Sao Mình Chia Tay

Sao Mình Chia Tay

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
Dễ Vỡ

❊ ❊ ❊

Gửi Ed,

Chỉ trong tích tắc nữa thôi, anh sẽ nghe thấy một tiếng “rầm.” Ngay trước cửa chính nhà anh ấy, cánh cửa chẳng có ma nào dùng đến. Thứ ấy sẽ khiến cho mấy cái bản lề cửa rung lên chút đỉnh khi nó hạ cánh, bởi nó rất nặng và cực quan trọng, có tiếng loang xoảng, lanh canh ngân lên kèm với tiếng “rầm” đó, và Joan sẽ ngẩng đầu lên khỏi cái món chị ấy đang nấu dở. Chị ấy rồi sẽ lại ngó xuống nồi, lo lắng rằng nếu chạy ra xem có việc gì thì khéo thức ăn trong nồi lại bị trào ra ngoài mất. Em có thể thấy được cái cau mặt của Joan hiện lên trên món nước sốt hay món gì đó đại loại thế đang sôi bùng bục. Nhưng rồi chị ấy sẽ đi ra, chị ấy sẽ đi ra và xem. Còn anh thì không, Ed à. Anh sẽ chẳng bao giờ xuống. Có lẽ anh đang ở trên gác, nhễ nhại mồ hôi và chỉ có một mình. Có lẽ anh sẽ đi tắm táp, nhưng anh còn đang phải vật vã trên giường vì đau khổ, em hi vọng thế, và như vậy, chính chị gái anh, chị Joan, sẽ là người mở cửa mặc dù tiếng “rầm” ấy là dành cho anh. Anh sẽ còn chẳng mảy may hay biết hoặc nghe thấy thứ gì bị quẳng trước cửa nhà. Anh có khi còn không biết vì sao mà nó lại bị vứt ở đó.

Hôm nay là một ngày đẹp trời, đầy nắng và kiểu kiểu thế. Kiểu ngày khiến anh nghĩ mọi chuyện sẽ thật tuyệt vời, vân vân và vân vân. Chứ đâu phải kiểu ngày cho những việc như thế này, cho chúng ta, hai đứa đã hẹn hò khi trời đổ mưa giông, từ ngày 5 tháng Mười đến ngày 12 tháng Mười Một. Nhưng giờ đã là tháng Mười Hai rồi, bầu trời bừng sáng, và với em thì mọi thứ thật rõ ràng. Em sẽ nói cho anh nghe vì sao hai đứa mình lại chia tay, Ed à. Em sẽ viết về chuyện đó trong lá thư này, toàn bộ sự thật vì sao chuyện đó lại xảy ra. Và sự thật rằng em đã yêu anh điên cuồng đến mức nào.

• • •

Ed ạ, cái tiếng “rầm” ấy thực ra là cái hộp này. Đây là thứ em sẽ quẳng lại cho anh. Em tìm thấy nó ở dưới tầng hầm và chỉ tiện tay cầm lên thôi vì tất cả chỗ đồ của hai đứa mình ấy mà, quá nhiều so với cái tủ cạnh giường em. Thêm nữa, em nghĩ thế nào mẹ em cũng sẽ lại tìm bới được cái gì đó trong chỗ đồ này vì mẹ là chúa lục lọi, săn đón những bí mật của em. Thế cho nên em đã nhét tất tần tật vào cái hộp này rồi tống nó và tủ, bên trên để mấy đôi giày em chẳng bao giờ xỏ chân vào từng món đồ kỉ niệm mối tình của hai đứa mình, những giải thưởng và những mảnh vỡ của mối quan hệ này, giống như rãnh nước vụt óng ánh khi đoàn diễu hành bước qua, giống như những thử bèo bọt bị hắt hủi bên lề đường. Em sẽ vứt toàn bộ cái hộp này vào cuộc đời anh đấy, Ed, từng thứ một, của anh và em. Em sẽ vứt cái hộp này lên thêm nhà anh, Ed, nhưng chính anh, Ed, chính anh mới là kẻ bị vứt bỏ.

Cái hộp này, em thừa nhận, sẽ làm em mỉm cười. Một điều thật hiếm hoi trong những ngày gần đây. Dạo này em thấy mình như cô ả Aimeé Rondelé trong Đến Trời Cũng Khóc, một bộ phim điện ảnh Pháp anh chưa xem bao giờ. Cô ta vào vai một sát thủ kiêm nhà thiết kế váy, và cô ta chỉ cười đúng có hai lần trong suốt cả bộ phim. Một lần là khi tên trùm sò, vốn là kẻ đã giết bố cô ta, bị ném bay khỏi tòa nhà. Nhưng đó không phải là nụ cười em đang nghĩ tới. Phải là nụ cười lúc gần hết phim kia, khi cô ta cuối cùng cũng có được chiếc phản với các tấm ảnh và rồi đã đốt nó trong một chiếc tàn đẹp mê hồn mà không thèm mở ra xem bên trong có gì và cô ta biết chắc rằng mọi chuyện đã kết thúc, châm một điếu thuốc lá và đứng đó, trong bộ váy dài màu xanh lá hoàn hảo, ngắm nhìn đám chim két túm tụm và nhộn nhạo bay quanh ngọn tháp nhà thờ. Em có thể nhìn thấy nó. Nụ cười như nói rằng thế giới này hóa ra vẫn còn có công lí. Nụ cười như nói rằng ừ đúng, em đã yêu anh, còn giờ, đây là đống đồ của anh, cũng chẳng khác gì anh, sẽ bắn ra khỏi cuộc đời em. Em biết là anh chẳng thể nhìn ra nó đâu, anh sai có thể nhìn ra được, nhưng có khi nếu em kể cho anh nghe toàn bộ kịch bản thì biết đâu đấy, anh sẽ hiểu ra ngay tắp lự, bởi ngay bây giờ, chính em cũng muốn anh nhìn thấy nụ cười ấy. Em chẳng còn yêu anh nữa, đương nhiên, nhưng vẫn còn đó, vài điều em muốn chỉ cho anh thấy. Anh cũng biết là em luôn muốn làm đạo diễn, nhưng anh đã chẳng bao giờ thực sự nhìn thấy được những bộ phim diễn ra trong đầu em, và, Ed ạ, đó là lí do vì sao hai đứa mình chia tay.

