Sao Mình Chia Tay

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
Deluxe

❊ ❊ ❊

Ở phía bên kia con phố từ Quán Giấc Mộng của Mayakovsky đi ra, trực diện như một cú nảy bóng bàn, hai đứa mình núp trong cửa hàng Quái Phẩm Hạng A, khẽ nhòm qua những chắn song, chờ đợi và chờ đợi Lottie Carson kết thúc chuyến dừng chân đầy hào hoa của mình và rời đi để hai đứa còn theo bà ấy về nhà.

Chắc tại hai đứa mình chẳng thể cứ vật vờ đợi ở ngoài đường, chứ ai mà biết được vì sao hai đứa mình lại chui vào cái cửa hàng Quái Phẩm Hạng A của hai mụ phù thủy sinh đôi lục nào cũng quàu quạu, chuyên bán toàn mấy thứ vớ va vớ vẩn, màu mè nhưng đắt cắt cổ, những đồ người ta sẽ mua tặng người khác và dịp sinh nhật khi chả biết mấy về nhau để mà mua những thứ thật sự khả dụng. Cái máy ảnh này có lẽ là vật duy nhất anh đã mua cho em ở chỗ Quái Phẩm Hạng A ấy. Ed ạ, và em cảm ơn anh vì điều đó. Em lê la giữa mấy con thú vặn giây cót và những tấm thiệp chúc mừng bụi bặm trong khi anh thì cúi đầu né mấy cái chuông gió trong cửa hàng cho đến lúc cuối cùng anh cũng nói ra suy nghĩ của mình.

“Anh chưa từng biết cô gái nào giống như em cả,” anh nói.

“Sao cơ?”

“Anh nói là anh chưa từng biết ai…”

“Giống em như thế nào?”

Anh thở dài, mỉm cười rồi lại nhún vai, lại mỉm cười. Cái chuông gió có những ngôi sao bạc và sao chổi ấp la lấp lánh quay mòng mòng quanh đầu anh giống như em vừa mới đấm cho anh một cú trời giáng như trong phim hoạt hình. “Nghệ sĩ? Anh đoán.”

Em đứng ngay trước mặt anh. “Em không nghệ sĩ,” em nói. “Joan Sabinger mới thế. Colleen Pale mới thế.”

“Hai đứa đó dị bỏ xừ,” anh nói. “Mà từ từ đã, có phải hai đứa đó là bạn của em không đấy.”

“Vì nếu thế thì họ không dị nữa à?”

“Nếu thế thì cho anh xin lỗi vì đã nói thế,” anh nói.

Có lẽ ý anh là thông minh ấy. Giống như là, đêm hôm nọ em thậm chí còn không biết bọn anh đã bị thua. Thường thì anh cứ tưởng là ai cũng biết.”

“Em thậm chí còn chẳng biết là có trận đấu cơ.”

“Và bộ phim nữa.” Anh lắc lắc đầu và buông ra tiếng thở thật lạ. “Nếu Trev mà biết anh đã xem phim đó thì nó sẽ nghĩ là, anh cũng chẳng biết nó sẽ nghĩ thế nào nữa. Những bộ phim như thế rất ẻo lả, nhưng anh không có ý gì nói Al bạn em đâu nhé.”

“Ai không ẻo lả,” em nói.

“Thằng đó đã làm cả cái bánh còn gì.”

“Em làm đấy.”

“Em á? Không có ý gì đâu nhưng cái bánh ấy tệ kinh khủng.”

“Vấn đề là,” em nói, “cái bánh đó cần phải đắng, thay vì ngọt, nó cần phải kinh khủng cho hợp với bữa tiệc sinh nhật Tuổi Mười Sáu Đắng Nghét.”

“Không có ý gì nhưng chả có ma nào thèm ăn cái bánh đó.”

“Anh đừng có nói không có gì nữa đi,” em nói, “khi mà anh toàn nói những lời có ý cả như thế. Câu đấy có phải là giấy thông hành đâu cơ chứ.”

