Sao Mình Chia Tay

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13
Hi Vọng

❊ ❊ ❊

Cái này không phải của anh đâu. Nó được bỏ trong một phong bì dán trên tủ để đồ của em, trên phong bì còn chẳng đề tên em. Em đã nghĩ nó là món đồ của anh nhưng nó chỉ được thả vào tay em mà chẳng có dòng ghi chú nào. Em cảm nhận được cơn tức giận của Al, nỗi cồn cào buồn rầu, vẻ vang, chết giẫm ngập đầy tay em khi cầm thứ này. Tấm vé miễn phí của em, kiếm được bằng việc giúp hắn dán áp-phích. Cái tiểu ban hãm tài ấy. Hắn lí ra đã bắt em mua vé, nhưng thay vì thế, nó đây, một món quà cần vứt bỏ. Nó chẳng phải của anh nhưng em đưa lại cho anh vì đấy là lỗi của anh. Mấy tên trong câu lạc bộ kịch làm mấy vật hay ho này thay cho vé để anh đeo vào cổ quanh năm suốt tháng nếu anh có thừa nhẫn tâm và dư xấu hổ chứng tỏ rằng mình đã thò mặt tới Vũ Hội Thánh Hóa Toàn Thành. Em không bao giờ giữ vé của mình mà chỉ quẳng chúng vào ngăn kéo hoặc nơi nào đó. HI VỌNG, thật nực cười. Nó là vật gợi nhắc đêm đó, giờ thì cứ thẳng thắn cùng nhau thừa nhận nhé-đêm Halloween Thuần Quỉ Dữ ấy mà-lí ra hai đứa mình nên chia tay ngay đêm đó mới phải.

• • •

Thế vì sao mà hai đứa mình lại chia tay? Giờ khi nghĩ về câu hỏi đó, nghĩ một cách thực sự ấy, em chỉ nhớ ra mình đã mệt mỏi thế nào vào thứ Bảy Halloween ấy, vì phải dậy sớm để lẻn ra Rón Rén Mua Đồ một mình mua mấy cái này, để rồi lại chẳng bao giờ đưa cho anh. Sau đó ngáp ngắn ngáp dài ở bên ngoài sân, xịt màu vẽ lên cái mũ lưỡi trai cũ thửa được từ một cửa hàng đồ hạ giá mà em vẫn hay đội hồi học lớp chín, liếc mắt nhìn đám màu xám để xem nó có hợp với cái áo khoác của bố không, Hawk Davies bồng bềnh lướt qua cửa sổ phòng em, bao phủ lấy em, đoạn nhạc chất lừ của bài “Bắt Một Chuyến Tàu Khác” khi tay này trau chuốt đoạn đơn ca và anh có thể nghe vọng lại mờ ảo tiếng ai đó hét lên tán thưởng, Yeah Hawk yeah và em toe toét nhìn bầu trời trong trẻo. Sẽ không mưa đâu. Anh và em sẽ đi cả Đại Tiệc và Vũ Hội và mọi thứ sẽ ổn thôi-thậm chí là phi thường. Em chẳng mảy may có cảm giác nào khác. Giờ em vẫn nhìn thấy niềm hạnh phúc của mình, em có thể thấy nó và em có thể nói rằng khi đó hai đứa mình cũng thật hạnh phúc, không phải chỉ có mình em. Em nghĩ mình có thể bám víu vào bất cứ thứ gì.

“Thấy con vui thế này thật tốt,” mẹ em nói và bước ra với ấm trà bốc khói. Em đã đinh ninh là mẹ sẽ kêu ca mình vì đã bật nhạc jazz quá to, và phải để ý tới hàng xóm láng giềng.

“Con xin,” em đỡ lấy món trà Bá Tước.

“Kể cả khi con mặc áo của bố,” mẹ nói, đúng là chuyện của năm khi mẹ quyết định rằng nói xấu bố cũng chẳng sao.

“Nói cho mẹ biết nhé, con sẽ cố làm hỏng nó vào tối nay.” Mẹ khẽ cười. “Như thế nào?”

“Ừm, con sẽ đổ thuốc phiện vào nó rồi lăn trong bùn.”

“Thế khi nào mẹ sẽ gặp anh chàng này?”

“Mẹ.”

