Sao Mình Chia Tay

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8
Hãy Cùng Ở Nơi Đó Chỉ Có Hai Ta

❊ ❊ ❊

Đây là điều em đang nói đến, Ed ạ: sự thật. Anh nhìn đồng xu mà xem.

Nó ở đâu ra? Vị thủ tướng hay đức vua nào được khắc trên đấy. Có lẽ ở một nơi nào đó trên thế giới này dùng nó như tiền nhưng chắc chắn không phải vào cái ngày tại Tiệm Phô-mai sau giờ tan học.

Hai đứa mình đã đồng ý với nhau, thực chất là sau vài hiệp tranh luận và dăm phiên thương thảo ngoại giao còn gay gắt hơn cả chuỗi phim ngắn dài bảy giờ đồng hồ của Nigel Krath về Cardinal Nchelleu, rằng vào buổi hoàng hôn, hai đứa sẽ có một bữa tối sớm hoặc đi ăn nhẹ tăng hai sau bữa cà-phê của em và buổi tập của anh hay là bất cứ thứ gì theo cách anh gọi. Và mặc dù lí ra anh phải về nhà nhưng anh đã ngồi đó ăn bánh kẹp phô-mai nướng và xì xụp món súp cà chua lỏng lét tại một nơi đậm mùi trung lập. Các bạn em mong mỏi được gặp anh, mặc dù đúng là chẳng có lúc nào thích hợp. Bọn họ đã nghĩ, phải, tất cả bọn họ, Jordan và Lauren, trừ Al vì hắn chẳng có ý kiến ý cò gì, rằng em đang giấu giếm anh. Hoặc có phải em xấu hổ vì có họ và bạn bè. Có đúng thế không Min? Em đã nói là anh phải luyện tập, họ nói rằng đấy chẳng phải là lí do, em lại nói rằng đương nhiên nó là lí do, rồi Lauren nói nếu bọn họ không mời mọc gì anh, giống như ở bữa tiệc của Al, thì có khi anh lại thò mặt đến, vì vậy em đã phải nói OK, OK, OK, OK, dừng lại ở đó nhé, OK, thứ Ba sau buổi tập của anh, sau bữa cà-phê ở Federicos, tất cả sẽ ra Tiệm Phô-mai, cái quán nằm ở vị trí chính giữa và “được” cả bọn dè bỉu như nhau, rồi em hỏi anh và anh nói đi chứ sao không, nghe có vẻ vui đấy. Em đã ngồi trong một gian cùng bọn họ và chờ đợi. Các gian ghế xộc xệch còn mấy tấm lót đĩa kích thích mấy đứa ngồi đó nhau về phô-mai.

“Này, Min, đúng hay sai nhé, phô-mai parmesan ra đời năm 1987?”

Em rút ngón tay đang gặm ra khỏi miệng và búng trán Jordan một cái thật mạnh. “Cậu sẽ tử tế với anh ấy đúng không.”

“Lúc nào mà bọn nó chả tử tế.”

“Cho xin, chả bao giờ được thế luôn,” em nói, “vì vậy nên nó mới rất là yêu cậu, đại đa số là thế, nhưng hôm nay thì không được đâu đấy.”

“Nếu mà hắn sẽ là gì gì đó của cậu,” Lauren nói, “thì hắn sẽ nhìn nhận bọn này theo đúng những gì Chúa đã múa tay mà thành, trong đúng môi trường tự nhiên của bọn này, và với những gì bọn này thường…”

“Bọn mình chưa bao giờ tới đây cả,” Al xen vào.

“Tưởng bọn mình đã cãi nhau về vụ này xong rồi cơ mà,” em nhắc hắn.

Lauren thở đánh thượt, “tất cả những gì nó muốn nói chỉ là nếu tất cả bọn mình cùng tụ tập…”

“Tụ tập?”

“Ừ thì có thể là không,” Jordan nói. “Có thể không phải là tụ tập chơi bời. Có khi sẽ chỉ gặp nhau ở một đám cưới nào đó, hoặc là…”

“Thôi đi.”

“Chẳng phải hắn có bà chị gái sao?” Lauren nói. “Cứ nghĩ cả hai đứa mình cùng váy vót tung xờm trong bữa tiệc đằng gái xem! Màu mận ấy!”

“Tớ biết ngay thế nào cũng như thế này mà. Lẽ ra tớ nên bảo anh ấy đừng đến.”

“Có khi hắn sợ bọn mình quá đến độ chả dám có mặt đến ấy chứ,” Jordan nói.