Anh nghiêng đầu nhìn em, Ed ạ, giống y như chú cún con yếu ớt đang băn khoăn vì sao tờ báo lại nằm trên sàn nhà. Lúc đó thật đáng yêu. “em đang cáu anh đấy à?” anh hỏi.

“Không, em không cáu,” em đáp.

“Em thấy không, đấy lại là một ví dụ khác. Anh không tài nào nói rõ ra được. Em chẳng giống bình thường gì cả, không có ý gì đâu Min à, thôi chết, anh xin lỗi.”

“Thế mấy đứa con gái khác thế nào,” em nói, “khi cáu ấy?”

Anh thở dài, tay đặt lên tóc như thể có cái mũ lưỡi trai chụp trên đó và anh muốn xoay ngược nó lại. “Thì, họ không hôn anh giống như chúng ta đã hôn nhau. Ý anh là, vụ đó thì đương nhiên khác rồi nhưng khi họ nổi cáu lên thì họ sẽ dừng lại, không thèm nói chuyện, khoanh tay lại, bĩu môi, rồi túm tụm với lũ bạn.”

“Thế anh sẽ làm gì?”

“Mua hoa tặng thôi.”

“Vậy thì đắt lắm.”

“Ừa, thì đấy, lại là một ví dụ khác nhé. Bọn họ sẽ không đời nào mua vé giống như em đâu. Anh sẽ trả tiền tất tật, hoặc không thì sẽ lại cãi nhau và anh lại đi mua hoa tặng.”

Em đã rất thích, em thừa nhận đấy, khi hai đứa mình không thèm giả vờ giả vịt rằng chẳng có đứa con gái nào khác. Luôn luôn có một đứa con gái nào đó dính với anh ở trường, bọn nó y hệt gói hàng miễn phí biết đeo ba-lô. “Thế anh thường mua hoa ở đâu?”

“Tiệm Cây Liễu, trên đường đến trường, hoặc Khu Vườn của Hạnh Phúc Thường Nhật nếu hoa ở Cây Liễu không được tươi.”

“Hoa tươi ấy hả? Là anh nói nhé. Thế mà anh dám nghĩ Al ẻo lả.”

Anh đỏ mặt, một vệt đỏ lựng trên cả hai má giống như em vừa mới tát anh. “Đấy chính là điều anh muốn nói,” anh nói. “Em thông minh, em nói chuyện rất thông minh.”

“Anh không thích cách nói chuyện của em à?”

“Chỉ là anh chưa bao giờ nghe ai nói chuyện như thế cả”, anh nói. “Nó như kiểu… giống như món cay hay cái gì đại loại thế ấy. Đúng rồi, giống kiểu đi ăn thử ở quán Gì Cũng Chơi ấy.”

“Em hiểu rồi.”

“Và rồi sau đó lại thấy thích,” anh nói. “Thường là thế. Một khi đã thử rồi thì sẽ chẳng còn thích những… những cô gái khác nữa.”

“Thế mấy đứa con gái khác thì nói chuyện như thế nào?”

“Không nhiều lắm,” anh nói. “Thường là sẽ chỉ có anh nói thôi.”

“Bóng rổ. Lên rổ.”

“Không chỉ có mỗi thế, nhưng mà ừa, hoặc là quyện tập, hoặc là chuyện về Huấn luyện viên, hoặc là chuyện liệu bọn anh có cơ may thắng trong trận đấu sắp tới hay không.”

Em nhìn anh. Ed ạ, hôm đó, anh trông đẹp trai khủng khiếp, ngay lúc này anh đang làm cho em nước mắt ngắn nước mắt dài thùng xe tải rồi đấy. Và cả tiếng những ngày khác thì anh trong cũng đẹp trai khủng khiếp. Kể cả những ngày cuối tuần và những ngày trong tuần, khi anh biết là em đang nhìn và kể cả khi anh còn chẳng thèm biết là có em tồn tại. Kể cả với những ngôi sao lấp lánh đang vướng víu quanh đầu anh thì anh trông vẫn thật đẹp. “Bóng rổ chán òm,” em nói.

“Ái da,” anh bật thốt.

“Lại là một điều khác biệt nữa à?”

