Và nói, nhìn cái mác này, đây là chương trình ngày mai nhất định bọn mình phải đi xem, vì em nhìn mà xem, đây chính là Carl Haig tay trống hay chơi cùng Hawk Davies, gã mà em và Joanie thích á, đúng là duyên nhé vì nó được treo ở bảng tin gần ngay nhà vệ sinh anh đã và để chải chuốt lại đầu tóc, chỉnh trang và lấy lại tỉnh táo, hãy đi với anh nhé vì anh đã yêu em. “Có thể.”
“Ơ Min, xin em đừng nói có thể như thế.”
“OK, vâng,” em nói khi cà-phê đang chảy dần xuống trong em. Khi leo lên chuyến xe buýt số 6, em cảm thấy ngại ngùng khi cứ nói là mình đang giận vì một điều gì đó đã trôi đi mất theo hai chuyến xe trước. Đám trẻ con đi xin kẹo ngồi ở hàng đối diện chúng ta, bé xíu với ông bố đang điên cuồng lướt tay trên điện thoại. Toàn là người lạ hoắc, em nghĩ. Nếu như em vẫn còn điên thì em rõ là sẽ chỉ có một mình, đêm thứ Bảy, lễ Halloween, trên xe buýt. “Vâng, được chưa? Nhưng em vẫn đang điên đấy.”
“Anh hiểu mà,” anh nói nhưng em không muốn anh cười.
“Kể cả thế.”
“Em đã nói với anh rồi mà Min. Và đến giờ anh vẫn cảm thấy có lỗi và bọn mình kìa.”
“Em biết.”
“Không, ý anh là, bến của bọn mình kìa. Phải xuống xe thôi.”
Và hai đứa mình bước xuống, đi tới nghĩa trang im ắng và đầy mời gọi trong đêm giá lạnh, biết chắc rằng Vũ Hội vẫn diễn ra, cái đêm này thật xuẩn si tồi tàn. Bước chân hai đứa rào rạo trên đám cỏ đen thẫm. “Em có chắc là em muốn đến không?”
“Có,” em nói. “Bạn bè em… nghe này, em đã đến chỗ của anh.”
“OK.”
“Cho nên anh phải chịu đựng chỗ của em. Bất cứ điều gì, anh đã nói rồi đấy.”
“Rồi, OK.”
“Và em không nói chịu đựng để chơi đâu. Vì em vẫn còn…”
“Anh biết rồi mà Min.”
Em chìa tay cho anh. Khi đó em thấy đỡ kinh khủng hơn, hai đứa chỉ lặng lẽ bước đi. Có thứ gì đó kêu sàn sạt ở một bên nhưng em thấy an toàn, trong ánh sáng mờ mờ hắt lên những ngôi mộ, những ngọn thánh giá đá, và lá úa tàn, phải, gần như là ổn.
“Em biết không,” anh nói, hơi thở anh phả thành khói, “anh đã nghĩ đến chỗ này để tổ chức bữa tiệc.”
“Gì cơ?”
“Lottie Carson.”
Đấy là lần đầu tiên anh nhớ được tên bà ấy. “Cũng hay,” em nói.
“Nhưng rồi anh nhận ra,” anh nói, “có khi như thế lại giống như mình xúc phạm người ta, chả hay ho gì lại tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ tám mươi chín ở nghĩa trang cả.”
“Đúng thật,” em nói. Ánh đèn pha hắt vào từ ngoài phố xuyên qua các tán cây, những bia mộ đứng im nhìn, chẳng khác nào những con hươu. Em nhìn thấy những con số ghi ngày tháng, tuổi tác rất thọ và không thọ lắm. “Có thể bà ấy sẽ được chín ở đây,” em nói. “Bọn mình phải đến thăm, mang hoa tới, đảm bảo rằng không có bất cứ một cái bao cao su nào vứt trên mộ bà ấy.”
Anh siết tay em chặt hơn, hai đứa bước tiếp. Ed này, chắc hẳn khi đó anh đang nghĩ tới mẹ anh và nơi nào cũng thư khi nào bà ấy ra đi. Khi đó chắc hẳn anh đã, em hi vọng thế, thực lòng khi nói một số điều.
“Có thể bọn mình sẽ được chôn ở đây,” anh nói, “và con cái mình sẽ mang hoa đến thăm.”
“Cùng nhau,” em tiếp lời, không ngăn nổi bản thân mình thì thào. “Cùng nhau ngay ở đây.”
