứt nó sau vụ tắm rửa cách đây bốn giờ đồng hồ đã làm chị phải dậy đấy!”

“Chị biết chị không phải là ai rồi đấy,” anh vừa ngáp vừa cãi lại. Có tiếng sập cửa. Joan quay lại nhìn em, gạt chỗ tóc xòa trước mắt khi nghe thấy tiếng nước bật ở trên gác. Lại ở đây rồi, em nghĩ thầm.

“Em thì sao, Min?” chị ấy hỏi. “Em có cần tắm không?”

“Em không sao hết,” em nói. Có rung động gì đó ở trong căn bếp, Ed ạ, nơi anh đã bỏ em lại một mình, còn em thì không nắm bắt được nó là gì.

“Thật không?” chị ấy ngân nga. “Trông em hệt như con thỏ đứng trước đèn pha ô-tô lúc thằng bé đi lên trên gác ấy. Nào, nói chị nghe xem em đang nghĩ gì.”

Em dựa vào bệ bếp. Joan đang gỡ từng lát hành tây xắt mỏng để trộn vào một bát to toàn miến, rau húng và đậu phụ.

“Em ăn miến không?” chị ấy mời.

“Bọn em vừa mới đi ăn ở Tiệm Bên Sườn Đồi ạ.”

“Hiểu rồi. Nhưng chẳng phải trộm vặt ở tiệm ăn chỉ là trò của tụi lớp chín thôi sao?”

Em giơ cuốn sách lên và bắt đầu giải thích. Chị gái anh vừa chóp chép nhai vừa nghiêng nghiêng đầu muốn em lật trang vì ngón tay chị ấy dính nước chanh. Chị ấy chẳng nói gì cả, cứ chăm chỉ gắp đồ ăn, thế nên em cứ mở máy suốt-nào là Lottie Carson, Greta Nơi Hoang Dã, tiệc sinh nhật lần thứ tám mươi chín. Chị ấy chớp mắt thật chậm, nhưng vẫn chẳng nói gì, thế nên em đã nói hết với chị ấy, Ed ạ, tất tần tật trừ lễ kỉ niệm hai tháng và chuyện năm mươi lăm đôla.

“Ái chà,” cuối cùng thì chị ấy cũng cất lời.

“Nghe hay đúng không ạ?”

“Đúng là chị phải cho em mượn mấy cuốn sách phim của chị mới được,” chị ấy nói và cho bát vào trong bồn rửa.

“Thế thì quá hay ạ,” em reo lên, “và cả Hawk Davies nữa chị nhé.”

“Chị thích cách nghĩ của em,” Joan nói, và rồi nhìn em đầy nghiêm túc, chờ đợi.

“Em cảm ơn?” em nói.

“Và em trai chị,” chị hất đầu về phía cầu thang chỗ anh vừa chạy lên, “sẽ giúp em chuẩn bị mấy món ăn hay ho này cho sinh nhật của một ngôi sao điện ảnh?”

“Chị có nghĩ là chuyện này,” em nói, “em cũng không rõ nữa.”

Chị ấy cầm lấy hai quả mơ và đưa em một quả. “Nghĩ làm sao cơ?” chị ấy nói thật dịu dàng. “Điên ấy hả?”

“Khả dĩ, em đang định nói là, khả thi ấy ạ.”

Chị ấy thở dài. Quả mơ thật mọng, và em đặt cuốn sách xuống, mở đúng trang có nụ cười của Lottie Carson rồi lau tay. “Có thể sẽ rắc rối đấy, Min ạ.”

“Vâng, em công nhận cái lều băng đúng là điên. Ý em là, kiếm ở đâu cho được…”

Chị ấy bảo đấy không phải là chuyện chị ấy đang nghĩ, và căn bếp thật lạ lùng đến mức em chị có thể tiếp tục huyên thuyên, và ném cái hột vào thùng rác. Em đã có một cảm giác, nhưng em không biết nó là gì. “Món bánh quy có vẻ dễ hơn.”

Có tiếng vòi hoa sen tắt. Chị ấy lại thở dài và nhìn vào công thức. “Ừa, khá là dễ. Thế em định kiếm cái gì đây, Pensieri à, ở đâu?”

“Em có kế hoạch rồi,” em nói, nhún vai nhìn lên phía trần nhà nơi thẳng phía trên anh đang đứng lau người. “Em sẽ kiếm được, sẽ nhanh thôi ạ.”

“Tối nay à?” chị ấy hỏi. “Ed đã nói với em chưa? Nó không đi chơi được tối nay đâu, có việc gia đình.”

“Anh ấy chưa,” em đáp, “nói gì với em hết.”

Hawk Davies em bặt. “Ừa,” chị ấy nói thật thận trọng, “nghe có vẻ đúng và nó chưa nói gì với em rồi,” và em đã không biết được mình đang cảm thấy gì nữa. Chị ấy nhìn em một cách thật nhẹ nhàng, như thể em đã lỡ lời gì đó mà chị ấy lại ngại không muốn nói cho em biết, hoặc như thể em mới là ngôi sao bóng rổ còn chính cậu em trai của chị ấy lại là kẻ ngây thơ trong trắng đang ở trong phòng, như thể chị ấy đang bảo vệ điều gì đó. Tay em nắm lại, còn mắt thì nóng bừng.

“Em nên về phải không ạ?” mãi em mới thốt lên được.

Joan thở hắt ra và đặt tay lên vai em. “Đừng nói thế, Min. Bọn chị chỉ là, chị nói rồi đấy, có việc gia đình vào tối nay thôi. Bọn chị phải chuẩn bị một số thứ trước khi quá muộn.” Khẽ than vãn tí chút, chị ấy cho vài thứ vào trong máy rửa bát, đá dép đóng cửa máy, và nhặt miếng bọt biển màu lam chói mắt lên. Chị ấy đã ngạc nhiên, em nhớ thế, khi hai đứa mình quay về nhà quá sớm. Còn giờ lại thành quá muộn ư? “Chắc em cũng mệt rồi đúng không? Em cũng thức khuya có kém gì nó đâu.”

Là vì thế sao, em đã nghĩ vậy. Là chuyện em khiến anh phải thức quá khuya sao? Nhưng chị ấy chẳng nói gì thêm nữa.

“Cho em bên chài anh ấy một tẹo nhé,” em nói và chị ấy đáp, “Ừ, đương nhiên, đương nhiên,” và em phi lên các bậc thang, mấy cái gối đệm ở phòng khách em phát hiện ra, đã được đặt lại trên ghế. Cửa phòng mẹ anh vẫn đóng im ỉm như mọi lần. Phòng của anh em chỉ mới nhìn có vài phút thôi, cái tủ quần áo xấu ỉn, ảnh mấy gã cầu thủ bóng rổ dán đầy tường, một giá toàn sách người ta tặng anh, những người không hề biết, hoặc có biết nhưng vẫn hi vọng là không phải thế, rằng anh chẳng bao giờ thèm đọc. Thước đo độ và mấy thử toán học nhàm chán la liệt trên cái bàn cũng xấu xí, bừa bãi những đĩa bẩn. Tiếng đài rì rầm, rèm cửa vẫn chẳng thèm kéo lên, mùi mồ hôi, rõ là ghê ghê nhưng lại không hẳn, chẳng biết em bị làm sao nữa, hoàn toàn ghê, ôi không.

Anh đang nằm trên giường, hoàn hảo tới mức lúc đầu em còn tưởng anh chỉ đang chơi trò giả chết để đùa cợt, khăn tắm quấn quanh anh hơi tuột ra, một chân co lại còn cánh tay thì vắt qua mặt như thể che giấu một nụ cười. Nhưng rồi có tiếng anh ngáy, như nói rằng anh đây chả thèm vờ vĩnh làm gì, còn em đứng đó ngay lối đi ngắm nhìn anh ngủ. Em đã đợi chờ chỉ để nhìn anh thanh thản như thế, em đã muốn ở bên anh, em đã muốn anh thức dậy thật chậm rãi hoặc giật mình, hoặc chỉ tinh tỉnh, trở mình và lại ngủ tiếp, hoặc lẩm bẩm tên em. Em đã muốn cứ ngắm nhìn anh như thế mãi mãi, hoặc được thiếp đi bên anh đến vô tận, hoặc cứ ngủ vĩnh viễn với anh khi đó đã thức giấc và ngắm nhìn em, tóm lại là một điều gì đó vĩnh cửu. Em đã muốn hôn anh, lùa tay nghịch tóc anh, đặt ba ngón tay lên cái mỏm hông ấm áp và trơn láng của anh, để đánh thức anh theo cách đó hoặc vỗ về anh quay lại giấc ngủ. Để thấy anh lộ thân, để quấn lấy anh trong chăn, chẳng thể đủ mực và giấy để nói hết những điều em muốn. Nhưng em không thể ở lại lâu, thế nên em đã quay xuống cầu thang chỗ Joan đang đứng đợi em với nụ cười thật hiền. “Anh ấy đang ngủ,” em nói.