“Anh không thích cái đó đâu,” anh bảo. Anh cá là em còn chưa bao giờ đến xem mặt trận đấu ấy chứ.”

“Chỉ có mấy gã con trai ném bóng vòng quanh rồi đập lên đập xuống thôi mà,” em nói, “đúng không?”

“Còn mấy bộ phim cũ thì chán òm và chuối củ,” anh nói. “Anh thích Greta Nơi Hoang Dã! Em biết là anh thích mà!”

Và em biết là anh thích.

“Anh sẽ chơi vào thứ Sáu nhé,” anh nói.

“Còn em sẽ ngồi ở khán đài, xem anh chiến thắng và tất cả mấy nàng cổ vũ gào thét tên anh và em sẽ đợi anh bước ra khỏi phòng thay đồ, đứng bên em trong bữa tiệc đốt lửa đầy nhóc kẻ xa lạ?”

“Anh sẽ chăm sóc em mà,” anh nói thật khẽ. Anh tiến lại gần, vuốt tóc em, chạm vào tai em.

“Bởi vì em sẽ là,” em nói, “kiểu như bạn hẹn hò của anh.”

“Nếu em ở bên anh sau trận đấu thì sẽ giống bạn gái của anh hơn.”

“Bạn gái,” em nói. Y như đang đi thử giày vậy.

“Đấy là những gì mọi người vẫn hay nghĩ và bàn tán.”

“Họ sẽ nghĩ là Ed Slaterton cặp kè với một cô ả nghệ sĩ.”

“Anh là đồng thủ quân đấy nhé,” anh nói, như thể còn có kẻ nào trong trường không biết việc đó. “Em là người như thế nào thì phải là anh nói cho họ biết chứ?”

“Như thế nào nào, nghệ sĩ à?”

“Thông minh?”

“Chỉ thông minh thôi sao?”

Anh lắc đầu. “Toàn bộ những gì anh đang cố diễn đạt, anh nói, “là em khác biệt, còn em cứ hỏi mãi về mấy cô gái khác, nhưng những gì anh muốn nói chỉ là anh không nghĩ về họ, chính là vì con người em thôi.”

Em bước lại gần anh hơn. “Anh nói lại một lần nữa đi.”

Anh nhe răng cười . “Nhưng mà anh đã nói rõ thế còn gì.”

Điều mà mọi đứa con gái đều muốn nói với mọi gã con trai. “Nói đi,” em giục, “để em biết được anh đang nói gì.”

“Mua cái gì đi,” mụ phù thủy chị ré lên, “hoặc không thì bắn ra khỏi cửa hàng của tao ngay.”

“Bọn cháu đang lựa,” anh nói, giả vờ nhìn vào một cái hộp đựng đồ ăn trưa.

“Năm phút thôi nhé, đôi chim cu.”

Em nhớ là mình đã nhìn sang cánh cửa của Quán Giấc Mộng. “Bọn mình đã để lỡ mất bà ấy chưa?”

“Chưa,” anh đáp. “Anh vẫn canh chừng mà.”

“Em cá đây cũng là một điều anh chưa từng làm.”

Anh bật cười. “Không, hầu như cuối tuần nào anh cũng đi theo siêu sao điện ảnh một thời đấy.”

“Em chỉ muốn biết là bà ấy đang sống ở đâu thôi,” em nói. Em cảm thấy sinh nhật của Lottie Carson ở mặt sau tấm bưu thiếp đang lóe sáng trong ví, một kế hoạch bí mật.

“Thế cũng được mà,” anh nói. Cũng vui đấy chứ.

“Nhưng rồi bọn mình sẽ làm gì khi đến được đó?”

“Bọn mình sẽ tính tiếp,” em đáp. “Có khi sẽ giống trong phim Báo Cáo Từ Istanbul ấy, lúc Jules Gelsen phát hiện ra căn hầm toàn là…”

“Mấy bộ phim cũ ấy, chúng có ý nghĩa gì với em vậy?”

“Ý anh là sao?”

“Em hỏi ý anh là sao tức là sao?” Việc gì em cũng dẫn phim cũ vào. Anh cá là có khi ngay bây giờ em đang nghĩ về một phim nào đấy.”