Đấy là một điều đáng yêu, lúc đó, tại đó, thật đẹp. Và nó đã kéo em lại phía anh, Ed ạ. Chúng ta đã ở đó chừng một phút và rồi tiếp tục bước đi. Lớp cỏ thật dày, hai đứa thôi không nắm tay nhau nữa nhưng vẫn cùng nhau đi tới tận cùng cái đêm dài tồi tệ ấy.
Hội trường Scandinavia trông đúng như thứ cùi bắp, vẫn bốc mùi nồng nặc với đám cờ hiệu vật vờ gắn trên mái. Vẫn cái máng xối trông như ông chú già say xỉn, phà đám hơi nhuộm đầy ánh đèn xanh lẹt ở ngay cửa ra vào. Chúng ta bước vào cùng nhau nhưng chẳng ai nhận ra bởi đã có ai đó đang đánh nhau, hoặc có thể chỉ là một cái bàn bị hất chổng vó, và anh, nở nụ cười ngượng nghịu, chạy thục mạng vào nhà vệ sinh. Áo khoác của ai đó tơi bời trên bàn. Em bước vào, chớp mắt, quay sang bên, bước qua Al đang buồn thiu trong bộ đồ Thuần Quỉ Dữ của hắn, một tên hề máu me đầy mình, ngồi lặng im cùng Maria và Jordan, ăn vận như hai bà đảng Cộng Hòa lem nhem dầu nhớt và huy hiệu cờ. Em chưa bao giờ kể cho anh nghe chuyện gì đã xảy ra ở trong phòng treo quần áo. Nhưng giờ em sẽ kể cho anh vì nó cũng chẳng có gì. Trong phòng treo quần áo có rượu punch để trong một cái bát ghi chữ HI VỌNG, nhưng nếu không có người giám sát thì gã trai múc rượu sẽ thả sức tí toáy và cái bát rượu được mang ra ấy toàn là rượu mạnh thay vì thứ rượu hoa quả kia. Và gã trai với cái muôi trên tay ấy là Joe.
“Chào Min.”
“Ô, chào.”
“Em là ai thế? Anh biết chắc chắn không thể là Hitler, nhưng trông giống lắm.”
Em thở dài. “Cai ngục. Em bị mất cái mũ. Thế còn anh?”
“Mẹ anh. Bị mất bộ tóc giả.”
“Ồ.”
“Ừa, à. Rượu punch không? Đồ thật nhé?”
“Ừa,” em đáp. Bên trong em đang cồn rát vì cà-phê và cả một đêm quay cuồng như trò tàu lượn siêu tốc. Em ngồi xuống trong khi gã trót rượu.
“Halloween vui không?” gã hỏi em.
“Còn khuya.”
“Anh sẽ nâng cốc vì điều đó.”
Chúng em cụng cốc nhựa, chán nản.
“Thế mọi việc thế nào?”
“Mọi việc?”
“Em Slaterton, anh nghĩ là anh nói dễ hiểu đấy chứ.”
“Ừa, quả là em cũng nghĩ anh có ý đó,” em nói.
“Thì mọi người đang tán ầm lên đấy thôi.”
“Cho em thêm ít rượu nữa đi,” em nói.
Joe không từ chối em. Trước đây cũng chỉ vì thế. “Thế ổn chứ hảo?” gã nói. “Gì cơ?”
“Khiến em phải uống thế.”
“Em đoán vậy,” em nói, vừa uống vừa vung chân múa tay. “Em là một góa phụ bóng rổ.”
“Tệ đến mức đó sao?”
“Không, không. Nhưng thỉnh thoảng. Anh hiểu không, đấy là điều khác biệt.”
“Chà, anh đoán em sẽ không phải kiểu mới gian nan đã bắt đầu nản,” gã nói nhưng gã không nhìn em khi em chớp mắt nhìn gã.
“Chắc chắn là thế,” em nói với gã, một lời gần với câu xin lỗi nhất mà em
nói được. “Thế còn anh? Em nghe nói là Gretchen Synnit.”
“Không hề,” Joe đáp. “Chỉ là bạn đi dự tiệc thôi. Anh đang hẹn hò với Quý bà Grasso.”
“Ồ, hay đấy. Mặc dù em nghĩ giáo viên thể chất thường là đồng tính.”
“Thật à?”
“Thì,” em nói, “em đã ngủ với tất cả bọn họ mà.”
