Sao Mình Chia Tay

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12
Anh Yêu Em Min Green

❊ ❊ ❊

Đây chính là thứ em đã lấy trộm. Đây, trả lại cho anh. Này, gã bạn trai cũ đáng ghét, anh có biết là em từng nghĩ việc anh lúc này cũng mang nó theo để giúp anh sơ đồ hóa suy nghĩ thật đáng yêu không? Rằng thật dễ thương khi được nằm trong túi anh mỗi ngày. Em cũng chẳng phải là đứa bệnh hoạn gì đâu. Đơn giản, em chỉ là con ngốc mà thôi.

• • •

Và anh cũng chưa bao giờ nhìn thấy cái này. Em đã đứng một mình với nó trong tay ở Tiệm Kim Khí Núi Xanh, im lặng và cơ đơn và cố gắng triệu hồi Al tới cạnh để em hỏi hắn những thứ chỉ mình hắn biết. Liệu đây có thực là cái giũa, giống như thứ họ đã dùng trong Mình Chia Tay Lúc Bình Minh hay Những Cuộc Đào Tẩu Ánh Trăng để cao chạy xa bay khỏi đàn chó điên cuồng phi sau lưng và hàng rào dây thép gai nhập nhòa trong ánh đèn pha quét điên cuồng? Al và em đã từng xem hai phim đó trong Tuần Phim Nhà Tù của rạp Carnelian và nó đã khép lại một cách dí dỏm bằng bộ phim tài liệu của nhà Meyer về các trường học nội trú. Rạp chiếu phim hôm đó vắng teo, mà em còn mong chờ được thêm ai đến nữa? Đám nhân viên của Tiệm Kim Khí Núi Xanh đóng bộ vét và đeo tai nghe không thể nào là đối tượng rảnh hơi để đi trả lời câu hỏi, Cái giũa kim loại này có để được trong lò nướng không ạ? Thử hình dung chúng ta, anh và em, ở trong một vụ tử vong do đùng một cái vô tình bị ngộ độc sắt mà em muốn chúng ta cùng nhau tận hưởng xem. Em vô cùng muốn gọi cho Al và nói “Tôi biết bọn mình có thể giận nhau cả đời nhưng ông làm ơn cho tôi hỏi một tí về kim loại và nấu ăn nhé?” nhưng dĩ nhiên là không được. Joan, em đã nghĩ rằng em có thể hỏi Joan, nhưng rồi nàng ta xuất hiện.

“Ơ kìa, Min.”

“Annette, chào.”

“Đằng ấy làm gì ở đây thế?”

“Đi mua đồ cho Halloween thôi,” em nói, giơ giơ cái giũa lên.

“Tớ cũng thế,” cô nàng nói. “Tớ cần mua xích xe. Đi cùng không?”

Chúng em đi về phía gian có thể kiếm thứ đó, một dãy bánh xe sáng bóng mà anh có thể tháo xích và mua ở gần sân cỏ. Annette nhìn chòng chọc đám dây xích như thể đấy là trang sức thật, và tì hẳn cánh tay trần lên. “Đằng ấy định đóng vai gì?” em hỏi han.

“Mình đang cố xem mấy cái này như thế nào,” cô nàng nói. “Mình chưa biết nữa, mình với một tên nữa định ăn vận kiểu thời phục hưng. Đằng ấy hình dung được phong cách ấy không, nhưng phải mờ ảo một tí.”

Lả lơi, là từ đã hiện ra trong đầu em. Tất cả đám con gái hẹn hò với mấy tay cầu thủ đều trông lả lơi cả dù trong bộ dạng gì, mụ phù thủy lả lơi, miêu nữ lả lơi, ả gái gọi lả lơi.

“Đằng ấy nói xem, tớ mặc cái này mà không mặc áo con thì có được không?”

“Thật ấy hả?” em cố ghìm giọng mình cho khỏi the thé.

“Thì tớ định cuốn mấy thứ này quanh người như kiểu áo quây ấy. Ngực tớ cũng không to lắm.”

“Tớ chỉ nghĩ là nếu thế thì đến hết đêm, ngực đằng ấy sẽ bầm dập hết cả,” em nói.

Cô nàng lừ mắt nhìn em. “Đằng ấy đang dọa tớ đúng không?”

“Gì cơ? Không!”