“Ừa”, Lauren tán thành, “thì thực ra hắn đâu có muốn số của Min, hắn cũng có định gọi cho nàng ấy đâu mà bọn họ có khi cũng chẳng phải…”

Em đập đầu xuống mặt bàn và chớp mắt lia lịa nhìn bức ảnh chụp phô-mai mềm của Pháp.

“Đừng có nhìn,” Al lẩm bẩm, “có một tên nhễ nhại mồ hôi đang đứng ở cửa ra vào kia kìa.”

Mồ hôi mồ kê ròng ròng, anh đúng thực đậm chất ướt át của thể thao. Em đứng dậy và hôn anh, cảm giác y như đang trong cảnh phim Trong Mật Thất mà Tom D’Allesandro không hề hay biết Dodie Kitt đang bị bắt làm con tin ngay trước mũi mình. “Chào,” anh nói và rồi nhìn xuống hỏi bạn em. “Chào.”

“Chào,” tất cả nhất tề đáp lễ.

Anh lách người vào chỗ ngồi. “Cũng lâu rồi anh không đến chỗ này đấy,” anh nói, “năm ngoái anh có đến đây với ai mà mê cái món gì ấy, súp phô-mai nóng thì phải.”

“Fondue,” Jordan nhắc.

“Có phải là Karen không?” Lauren hỏi. “Tết tóc đuôi sam và bó bột mắt cá chân.”

Anh chớp chớp mắt. “Là Carol chứ,” anh nói, “và không phải là fondue đâu. Là món súp phô-mai nóng đấy.” Anh chỉ vào dòng SÚP PHÔ-MAI NÓNG trên thực đơn và không khí, trong một giây, im lặng như nhà xác.

“Bọn này lúc nào cũng ăn món đặc sản ở đây,” Al nói.

“Thế thì anh cũng sẽ ăn món đặc sản luôn,” anh nói. “À Al này, đưa luôn không tí nữa lại quên mất.” Anh vỗ vỗ cái cặp. “Jon Hansen nhờ anh đưa cậu cái cặp tài liệu cho bài tập nhóm môn văn học.”

Lauren xoay sang Al. “Ông học văn với Jonathan Hansen à?”

Al lắc đầu còn anh thì ừng ực nốc nước đá. Em ngắm cổ họng của anh mà thèm muốn, từng từ anh nói, tất cả chỉ cho mình em thôi. “Bạn gái nó,” cuối cùng anh cũng giải thích. “Joanna gì gì -ton ấy. Nhưng mà chắc, đừng nói cho ai nhé, đôi đó cũng không bền đâu. À, có biết anh nhớ ra cái gì không?”

“Rằng Joanna Farmington là bạn của tụi này.” Lauren đoán chừng.

Anh lắc đầu và vẫy vẫy tay bồi bàn. “Máy hát tự động,” anh nói. “Ở đây có cái máy hát tự động ngon phết.” Anh nhấc cặp lên mặt bàn, tìm cái ví và cau mày nhìn hóa đơn. “Có ai mang tiền lẻ không” anh hỏi và vươn tay ra lấy ví của Lauren. Em mù tịt về thể thao nhưng em cảm nhận được cú quật bóng lần một, cú quật bóng lần hai và rồi cú quật bóng lần ba đang lao vun vút qua đầu anh. Anh mở khóa kéo và bới đồ ở bên trong. Mắt em chạm vào ánh nhìn của Al rõ là đang cố tình lãng tránh. Cái người, ngoài Lauren ra, được phép lúc lọi ví của nàng ta phải là người tìm thấy nàng ta đã chết trương phình trong hồ nước và cần phải xác định nhân dạng. Một cái tampon thò ra ngoài và rồi anh cũng tìm thấy ví tiền lẻ của con bé. Anh mỉm cười, mở ví và đổ đống tiền xu ra lòng bàn tay. “Tất cả bọn tớ đều gọi món đặc sản nhé,” anh nói với tay bồi bàn, và rồi đứng dậy, đi về phía máy hát tự động, bỏ lại em ngồi đó một mình tại bàn đang sức nặng.

Lauren nhìn chằm chằm vào cái ví của mình như thể nó đã tử nạn trên đường. “Chúa Giê-su và Chúa Cha.”

“Giống như mẹ bà vẫn thường hay nói,” Jordan để vào.

“Bọn họ toàn làm thế,” em bào chữa một cách tuyệt vọng, “với bạn bè thôi, chia nhau tiền nong ấy mà.”