“Đấy là lí do vì sao anh lại hò với Quý bà Grasso,” Joe nói. “Để được gần em hơn.”
“Anh ngậm miệng lại đi cho tôi nhờ. Anh đâu có nhớ gì tôi.”
“Không hẳn,” gã nói. “Mặc dù bọn mình đã nói sẽ vẫn là bạn.”
“Bọn mình là bạn,” tôi nói. “Này, bọn mình đang nói năng rất gượng gạo đấy. Nếu không phải là bạn bè thì…”
“Thế một điệu nhảy thì sao gã nói, và lảo đảo đứng dậy. Em nhận ra, gã đã rất say, nhưng tại sao không? Có khi một điệu nhảy là, cái gì nhỉ, một nơi để trút mọi giận dữ. Tại sao không, vì cái quái gì mà lại không chứ? Sao không trồi dậy từ nấm mồ và hù dọa một lát còn hơn là cứ nằm đó, bị chôn vùi và câm lặng chết trong nghĩa trang? Đó là Halloween, và chính là “Văn hóa Kền Kền” đã nở rộ lan tỏa khắp Hội trường Scandinavia khi Joe dẫn em ra sàn vốn đã quay cuồng, bản nhạc Joe thích, phiên bản dài hơn chúng em vẫn thường nghe khi nằm bên nhau trên sàn phòng ngủ của gã, dùng chung tai nghe, bàn tay em đặt dưới lớp áo của gã, trên phần bụng phẳng lì của gã, và khiến gã phát điên, em biết thế. Sự trả thù vô thức của em đã khiến em lần đầu tiên trong buổi tối hôm đó mở cúc áo, để lộ lớp vải lót chiếc áo khoác bị lãng quên của bố và cả thứ em đang mặc ở bên trong. Thứ lí ra để dành cho anh, Ed ạ, chiếc áo con đẹp nhất của em. Đầu em quay cuồng và nổi loạn, bừng bừng cùng rượu punch. Và chiếc áo khoác bật mở cúc. Và hơi thở của Joe phả vào em, em cảm nhận được mồ hôi chảy trên cổ em, trong nhịp điệu của đoạn lời thứ hai. Còn anh, đương nhiên, anh đứng ngoài bài hát, tỉnh táo và chịu đựng, Al cũng thế, vờ như không nhìn, rồi nhìn, trong khi em nhảy và vờ như không biết. Joe ngả em xuống-thấp đến mức chiếc áo con của em suýt tí nữa biến thành thảm họa lộ hàng, em nghe thấy tim mình đập ngoan cường và đáng sợ, đôi chân em được giải phóng và cánh tay em giơ cao trong không trung huy hoàng, ánh đèn lấp lánh trong mắt em, môi em mấp máy theo lời bài hát, và toàn bộ suy nghĩ của em bị xóa sạch khỏi não trong khi bài hát thì gầm lên sảng khoái. Làm cho tất cả biến đi, chính là cảm giác của em. Thổi bay tất cả xuống địa ngục, tung cước đá bay tất cả, chà đạp tất cả và xé nát tất cả, cả Đại Tiệc lẫn Vũ Hội, cả màn tra tấn nhễ nhại này, tất cả, và để tất cả trôi đi. Hãy làm theo cách khác, cho giống những gì mới người vẫn nói là con người mi. Em đã nhảy và rồi khi kết thúc, em băng qua sàn mà không thèm quay lại, để nhìn Joe giờ đừng đó trơ trọi, hay Al, hay Lauren, Maria, Jordan, bất kì ai, không một ai. Với em, chỉ có anh, điều duy nhất đáng giữ lại. Đêm muộn, bài hát kết thúc, tiếng cô ca sĩ ngân nga từ “Điên rồ!” cuối cùng của bản nhạc vang vọng ồ-ồ-ố mãi không dứt, và em bước đến anh, bắt gặp án ắt khao khát lời giải thích của anh chằm chằm nhìn em. Em biết con người anh khi đó, Em Slaterton ạ. Em hé miệng hôn anh, lần đầu tiên trong đêm đó, tấn công anh để rồi hoàn toàn đầu hàng, và hãy ra khỏi đây đi. Em đã sẵn sàng, em đã xong rồi, đừng chia tay nhé, đừng. Đưa em về nhà đi, bạn trai của em, tình yêu của em.