“Mẹ chỉ muốn gặp nó thôi mà.”

“Mẹ muốn kiểm duyệt anh ấy thì có.”

“Mẹ yêu con,” mẹ luôn giở chiêu đó. “Con là con gái duy nhất của mẹ, Min à.”

“Thế mẹ muốn biết gì nào?” em nói. “Anh ấy dong dỏng, và lễ phép. Không phải anh ấy nói chuyện qua điện thoại rất ngoan sao?”

“Chắc rồi.”

“Và anh ấy là thủ quân đội bóng rổ.”

“Đồng thủ quân chứ.”

“Thì chỉ có nghĩa là thêm một thủ quân nữa thôi.”

“Mẹ hiểu mà, Min. Chỉ là… bọn con có điểm gì chung nào?”

Em nhấp một ngụm trà thay vì giơ vuốt tấn công mẹ. “Đồ hóa trang theo chủ đề Halloween,” em đáp.

“Ừ, con đã nói với mẹ rồi. Cả đội bóng là tù nhân và con thì phụ họa.”

“Đấy không phải là phụ họa.”

“Mẹ biết là cậu ta rất nổi, Min ạ. Mẹ của Jordan kể cho mẹ nghe rồi. Mẹ chỉ không muốn con bị xỏ mũi mà dắt đi như kiểu con dê của ai đó.”

Dê? “Chính con là cai ngục đấy mẹ,” em nói. “Con mới là người dắt mũi bọn họ.” Đương nhiên là không phải thế, nhưng quả là mẹ chẳng ra sao cả.

“Được rồi, được rồi,” mẹ nói. “Rồi, vậy là trang phục hợp nhau. Thế còn mấy cái gì kia?”

“Chìa khóa,” em nói. “Mẹ biết mà, cai ngục thì phải có khóa.” Vì một lí do bệnh hoạn nào đó em đã nghĩ rằng sẽ cho mẹ vào phe mình. “Con nghĩ là con sẽ đeo ở thắt lưng, mẹ hình dung được không? Và rồi đến cuối buổi thì con sẽ đưa cho Ed.”

Mắt mẹ trợn tròn.

“Sao ạ?”

“Con định đưa cho Ed mấy cái chìa khóa này á?”

“Thì sao ạ? Đấy là tiền của con.”

“Nhưng Min à, con gái yêu,” mẹ nói và đặt tay lên em. Cổ tay em run rẩy tưởng nhấp phun sơn vào mặt mẹ và phủ kín mẹ xám xịt, mặc dù đột nhiên em nhận ra nhưng không hề bất ngờ rằng mặt mẹ đã xám cả lại. “Thế chẳng phải là hơi, con hiểu không?”

“Sao ạ?”

“Có tính biểu tượng ấy?”

“Là sao ạ?”

“Ý mẹ là…”

“Kinh thế. Giống như mấy cái chuyện đùa bậy bạ ấy ạ? Kiểu cắm khóa vào lỗ á?”

“Ừ thì có thể người ta sẽ nghĩ…”

“Chẳng có ma nào nghĩ thế đâu. Mẹ, mẹ thật là bậy quá. Thật đấy.”

“Min,” mẹ khẽ nói, ánh mắt quét dọc người em. “Con định ngủ với thằng bé đó phải không?”

Thằng bé đó. Dê. Con là con gái của mẹ. Y như em bị nhồi vào miệng toàn mấy món ôi thiu và không tài nào nuốt trôi được. Tay mẹ vẫn đặt trên người em, níu lấy vai em như cái kéo ở trường, cùn, vô dụng, và rất ảo. “Chuyện đó không,” em nói, “không, không liên quan gì đến mẹ!”

“Con là con gái mẹ,” mẹ nói. “Mẹ yêu con.”

Em bước ba bước dọc theo lối xe ô-tô đi vào và nhìn mẹ, đang chống nạnh. Trên tờ báo rơi dưới sàn là cái mũ em sẽ đội. Ed à, anh có biết em đau đến mức nào không khi những gì mẹ em nói hóa ra lại đúng? Em chắc hẳn đã gào lên cái gì đó và mẹ đã quát lại và nổi giận, chắc hẳn là mẹ phải thế rồi, mà bỏ vào trong nhà. Nhưng tất cả những gì em nhớ bây giờ là tiếng nhạc nhạt nhòa dần, bị vặn nhỏ đi đầy thù hằn để nó không còn ngân nga trong ngày hôm đó nữa. Em đã nghĩ mẹ bị điên rồi. Yeah Hawk yeah. Dù thế nào thì em vẫn cứ làm theo của em.

