Nếu mở cái này ra anh sẽ thấy nó rỗng không, và trong giây lát anh sẽ băn khoăn tự hỏi không biết lúc anh đưa cho em thì nó có rỗng không như vầy không - em hình dung ra được - một cử chỉ vô nghĩa khi anh dúi vào tay em giống trò hối lộ đầy vụng về. Nhưng sự thật, và em đang nói thật cho anh nghe đây, là lúc đó nó đầy ắp, hai mươi bốn que diêm nằm ngay ngắn ấm áp bên trong. Giờ thì nó trống rỗng bởi mấy que diêm đó đã bị dùng hết mất rồi.
Em không hút thuốc mặc dù trên phim hút thuốc trông thật vi diệu. Nhưng em thường đốt diêm trong những đêm trống trải mông lung khi em lồm cồm bò trên mái ga-ra lúc bố mẹ đang say ngủ đầy ngây thô và mấy cái xe đơn côi chạy thưa thớt trên những con phố phía xa xa, khi chiếc gối chẳng còn mát rượi và đống chăn đệm thì vướng víu kinh khủng khiếp dù cho em có lăn lộn cỡ nào hay nằm thật ngoan. Em chỉ ngồi đó, chân đung đưa và tay quẹt diêm rồi nhìn chúng cháy đến úa tàn.
Cái hộp này chỉ dùng được trong ba đêm, nhưng không phải là ba đêm liên tiếp, trước khi toàn bộ chỗ diêm bị đốt sạch và giờ thì cái hộp trống không như anh thấy đấy. Đêm đầu tiên chính là đêm cùng ngày anh đưa nó cho em, sau khi mẹ em đóng cửa đánh sầm một cái rồi đi thẳng lên phòng ngủ và sau khi em tụ tập với Al. Tim em vui sướng theo điệu nhảy giật gân đến mức em chẳng thể nào ngủ được, và cả ngày hôm đó cứ chiếu đi chiếu lại ở phòng chiếu phim nho nhỏ trong đầu em. Trong cuốn Khánh Đèn Vụt Tắt. Lịch Sử Ngắn Gọn Của Điện Ảnh có một bức hình chụp Alec Matto đang ngồi ghế nhả khói trong phòng, phía trên đầu ông một chùm sáng hắt ra chiếu lăn trên màn ảnh lọt ra ngoài khung hình. “Alec Matto đang rà soát thường ngày cho phim Julie Đã Biến Đi Đâu? (1947) trong phòng chiếu riêng.” Chị Joan đã phải giải thích cho em biết về cái công việc rà soát thường ngày ấy là gì, ấy là khi vị đạo diễn dành một khoảng thời gian vào buổi tối, vừa hút thuốc vừa xem lại tất tật các thước phim đã được quay trong ngày, Có thể chỉ là một cảnh thôi, kiểu như một ông cứ mở ra đóng vào cánh cửa, một bà chỉ ra ngoài cửa sổ, chỉ ra ngoài cửa sổ, chỉ ra ngoài cửa sổ. Đó là những thứ thường ngày cần rà soát, và đêm đó em đã mất khoảng bảy hay tám que diêm gì đó ở trên mái ga-ra để rà soát những việc ngạt cả thở của hai đứa mình, nỗi lo lắng khi đợi chờ với tấm vé trong tay, Lottie Carson hướng về phía bắc trên tất cả những chuyến tàu ấy, hôn anh, hôn anh, đoạn hội thoại lạ lùng ở cửa hàng Quái Phẩm Hạng A1 vẫn làm thần kinh em căng lên như dây đàn kể cả sau khi nói chuyện với Al mặc dù hắn đã nói là hắn chẳng có ý kiến ý cò gì sất. Những que diêm hơi hơi giống trò anh ấy yêu mình, anh ấy không yêu mình, nhưng khi em nhìn thấy ngay trên nắp hộp đề rằng sẽ chỉ có hai mươi bốn que thôi, có nghĩa là trò đó sẽ kết thúc ở hai từ không yêu ấy, em đã chỉ rút diêm ra và đơn thuần châm lửa, mỗi que diêm là một lần hồi hộp, là một chút thót mình ngọt ngào cho từng phần ký ức. Cứ như thế cho đến khi em bị bỏng cả ngón tay và lại thừ người nhớ nhung tất cả những việc hai đứa mình đã cùng làm.
“OK, bây giờ thì sao nào.”