“Bọn họ toàn làm thế?” Lauren lặp lại. “Trò này là trò gì thế? Vô duyên bẩm sinh à? Bọn hắn có phải là giống linh cẩu không đấy?”

“Cầu giời là bọn hắn không cặp kè với nhau cả đời,” Jordan rin rít.

Al chỉ nhìn em, kiểu như hắn sẽ nhảy lên ngựa, giơ khẩu súng lúc đó quay và bắn pằng pằng để mở lối thoát nhưng chỉ khi em yêu cầu hắn mà thôi. Và em đã không làm thế. Anh quay lại và toe toét nhìn mọi người, và cú quật bóng lần thứ một tỉ, Tommy Fox bắt đầu học nhạc. Em à, em thậm chí còn không thể giải thích nổi, nhưng Tommy Fox ư? Em đã không bao giờ nói với anh là, gã ấy là trò đùa với bọn em, thậm chí còn chẳng phải là trò đùa mặn mà ngon lành gì cho cam vì Tommy Fox quá ư nhạt nhẽo để mà mang ra đùa ấy chứ. Anh lại nhăn nhó và quay đồng xu này trên mặt bàn, quay cạch cạch quay cạch cạch trong khi tất cả bọn em đều nhìn chằm chằm vào nó.

“Cái này không dùng được,” anh nói và chỉ vào giữa cái bàn, trống hoác, chỗ cái đồng xu vô dụng này đang quay.

“Chẳng cần phải nói,” Lauren đáp.

“Anh khoái đoạn ghi-ta trong bài này,” anh nói và ngồi xuống, quăng tay choàng qua vai em. Em tựa người vào tay anh, Ed ạ, tay của anh thật êm ái kể cả khi Tommy Fox vẫn đang vọc nhạc đều đều trong không gian.

“Anh ấy đang đùa thôi,” em nói. Lại một lời bào chữa tuyệt vọng. Em đã hi vọng và đã dối trá, Ed ạ, vì anh. Cái đồng xu ngừng xoay, đổ kềnh xuống và em nhanh tay nhét nó và túi trong lúc cả hội cắm mặt vào ăn, lắp bắp dăm ba câu rồi lập bập đứng dậy, hí húi trả tiền và lục tục ra về. Ánh mắt anh thật ngọt ngào, dìu dắt em đến tận bến xe buýt trong khi hội bạn em đi đường khác về. Em nhìn họ bá vai bá cổ nhau và cười như nắc nẻ. Ôi dào, bất kể chỗ nào dùng được cái này, Ed ạ, em đã nghĩ khi tay anh đặt trên hông em và đồng xu bạc lõng nằm trong túi em. Bất kể chỗ nào dùng được cái này, bất kể vùng đất xa xôi hẻo lánh nào, chúng ta hãy cùng đến đó và hãy cùng ở nơi đó chỉ hai ta.

• • •

Nhìn cho kĩ vào, anh sẽ thấy một hay hai sợi tóc dính trên cái chun cao su mà anh đã giựt ra khỏi tóc em. Ai lại đi làm cái trò đấy cơ chứ? Loại con trai gì lại như thế, hả em? Thế mà lúc ấy em đã thực sự chẳng màng gì đến ba cái chuyện đó.

Lần đầu tiên hai đứa mình đến nơi anh sống, đến nơi anh sẽ ngồi đọc lá thư này trong vật vã, đau khổ. Lần đầu tiên đi bộ về nhà anh, cùng ngồi trên xe buýt, sau khi xem anh tập. Em mệt rã rời, kiệt quệ vì đói cà-phê Federicos như thường lệ. Kiệt quệ vì chán chường, thực sự đấy, khi ngồi trên khán đài trong lúc anh tập ném tự do còn huấn luyện viên thì rít còi và liên tục hô hào Cố ném vào rổ thêm quả nữa đi nào. Em thực sự đã gà gật trên tay anh lúc ngồi trên xe buýt, và khi em tỉnh giấc thì anh đang nhìn em đầy chan chứa. Anh nhễ nhại mồ hôi và đúng thật rất lôi thôi. Còn em, trong giây phút ấy, thì thấy hơi thở mình hôi rình vì ngủ. Mặt trời xuyên chiếu qua những ô cửa sổ bị bôi bẩn. Anh đã nói rằng anh thích nhìn em ngủ. Anh đã nói rằng anh ước gì được nhìn thấy em thức dậy vào mỗi sáng. Lần đầu tiên, không phải là lần đầu tiên em nói thật của thật đâu nhé, em đã cố vắt óc để nghĩ ra một nơi nào đó, một nơi đặc sắc, nơi mà điều anh ước trở thành sự thật. Cả trường đều biết rằng nếu đội bóng lọt vào trận chung kết toàn bang thì mọi người trong đội sẽ được ở khách sạn còn Huấn luyện viên sẽ bật đèn xanh hết mức, nhưng đội bóng đã không vào sâu được đến thế.