Mặc dù em đã không, đúng không, đưa cho anh chìa khóa. Ngày hôm đó dịu mát dần khi hoàng hôn sập xuống trong lúc em làm bài tập, gà gật, nhớ nhung Al, nghĩ tới việc gọi hắn, quyết định không gọi hắn, mặc quần áo, và lao ra ngoài với ánh mắt như tia laser chĩa thẳng vào mẹ đang dốc mấy thanh kẹo nhỏ xíu ra bát để ngồi nhấm nháp khi đợi chờ đám trẻ con. Thằng bé trước đây em trông thuê đứng ngoài góc phố đang ném trứng vào ô-tô khi mặt trời lên. Nó không chừa em ra. Thế giới này ngày càng tồi tệ, em nghĩ thế, y như bản tiếng Nhật làm lại của bộ phim Rip Van Winkle có tên là Những Cánh Cổng Của Giấc Ngủ mà Al và em đã sớm bỏ cuộc, cứ mỗi lần nhân vật chính tỉnh dậy là lại thấy buồn thảm hơn, vợ chết, con trai say xỉn, thành phố ô nhiễm, vua chúa thối nát, chiến tranh liên miên và ngày một tàn khốc hơn. Al đã nói rằng phim đó lí ra nên đặt tên là Bạn Đang Bị Vui? Để Tụi Này Chữa Cho: Bản Điện Ảnh.” Lí ra em phải biết khi một cụ trên xe buýt, không hề đùa tí nào, cảm ơn em vì đã phục vụ, rằng bộ trang phục của em sẽ trở thành một thảm họa tiếp theo, nhưng phải mãi đến khi bước dưới cổng vòm kết bằng bóng bay cam và đen, tìm kiếm anh thì em mới đau đớn nhận ra, lại chính từ Jillian Beach. “Ôi giồi ôi,” nó ré lên, đã ngà ngà say, quần sóc sọc đỏ trắng và áo con xanh lam in hơn sặc sỡ. Nó đang nổi đầy da gà lên vì lạnh, Annette nói đúng, em chẳng việc gì phải sợ nó.

“Sao?”

“Mày đúng bà con trốn trại đấy Min. Một đứa con gái Do Thái mà lại ăn mặc như Hitler thế này ấy hả?”

“Tao không phải là Hitler.”

“Bọn họ sẽ đá đít mày. Thể nào mày cũng bị đuổi ra.”

“Tao là cai ngục, Jillian. Thế mày là ai vậy?”

“Barbara Ross.”

“Là ai?”

“Bà ấy đã tạo ra quốc kì.”

“Là Betsy, Jillian. Gặp lại mày sau nhé, OK?”

“Ed không ở đây đâu,” nó nói với lên từ phía sau.

“Không vấn đề gì,” em nói nhưng em thậm chí còn chả thèm tỏ vẻ tin lời nó, quả là em nhập vai một tên Phát-xít hơi sớm cho bữa tiệc ngoài trời. Có mở lớp chín bu quanh em, đội tai chuột rí rách nói chuyện. Trong góc một đám Dracula đang tút tát. Bài hát em cực ghét đang vang lên. Mấy ông huấn luyện viên đang nhâm nhi cà phê và nhễ nhại mồ hôi trong tấm áo choàng siêu nhân. Chính là Trevor, có ai ngờ, lại là người giải thoát em, cà nhắc cà nhắc bước tới với cái chân bó bột.

“Êu, Min. Hay là tôi nên gọi là Sĩ quan Green?”

Dù gì cảnh sát vẫn tốt hơn là Hitler. “Chào, Trevor. Ông là ai thế?”

“Một thằng vừa bị què hôm qua nên không thể xích chung với băng đảng được.”

“Thể nào ông chả có trò để thò mặt ra nhảy nhót trên sân khấu.”