“Những cuộc phiêu lưu của em làm nó mệt phờ luôn ha,” chị ấy vừa nói vừa đưa cho em chỗ đường và mấy cuốn sách. “Gặp lại em sau nhé, Min.”

“Em không có ghi giấy gì cho anh ấy đâu,” em nói.

“Thế thì tốt,” chị ấy khịt mũi. “Thằng ấy ghét phải đọc lắm.”

“Nhưng chị nói anh ấy gọi cho em nhé.”

“Chị sẽ nói nó.”

“Chị giữ chỗ đường này đi.”

“Không đâu, Min, em mang về nhà đi. Nếu không chị sẽ dùng nó để đun nấu cái gì thì em lại phải đi ăn trộm nữa rồi khéo bị tống vào trại thì chị tội to đấy.”

Câu nói đó đã làm em cười, trại ư? “Nhưng chị sẽ phá ngục cứu em đúng không?” em nói. “Chị sẽ lại cho Ed mượn xe để chạy trốn nhé? Á, thôi chết, em để quên áo len ở trên xe.”

Chị ấy và em cùng đi ra ngoài trong cơn mưa bụi, rồi chị ấy mở khóa xe và đưa cái áo cho em. Thế là giờ em có cả đống trên tay, nhà thì xa tít mù tắp, và chẳng có ma nào giúp em mang bất cứ thứ gì. “Gặp em sau nhé, Min.”

“Em chào chị,” em nói. Cảm giác thật là lạ và nặng nề khi cứ thế Joan quay gót thật nhanh và biến mất sau cánh cửa hậu nhà anh. “Cảm ơn chị về cuốn sách,” em đã nói với theo như thế mặc dù lúc đó thực lòng em đã rất muốn nói, vì một lí do nào đó, rằng, Em xin lỗi.

Chị ấy đóng cửa. Một mình đơn côi trên xe buýt, đống đồ đạc chất bên ghế cạnh em giống như hàng tồn kho, và giờ khi nhìn cuốn sách dạy nấu ăn, em bỗng thấy sao mà nó đắt đỏ và sao mà nó kém hấp dẫn đến thế. Và rồi em nhìn thấy chiếc khăn này, bị vò nhàu nhĩ trong tay, vết dầu từ mấy lát hành tây ố thành những vòng tròn không thể tẩy sạch trên mặt vải. Em đã giữ nó thay vì đưa trả lại cho Joan, vì sao thì em cũng không biết nữa. Từng lát hành rán chị ấy làm khi đợi chờ cậu em trai, từng lát giòn tan và không bị chảy, em có thể hình dung được. Cuộc sống thùy mị của chị ấy, cách chị ấy chăm sóc cho mọi người trong gia đình. Và em cứ nhìn trân trân vào những dấu vết trên chiếc khăn trên đường về nhà để rồi, một lần trong đời, ngồi thật lặng yên hòa nhã với mẹ, nhâm nhi trà Bá Tước cùng bánh mì nướng. Em đã muốn khóc một chút, gấp chiếc khăn lại và cất nó trong hộp mà không hề biết rằng nếu những vòng tròn ấy mở rộng ra thì trông sẽ y như một cái miệng cười ngoác rộng, một vầng trăng tròn sáng, một bong bóng đang bay, hay chỉ như những gì em đang nhìn thấy đây, một hình vuông đầy những số không mang màu mực hóa học trong căn bếp ấy. Em đã nghĩ một đằng nhưng hóa ra sự việc lại thành một nẻo. Đó là con số không số không số không tròn trĩnh đầy cô đơn trên chuyến xe buýt ấy, trong khi anh đang ngủ thì em phải về, và đó là lí do vì sao hai đứa mình chia tay.

• • •

Và cái ô của em, bị mất vào từ đó, nó ở đâu được chứ? Em nhớ chắc chắn là đã cầm nó vào sáng hôm ấy. Đưa lại cho em nhé Ed, nếu anh đang giữ. Em lạc lối khi không có nó trong những ngày mưa gió, dù cho bây giờ đã là tháng Mười Hai, và như mọi người nói là trời sẽ đổ tuyết, mà cầm ô trong bão tuyết thì đúng là trò lố chẳng kém gì việc thắt dây an toàn khi anh không ngồi xe ô-tô, đội mũ bảo hiểm khi không cưỡi xe máy, như con cá lại đòi đạp xe hay như bất cứ điều gì người ta hay ví von, kiểu như cà-phê thì cần phải đen, như gái ‘zin’ thì cần phải có bạn trai. Có quá nhiều thứ em sẽ không bao giờ lấy lại được.

• • •

Bây giờ em chắc chắn là anh đang tự hỏi, phải mất bao lâu để em đến nhà anh? Chắc không phải là Al lái cái xe của cửa hàng bố hắn sang tận Bolivia rồi mới vòng về và tới nhà anh đấy chứ, bởi nếu chỉ làm một cuốc xe đơn giản thì kể cả có bị tắc đường cũng làm sao mà lại có đủ thời gian cho từng này trang giấy? Và câu trả lời, Ed ạ, chính là Quán Leopardi. Em chưa bao giờ dẫn anh tới Leopardi, quán cà-phê yêu thích nhất của em, quán ngon nhất, một cung điện kiểu Ý cũ kĩ, đầy vết nứt chân chim với những mảng tường gạch đỏ tươi tróc dần lớp sơn mà phía trên treo xiêu vẹo những tấm hình chụp mấy người đàn ông đen đúa, tóc bóng mượt những gợn sóng kiểu cách và khóe môi cong lên những nét cười nửa miệng tử tế dành cho đám tình nhân, với chiếc máy pha cà-phê đen như lâu đài sáng loáng của một nhà khoa học khùng điên, nghi ngút hơi, loang loáng sáng và chằng chịt vòi dẫn uốn lượn lên xuống trong cái tổ kim loại xoắn bện đặt phía dưới một con đại bàng bằng đồng lạnh lùng kiêu hãnh đứng như đang tìm kiếm con mồi. Phải dùng tới cả cái máy ấy, rồi quay số và nhả hơi cùng chồng thấp chồng cao những chiếc khăn mặt vuông vắn trắng tinh mà mấy nhân viên sử dụng thật chuyên nghiệp mới có thể pha được những tách cà-phê bé xíu xìu xiu nhưng đậm và đen như ba bộ phim đầu của Malero đã làm khuynh đảo cả thế giới. Em khoái món cà-phê ấy kinh khủng khiếp. Nếu em mà cho thêm kem và ba thìa đường vào thì con đại bàng kia sẽ sà xuống và rỉa họng em toác ra trước khi em kịp nhấp ngụm này mất, nhưng anh biết không, Ed? Đó chẳng phải là ma thuật thực sự của nơi này, chẳng phải sức mê hoặc của Leopardi tỏa ra ngay từ lần đầu tiên Al đưa em đến đây nhân dịp anh họ hắn làm việc ở quán này năm bọn em học lớp tám. Chính là sự im lặng tối thượng trong căn phòng cao, là dòng mặc tưởng miên man chẳng gì gián đoạn ngoài những đám hơi hụ còi xịt ra và tiếng tiền lẻ leng keng nơi quầy thu ngân. Họ để anh một mình, họ để anh lẩm bẩm hay cười hay đọc hay tranh cãi hay gì gì đại loại thế trong bất cứ góc nào anh đang ngồi. Họ không dọn bàn của anh, họ không hắng giọng, họ không nói một lời nào với anh ngoại trừ prego, không có chi, nếu anh nói cảm ơn, grazie. Họ không nhận ra hoặc vờ như không nhận ra, kể cả khi anh đã uống tới giọt cuối cùng trong tách cà-phê và đặt đến cạch cái tách xuống vì nghĩ tới điều gì đó mà gã bạn trai cũ đã làm. Anh có làm nứt đôi cái đĩa đi chăng nữa, họ cũng sẽ chẳng nói gì. Ở Leopardi, họ nhận ra anh đã có đủ những phiền toái rồi. Họ nên dạy cho mẹ em, tất cả các bà mẹ, cách để người khác được yên. Đây là nơi tuyệt vời mà Al có thể đưa em đến, khi hai đưa sắp tới nhà anh với lá thư chẳng biết bao giờ mới xong, kéo lôi cái hộp này vào mà chẳng hề thấy bóng dáng một nhân viên này của Leopardi với hàng ria mép hoàn hảo mặc tạp dề bình loạn hay kêu ca về cái hộp nặng trịch đặt ở bàn bên hay việc em đã ngồi mọc rễ ở đây được bao lâu để viết thư gửi anh.