Sau hai tòa nhà, Lottie Carson quặt vào góc phố và bước và Quán Giấc Mộng của Mayakovsky, một quán Nga với tầng tầng lớp lớp rèm cửa trên cửa sổ. Hai đứa mình chẳng tài nào nhìn nổi cái gì từ bên kia con phố.
“Em chưa bao giờ nhìn ra chỗ này luôn,” em nói.
“Chắc bà ấy ăn trưa.”
“Giờ mà ăn trưa thì muộn quá.”
“Hay bà ấy cũng là cầu thủ bóng rổ nên bà ấy ăn suốt ngày.”
Anh khịt mũi cười. “Thế thì chắc bà ấy chơi cho Western. Đội đó toàn mấy bà già nhỏ thó.”
“Bọn mình theo bà ấy đi.”
“Vào trong đó ấy hả?”
“Sao ạ. Nó là nhà hàng mà.”
“Nhưng trông sang chảnh quá.”
“Thì mình sẽ không gọi nhiều.”
“Min à, bọn mình thậm chí còn chẳng biết có đúng là bà ấy không nữa?”
“Thì bọn mình cử nghe xem bồi bàn có gọi bà ấy là Lottie không?”
“Min…”
“Hoặc là Quý bà Carson, hay gì gì đó. Ý em là, đây chẳng phải trông rất giống nơi một ngôi sao điện ảnh sẽ lui tới, quán ruột của bà ấy hay sao.”
Anh nhìn em cười. “Anh chịu.”
“Hoàn toàn giống luôn.”
“Anh đoán vậy.”
“Giống mà.”
“OK,” anh nói và bước xuống lòng đường, kéo tay em đi theo. “Thì giống, thì giống.”
“Đợi đã, bọn mình nên đợi.”
“Sao thế?”
“Nếu mà vào ngay bây giờ thì sẽ trông đáng nghi lắm.”
“Bọn mình nên đợi, khoảng ba phút.”
“Được thôi, thế thì sẽ không bị nghi ngờ gì.”
“Anh có đồng hồ không?”
“Không sao, bọn mình sẽ đếm đến hai trăm.”
“Cái gì cơ?”
“Đếm giây ấy. Một. Hai.”
“Min à, hai trăm giây đâu có bằng ba phút.”
“Ừ, ha.”
“Hai trăm giây không thể bằng ba cái gì được. Chỉ là một trăm tám mươi thôi.”
“Anh biết không, bây giờ em mới nhớ ra là anh giỏi toán đấy.”
“Thôi đi.”
“Sao nào.”
“Đừng có chọc anh về toán.”
“Em không chọc anh. Em chỉ nhớ ra thôi. Anh thắng giải năm ngoái còn gì, đúng không?”
“Min.”
“Thế là gì nữa.”
“Đấy chỉ là vào vòng chung kết thôi, anh không thắng. Những hai mươi lăm người vào vòng đó cơ mà.”
“Nhưng vấn đề là…”
“Vấn đề là như thế rất đáng xấu hổ, và Trevor cùng tất cả mọi người đều chế nhạo anh về chuyện đó.”
“Em thì không thế. Ai lại làm thế chứ. Đấy là toán cơ mà, Em. Đâu có giống như, em không biết nữa, anh được giải đan len giỏi đâu. Không phải đan len thì…”
“Cũng dáng ẻo lả như nhau cả thôi.”
“Gì cơ? Đừng… toán không ẻo lả.”
“Cũng kiểu kiểu thế mà.”
“Vậy Einstein ẻo lả sao?”
“Tóc của ông ấy trông ẻo lả dễ sợ luôn còn gì.”
Em nhìn tóc anh, rồi nhìn anh. Anh nhe răng cười nhìn mẩu bã kẹo cao su dính trên vỉa hè. “Bọn mình thực sự,” em nói, “rất khác, em…”
“Ừa,” anh nói. “Em sống ở một nơi mà phút bằng với hai trăm giây.”
“Ừ ha. Ba. Bốn.”
“Thôi đi, giờ cũng được ba phút rồi ấy chứ.” Anh dẫn em tung tăng băng qua phố, nắm cả hai tay em giống như hai đứa cùng nhảy điệu nhảy dân gian. Hai trăm giây, em đã nghĩ, hay 180, có gì khác nhau đâu “Em hi vọng đấy là bà ấy.”
“Em biết không?” anh nói. “Anh cũng hi vọng thế.”