“Tớ đùa thôi, Min. Đùa thôi. Ed đã kể với tớ là anh ấy không tài nào hiểu nổi mấy câu đùa của đằng ấy. Vãi, anh ấy hay nói thế.”

“Vãi,” em ngốc nghếch nhại lại.

“Thế cái kia để làm gì thế?”

“Tớ cũng chưa thực sự quyết định được,” em nói. “Tớ đang nghĩ, đằng-ấy cũng biết Ed đóng vai tù nhân đúng không?”

“Ừ, đám tù nhân bị xích chung.”

“Thế đằng ấy có biết là ở trong mấy phim hồi xưa, người ta thường hay nhét một cái giũa vào trong cái bánh ga-tô không? Dùng để cưa chấn song hay đại loại thế. Kiểu cô vợ chung tình cố giúp anh chồng tội phạm, rồi chạy xe vòng vòng mãi ở lối sau ấy.”

Cô nàng nhìn cái giũa đầy ngờ vực. “Tức là đằng ấy sẽ là vợ của Ed trong dịp Halloween này ấy hả?”

Rõ là cô nàng đang mỉm cười nhưng thực ra trông nàng ta như thể vừa mới trút cả mớ ngốc nghếch lên đầu em. Em thấy mình như tả tơi dưới ánh nhìn lấp lánh đến lóa mắt của nàng ta đang quét từ đầu đến chân em, thấy mình thật ngớ ngẩn trong cái quần lụng thà lụng thụng và đôi giày to tướng. “Không,” em nói. “Tớ chỉ định làm cho anh ấy một cái bánh để anh ấy có hứng vào ngày đó thôi.”

“Theo như tớ nhớ thì anh ấy lúc nào mà chả có hứng,” Annette nói, khẽ mỉm cười.

“Đằng ấy hiểu ý tớ mà.”

“Ừ, hiểu chứ. Thế thực sự đằng ấy sẽ vào vai gì?”

“Cai ngục,” em đáp.

“Cái gì cơ?”

“Kiểu phụ trách nhà tù ấy?”

“À à. Chất đấy.”

“Nghe hãm hãm thì có, nhưng căn bản là tớ có cái áo của bố trông cũng hợp hợp.”

“Chất quá còn gì,” cô nàng lặp lại, gỡ đồ cần mua ra.

“Đằng ấy cũng biết mà, tớ không thể. Tớ không phải típ hợp với, dạng như mấy bộ gợi cảm ấy.”

Cô nàng ngưng lại và nhìn lại em một lần nữa thật tử tế, em nghĩ có khi là lần đầu tiên. “Đâu có, đằng ấy hoàn toàn hợp, Min à. Chỉ là…” và cô nàng cắn cắn môi như thế thôi, đừng có để ý.

“Là sao cơ?”

“Thì, đằng ấy, tớ biết là thể nào đằng ấy cũng ghét nghe từ này.”

“Từ nào?”

“Ừm…”

“Đằng ấy định nói là nghệ sĩ?”

“Tớ định nói điều mà Ed lúc nào cũng nói ấy. Đằng ấy khác biệt, vì thế đằng ấy chẳng cần phải làm mấy cái việc như thế.” Cô nàng giơ đoạn dây xích lên săm soi. “Người đằng ấy đẹp nhé, thật đấy, đằng ấy cũng xinh nữa. Nhưng đằng ấy còn có tất cả những thứ khác nữa. Đấy là lí do ai cũng ghen với đằng ấy, Min ạ.”

“Bọn họ đâu có ghen.”

“Có đấy,” cô nàng gằn giọng như cáu giận gì đám dây xích. “Có đấy.”

“Chậc, nếu họ có ghen thật đi chăng nữa thì cũng chỉ là vì tớ cặp với Ed Slaterton chứ không phải vì bản thân tớ,” em nói.

“Đúng là thế,” cô nàng đáp và lắc lắc đầu. “Nhưng chính đằng ấy là người có được anh ấy.” Nàng ta hất cằm về phía cái giũa của em. “Tốt nhất là đằng ấy nên thủ sẵn vũ khí vào tối thứ Bảy đi. Đám con gái sẽ đều là Cleopatra ma-cà-rồng giương nanh khoe vuốt để cướp anh ấy khỏi đằng ấy đấy.”