Đây là chai Pensieri. Em chưa bao giờ kể với anh về Leopardi, và em cũng chưa bao giờ kể với anh về cái đêm em đi lấy Pensieri, chỉ một chai này thôi, và anh cũng chẳng bao giờ hỏi, trong khi anh đang bận-a-ha!-việc gia đình. Em đã không kể với anh. Có rất nhiều điều, Ed ạ, em đã không kể với anh. Để em xì ra cho anh một ít nhé.

Đấy là một buổi chiều muộn, sau khi đã nhâm nhi đủ trà cùng mẹ, khi cuối cùng em cũng gột rửa sạch sẽ dấu vết Công viên Boris Vian và ngồi trong căn phòng của mình như thể đã cả trăm năm em không đặt chân vào đấy, cái ba-lô vẫn mở toang hoác từ thứ Sáu, lá cờ hiệu vẫn cuộn tròn trên bàn em từ sau trận đấu. Em nhặt vài ba thứ, người vẫn quấn khăn tắm, cố gắng chà vết cà-phê trên cổ áo và để nó rỏ nước tong tong trên giá vòi hoa sen, bật nhạc lên rồi lại tắt nhạc đi, nghe cứ sao sao ấy, tất cả những gì em muốn khi đó nhưng không có là Hawk Davies. Rồi em đã làm một việc mà em vô cùng xấu hổ khi phải làm, ấy là nhấc điện thoại lên gọi cho Al, buông người đánh bịch một cái trên giường nghe tín hiệu chờ máy và lật giở Khi Ánh Đèn Vụt Tắt: Lịch Sử Ngắn Gọn Của Điện Ảnh.

“A-lô?”

“Nếu quả có bộ phim nào cùng với sự duyên dáng và sức tưởng tượng đã đâm sâu vào những sự thực đáng sợ cũng như dịu dàng của trái tim con người,” em nói, “thì lời bình khiêm nhường này vẫn chưa thể soi rọi đủ ánh sáng vào nó.”

Tiếng Al thở dài vang lên trong ống nghe. “Này Min.”

Hai Đôi Giày, bộ phim đã bị bỏ qua đầy dửng dưng vào ngày công chiếu, thậm chí đôi khi còn bị chính đạo diễn coi thường và hắt hủi, đã dần dần nổi lên như hòn đảo núi lửa nhô lên từ mặt đại dương để chiếm hữu cái vị trí xứng đáng của nó là một dấu son đầy quyền uy trên chân trời của lịch sử điện ảnh.”

“Này, nói với tôi là bà đang đọc từ cái gì đó đi, vì nếu không thì nghe đoạn vừa rồi hơi bị quá tầm, kể cả với bà đấy.”

“Khi Ánh Đèn Vụt Tắt: Lịch Sử Ngắn Gọn Của Điện Ảnh. Bọn mình xem phim ấy tối nay đi.”

“Gì cơ?”

Hai Đôi Giày. Nhé, tôi sẽ qua Limelight để tìm phim. Ông chỉ việc lo bỏng ngô và mặc quần vào.”

Al đã nói với em một lần trong đêm khuya rằng thường lúc hai đứa em nấu cháo điện thoại thì hắn đi loăng quăng trong phòng và mặc mỗi cái quần đùi. Một sáng sớm nào đó nhân lúc hắn không cảnh giác, bọn em đã đi đến một thỏa thuận rằng em sẽ không hé răng với bất kì ai khác nếu em có vĩnh viễn trêu chọc hắn không thương tiếc về chuyện đó. “Min, bà có biết bây giờ là mấy giờ rồi không”

“Bốn rưỡi.”

“Năm giờ kém mười lăm,” hắn nói, “thứ Bảy. Bà đang gọi để lên kế hoạch cho tối thứ Bảy trong khi tối thứ Bảy đã bắt đầu từ lâu rồi.”

“Ông lại giở cái giọng khó chịu rồi.”

“Tôi không thích cái kiểu bà cứ mặc định là tôi không có việc gì để làm đâu nhé. Tôi không ngồi chơi không trong lúc bà đi hẹn hò với bạn trai đâu.” Al thi thoảng lại như thế. Có một từ khác trong mấy thẻ từ của bọn em để chỉ việc này, hờn dỗi. Tuy thế, em lại xử lí được kiểu này. “Al, tôi vốn là người đâu có kế hoạch gì. Đi xem phim với tôi đi hoặc không thì ông cho tôi bám càng việc gì cũng được, xin đấy.”

“Ed đã làm gì à?”

“Gì cơ?”

“Hắn đã làm gì bà?”

Mặt em ửng lên một chút khi nhớ lại những rặng liễu rủ. Em chưa bao giờ nói với Al là em thường chỉ quấn mỗi khăn tắm khi nói chuyện với hắn. “Nào có gì đâu, anh ấy chỉ có việc gia đình thôi.”

“Bà đã nói với tôi là cuối tuần bà bận mà.”

“Al, xin ông đấy. Tôi giờ chẳng có việc gì làm cả. Ông đang làm cái gì thì cho tôi theo với. Chương trình quái xế, hàng tồn ở cửa hàng của bố ông, hay là âu yếm Christine Edelman, gì cũng được.

Câu nói đó làm hắn phá lên cười. Có lẽ anh chẳng bao giờ nhìn ra Christine Edelman, cô nàng ấy học cùng lớp văn học với hai đứa em và trông giống hệt võ sĩ đấu vật chuyên nghiệp.

“Tôi rỗi,” Al thú nhận. “Tôi chả có việc gì làm cả đâu, lúc nào chả thế.”

“Ông chỉ được cái giỏi hành hạ tôi thôi.”

“Công dụng tình bạn là cái gì chứ?” hắn nói, ấy là phiên bản Bạn bè là để làm gì chứ? riêng của bọn em.

“Tuyệt, tôi sẽ mang phim sang nhé.”

“Tôi sẽ lén tấn công Christine từ phía sau.”

“Eo ôi.”

“Thế sao bà lại nghĩ là tôi đang mặc quần đùi chứ?”

“Kinh!”

Em chưa bao giờ kể với anh về mấy chuyện này, Ed ạ. Anh chưa bao giờ hỏi em rằng em đã làm gì vào đêm đó hay làm thế nào mà em lại lấy được Pensieri.

Em chưa bao giờ kể với anh rằng Al không chỉ có mỗi bắp rang bơ đâu mà còn cả cháo hạt dẻ với sườn cừu và măng tây sẵn sàng hâm nóng lại phòng khi em chưa ăn uống gì, mà đúng là em chưa ăn gì thật, và ở gần tai hắn, có một vệt, chỉ một vệt thôi, kem, có vẻ như hắn vừa mới cạo râu cách đấy mấy phút. Còn em có bộ phim và lôi thôi quần áo.

“Này,” em bước vào. “Đang bật cái gì đấy?”

“Mark Clime,” hắn đáp. “Sống ở Căn Phòng Xanh Lam. Của mẹ tôi ấy mà.”