“Nhưng mà kể cả khi không phải…”
Nhưng ngay khi hai đứa mình bước chân vào trong quán, hai đứa đã biết mình nên bước ra. Không chỉ là màu nhung đỏ trên các bức tường. Không chỉ là những cái chao đèn bằng vải đỏ kết thành hoa hồng chụp lên những bóng đèn rọi sáng, hay những hạt thủy tinh đong đưa từ chao đang xoay xoay trong làn gió nhẹ lùa vào từ cánh cửa mở. Không chỉ là những bộ tuxedo của những người đàn ông đang đi lại xung quanh, hay những tấm khăn ăn màu đỏ được gấp lại như lá cờ với nút thắt nho nhỏ ở góc làm thành cán cờ, đang xếp đầy ở góc bàn chờ thay mới, cờ chồng cờ chồng cờ chồng cờ như thể có cuộc chiến nào đó đã kết thúc và bên bại trận đã hoàn toàn bị khuất phục. Không chỉ là những chiếc đĩa với dòng chữ đỏ Giấc Mộng của Mayakovsky và hình một nhân mã giơ cây đinh ba cao quá cái đầu rậm rì râu và một cái chân ngựa vươn lên cao như để chinh phục tất cả và nghiền nát tất cả thành cát bụi vô nghĩa. Và không chỉ là hai đứa mình. Không chỉ là việc chúng ta là hai đứa học sinh trung học phổ thông, em lớp mười một và anh lớp mười hai, ăn vận thật lạc lõng với những nhà hàng như thế này, quá chói mắt, quá nhàu nhĩ, quá nhiễu khóa, quá nhếch nhác, quá ẩu tả và vụng về, thời thượng, liều lĩnh, tầm thường, bối rối, khoa trương, mướt mát, hầm hố và lạc lõng. Không chỉ là việc Lottie Carson chẳng thèm ngước mắt lên nhìn từ nơi bà ấy đang ngồi, không chỉ là việc bà ấy đang quan sát người bồi bàn, không chỉ là việc người bồi bàn đang cầm một cái chai, quấn trong chiếc khăn ăn màu đỏ được gấp lại và được giơ nghiêng cao quá đầu ông ấy, và không chỉ là việc cái chai ấy, được ướp lạnh và đang lấp lánh hơi nước dọc cổ chai, chứa đầy sâm-banh. Không chỉ là thế. Chính là cuốn thực đơn, dĩ nhiên, dĩ nhiên là được đặt trên một cái bệ nhỏ gần cửa ra vào, và giá của mọi thứ cao đến kinh hoàng trong khi hai đứa mình chẳng có đến một xu lẻ nào dính trên người. Và thế là hai đứa mình bỏ đi, bước vào và đi ra ngay tắp lự, nhưng trước đó anh đã kịp nhặt một hộp diêm từ cái ly uống brandy to oành gần cửa rồi ấn vào tay em, một món quà nữa, một bí mật nữa, và một lần nữa nhoài người hôn em. “Anh cũng không biết vì sao mình lại làm thế,” anh nói, và em đã hôn đáp lại anh, bàn tay nắm đầy diêm đặt sau cổ anh.
Cái đêm sau lần đầu tiên của em, sau anh thả em về nhà và sau vài tiếng đồng hồ nằm từ giường mệt nhoài và kiệt sức cho đến khi em ngồi dậy và bước ra ngoài để ngắm nhìn mặt trời rớt dần xuống phía chân trời - đêm đó cũng mất bảy hay tám que diêm thì phải. Và rồi đêm thứ ba chính là đêm sau khi hai đứa mình chia tay, đêm mà phải cả triệu que diêm đốt lên mới xứng nhưng rốt cuộc nó đã chỉ thiêu đốt tất cả những gì em còn lại. Đêm đó tưởng như chỉ cần thả những que diêm ấy xuống từ mái nhà là có thể đốt cháy rụi mọi thứ, những tia lửa trên đầu ngọn lửa như châm đuốc cả thế giới và tất cả những kẻ đang tan nát con tim. Trong làn khói bay lên em đã muốn tất cả, trong làn khói bay lên em đã muốn anh, mặc dù ngay cả trong phim thì điều như thế sẽ chẳng bao giờ xảy ra, quá nhiều kĩ xảo, quá khoa trương còn em thì quá nhỏ bé và buồn thảm. Phải cắt cảnh ngọn lửa đó ra khỏi bộ phim thôi, dù cho em có xem nó khi rà soát thường ngày nhiều đến cỡ nào đi chăng nữa. Nhưng dù gì thì em cũng muốn, Ed à, em luôn muốn những gì không thể xảy ra, và đó là lí do vì sao hai đứa mình chia tay.