Khi hai đứa mình bước qua cửa sau, anh gọi to “Joanie, em về rồi này!” và em nghe tiếng ai đó, “Cu biết luật rồi còn gì… đừng có nói chuyện với chị cho đến khi nào cu đi tắm.”

“Ngồi chơi với chị anh một lát nhé?” anh bảo em.

“Em có biết chị ấy đâu,” em nói khi bước vào phòng khách toàn những gối nệm xếp cạnh nhau trên sàn nhà hệt như quân đô-mi-nô.

“Bà ấy hay lắm,” anh nói. “Anh kể với em về chị anh rồi mà. Cứ nói về những phim em thích ấy. À, và đừng gọi bà ấy là Joanie.”

“Nhưng anh gọi chị ấy thế mà,” em nói nhưng anh đã chạy biến lên cầu thang, Chiếc ghế xô-pha lén đẩy gối nệm, các chồng tạp chí xa lạ, một tách trà, toàn bộ căn phòng trống trải không một bóng người. Vọng vào từ phía cửa ra là tiếng nhạc mà ngay lập tức em đem lòng yêu mến nhưng không tài nào nắm bắt được thể loại. Nghe từa tựa như Jazz nhưng không chút gì ngượng ngập.

Em bước về phía có giai điệu và Joan ở đó, nhún nhảy trong bếp, hai mắt lim dim, đung đưa cùng chiếc muôi gỗ. Đồ ăn được băm ra, vun thành đống có ngọn khắp bệ bếp. Ed ạ, anh có biết không, chị gái anh là một người tuyệt vời đến kinh ngạc. Hãy gửi lời đó đến chị ấy giúp em.

“Gì thế ạ?”

“Gì cơ?” Chị ấy chẳng hề ngạc nhiên hay gì cả.

“Cho em xin lỗi. Nhưng em thấy thích nhạc này.”

“Không nên thấy có lỗi vì thích loại nhạc này. Hawk Davies, Cảm giác đó.”

“Gì cơ?”

“Hoặc anh có cảm giác đó hoặc không. Em chưa bao giờ nghe nhạc Hawk Davies sao?”

“À vâng, Hawk Davies.”

“Thôi, không phải ra vẻ thế đâu. Chưa nghe thì tốt chứ sao. À, như vậy thì được trẻ thêm lần nữa.”

Chị ấy vặn nhạc to thêm và tiếp tục nhún nhảy. Có lẽ em nên, em nghĩ thầm, quay lại phòng khách. “Em là cô bé gọi điện tối hôm nọ phải không?”

“Dạ,” em rụt rè.

“Một người bạn,” chị ấy nhại lại. “Em tên gì hả, một người bạn?”

Em đã nói cho chị ấy biết tên mình là Min, một cách gọi tắt của vân vân và vân vân.

“Oài, quả là một bài diễn văn hoành tráng đấy,” chị ấy nói. Chị là Joan. Chị thích cái tên Joanie y như em thích cái tên Minnie ấy.”

“Ed cũng nói qua với em như thế.”

“Đừng có tin lời của cái thằng buổi tối mắc dịch nào cũng mò về nhà mồ hôi mồ kê nhớp nha nhớp nháp phải tắm gội kì cọ kĩ càng ấy!”

Chị ấy cố tình hướng lên trần nhà mà hét thật to mấy chữ cuối. Rầm rập rầm rập, chùm đèn bếp rung rung, và trên gác có tiếng vòi sen mở nước xè xè. Joan nhe răng cười và quay lại việc băm chặt, ánh mắt tiện đường lướt qua em. “Em biết không, mà chị hi vọng là em cũng không ngại, và chị không có ý gì gì đâu, nhưng em trông không hề giống một em bồ nhí tí nào.”

“Không ạ?”

“Trông em…” băm băm băm chị ấy đang tìm từ băm băm băm. Phía sau chị ấy là cái giá cắm dao. Nếu chị ấy mà nói nghệ sĩ thì…

“Hay ho hơn thế.”