“Tôi thích bài này,” em nói. “Cảm giác giống giống… tôi đã kể với ông về tay dạo này tôi đang nghe nhạc chưa nhỉ, Hawk Davies ấy? Tôi rất khoái tay này.”

Al nhìn em cười. “Rồi, bà nói với tôi rồi, Min.”

“Ừ, đúng rồi. Chị Ed…”

“Joan.”

“Joan, chị ấy đã nói với tôi là sẽ cho tôi mượn, sớm thôi. Tôi sẽ sao cho ông một bản.”

“OK. Thế, trận đấu của hắn thế nào?”

“Gì cơ?”

“Bóng rổ ấy. Bạn giai bà chơi còn gì.”

“À, hiểu rồi, hiểu rồi. Thực ra cũng OK phết.”

“Thật ấy hả?” Al đang pha một thứ cả hai bọn em đều thích, nghiền lá bạc hà cùng si-rô chanh của Ý đựng trong chai nước chanh thủy tinh cao đáy tròn, rồi cho đá và nước có ga nhập khẩu của Ý mà bố mẹ hắn vẫn luôn trữ trong nhà thay vì sữa tươi như hầu hết các nhà khác vẫn hay làm.

“À, không,” em nói. Chúa ơi, món đó uống ngon cực. Bọn em chưa bao giờ đặt được tên cho nó. “Chán phè và ồn ào lắm. Tôi có thể nói thế với ông, đúng không?”

“Bà cứ kể cho tôi mọi chuyện.”

“Ừ thì tẻ lắm. Nhưng Ed thì tuyệt, kể cả bữa lửa trại, và sau đó cũng tuyệt.”

“Sau đó?”

“Ừm,” em nói, và làm một hơi thật dài, chỗ đá hơi chạm vào mũi em. Tự dưng trong cái đầu đặc của em nhú lên một câu hỏi, một câu hỏi về anh, Ed ạ. Al vừa mới nói đấy thôi, Bà cứ kể cho tôi mọi chuyện, vừa đang đợi em nói gì đó vừa bâng quơ mở lò nướng để ngó nghiêng thức ăn, món cừu và măng tây đang đợi chờ mòn mỏi bên trong lò và đèn lò bật sáng. Nhưng em không hỏi được. Em không thể sống cuộc đời giống như mấy vị đạo diễn người Nhật kia, những người để tốn rất, rất nhiều thời gian chỉ để chiếu một bông hoa trên màn ảnh, một giọt nước lăn vô định trên cái bàn đen trơn láng, một cái mạng nhện lấp lánh dưới ánh trăng vốn chẳng có vai trò gì trong kịch bản, hình ảnh ấy cứ ở đó chỉ vì mấy vị đạo diễn kia thích nó như thế, thích nó lạc lõng như thế. Câu hỏi của em không thuộc về căn bếp thân quen nhà Al với tên bạn thân đang lau tay vào cái khăn nhét ở thắt lưng như mọi lần, thế nên em chỉ cúi xuống nhìn đôi giày của hắn, nhắm mắt lại giả đò đang ngất ngây vì bản nhạc, cho đến khi Al hỏi xem em có ổn không, và em đã mở bừng mắt lóng lánh, long lanh và nói, có chứ, em ổn chứ. Bọn em lấy đĩa và ngồi xuống xem phim.

Một cô nàng gặp một cậu chàng, Ed ạ, và mọi thứ thay đổi, hoặc là cô nàng nói thế. Cô đi dọc theo con phố và những cửa hàng trông giống hệt nhau, kể cả khi bọn em nhìn mãi vào hình ảnh phản chiếu lập lòe của chúng. Xe ô-tô tăng tốc, giảm tốc, rồi lại tăng tốc về phía cuối dãy nhà. Cô mua cà-phê và thì thầm một mình rằng vị cà-phê em nay khang khác. Bầu trời trông thật buồn thảm, cô nói, nhưng cô thì không. Trời mưa và cô lại nhìn thấy cậu chàng ấy. Điện thoại reo-đấy là một ngày khác, hoặc có thể vẫn cùng ngày, ai mà biết được, cô nàng ngẫm nghĩ cùng cốc cà-phê, kể từ khi nào cả thế giới này thay đổi? Cô lại đi mua cà-phê, những chiếc xe chạy qua, bóng lướt trên cửa sổ. Thế giới, cô nghĩ, đã thay đổi.

“Min này, tôi chẳng hiểu gì hết á. Cái cửa sổ cửa hàng ấy có ý nghĩa gì mà họ cứ chiếu đi chiếu lại thế? Đến khi nào thì mới có chuyện xảy ra?”

“Là do ông không thích phim này,” em nói. “Bọn mình tắt đi cũng được.”

“Tôi không có ý kiến gì hết.”

“Al.”

“Tôi không có ý kiến gì thật! Đơn giản là tôi không hiểu gì ấy.”

Cinéma du moment, người ta gọi thế. Phim xuất sắc một thời đấy. Ông đúng là không thích phim này rồi.”

“Đừng có mà đổ cho tôi, Min. Chính bà cũng không thích và muốn tắt đi thì có, nhưng bà thấy lạ lạ vì cái quyển sách gì gì đấy, Khi Bóng Tối…

Khi Ánh Đèn Vụt Tắt. Đấy không phải là lí do tôi thấy phim này lạ.”

“Thế thì chắc bà thấy nó lạ cũng cỡ như tôi thôi, vì cả bốn mươi phút vừa rồi bọn mình chỉ xem có cái cô nàng người Pháp này loăng qua loăng quăng và nghĩ ngợi. Kia kìa, xe ô-tô lại chạy qua nữa kìa. Bà có chắc đúng và phim này không thế?”

Hai Đôi Giày mà.”

“Tôi chả hiểu cái quái gì cả.”

“Tại ông không thích nó thì có.”

“Tôi không có ý kiến.”

Em tắt màn hình, phim gì bốc mùi. Bọn em là thế đấy, Ed, em và Al ấy. Anh chẳng bao giờ hiểu được điều này còn em cũng chưa bao giờ thực sự nói với anh. Như vợ chồng già, mẹ Al đã từng nói thế và bật cười khi Al đáp, “Ôi giời ơi mẹ ơi, mẹ quả là chúa.” Em nhìn hắn, em chưa bao giờ kể với anh về chuyện này, Ed ạ. Hắn chồng đĩa lên, tiếng nhạc lại ngân lên, pha cho em thêm một cốc nước chanh tên-gì-cũng-được. Lại xẹt xẹt trong bầu không khí ấy là câu hỏi của em, điện tích bao trùm quanh bọn em kể cả khi Al không hề hay biết. Em không biết nó ở đâu ra nữa. Trong mấy cuốn sổ tay vẫn hay ném cho chúng ta, người ta khuyên anh nên nói chuyện với bố mẹ hoặc với cha xứ hoặc một giáo viên hay bè bạn nào đáng tin cậy. Nhưng chẳng có ai trong danh sách ấy có thể chấp nhận được, bố mẹ thì rõ là một phần của rắc rối rồi, thầy cô thì sẽ chỉ đơn giản đáp Có những chuyện tôi thực sự không được phép nói với em, còn hầu hết đám bạn bè rồi sẽ lại véo von với lũ bạn khác cũng giống như cha xứ sẽ đi hót lại với Chúa. Và thế là anh chỉ có một mình, hoặc với một người duy nhất, bạn em Al, để trút bầu tâm sự. Và thế là anh sẽ dốc gan ruột với hắn, vụng về và bất công, chẳng vì lí do gì ngoài việc anh phải hỏi câu hỏi đó. Và thế là em đã hỏi bạn em Al, mặc dù em biết là rất ngốc, rằng em có thể hỏi hắn một chuyện được không.

“Đương nhiên,” có tiếng bát đĩa va vào nhau.

“Hơi riêng tư đấy.”

Hắn khóa vòi nước và nhìn em đang đứng ở lối đi, khăn mặt vắt lên vai. “OK.”

“Ý tôi là, không giống chuyện tôi đến kì hay bố mẹ tôi đánh tôi đâu, nhưng là chuyện riêng tư thật.”