Đúng thế thật: trường đoạn cuối cùng trong Cuộc Đời Tội ác Của Rosa, một tuyệt phẩm nữa của Gelsen. “Thì vì em muốn làm đạo diễn mà.”

“Thật á? Chà chà. Giống như Brad Heckerton?”

“Không, phải là một đạo diễn giỏi chứ,” em chỉnh lại.

“Sao nào, anh nghĩ gì?”

“Anh chẳng nghĩ cái gì cả,” anh nói.

“Thế anh muốn làm gì?”

Anh chớp mắt. “Vô địch bang, anh hi vọng thế.”

“Rồi sau đó?”

“Một bữa tiệc thật là to và vào đại học nào chịu chưa anh, và đến lúc đấy thì anh sẽ tính tiếp.”

“Còn hai phút.”

“OK, OK.” Anh xọc tay vào cái thùng toàn rắn cao su, giả vờ bận rộn tìm kiếm. “Anh nên mua cho em cái gì đấy.”

Em cau mặt. “Cái nào cũng xấu mù.”

“Rồi bọn mình sẽ tìm được cái gì đấy, để còn giết thời gian chứ. Thế cái gì hợp với một đạo diễn nhỉ?”

Anh đã hỏi han em khi hai đứa đi dọc theo các lối đi. Mặt nạ cho diễn viên? Không. Pháo bông để quay cảnh nền? Không. Bảng trò chơi lái lếu cho mấy bữa tiệc hậu lễ trao giải? Thôi ngay.

“Có một cái máy ảnh này,” anh nói. “Mình lấy đi.”

“Đấy là máy ảnh pinhole[1] mà.”

“Anh chả biết là cái gì luôn.”

“Nó làm bằng bìa cứng ấy.” Em đã không nói với anh rằng chính em cũng không biết nó là cái gì. Em chẳng qua là đọc được những gì viết ở bên cạnh món đồ mà thôi. Mà nói thật, cho đến tận bây giờ, tất cả những gì em biết được chỉ là có một trận đấu, và rằng anh đã thua vào cái đêm em gặp anh ở sân nhà Al. Nhưng có vẻ như anh thích, hồi đó em đã hi vọng thế, rằng em khác biệt.

“Bìa cứng hả, thế thì sao? Anh cá là còn chưa có đến một cái máy ảnh ấy chứ.”

“Đạo diễn đâu có dùng máy ảnh. Đấy là cho DP[2] chứ?”

“À phải rồi, DP. Tí nữa thì anh quên.”

“Anh đâu có biết DP là cái gì đâu.”

Ba ngón tay anh cù cù vào bụng em, ngay đúng chỗ đang lên còn râm ran vì hồi hộp. “Đừng có mà lên mặt với anh. Alley-oop này, lỗi kĩ thuật này, anh có cả một quyển từ điển về bóng rổ trong đầu đấy nhé, mà em thì chả biết tí gì về mấy từ đó, đúng không? Anh sẽ mua cái máy ảnh này cho em?”

“Em cá là cái máy này còn chẳng chụp được ảnh thật ấy chứ.”

“Nó nói là có kèm với phim đây này.”

“Máy bằng bìa cứng. Ảnh sẽ không đẹp đâu.”

“Đẹp mà, trong tiếng Pháp có cái từ gì ấy nhỉ? Để chỉ mấy bộ phim dị dị ấy.”

“Cái gì cơ?”

“Em biết không, có một cụm từ chuyên dùng để gọi loại phim ấy đấy.”

“Phim kinh điển à?”

“Không, không, không phải dòng phim ẻo lả như bạn em đâu. Dòng mà thực sự, thực sự dị ấy.”

“Al không có ẻo lả.”

“OK, nhưng từ đó là gì nhỉ? Từ tiếng Pháp ấy.”

“Năm ngoái hắn có bạn gái đấy nhé.”

“OK, OK.”

“Cô nàng ấy sống ở LA. Hắn gặp cô nàng vào dịp hè.”

“OK, anh tin em rồi. Cô nàng ở LA.”

“Và em không biết cái từ Pháp phúng gì anh đang đề cập đến đâu.”