• • •
Và chiều hôm sau, rộn rã chẳng kém gì thứ đồ uống họ mang đến cho hai đứa, em gặp anh trước quán Tê Giác Lam lúc mặt trời rắc nắng lên em, hơi muộn một chút vì quán đó thực khó tìm. Em đã phải vòng đi vòng lại mất hai lần quanh một góc phố, hai chân rệu rã như thể có viên sỏi rơi vào và mắc kẹt trong bộ máy, chất cồn vương vất trong người em như bài hát anh ghét nhưng cứ dai dẳng bám riết trong đầu anh. Bên trong quán em không chắc lắm-trần nhà cao đến mức mọi âm thanh đều vang vọng dội thẳng vào cơn nhức đầu của em, còn chiếc máy pha cà-phê đen thì cứ rền rĩ mãi như con mèo hoang. Nhưng những chiếc ghế bằng sắt mát lạnh, có chỗ tựa nhồi bông, và em cảm thấy được vỗ về và thư thái khi ngồi lên chúng. Anh, trông xanh xao và phờ phạc, gọi đồ cho hai đứa, và họ đã mang ra thức uống tuyệt vời này. Làm sao anh lại biết được nó? Thứ đồ uống bá đạo này ở đâu ra? Em chưa bao giờ hỏi anh làm thế nào anh biết về nó hoặc liệu anh có biết nó hay không và giờ thì em chẳng bao giờ biết được nữa. Thực ra em có cảm giác, em có thể thấy rất rõ, rằng giả sử em phải vật vã tìm đường quay lại Tê Giác Lam để tìm thứ uống đó thì cái quán ấy sẽ chẳng còn nữa. Có lẽ ở đó sẽ chỉ còn cánh cửa bị cháy nhem nhuốc, hay bức tường gạch phủ đầy dấu vết thời gian và cáu ghét như muốn tỏ rõ nó đã là một bức tường gạch từ lâu lắm rồi và toàn bộ buổi chiều yên ả và bình ổn ngày hôm ấy chỉ là một điều ước hay một cơn mơ nào đó đã bị thu hồi lại. Giống như cái cảnh buồn thật buồn trong Biển Hồn khi Ivan Kristeva quay lại thăm tất cả những nơi bị ám-bị ám là chữ dùng trong phụ đề-và ai cũng nhìn ra là chàng thấy thật hạnh phúc khi giờ bóng ma nào đó đã biến đi mãi mãi, phép màu đã được truy hồi, và chỉ còn đó trước cái nhìn đầy kinh ngạc của nhân vật chính ba lá bài bị vò nhàu và phủ đầy mạng nhện-bảy cơ, chín cơ và Q cơ-bằng chứng cho thấy chàng đã từng gặp nàng công chúa bị phế truất đang hoảng sợ trên chiếc xe kéo của người bán rong. Nơi anh ở bên em, khoảnh khắc anh ở bên em chỉ còn là một chốn bí mật, tách biệt khỏi thế giới và chẳng thể truy tìm. Carl Haig bước đi đã không còn vững đến mức ông phải tựa hẳn vào tay một cô gái mà em nghĩ là con gái ông khi tiến đến chỗ nhạc cụ của mình. Ông bước lảo đảo với cặp kính râm và chiếc áo bụi bặm, đôi bàn tay mà kể cả từ chỗ ghế hai đứa mình trong góc phòng cũng thấy thật mong manh dễ vỡ. Có tiếng vỗ tay, và ông bắt đầu loanh quanh với mấy cái trống và chũm chọe, chạm chỗ này một tí, gõ chỗ kia một tí để xem cái nào kêu được hay cần sửa. Cô con gái uống một cốc nước lớn, và một anh chàng với chòm râu thắt bím bước lên và dựng cây bass thẳng đứng ngay khi nhận ra Carl đang gõ nhịp. Tiếng bass dạo vài nốt, tiếng chũm chọe lao xao vang dọc trần nhà trong tích tắc và rồi hai bọn họ thực sự vào nhịp. Em ngả đầu tựa lên cánh tay anh và chúng ta đã ngồi im trong khoảnh khắc tiếng nhạc vỗ về hai đứa. Và rồi khi ánh đèn quét trúng mấy cốc nước, em sực nhớ ra, nhấc cốc mình lên khỏi bà và nhấp một ngụm. Lạnh ngắt và sủi bọt trong họng. Cả cơ thể em hân hoan và bừng tỉnh y như cô gái kia đặt cốc nước xuống, khum gối để chỉnh giày, và dừng thẳng dậy, trên tay cầm chiếc kèn trombone màu vàng và bắt đầu thổi một giai điệu sâu lắng và đáng yêu, kì lạ và ấn tượng, rì rầm trong tai em như cho nước trong dạ dày em, và em bắt đầu thở-lần đầu tiên kể từ sau khi Halloween bắt đầu Đại Tiệc và Vũ Hội biến mất khỏi kí ức. Em thấy, Ed ạ, em đã ngả sát hơn về phía anh, cảm nhận được anh đang gật gù theo âm thanh trong phòng, và hơi ấm của anh lan tỏa trong em từ phía dưới lớp áo của anh, mạnh mẽ và đáng yêu, an toàn và hạnh phúc.