Hắn cười hô hố và lôi từ đâu ra chai bia. “Bà quả là buồn cười,” như thể có ai đó đã nói điều ngược lại, và tu một ngụm trước khi đưa cho em. Em nói ngay là hắn đã làm việc này với bất cứ cô ả nào, bất cứ người nào, và trước em chắc chắn hắn chưa bao giờ bị trả lại thẳng thừng.

“Tôi ổn.”

“Ồ ừa,” hắn nói. “Bà không thích bia.”

“Ed nói với ông rồi à.”

“Ừa, vì sao, thằng này không được biết à?”

“Không, chả sao cả,” em nói và ngó quanh tìm anh.

“Bởi vì, bà biết thừa mà, nó luôn nói với tôi.”

“Ừ?” em nói và rồi bỏ cuộc, quay lại nhìn thẳng vào mắt hắn. Hắn cũng say rồi, chả có gì lạ, hoặc giả hắn chưa bao giờ say, em nhận ra rằng mình chẳng biết về hắn vừa vặn để nhận ra sự khác biệt.

“Ừa,” hắn nói. “Đám bạn gái của Slaterton cần phải biết điều đó và phắn nhanh nếu thấy mình không đỡ nổi.”

“Phắn?”

“Phắn,” hắn nói và lắc lư gật gù. Kể cả khi hắn say thật thì trông hắn thực tỉnh táo đến lì lợm lúc nói ra những từ như phắn. “Bọn tôi đã nói chuyện, Ed và tôi.”

“Thế anh ấy nói gì?”

“Nói là nó yêu bà,” Trevor bật ra ngay tắp lự, không một chút ngượng ngùng. “Rằng bà đã qua được bài kiểm tra với chị nó. Rằng bà chịu được cái trò toán tiếc của nó. Rằng bà đang lên kế hoạch cho một bữa tiệc dị cho ngôi sao điện ảnh và rằng thằng này phải đi lấy sâm-banh nếu không thì nó sẽ xử đẹp. Và bà không cho nó nói từ ẻo lả, một việc… mà tôi có thể nói ẻo lả được không đấy?”

“Đương nhiên,” em nói. “Ông đâu phải bạn trai tôi.”

“Ơn Chúa,” hắn nói, và rồi, hóa ra anh học được kiểu nói đó từ đây, “không có ý gì đâu.”

“Không xi nhê,” em nói.

“Tôi chỉ có ý, tôi không nghĩ là tôi với bà lại có thể ăn rơ như thế.”

“Ông không phải lo đâu,” em nói.

“Bọn tôi chỉ là, ý tôi là, tôi thích nàng nào đó vui tính, không quay tôi mòng mòng với phim ảnh hay mấy cái cửa hàng mà tinh mơ đã mở cửa ấy, bà hiểu không?”

“Hiểu,” em đáp. “Và tôi sẽ không đưa ông tới đó đâu.”

“Tôi chỉ đang, bà hiểu không, cố giữ hòa khí. Cuối tuần vui vẻ, bà hiểu không, tập tành cật lực.”

“Tôi hiểu rồi.”

Hắn vòng tay qua vai em như ông chú thân thiết. “Tôi thấy khoái bà đấy, mặc kệ đứa nào nói gì,” hắn nói.

“Cảm ơn,” em đáp lời, vô cảm, “tôi cũng thấy quý ông đấy, Trevor.”

“Giề?” hắn thốt lên, “nhưng bà là một tay chơi cừ. Tôi hi vọng là bà sẽ trụ được lâu, tôi nói thực lòng đấy, và nếu như không được thì tôi mong là đừng có diễn mấy trò lâm li bi đát, dở hơi lắm.”

“Ừm, cảm ơn ông.”

“Giờ thì đừng có nhăn nhó thế,” hắn nói, tu cạn chai bia và bắt đầu mở chai khác. “Tôi chỉ có ý là, bà và nó như hai hành tinh đâm vào nhau trong cái phim tôi đã xem trên ti-vi hồi còn nhỏ, có đám người xanh lè và một lũ dị đỏ lẹt.”

“Khi Các Hành Tinh Va Chạm, em nói. “Đấy là phim của Frank Cranio. Đến cuối phim thì tất cả thành màu tím hết.”

“Đúng rồi!” hắn reo lên, hắn lấp lánh kì thú và mừng rỡ. “Không có ai tôi biết mà biết phim đó đâu.”