• • •

Em đã viết câu danh ngôn yêu thích lên nắp của cái hộp này, câu danh ngôn của Hawk Davies, một huyền thoại, và em đang dùng chính cái nắp hộp ấy làm bàn kê viết lá thư này để em có thể cảm nhận Hawk Davies đang chảy trôi trong từng con chữ gửi tới anh. Cái xe tải cửa hàng của bố Al có chút rung lắc nên thi thoảng chữ nghĩa xộc xệch, vì vậy chắc anh cũng sẽ phải chật vật lắm mới đọc hết được từng từ của lá thư. Sáng nay em đã gọi Al và ngay khi em vừa mới nói, “Đoán xem?” hắn đã đáp ngay, “Bà định nhờ tôi dùng xe của ông già để làm chân chạy việc cho bà chứ gì?”

“Ông quả là thiên tài đoán mò,” em bật thốt. “Gần đúng đấy.”

“Gần đúng thôi sao?”

“OK, ừ, đúng rồi?”

“OK, cho tôi một giây đi tìm chìa khóa và tôi sẽ qua đón bà.”

“Chắc là ở trong túi áo của ông thôi, từ tối qua.”

“Bà cũng là thiên tài luôn á.”

“Ông không muốn biết phải đi chạy việc gì à?”

“Bà có thể nói cho tôi khi nào tôi đến nơi.”

“Tôi muốn nói cho ông bây giờ cơ?”

“Vấn đề gì đâu, Min,” hắn nói.

“Gọi tôi là La Desperada đi,” em bảo.

“Cái gì cơ.”

“Tôi sẽ đem trả lại đồ của Ed?” Em nói sau khi hít một hơi thật sâu và rồi em nghe thấy hắn cũng vừa hít sâu.

“Cuối cùng thì cũng…”

“Ừa. Rã đám rồi, đúng không?”

“Khi nào bà sẵn sàng thì, ừa. Thế giờ, sẵn sàng rồi chứ hả?”

Một hồi nữa, sâu hơn nhưng run rẩy hơn. “Ừ.”

“Bà có buồn không thế?”

“Không.”

“Min.”

“OK, có.”

“OK, tôi cầm khóa đây rồi. Năm phút nhé.”

“OK.”

“OK.”

“Chỉ là tôi đang đọc câu danh ngôn trên cái hộp thôi. Ông biết mà, Hawk Davies. Anh hoặc có cảm giác đó hoặc không?”

“Năm phút, Min.”

“Al à, tôi xin lỗi. Lí ra tôi không nên…”

“Min, không sao mà.”

“Ông không phải thế đâu. Chỉ vì cái hộp nặng quá còn tôi thì không biết…”

“Không sao mà, Min. Và đương nhiên là tôi phải thế chứ.”

“Vì sao?”

Hắn thở dài qua điện thoại và em thì cứ nhìn trân trân vào cái nắp hộp. Rồi em sẽ nhớ đến việc nhìn câu danh ngôn đó mỗi khi mở tủ, nhưng em sẽ không, Ed ạ, em không nhớ anh đâu. “Bởi vì, Min à,” Al nói, “đúng là chìa khóa ở trong túi áo tôi, ngay đúng chỗ bà nói.”

Al là một người tốt, rất tốt, Ed ạ. Chính tại bữa tiệc của Al, anh và em đã gặp nhau lần đầu, không phải hắn mời anh tới vì khi đó hắn chẳng biết gì về anh cả nên đã chẳng buồn mời anh hay bất kì ai trong đám bạn cầu thủ lèm bèm của anh tới bữa tiệc sinh nhật Tuổi Mười Sáu Đắng Nghét của hắn. Em đã xin nghỉ học sớm để giúp hắn làm món súp pesto có màu xanh bồ công anh làm từ phô-mai gorgonzola thay vì parmesan để tăng thêm vị đắng, rồi hai đứa rưới cái món đó lên chỗ khoai tây viên đen láy từ cửa hàng của bố hắn và pha nước dấm màu đỏ cam cho món xa-lát hoa quả rồi làm cả một cái bánh sô-cô-la đen 89 phần trăm ca-cao to oành hình trái tim đen bự chảng đắng đến nỗi hai đứa chẳng tài nào nuốt nổi, nhưng rồi anh cứ thế không mời mà đến, lướt vào cùng Trevor và Christian và tất cả mấy người đó để rồi đứng lút hẳn vào trong góc và chẳng đụng và bất cứ thứ gì trừ, có chín chai Bia Đen Đắng Scarpia’s. Em là một vị khách đàng hoàng, Ed ạ, còn anh thì thậm chí chả thèm nói câu “mừng sinh nhật đắng nghét” với vị chủ tiệc và tặng quà cho hắn, và đó là lý do vì sao hai đứa mình chia tay.

Dịch giả: Ngô Hà Thu
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.