“Ừa, công nhận là nếu gộp cả hai việc bố mẹ bà đánh bà và bà đến kì thì cũng khó nhằn.”

“Al.”

“Min.”

“Đấy là chuyện quan hệ ấy.”

Căn nhà trở nên im ắng y như cách mọi căn phòng trở nên im ắng khi cái từ quan hệ ấy vang lên, ngay cả mấy gã nhạc công chơi jazz cũng như nhoài người ra mà phấp phỏng đợi chờ hóng hớt từ đó qua những cái loa ngay cả khi bọn họ vẫn đang chơi.

“Bia,” Al nói, rõ là một quyết định cũng gây sốt cho hắn. “Tôi cần làm một phát, bà có muốn uống không? Bố mẹ tôi còn mấy chai Scarpia’s đấy, chắc sẽ không phát hiện ra đâu.”

“Al, ông thừa biết tôi với bia là thế nào mà.”

“Tôi biết bà chứ, biết chứ.” Hắn thò đầu vào tủ lạnh mở toang cửa và lôi ra một chai, lấy khăn mặt mở chai rồi bắn cái nắp-rất không giống phong cách của hắn-vào bồn rửa. Tu một hơi thật dài.

“Nếu ông không muốn nói về chuyện đó thì…” em nói.

“Không sao đâu,” hắn nói và ngồi xuống cạnh em trên ghế xô-pha. Chai bia Scarpia’s xì xì bọt, tiếng nhạc vẫn vang lên.

“Tôi chẳng thể hỏi ai khác.”

“OK.”

“Thực sự là tôi chẳng thể hỏi ai khác. Mà bọn mình thì là bạn bè.”

“Ừ,” hắn nói, thêm một hớp nữa.

“Thế nên ông đừng có hoảng.”

“OK.”

“Đừng có hoảng đấy.”

“Tôi đã bảo không sao rồi mà.”

“Vì tôi cần phải hỏi ai đấy.”

“Min này, giờ bà bắt đầu giống giống cái phim vừa rồi đấy, bà cứ nói đi nói lại câu ấy là sao? Hỏi phứt ra xem nào…”

“Liệu tôi có,” em hỏi, “có bình thường không nếu không còn “zin nữa?”

Al ngồi thẳng dậy và đặt chai bia lên bàn cà-phê. “Té ra bà đang nói với tôi là…?”

“Không,” em nói. “Tôi vẫn còn nguyên.”

“Vì nếu thế thì nhanh quá.”

“OK,” em nói. “Có vẻ ông đã trả lời rồi, đúng không?”

“Min, tôi chỉ nói thế thôi.”

“Không, không, ông nói đúng mà.”

“Mới chỉ có vài tuần thôi, đúng không?”

“Ừ. Nhưng tôi đã không làm thế. Tôi vẫn chưa làm thế. Nhưng ông có nghĩ là…”

“Tôi sẽ không có ý kiến gì đâu, Min.”

“Đừng có nói thế đi. Ông chả bảo như thế là nhanh còn gì.”

“Ừ, đúng là thế.”

“Nhanh là một ý kiến.”

“Đâu phải, Min.” Al nốc cạn chai bia nhưng vẫn nhìn nó chăm chú. “Nhanh là một tính từ.”

Bọn em nhìn nhau cười gượng gạo. “Tôi nghĩ là cái tôi đang hỏi…”

“Tôi nghĩ là tôi biết bà đang hỏi cái gì. Tôi chịu thôi, Min.”

“Có ổn không, ý tôi muốn hỏi là thế.”

“Nếu không còn ‘zin’ thì có ổn không ấy hả? Có. Đa số đều chẳng còn trong trắng gì đâu, Min. Đấy là lí do vì sao có con người đấy thôi.”

“Ừa, nhưng mà…” em khẽ dịch chân trên ghế. Em đâu có quan tâm tới người khác, em nghĩ thế. Em chỉ quan tâm tới anh thôi. “Ông thấy thế nào,” em hỏi, “đấy mới là chuyện tôi đang hỏi. Ông là con trai mà.”

“Ừ.”

“Thế thì ông sẽ biết ông nghĩ thế nào về chuyện đó. Nếu có đứa con gái nào, ông biết đấy, giả sử ông làm mấy việc ấy ở trong xe, hoặc là trong công viên chẳng hạn.”

“Chúa ơi, Min. Công viên nào?”

“Không, không, chỉ là giả sử thôi. Ví dụ thế.”

OK, thế xe loại gì? Vì nếu là dòng xe M-3 mới thì…”

Em lấy gối đập hắn. “Mọi người sẽ nghĩ thế nào về việc ấy?”

“Mọi người á?”

“Al. Người khác ấy. Ông biết thừa mà?”

“Người khác nhau nghĩ khác nhau.”

“Tôi biết rồi, nhưng, nếu là một tên con trai thì sao?”

“Sẽ có thằng thích chuyện đó, tôi nghĩ thế. Ý tôi là, chuyện đó thì tất lẽ dĩ ngẫu ấy. Gợi cảm mà, đúng không? Cũng có thằng sẽ liên tưởng ra những chuyện còn tệ hơn kia. Rồi có có người sẽ nghĩ khác, tôi chả biết đâu, thế này lố lăng quá, Min, tóm lại là tôi chả có ý kiến gì sất.”

“Lố lăng gì chứ,” em nói, “với tôi thì không đâu. Al, tôi đang cố hỏi là, ông thì sao?”

Al đứng dậy, rất bình tĩnh và im lặng, như xung quanh hắn toàn là mảnh vỡ thủy tinh, hoặc hắn đang bế một đứa bé. Em đúng thật ngu ngốc, phải, một con ngốc và một đứa ngớ ngẩn. Em đúng là một đứa ngớ ngẩn, Ed ạ, đấy là một lí do khác vì sao hai đứa mình chia tay. “Tôi thì sao là sao?”

“Ông nghĩ gì,” em nói, “và đừng có nói là ông không có ý kiến gì đấy.” Al nhìn quanh phòng. Tiếng nhạc đợi chờ. “Tôi chắc là tôi nghĩ, Min ạ, rằng khi tôi nghĩ về việc quan hệ ấy mà, bà biết không, tôi muốn nó phải có cảm giác tuyệt. Không phải là cảm thấy tuyệt đâu, nhầm, mà là đúng. Phải vui vẻ, chứ không phải cứ phang bừa. Bà hiểu đúng không, bà không nên làm chuyện đó chỉ để làm chuyện đó thôi. Bà nên yêu người ta nữa.”

“Tôi,” em khẽ nói, “yêu người ta mà.”

Al đứng im như trời trồng trong giây lát. Thật khẽ, thật khẽ hắn thở dài, y như chiếc bánh quy mủn ra. “Không phải tôi nói cho nó giống cái phim họ bắt bọn mình xem đâu,” hắn nói, “nhưng Min này, làm sao bà biết là bà không chỉ…”

“Tôi biết ông nghĩ anh ấy là lại người như thế nào,” em nói, “nhưng anh ấy không như thế.”

Al lắc đầu, rất mạnh. “Tôi không có ý kiến gì về hắn cả. Chỉ là, nói cho tôi nghe xem, Min, nếu bà định kể cho tôi nhé. Bà yêu hắn?”

“Ừ.”

“Và bà đã nói với hắn như thế?”

“Tôi nghĩ anh ấy biết.”

“Vậy là bà chưa nói. Thế hắn có nói gì không?”

“Al, không có đâu.”

“Thế thì làm sao bà có thể… làm sao bà biết là hắn…”

Em đã kể cho hắn nghe. Em chưa bao giờ kể cho anh nghe chuyện này, nhưng em đã kể cho Al nghe kế hoạch của anh và em, những việc chúng ta dự định làm cho ngôi sao chúng ta đã bám theo. Em không mang theo cuốn sách nấu ăn, hay tấm bưu thiếp lốp-bi-nhưng hắn đã nghe chuyện đi thó đường của bọn mình, cái áo em mua cho anh, những công thức hoàn hảo cho bữa tiệc Al không muốn thích chuyện này, hắn không muốn háo hức, nhưng rồi hắn cũng chẳng ngăn nổi bản thân.

“Tôi biết chỗ bọn mình có thể mua được trứng, tôi cá luôn,” hắn reo lên.