Chúng ta dịch lại gần nhau và uống thêm nước, thấy như có thêm dưỡng khí, như thể cả hai cũng được khoáng hóa và thanh lọc. Thậm chí là trong veo. Và em vươn người để tìm tai anh, thì thầm đúng lúc anh mấp máy với em, như thể hai đứa mình đã cùng nhau luyện tập, như thể hai đứa mình là một cặp tách rời khỏi sự hỗn loạn của thế giới, một đường kẻ chấm trốn chạy khỏi sự kìm kẹp của trường học và áp lực, chỉ đơn giản là thả lỏng và cùng nhau gõ nhịp đều đặn ở một nơi không một ai có thể tìm thấy.
Anh yêu em, em yêu anh, phải, dĩ nhiên rồi, khi đó chúng ta còn nói với nhau câu gì được nữa.
Chỉ có một bài hát dài thật dài, nếu như có thể gọi đấy là một bài hát vì thực ra chỉ là những âm điệu trầm và bình tĩnh dàn trải như bữa dạ tiệc trong không trung, và khi nó kết thúc, chúng ta vỗ tay và bước ra phía cửa, với chai nước của em cạn sạch trong túi chiếc áo khoác hai đứa đã mua để thó đường, chiếc áo anh đã đưa lại cho em, chiếc áo em đang đưa lại cho anh cùng mọi thứ. Em đứng ở ngoài cùng anh mà thấy như quán Tê Giác Lam đã bắt đầu nhạt nhòa, rằng nếu em không nói một điều gì về cảm giác của mình ngay lúc đó thì mọi thứ sẽ biến mất hết và chúng ta sẽ chỉ là những đứa học sinh cấp ba. Và thế là em đã nói điều đó.
“Em muốn đưa cho anh chìa khóa của em.”
Anh đang mỉm cười, nhưng rồi anh cau mày. “Cái gì?”
“Em nói là em…”
“Em đang nói gì thế? Thế có nghĩa là gì? Em thấy ghét mẹ em thế chứ. “Chỉ là…”
“Nghe cứ như chuyển về sống cùng nhau ấy, nhưng mà Min…”
“Ed…”
“Bọn mình đang học cấp ba. Bọn mình sống với mẹ, em có nhớ không đấy?”
Thế là em đã phải nói cho anh biết, chế giễu sự chậm hiểu của anh. Em đã phải nói với anh là em có ý gì, thật nhanh, thật khẽ, và ngay khi biết, anh mỉm cười trở lại. Anh cầm tay em và nói anh sẽ lo, anh đã nói thế đấy Ed ạ, tất cả mọi thứ. Anh nói là anh đã tìm được một nơi cực tuyệt và em tin tưởng anh. Em đã tin anh vì nhìn vào chỗ nước này mà xem, được đóng chai ở một nơi nghe cứ như đùa, những biểu tượng lạ lùng trên nhãn, chẳng có vị gì nhưng lại ngon hơn và vị. Nó có nghĩa là gì? Một thứ như thế này ở đâu ra? Làm thế nào anh có thể tìm thấy nó một lần nữa, y như những gì anh đã muốn vào đúng thời khắc ấy? Có lẽ là không bao giờ. Giờ nó đã cạn khô và chẳng có gì, em thậm chí còn chẳng biết vì sao mình lại giữ nó, và em sẽ không thèm giữ nó nữa đâu. Đó là lí do vì sao hai đứa mình chia tay, Ed ạ, một điều nhỏ bé đã biến mất hoặc có lẽ ngay từ đầu đã chưa bao giờ, chưa bao giờ thực sự ở trong tay em.