“Rạp Carnelian sẽ chiếu phim của Cranio vào tháng Mười Hai đấy,” em nói. “Bọn mình có thể hẹn đúp, kiểu có Ed và nàng nào mà ông đang…”

“Còn khuya,” hắn nói. “Cái rạp đó ẻo lả lắm.”

“Thế ông gọi,” em vặc lại, “cả một lũ con trai xích nhau rồi nhảy nhót ấy là cái gì?”

“Tôi đâu có tham gia!” hắn nói, giơ giơ cái chân gãy lên, và chúng em phá lên cười, sặc sụa, điên loạn, và thậm chí em còn ngả hẳn vào người hắn, vừa lúc anh tới với băng đảng xích chân, tất cả trong bộ đồ kẻ sọc và vòng xích nhựa đen quanh mắt cá chân. Dưới cái mũ xơ xác, mặt anh bừng bừng và đầy nghi hoặc. “Cái khỉ gì thế, Trev,” anh quát lên, và kéo em ra.

“Này, này,” Trevor nói, che chở cái chai bia. “Chỉ là đang tán dóc thôi, Ed. Nàng ấy đang đợi mày.”

“Thế mày đang làm cái gì hả, thằng cùi bắp này?” anh hỏi hắn. “Ủ ẩm cho cô ấy hộ tao à?”

“Này Ed, Halloween vui vẻ, thật mừng khi thấy anh đấy,” em nói giọng châm chích như ai đó. Em chưa bao giờ thấy phiên bản này, gã trai gào thét với ánh mắt long lên như muốn đánh bại người trước mặt và tay anh như vuốt nhọn bấu chặt trên vai em. Đó là điều em chưa bao giờ thấy, nhưng em đã, em nghĩ thế, biết anh được bao lâu đâu chứ.

“Êu cu,” Trevor nói với anh, nhếch mép như thể câu đinh sắp sửa tuôn ra nơi đầu lưỡi. “Mày đừng có mà vu khống như thế. Mày thừa biết trò tất cả chỉ trừ không nhằm nhò gì với tao mà.”

Cả băng xích chân hú lên. Nước mắt em tuôn ra nhanh như thể em đã để dành chỉ để khóc vì chuyện này. Em đã ước rằng mình là Hitler. Để xử đẹp cả đám ấy. “Min!” anh gọi em, cơn giận của anh bị xua đi trong hoảng loạn, và thậm chí anh bước lại gần em. Nhưng cả băng nhóm đang bị xích với anh, và họ đâu có để anh theo em và sửa sai. Anh đâu theo em được. Mặc dù anh đã làm thật.

“Nó xin lỗi rồi kìa!” một trong mấy gã trai đần độn rú lên và hô hố cười.

“Bọn này đều đã làm mấy phát Viper để luyện nhảy, lần này chơi cái đó thằng Slaterton cũng như lên cơn.”

“Không thể nào!” Trevor kêu lên đầy ghen tị. “Chúng mày chơi Viper? Ở đâu, ở đâu, ở đâu?”