“Tôi biết rồi, ở tiệm Bếp Cổ Điển đúng không?” em nói. “Tôi cũng nghĩ thế. Mà theo ông thì bọn mình cần bao nhiêu để làm cái lều băng?”

“Có thể đắt đấy,” hắn. “Nếu bà cho tôi xem công thức bà tìm thấy… Tôi không thể tin được chuyện bà lại dẫn cả Ed Slaterton tới Rón Rén Mua Đồ đấy. Không còn cái gì thiêng liêng nữa hay sao?”

“Giá ông thích dậy sớm thì đã khác,” em nói.

“Đừng có gây sự với tôi. Thế bao giờ thì tổ chức tiệc?”

“Ngày 5 tháng Mười Hai, bởi vì, Al này, để tôi nói cho ông nghe ngày đó cũng là dịp gì nhé. Đấy là ngày kỉ niệm hai tháng của bọn tôi, của Ed và tôi, đấy.”

Al lại nhìn em. “Vụ này bà cũng không nói với hắn đúng không? Đúng không? Vì tôi dám chắc chắn một điều với bà là, bọn con trai-bọn tôi-không hề muốn nghe mấy cái thể loại ấy đâu, quá sớm, quá nhanh. Đừng bao giờ nói với một thằng con trai nào về lễ kỉ niệm hai tháng.”

“Tôi đã nói với anh ấy,” em nói, “và anh ấy thích lắm.” Một con ngốc.

Al chớp mắt thật chậm rãi nhìn em. “Thế thì chắc là yêu thật rồi,” hắn đáp.

“Tôi cũng đoán thế,” em nói. “Nhưng ông nghĩ sao hả Al?”

Tôi nghĩ là tôi không muốn hụt mất bữa tiệc đó,” hắn trả lời. “Bà có nghĩ bà ấy sẽ đến thật không? Ý tôi là, nếu đúng là bà ấy thật. Có khi lại là…”

“Nếu bọn mình mời bà ấy đúng cách,” em nói, “và nếu đúng là bà ấy. Nhưng vấn đề là, Al, ông là cơ hội duy nhất của cả bọn để lấy Pensieri.”

“Cái gì thế?”

“Cho món bánh quy ấy. Chắc ông có món đó ở cửa hàng, đúng không? Nó là lạ và của Ý ấy.”

“Thế ra tất tần tật để làm cái món gì gì đường thó ấy sẽ là đồ đi thó à?”

“À thì…”

“Vì còn lâu bố tôi mới cho bọn mình cái chai đó. Phải bảy mươi mấy đô-la một chai bà ạ, làm từ mận non nhập khẩu hay cái gì đấy hiếm lắm.”

“Ông đã nếm thử bao giờ chưa?”

“Tôi mà được nếm thử ấy Min,” Al nói, rất dịu dàng và thườn thượt, “thì chắc chắn là bà cũng đã được nếm rồi. Bà là người duy nhất luôn đó.”

“Thế thì ông sẽ lấy nó cho tôi đúng không? Cho bọn mình?”

Al ngó đồng hồ. “Giờ có lẽ là thời điểm tốt. Bọn mình sẽ phải lấy xe tải đi, tôi có chìa khóa đây rồi.”

“Ông sẽ không bị gì đúng không?”

“Không, đằng nào tôi cũng phải qua nhà kho mà. Chả ai biết được đâu, có ai mua thứ đó đâu.”

“Cảm ơn ông nhé, Al.”

“Đương nhiên.”

“Không,” em nói. “Tôi thực lòng đấy, cảm ơn ông. Nhất là vì tối nay.”

Al lại thở dài. “Công dụng,” hắn nói, “của tình bạn là gì chứ?”

Ed này, em sẽ kể cho anh nghe công dụng của tình bạn là gì, vì chúng ta chưa bao giờ là bạn của nhau. Công dụng của nó là phóng đi trong đêm, đấy là công dụng của nó. Hạ cửa sổ xe xuống, bầu không khí ẩm ướt mùi mưa táp vào mặt hai đứa em suốt chặng đường đến cửa hàng. Công dụng của nó là những giây phút nói chuyện, và không nói chuyện của cả hai đứa khi đến nơi. Công dụng của nó là cuộc tranh cãi vui vẻ xem bộ phim về đề tài cướp giật nào hay nhất khi hai đứa chui vào trong cửa hàng, là khoảnh khắc sung sướng khi thống nhất được đáp án cuối cùng, Cô Mèo Nham Hiểm Và Kẻ Trộm Mèo, bộ phim bọn em đã xem với nhau hồi lớp hai và không bao giờ quên, tấm áo choàng hoạt họa xấu điên cuồng của ả Mèo Nham Hiểm, chất giọng Anh lồng tiếng cho tên phản diện Doghouse Wiley, bài hát chủ đề, Cô Mèo Nham Hiểm, Cô Mèo Nham Hiểm, khoác áo choàng, sục đôi ủng và đủng đỉnh cái mũ, như vũ bão tiến lên chiến tội ác, giành huy hoàng, biết mấy vẻ vang?, ngân nga bài hát ấy dọc những lối đi tối mịt của cửa hàng, phủ bóng lên những cái chai lạ lẫm trên đường bọn em đi, những chai dầu ăn và đồ muối nhập khẩu kiểu cách, những chồng hộp vuông đựng mì ý cao ngất, những cuộn salami đung đưa như đàn dơi ngủ lộn đầu trên quầy thu ngân, những vạch màu nê-ôn xanh-đỏ-trắng trên chiếc đồng hồ hắt sáng lên tấm ảnh hồi bé của Al, to tướng nhưng đã nhạt màu; treo trên tường. Và Ed ạ, công dụng của tình bạn là, Al bước xuống từ bậc thang, nhoài người xuống thật gần đến mức trong tích tắc em đã nghĩ và hoảng sợ rằng hắn sẽ hôn em, và chuồi cái chai này, lạnh và bụi bặm, vào tay em.

“Cảm ơn ông, cảm ơn ông nhiều lắm.”

Hắn xua tay, nhưng rồi, “Tôi hỏi bà một chuyện được không?”

“Ừa. Nhìn cái nhãn hiệu này xem.”

“Min này, tại sao trước giờ bọn mình chưa bao giờ nói chuyện như thế này?”

“Ý ông là sao?”

“Thì, hồi bà cặp với Joe ấy, bà có bao giờ hỏi tôi về chuyện bọn con trai nghĩ gì đâu.”

“À, nhưng Joe giống ông mà. Giống bọn mình.”

“Không hề, chẳng giống gì cả. Ít nhất là với tôi.”

“Ông thích hắn mà, tôi nghĩ thế.”

Al đẩy cái thang đi. “Min, Joe là một đưa ma lanh.”

“Gì cơ?”

“Đúng thế đấy.”

“Ông chưa bao giờ…”

“Thì giờ tôi nói với bà.”

“Ông đã nói là ông không ý kiến gì cả. Lúc bọn tôi chia tay, chính miệng ông đã nói thế.”

“Tôi biết là tôi nói gì.”

“Đấy, thế giờ ông có biết và ông đang nói gì không? Tôi đã hỏi ông vài thứ tối nay, nhưng bây giờ thì như kiểu tôi không biết là tôi có thể tin được không nữa, những điều ông nói với tôi ấy.”

“Cái gì?”

“Đừng có cái gì như thế. Al, tôi đang hẹn hò với Ed Slaterton. Tôi nghĩ là tôi… tôi đã nói với ông là tôi yêu anh ấy và ông là người bạn thân nhất của tôi và tôi muốn biết ông không phải là đứa ba xạo về chuyện đó.”

“Bà thôi ngay đi. Bà dám nói thế khi tay đang cầm cái chai xa xỉ tôi vừa mới chôm được của bố tôi cho cái dự định của bà đấy hả?”

“Tôi tưởng đấy là dự định của bọn mình chứ,” tôi nói. “Al, ông nghĩ gì về bạn trai của tôi. Đừng có nói là không ý kiến gì.”

“Thế thì đừng hỏi tôi. Vì tôi có biết cái quái gì về hắn đâu.”

“Ông đừng nói dối. Ông không thích anh ấy thì có.”