Em đã cố ép mình không được cười. Cảm ơn chị ư? Nghe có vẻ chẳng hợp tình, hợp cảnh lắm. “À, thực ra hôm nay thì em cũng na ná thế,” em đáp, “Em đoán vậy.”

“Này!” Chị ấy kêu lên đầy lảnh lót và châm chọc, mắt chị mở to còn con dao trong tay thì dựng đứng lên như cột cờ. “Anh cùng đi ngắm các chàng trai tập luyện để sau còn có cơ hội nhìn các anh ấy tham dự giải đấu chứ.”

“Chị không thích bóng rổ ạ?”

“Xin lỗi em chứ, bộ em thích à? Thế nó ra sao, ngắm Ed chơi ấy.”

“Chán lắm,” em buột miệng. Đúng lúc đoạn độc tấu trong trong album vang lên.

“Hẹn hò với em trai chị ấy mà,” chị ấy nói, lắc lắc đầu. Chị bước ra phía bếp, đảo đảo và liếm thìa, món gì đó có cà chua. “Em sẽ làm góa phụ, một ả góa phụ bóng rổ mất thôi, chán đến phát điên trong khi nó thì tung tẩy chạy bóng khắp quả đất. Vậy là em không thích bóng rổ…”

Quá đúng, Ed ạ. Em đã sớm băn khoăn giữa việc làm bài tập hay chỉ ngồi đọc sách lúc anh tập. Nhưng chẳng có ma nào làm thế cả. Những nàng bạn gái khác đều chả nói chuyện gì mấy với nhau và cũng chưa bao giờ thèm mở lời với em. Mấy cô nàng chỉ nhìn về phía em như thể có tay bồi bàn nào dầm dớ đã bưng nhầm nước sốt rưới xa-lát ra vậy. Nhưng quả thật là dễ chịu và bõ công khi được anh vẫy tay, và ngắm nhìn những giọt mồ hôi trên lưng áo anh lúc đó đã dính chặt cả vào người.

“Và không biết gì về nhạc. Thế em thích gì?”

“Phim ạ,” em nói. “Phim điện ảnh. Em muốn làm đạo diễn.”

Bài hát dừng lại, một bài khác tiếp nối. Joan nhìn em giống như em đã làm chị ấy bị sốt. “Em biết,” em nói tiếp, “Ed kể với em là chị đã học về phim. Ở trường của bang, đúng không ạ?”

Chị ấy thở dài, chống tay lên hông. “Học có tí xíu thôi. Nhưng chị phải chuyển ngành. Cần phải thực tế hơn một chút.”

“Vì sao ạ?”

Tiếng vòi hoa sen xối nước đã ngưng lại. “Mẹ chị bị ốm,” chị nói, hất cằm về phía căn phòng xa xa, và có điều gì đó chưa bao giờ được anh nhắc tới, kể cả trong những đêm buôn chuyện qua điện thoại.

Nhưng em cũng là đứa giỏi đổi chủ đề. “Chị đang làm món gì đấy.”

“Thịt viên Thụy Điển kiểu chay.”

“Em cũng hay nấu ăn, với Al.”

“Al?”

“Bạn em. Em giúp chị được gì không?”

“Cả đời chị ấy, Min ạ, lúc nào chị cũng đợi ai đó hỏi mình câu này. Hi vọng em cũng đồng quan điểm với chị rằng tạp-dề là thứ vô dụng, nhưng đây nhé, cầm lấy cái này.” Chị ấy đi ra phía cửa và vặn vặn tay nắm trong tích tắc rồi thả nó vào lòng bàn tay em. Chun cao su, anh vẫn thường tròng dây chun ở đó, trên tất cả các tay nắm cửa trong nhà.

“Ừm.”

“Cột tóc em lên, Min à. Nguyên liệu bí mật chắc chắn không phải là tóc em rồi.”

“Thế chị nấu món thịt viên Thụy Điển kiểu chay như thế nào ạ? Nấu bằng cá ạ?”

“Cá cũng là thịt mà Min. Nấm sò này, hạt dẻ này, hành hoa này, ớt ngọt thì chị phải tìm đã, mùi tây này, củ mài, cái này thì em có thể làm được. Chị nấu xong nước xốt rồi, đang sôi này. Trông ngon chứ hả?”

“Vâng, nhưng cũng chẳng ra chất Thụy Điển lắm.”

Joan mỉm cười. “Nó chẳng ra chất gì cả đâu,” chị ấy thú nhận. “Chị chỉ đang thử nghiệm mấy thứ thôi mà.”