Anh nhìn em đầy bất lực, và rồi đám tiệc tùng tràn quanh chúng ta như cơn hỗn loạn trong Chuyến Tàu Cuối Rời Ga, các huấn luyện viên khởi động mấy trò hội hè bằng điệu nhảy tròn úm và ngốc nghếch trên nền nhạc “Tôi là Người Đàn Ông Vĩ Đại Nhất.” Chết hết đi cho rồi, em đã rủa sả tất cảnh vậy, và chúng ta đã ở đó một cơn ác mộng bẫy những kẻ tồi tệ, la hét, ánh sáng loang loáng, lại hét to hơn, còn tệ hơn cả bữa lửa trại vì chẳng có gì đẹp đẽ để ngắm ngoại trừ lớp phấn son trang điểm màu mè trên gương mặt mọi người, những gã đeo tấm mặt nạ cao su mặt người chết vì bị xe chẹt phải, những nàng khoác trên người trang phục đầy lả lơi sáng bóng vì mồ hôi, tiếng sấm đùm-đùm từ ai đó đang cầm trống, những cái còi rét rét quanh cổ mọi người rực lên như những cái thòng lọng phát quang, và rồi những câu thơ vần vèo lan tỏa trong đám đông khi từng trường bắt đầu, mỗi từ cho mỗi đội, Đại Bàng! Hải Ly! Hổ Báo! Kẻ Cướp!, những âm tiết va vào nhau chan chát như đám linh vật đang quyết tử, và rồi các thủ quân đứng trên những bờ vai đã loạng choạng vì hơi men, từng trường hò reo người hùng tham chiến đại diện của mình, McGinn! Thomas! Flinty! và vỡ òa lên, Slaterton! Slaterton! Slaterton! khi băng xích chân lồm ngồm lên sân khấu và bắt đầu mấy bước nhảy ngổ ngáo giả tạo trên nền “Tình Yêu Khóa Trái” của Andronika mà nghe qua loa giống như cô ta cũng căm ghét cái đống tạp nham này, tiếng hú hét của đám đông. Và em nhận ra anh thật nổi tiếng, kể cả với các trường khác, cả băng đảng xiềng xích của anh một cách lố bịch nhất loạt đưa tay xuống đũng quần và lôi ra mấy chai Parker’s khi lời bài hát đến đoạn “Uống từng giọt,” và kể cả khi mấy huấn luyện viên vờ như phản đối, cả nơi ấy như kiệt quệ bởi âm lương của tiếng hét, xô đổ nhào tấm bìa ghi Máy Đo Sự Cổ Vũ mà Natalie Duffin và Jillian đang xoay kim điên cuồng một cách màu mè, và anh đã thắng, đầy oanh liệt với giấy chứng nhận quà, hôn gió tới tấp, cúi đầu vụng về vì hai chân bị vướng víu. Và Annette bước lên như làm sập cả sân khấu với dây xích và ủng bạc cùng một cái búa bự chảng, hôn từng thành viên trong băng, moa moa moa, hơi lâu hơn với anh, trước khi giơ cao vũ khí của cô nàng và chặt xuống đám xích và giải phóng anh khỏi trói buộc, để nhào lộn phấn khích và say sưa, chìm ngập trong đám đông gầm rú và biến mất trong ba mươi tám phút trước khi cuối cùng cũng tìm thấy em, trong bộ dạng bảnh bao, sáng bóng, tuyệt hảo, quyến rũ, là người thắng cuộc vĩnh viễn.

Em đã ghét anh, rất ghét anh.

Mặt em chắc hẳn lúc đó trông đầy ám khí như Amanda Truewell trong Nhảy Để Quên khi Oliver Shepard bước vào câu lạc bộ đêm cùng cô vợ ngây thơ không ai ngờ tới. Sôi sục và đau đớn tới cồn cào, em bị đám đông ngày càng cuồng loạn xô dạt đi, rồi ngay lập tức bị tổ trác khi gặp phải một gã học cùng lớp mà em chỉ biết sơ sơ cứ kể lể mãi về chuyện bà vợ mới của bố gã nghiện rượu trắng. Em bực đen xịt khói lỗ mũi vì em biết những chuyện kiểu thế sẽ như boomerang, trở đi trở lại, không chỗ này thì lại chỗ khác, không lúc này thì lại lúc khác. Em bị cuốn vào một thứ thật tồi tệ khó tả vì em chỉ đứng nghệt ở đó và lạc lõng. Bữa Đại Tiệc dừng lại ở đó, với em rã rời và méo mó trong bộ hóa trang, cho đến khi anh cuối cùng cũng đã lại xuất hiện trong bản nhạc còn tệ hại hơn, và đám đông đang gào hét Này! Này! Quỳ xuống!, mặt mũi lo lắng, bộ trang phục tù nhân đã mở cúc đến một nửa, mái tóc ướt đầy mồ hôi. “Anh muốn nói với em một điều,” anh nói, trước khi em kịp quyết định câu mắng mỏ nào cần mài sắc để tung ra trước. Anh nắm hai tay lại, đưa ra phía trước, xòe ra, lòng bàn tay một bên có mặt vết nhem, giống như em chuẩn bị lăn tảng đá lên anh. Em lùi lại còn anh đứng đó, anh đứng im trên lãnh địa của mình trong cuộc chiến nảy lửa, và anh bắt đầu đếm ngón tay, đếm số lần anh nói điều anh đang nói, hai tay gần ba lần cả thảy. Đó là điều duy nhất anh nói được, điều hoàn hảo, phải, chính là điều anh đã nói.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi.