Cô nàng bật cười và em đã quyết định cười theo. Đùa chứ gì, em đã nói với mình như thế, và rồi thốt ra thành lời, “Miêu chiến. Bọn con trai sẽ khoái cảnh đó lắm.”

“Có khi bọn mình nên thu phí vào cửa,” nàng ta vừa nói, vừa vờ giương vuốt cào em. “Đằng ấy xong chưa?”

Em đã quyết định, chắc chắn, là không hỏi về cái giũa ngốc nghếch này. Em đi theo cô nàng quầy thanh toán với nó trong tay trong khi nàng ta bô lô ba la với tay thu ngân vừa mới cắt đoạn dây xích và giảm giá cho cô nàng. Em lấy tiền thừa và hóa đơn.

“Đằng ấy có muốn đi uống nước hay cái gì đại loại thế không?”

“Không, tớ cảm ơn,” em nói khi đi theo cô nàng ra ngoài. “Tớ phải về nhà để chuẩn bị nốt trang phục.”

“Đằng ấy không bị hoảng vì vụ thứ Bảy mà tớ nói đấy chứ? Chỉ là đùa thôi.”

“Ừ, không đâu,” em đáp.

“Ừm, có tí đùa thôi,” cô nàng mỉm cười, đổi tay cái túi đựng xích. “Ý tớ, đúng là ai cũng biết anh ấy là của đằng ấy.”

“Jillian đâu có biết.”

“Jillian là con quỉ cái,” cô nàng đổi giọng gay gắt. “Oài.”

“Chuyện dài lắm, Min ạ. Nhưng đằng ấy không phải lo về nó đâu.”

Em buồn bã nhìn đám xe cộ ẩm xì xịt. Trời vừa mới mưa, mái tóc Do Thái của em bết bát y như đám mây nhiễm bẩn, và trời sẽ còn mưa nữa. Em cảm thấy yếu ớt khi bước ra khỏi Tiệm Kim Khí Núi Xanh, nhạy cảm như ngọn lửa cháy nơi đầu que diêm, như đứa trẻ lạc trên phố, chẳng có mẹ hay vòng cổ ghi dấu hay thậm chí là một cái thùng các-tông để gọi là nhà. “Tớ lo về tất cả mọi người,” em nói, vì sao lại không thốt ra câu trả lời thành thực chứ? “Khác biệt, ai cũng luôn miệng nói khác biệt. Anh ấy là của tớ bây giờ nhưng đằng ấy nói không sai, ai đó có thể mang anh ấy đi. Tớ chỉ là kẻ ngoài cuộc đối với tất cả những người mà anh ấy biết.”

Nàng ta chẳng buồn nói rằng em sao rồi. “Không đâu,” cô nàng nói. “Anh ấy yêu đằng ấy.”

“Và tớ yêu anh ấy,” em nói thế mặc dù điều em muốn nói ra là cảm ơn. Em đã nghĩ, em đúng thật là một con ngốc, một con ngốc với cái giũa trong túi, rằng nàng ấy đang bảo vệ em.

“Và ái tình, ai có thể thấy lối nó đi,” cô nàng ngân nga. “Tựa con rắn uốn mình trong vườn em; rối bời những phiền muộn tâm tư ta.”

“Gì thế?”

“Salleford,” cô nàng đáp. “Alice Salleford. Quốc ngữ lớp mười. Mà tớ cứ nghĩ đằng ấy là dân nghệ sĩ đấy.”

“Tớ không nghệ sĩ,” em nói.

“Ừa, đằng ấy là một cái gì đó,” nàng ta nói và ôm nhanh em thay lời chia tay, xủng xoảng tiếng xích. Trời bắt đầu mưa thật. Cô nàng băng từ mái hiên này tới mái hiên khác và vẫy tay chào em trước khi biến mất. Nàng ta thật đẹp, trong cơn mưa và trong bộ quần áo ấy. Cái giũa leng keng kêu, lại một ý tưởng ngốc nghếch của em mà kể cả nếu em có làm thật đi chăng nữa thì cũng sẽ chẳng ma nào hiểu nổi. Anh cũng sẽ chẳng hiểu nổi, Ed ạ, em đã nghĩ thế khi nhìn theo nàng ta. Đó là lí do vì sao hai đứa mình chia tay, và nó đây. Ed, sao anh có thể…?

Dịch giả: Ngô Hà Thu
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.