“Thử nghiệm thôi.”

“Thế thì chị phải gọi là món thịt viên thử nghiệm chứ,” em vừa nói vừa túm tóc lên.

Chị ấy đưa cho em dụng cụ bào. “Chị thấy thích em rồi đó,” chị nói. “Cứ nói với chị nếu em muốn mượn sách Nghiên cứu Điện ảnh cũ của chị nhé. Và cứ nói với chị nếu thằng Ed nó đối xử tệ với em, chị sẽ lạng thịt nó ra làm bít-tết.” Vì Joan đã nói thế nên em đoán giờ này anh đang nằm trên cái đĩa nào đó kèm theo vài ba lát chanh và dăm thứ khỉ gió tương tự, đúng không Ed. Nhưng lúc ấy thì anh bước xuống cầu thang, chân đất, tóc tai bù xù và thùng thình trong cái áo phông của một buổi biểu diễn nào đó ngoài sân vận động cùng quần sóc.

“Đang làm gì đấy?” anh hỏi và choàng tay qua vai em. Anh hôn em một cái và tuốt sợi dây chun, ái đau, ra khỏi tóc em.

“Ed.”

“Anh thích thế này hơn, không có ý gì đâu, nhưng để xõa đẹp hơn.”

“Con bé cần cột tóc lên,” Joan nói.

“Không, tụi em mới là người đang hẹn hò với nhau chứ,” anh vặc lại.

“Ừ, và cả nấu ăn nữa.”

“Thế thì ít ra chị cũng nên bật cái nhạc gì nghe cho tao nhã một chút đi.”

“Hawk Davies thừa sức đè bẹp Truthstea của cu như bóp trái nho thôi nhé. Ra ngoài mà xem tivi đi. Min sẽ ở đây giúp chị.”

Anh chu môi hờn dỗi khi mở tủ lạnh và vớ lấy hộp sữa để tu rồi rót đầy vào bát đựng ngũ cốc. “Chị không phải là mẹ em,” anh nói, và rõ ràng đó là một câu đùa cũ rích.

Bà chị gái xinh đẹp của anh đã lấy lại sợi dây chun từ tay anh và thả lại vào tay em, sợi dây y như con giun đang duỗi dài, như con rắn biếng nhác, như cái dây thòng lọng mở toang hoác đợi chờ siết chặt thứ gì đó.

“Chị mà là mẹ mày thật thì,” chị ấy nói.

“Rồi rồi rồi, thì đã bóp chết ngay khi còn nằm nôi chứ gì?” Anh lình ra ngoài phòng khách, còn Joan và em thì làm món thịt viên Thụy Điển kiểu chay mà hóa ra lại cực ngon và lạ miệng. Em đã xì cho Al công thức nấu vào tối hôm đó, và hắn nói là nghe có vẻ tuyệt và rằng có khi tụi em nên nấu món đó vào tối thứ Sáu hoặc tối thứ Bảy hoặc thậm chí cả tối Chủ Nhật nữa. Hắn có thể xin bố cho nghỉ không làm việc ở cửa hàng một tối nhưng em đã nói là không, em sẽ chẳng rỗi rãi hết cả dịp cuối tuần như thế đâu, cuối tuần em bận lắm. Mà thực ra em làm gì có lịch chứ, ngày nào em chẳng kín hết rồi. Anh nằm thẳng cẳng trên đống gối đệm lăn lóc dưới sàn nhà, nhấm nháp ngũ cốc và dán mắt vào cái ti-vi chúa ngốc mà em chỉ có thể nhìn hình chứ không nghe thấy tiếng khi đứng trong nhà bếp. Nấu ăn với Joan chẳng khác nào chị ấy cũng là chị gái em vậy, lửa liu riu, ấm áp và nồng nàn như vị tiêu cay đượm, ngọt ngào và có mùi của khói, rồi nhún nhảy cùng chị ấy. Hawk Davies đã đem lại cho em cảm giác ấy, đem lại cho tất cả mọi người cảm giác ấy, cảm giác của buổi chiều trong căn bếp nhà anh. Thả tóc xuống khi cột tóc lên, bằng sợi dây chun tròng ở tay nắm cửa, cái áo phông của anh hơi bị vén lên khi anh nằm trên sàn nhà, cái quần sóc lụng thụng và hơi trễ, phần thắt lưng của anh em đã dõi theo suốt cả ngày.

Hãy nhận lại hết đi, Ed à. Anh hãy nhận lại hết đi.

Dịch giả: Ngô Hà Thu
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.