“Tôi không biết gì về hắn cả.”

“Chỉ vì anh ấy đã xé tấm áp-phích, đúng không? Chỉ là một tấm áp-phích thôi mà Al.”

“Min.”

“Hay có phải vì cái máy chơi nhạc tự động ở Tiệm Phô-mai không? Nhưng ông đâu thể đổ tội cho anh ấy chỉ vì thế được, vì chính bọn ông, nhất là Lauren ấy, hoàn toàn…”

“Min, không phải thế.”

“Thế thì như thế nào?”

“Cái gì như thế nào cơ?”

“Ông,” tôi nói thật rành rọt, “nghĩ gì về anh ấy?”

“Bà đừng hỏi tôi nữa.”

“Tôi đang hỏi ông đấy.”

Và Ed này, em đã không bao giờ nói với anh rằng hắn nói gì đúng không?

Hắn không nói là hắn không có ý kiến. Hắn có ý kiến.

Đêm rạn vỡ, và em đã không bao giờ kể cho anh nghe về nó, và giờ em cũng chẳng nhớ rõ thứ tự mọi việc xảy ra khi đó như thế nào-em đã la lối om sòm ngoài cửa hàng, đâm vào một trong những gian bày đồ, cái kiểu khăng khăng nhất mực của Al khi quyết định lần này hắn sẽ không, không, không! Sai! Lầm nữa. Em đã nức nở trên xe buýt chỉ để nhận ra em lên nhầm chuyến xe, chết tiệt, Al gọi với theo em trong bãi đỗ, cố nói với em rằng đừng có làm con ngốc. Em, đúng là một con ngốc, đã sập cửa chui vào nhà, đánh thức cả mẹ em dậy. Al nổi điên lên rồi im bặt, cánh cửa cửa hàng bật mở, đèn bật sáng, và hắn lau dọn đống lộn xộn. Chẳng giống phim gì cả, chẳng có gì em thích hết, rồi em với bà mẹ khờ khạo của mình rằng em đã ở cùng với Al và rằng mẹ không việc quái gì phải lo lắng về chuyện đó, vì sẽ không bao giờ, không bao giờ chuyện đó xảy ra nữa. Buồn ngủ. Ỉ ôi. Ném hết quần áo đi, thật cẩn thận đặt cái chai ấy vào ngăn kéo tủ, nó không vừa cái ngăn kéo, xuống dưới hầm lấy cái hộp. Gào lên “Có cái quái gì đâu!” với mẹ, lại khóc. Sập cửa tầng hầm, quẹt mũi. Em chưa bao giờ kể cho anh tí gì về chuyện này. Dốc hết ngăn kéo vào cái hộp, lầm bầm nói chuyện một mình. Buồn ngủ rũ rượi, lại khóc tiếp, ác mộng. Và rồi buổi sáng, chuông điện thoại reo lên và đó là anh, Ed ạ.

“Min, anh đã cố gọi cho em.”

“Sao thế?”

“Tối qua ấy. Nhưng không tài nào gọi được… điện thoại cứ đổ chuông mãi, nên anh gác máy.”

“Em ở với bạn.”

“Ồ.”

Em thở dài. “Hoặc có khi bà…”

“Joan đi rồi.” Giọng anh khàn khàn. “Bà ấy sẽ ra ngoài cả ngày còn mẹ anh thì ở Trung tâm và anh muốn nói chuyện với em. Em có thể qua được không?” Em thề là em đã đến trước cửa nhà anh trước cả khi kịp gác máy, và nhìn thấy anh. Anh trông thật bệ rạc, mắt ngầu lên tức giận và mất ngủ. Em đặt chai Pensieri lên bàn, nhưng anh còn chẳng buồn nhìn nó mà cứ đi đi lại lại như thể đang ở sân bóng, cứ từ bếp dọc hành lang ra phòng khách rồi lại đi vào bếp, mồ hôi nhễ nhại. Em thấy mình muốn phát điên khi cứ nhìn anh như thế, mỗi lần bắt gặp ánh mắt anh là thêm một lời đáp trả, thêm một chiến thắng trước trận chiến với Al, với mẹ em, với bất kì ai trên đời này, tất cả đều nói dối, tất cả mọi người.

“Nghe này,” anh nói, “anh muốn xin lỗi em vì những gì Joan đã làm. Anh không thể tin nổi là lúc ngủ dậy em đã đi mất.”

Suýt chút nữa thì em đã quên béng mất chuyện đó. “Không sao mà.”

Anh đập tay vào giá sách. “Có sao đấy. Lí ra bà ấy không được làm cái trò điên ấy.”

“Anh có việc gia đình mà. Không sao đâu.”

“Ha!” Ed thốt lên. Em không thể kìm được mình khỏi cười khúc khích. Anh nhoẻn miệng cười với em, đầy ngạc nhiên, một nụ cười sắc lém, và lại thốt lên,

“Ha!”

“Ha!”

“Ha! Em có muốn biết việc gia đình là cái quái gì không, với Joan ấy? Là, bà ấy muốn nói chuyện với anh, thế cho nên bà ấy đuổi bạn của anh đi. Đúng là tào lao, việc gia đình cái con khỉ. Bà ấy giống hệt mẹ ở cái khoản này, nhưng còn lâu mới được thế, bà ấy không phải là mẹ.” Anh trông sợ hãi, vì một lí do nào đó, khi nói như vậy, dáng vẻ này em đã từng thấy ở anh tại buổi tập khi Huấn luyện viên tuýt còi và anh nghĩ rằng có lẽ anh đã mắc lỗi và gặp rắc rối.

“Không sao thật mà,” em nói.

“Anh muốn nói là, lí ra bà ấy phải đợi, em hiểu không, đợi để nói chuyện với anh. Nhưng đương nhiên rồi, bà ấy không đợi được, vì bà ấy phải ra ngoài cả ngày hôm nay! Với Andrea! Thế nhưng nếu đấy là bạn gái anh thì thể nào bà ấy cũng đá đít ra khỏi nhà vì chị và em phải nói chuyện ngay bây giờ!”

“Thế chị ấy muốn nói với anh chuyện gì?”

Anh dừng bước và rất đột ngột ngồi thụp xuống cái ghế ở góc phòng. Và rồi đứng bật dậy, trông buồn cười y như phim Piko và Con trai, trừ việc anh không đổi mũ với ai cả. “Nghe này,” anh nói. “Anh muốn nói với em việc này.”

“OK.” Em nhủ thầm, ấy là về mẹ anh, nhưng lại sai toét Ed ạ, lúc nào cũng sai cho nên em mới là con ngốc.

“Điều bà ấy muốn nói chẳng qua là chuyện giữa anh và em, rằng bọn mình tiến quá nhanh. Em đã kể cho bà ấy nghe về bà ngôi sao điện ảnh và bà ấy biết là anh không như thế và bà ấy nói đấy là chuyện thường tình, cũng giống như với những cô nàng khác anh hẹn hò. Nhưng em thì thông minh và gì mà, anh cũng chẳng biết nữa, thiếu kinh nghiệm, bà ấy đã nói thế, mà nào phải vậy, em hiểu không?”

“Vâng,” em đáp nhưng tim thì đã rớt đánh bịch xuống dưới sàn nhà. Vậy là anh đang đánh cắt cầu em chỉ vì chị anh bảo thế?

“Và, OK, anh hiểu ý bà ấy muốn nói gì, nhưng bà ấy, Min à, đâu có biết là mình đang lảm nhảm cái gì đâu. Bà ấy thực sự, tất cả mọi người thực sự quá ư ngu ngốc, em hiểu không? Cả Christian nữa, cả Todd, ai cũng nói toàn thứ xuẩn cả, rằng em đến từ thế giới khác, bọn họ cứ làm như em bị thả xuống đây từ tàu vũ trụ không bằng.”

Em phải nói cái gì đó thôi. “Vâng,” em nói. “Thế thì…?”

“Thì bọn họ tự đi mà vả vào miệng mình ấy,” anh nói. “Anh cóc thèm quan tâm, em hiểu không?”

Em cảm thấy nụ cười nở trên khuôn mặt mình, và cả nước mắt nữa.