“Nó dùng để chỉ mấy bộ phim siêu dị ấy, kiểu như là, ôi không, cô ấy đang rơi trở lên cái thang găm trong mắt của kẻ nào đó.”

“Mà làm thế nào anh lại biết đến cái thể loại phim ấy chứ?”

“Chị gái anh,” anh nói. “Suýt tí nữa thì bà ấy theo học chuyên ngành điện ảnh rồi. Bà học ở trường của bang. Thực sự là em nên nói chuyện với bà ấy. Em làm anh hơi nhớ tới…”

“Vậy bây giờ giống như đang hẹn hò với chị gái?”

“Ái da, lại một lần nữa anh không tài nào biết được có đúng là em đang cáu hay không đấy.”

“Thế thì anh mua hoa đi, phòng trường hợp.”

“OK, em không cáu.”

“Ra ngoài ngay!” mụ phù thủy em rít lên đầy hoạnh họe.

“Tính tiền cái này cho cháu,” anh nói và ném cho bà ta cái máy ảnh. Và nó đây nhé, lại quay về với anh, Ed ạ. Em nhìn thấy được chút gì kiêu ngạo trong cửa hàng ngày hôm đó, từ chuyện đồng thủ quân, rằng anh nói với họ như thế nào thì sẽ là như thế, như lời anh thốt ra. “Bạn gái ư? Có thể, tính cái này cho cháu và đừng có kêu ca gì nữa.”

“Chả việc gì tao phải nhũn nhặn với chúng mày cả”, bà ta cong cớn. “Chín đô năm mươi xu.”

Anh rút từ trong túi ra một tờ tiền đưa cho bà ta. “Cô đừng như thế. Cô biết là cháu yêu cô nhất mà.”

Đấy cũng là lần đầu tiên em nhìn thấy cảnh đó. Mụ phù thủy như tan chảy thành đống bùn nhão sánh siết và mỉm cười lần đầu tiên kể từ kỉ Đại Cổ Sinh. Anh nháy mắt và cầm lấy chỗ tiền trả lại. Em ạ, lí ra em phải nhìn ra ngay nó là dấu hiệu cho thấy anh không đáng tin tí nào. Nhưng thay vào đó, em lại ngây ngốc coi nó là dấu hiệu của nét duyên đầy ma thuật, và vì thế em đã không phá bỏ ma thuật ngay lúc ấy, một việc lẽ ra em rất rất nên làm và ước gì em đã làm. Thay vào đó, em lại lang thang trễ tràng cùng anh trên xe buýt dọc những con phố lạ hoắc ở một xó xỉnh nào đó xa tít mù tắp nơi Lottie Carson đang náu mình trong một ngôi nhà với khu vườn đầy tượng phủ bóng trong đêm tối. Thay vào đó em lại hôn lên má anh thay lời cảm ơn, và hai đứa mình đi ra khỏi cửa hàng, mở túi giấy bọc cùng nhau đọc hướng dẫn sử dụng. Thật dễ dàng, rất dễ dàng, quá dễ dàng để dùng cái máy. Avant-garde chính là cụm từ anh đã nghĩ tới, em biết được từ này từ cuốn Khi Ánh Đèn Vụt Tắt. Lịch Sử Ngắn Gọn Của Điện Ảnh, nhưng hai đứa lại chẳng hề biết nó khi cùng cầm cái máy ảnh này. Có tới cả triệu, cả thảy thứ em đã không biết. Em thật ngây ngốc - cụm từ chuyên dùng để gọi tên hạnh phúc: Em đã nhận lấy cái máy ảnh này, thứ đồ em sắp trả lại cho anh, thứ đồ anh đã tặng em ngay khi ngôi sao hai đứa mình đang đợi chờ cuối cùng cũng xuất hiện.

[1] Hay còn gọi là máy ảnh lỗ kim, một loại máy ảnh có dạng hộp được che kín ánh sáng, với một lỗ nhỏ ở một cạnh bên.

[2] Thuật ngữ điện ảnh để gọi nhà quay phim.

Dịch giả: Ngô Hà Thu
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.