“Vì Min à, anh biết, OK? Anh biết là anh rất ngu về mấy cái phim ẻo lả, mẹc, anh xin lỗi, anh cũng thật ngu khi nói năng như thế. Không có ý gì nhé. Ha! Nhưng anh muốn làm, Min ạ. Bất cứ bữa tiệc nào em muốn, bất cứ điều gì, không tham dự mấy trò lửa trại nữa. Bất cứ cái gì em muốn làm, vì lễ sinh nhật lần thứ tám mươi chín gì gì dù anh không tài nào nhớ nổi tên bà ấy.”

“Lottie Carson.” Em bước lại gần anh, nhưng anh giơ tay ra ngăn lại, anh vẫn chưa nói xong.

“Và thể nào bọn họ cũng xì xào này nọ, đúng không? Anh biết thừa là thể nào cũng thế, đương nhiên là sẽ thế. Có khi cả bạn em cũng thế, đúng không?”

“Đúng thế,” em nói. Em thấy cồn cào, hay đúng hơn là cồn cào làm một điếu gì đấy, cùng rảo bước theo anh và đợi chờ được ngã vào cánh tay đang vung vẩy của anh.

“Đúng thế,” anh nói, miệng cười rạng rỡ. “Bọn mình hãy ở bên nhau nhé, anh muốn ở bên em. Nhé. Được không?”

“Được chứ.”

“Bởi vì anh cóc quan tâm, còn ‘zin’, khác biệt, nghệ sĩ, mấy bữa tiệc kì quặc có bánh trái khó nuốt, hay cái lều băng gì gì kia. Chỉ đơn giản là ở bên nhau thôi, Min ạ.”

“Vâng.”

“Kệ mọi người nói rằng chúng ta không thể thế.”

“Vâng!”

“Bởi vì, Min ạ, anh yêu em.” Em hụt hơi.

“Đừng, em không phải… anh biết thế này thật điên, Joan đã nói và anh chẳng hiểu gì, nhưng…”

“Em cũng yêu anh,” em thú nhận.

“Em không phải…”

“Em đã muốn nói thế,” em nói, “từ lâu rồi. Nhưng mọi người cứ nói là…”

“Ừa,” anh nói. “Anh cũng thế. Nhưng anh nói rồi đấy.”

“Vâng,” em tiếp lời anh. “Em không quan tâm xem mọi người nói gì về chuyện này, không quan tâm bất cứ lời nào luôn.”

“Anh yêu em,” anh nói lại lần nữa, và rồi anh đứng lại và hai đứa mình chẳng phí hoài lấy một giây nào, phá lên cười và như những đứa trẻ tham lam ngã trên ghế xô-pha mà hôn nhau ngấu nghiến, trượt xuống dưới nền đất cứng, ái đau, rất cứng khi không có đám gối đệm ở đó. Chúng mình cười. Chúng mình tiếp tục hôn, nhưng nằm trên sàn nhà chẳng thoải mái tí nào cả.

“Mấy cái gối đi đâu hết rồi anh?”

“Cũng là do Joan đấy,” anh nói. “Nhưng mẹc bà nó, mẹc bà bà ấy.”

Em bật cười.

“Giờ em muốn làm gì hả Min?”

“Em muốn thử Pensieri.”

Anh chớp mắt. “Là cái gì thế?”

“Rượu để làm món bánh quy ấy,” em nói. “Em lấy được món đó rồi. Em muốn thử xem nó thế nào.” Em đã hi vọng là anh không hỏi xem em lấy nó ở đâu, và anh đã không hỏi thật, chính vì thế em chẳng kể gì với anh cả.

“Rượu để làm món bánh quy,” anh nói. “OK. Được đấy. Thế nó đâu?” Em đi ra lấy cái chai nhưng không lấy ly. Em chỉ vặn vặn cái nắp cho đến khi nó bung ra và một mùi hương nồng nàn lạ lẫm dội thẳng vào mặt em, nghe giống như rượu nhưng xuyên suốt trong đó còn có thứ gì khác nữa, kiểu như thảo mộc hoặc chất khoáng, cuốn hút và kì ảo. “Anh thử trước đi,” em nói, và đưa nó cho anh. Anh cau mày nhìn cái chai, rồi cười với em và chậm rãi tu một hơi và ngay lập tức phun vào cái áo phông đang mặc.

“Khủng ạ!” anh rú lên. “Cái giống gì thế? Có vị y như ai vừa mới làm hỏng món tương sung cay ấy. Có cái gì ở trong đó thế?”

Em cười nhiều đến mức không thể trả lời nổi. Anh toét miệng cười và vứt luôn cái áo phông đi. “Anh còn chẳng muốn động vào nó nữa. Khủng ạ, giây ra quần của anh rồi này!” Anh cố đổ cái chai vào miệng em lúc này đang la hét inh tai, và làm bắn hết ra áo em. Em kêu ré lên và túm lấy cái chai, dọa dẫm vung vẩy Pensieri ra khắp nơi làm như nó là quả lưu đạn, anh vừa cởi quần vừa cười, em thấy da dính dính thứ nước ấy bèn đặt cái chai xuống, cởi áo sơ-mi mà không thèm cởi cúc, tiếng vải rách rét rét, một cái cúc áo bay vèo xuống dưới tivi, áo lót em phập phồng lên xuống, em phá lên cười nhìn anh vật lộn rút chân ra khỏi ống quần jean. Em đã xem Giờ Đúng Là Hoang Dại Hơn ở ngoài rạp rồi, Ed ạ, em còn xem bản phim đầy đủ của Những Kẻ Nhào Lộn. Thế nhưng em chưa bao giờ nhìn thấy thứ gì đẹp bằng anh trong chiếc quần lót, y như một cậu bé, rồi chẳng còn mảnh vải nào trên người, huýt sáo vang tiếng cười, thứ nước rượu chảy thành một vệt dài trên cổ anh, anh đầy hào hứng, nhìn em chăm chú trong phòng khách. Em đã lưu giữ hình ảnh đẹp đẽ ấy tận sâu thẳm lòng em, trong suốt mấy giờ đồng hồ về nhà sau đó, chai Pensieri trong túi áo khoác em mua cho anh và anh đã đưa lại cho em vì trời trở lạnh và mỗi lúc một tệ hơn, quấn tròn em trong thứ mà anh sẽ không bao giờ mặc lại lần thứ hai, cài khuy nó lại để che đi cái áo sơ-mi đã bị rách của em. Phải, suốt cả quãng đường về nhà ấy, em đã nghĩ về gương mặt rạng rỡ nụ cười của anh. Chẳng gì khác có thể sánh nổi. Thậm chí ngay cả việc anh đã cố làm với em sau đó, ngạt thở, thẳng thắn nhưng ngượng ngùng sau khi em trả lời câu hỏi tiếp theo của anh, kiên nhẫn với những ngón tay anh và miệng anh thật ấm trên mình em đến mức em chẳng thể nói nổi lời nào rõ ràng, những gì mà không một tên con trai nào dám tới bến vì chẳng có tên nào lại ngọt ngào và vui vẻ đến thế khi đề nghị, thật ảo diệu và hổn hển, phải, thậm chí việc đó cũng không thể đọ nổi với hình ảnh anh cười ngày hôm đó. Em chưa bao giờ nói với anh, kể cả sau khi nói yêu anh liên tục suốt cả ngày hôm đó, rằng em chưa bao giờ nói với anh là hình ảnh ấy đẹp đến dường nào, dù ai cũng nói chúng mình chẳng phải dành cho nhau. Em chưa bao giờ nói với anh điều đó, vì khi ấy hình ảnh của anh sao mà choáng ngợp quá khiến em không sao thốt ra thành lời, cho đến lúc này, khi em giàn giụa nước mắt trong quán Leopardi cùng tên bạn đã quay lại bên mình thì đấy chỉ là thứ để ngắm nhìn trong ánh rạng của buổi sáng tuyệt diệu đó đang cười em, cười anh.

“Min này, thế bây giờ,” anh đã hổn hển hỏi em, “em muốn làm gì nào?” và giờ em đang thấy phát ngượng về những gì em đã trả lời khi ấy.

Dịch giả: Ngô Hà Thu
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.