Anh xin lỗi. Anh xin lỗi.

“Hai mươi sáu,” anh nói, trước khi em kịp hỏi anh. Mọi người bu lại xung quanh, mà đằng nào thì họ cũng đã ở quanh hai đứa từ nãy đến giờ, lượn qua lượn lại như những con sống xấu xí ầm ào. Đám đông hạ giọng nhưng vẫn hỗn loạn, có tiếng ăng ẳng, lại cũng có tiếng léo nhéo như mèo kêu. “Hai mươi sáu,” anh nhắc lại, với đám đông, và bước một bước về phía em.

“Đừng,” em nói mặc dù em chẳng thể quyết định.

“Hai mươi sáu,” anh nói. “Mỗi một câu là dành cho một ngày bọn mình ở bên nhau, Min à.” Có ai đó hú lên. Rồi có ai đó suỵt giọng.

“Và anh mong một ngày nào đó anh sẽ lại làm điều gì đó ngu ngốc và anh sẽ lại phải nói đến cả triệu lần câu này bởi vì mình sẽ ở bên nhau lâu đến thế, với em, Min à. Với em.”

Em đã để cho anh bước thêm một bước nữa. Gã cùng lớp nhận ra hắn vẫn đứng đó, há hốc miệng, rồi ngậm lại và lỉnh mất. Vai em run rẩy, đầu gối muốn khuỵu xuống. Em lắc đầu, xới tung cơn giận thành một nấm mồ nông choèn chỉ chực chờ được đào lên trong một nút thắt kịch bản nào đó. Nhưng, ở đó, con người đẹp đẽ của anh, cái cách anh bước đi và nói với em. Em đã không thể ngoảnh mặt.

“Bất cứ điều gì,” anh nói, một câu trả lời quá đỗi mênh mông đáp lại sự im lặng của em. “Bất cứ điều gì, Min ạ. Bất cứ điều gì, bất cứ điều gì. Nếu Cây Liễu mà mở cửa giờ này thì tất cả chỗ hoa ở đó sẽ được mua hết, anh sẽ mua hết, đến từng cái lá.”

“Em đang điên anh đấy,” cuối cùng em cũng mở miệng. Có bao nhiêu phim mà nam, hoặc nữ diễn viên xin lỗi chốn đông người? Giờ, em không tài nào xem nổi chúng nữa.

“Anh biết,” anh nói.

“Bây giờ em vẫn đang điên.”

Nhưng anh đã tiến sát lại gần em. Bàn tay anh đưa lên mặt em và nâng lấy. Giờ em cũng không biết mình sẽ làm gì nếu như anh hôn em lúc đó nhưng Ed này, anh quả là cao tay hơn. Anh cứ ôm lấy khuôn mặt em như thế, tay anh ấm áp trên gò má ướt đẫm nước mắt em. “Anh biết mà. Anh hiểu mà.”

“Em điên lắm. Những gì anh làm thực sự chả ra sao cả.”

“Thôi được rồi.” Đám đông vẫn ở đó nhưng đang mất dần hứng thú.

“Không, như thế không được,” em nói, với em khi đó chẳng có gì to tát bằng việc ấy. “Đúng đấy. Chẳng ra sao hết.”

“Ừ, anh xin lỗi. Anh xin lỗi mà.”

“Anh đừng có nói lại cái câu đó thêm hai mươi sáu lần nữa. Một lần là đủ rồi.”

“Thật ư?”

“Em không biết.”

“Bất cứ điều gì, Min à. Bất cứ điều gì, nhưng em phải nói cho anh biết đấy là gì.”

“Em chẳng muốn nói bất cứ điều gì với anh cả.”

“Được rồi, nhưng mà Min, xin em đấy.”

“Như thế này không được gì hết.”

“Được rồi, nhưng mà có gì… làm thế nào để bọn mình bắt đầu đây?”

“Em không biết là em có muốn không nữa.”

Anh chớp mắt liên tục. Bàn tay anh run run trên mặt em, và đột nhiên em nghĩ có lẽ mặt mình đang bị dính nhọ. Và, rằng em cũng chẳng quan tâm. Chẳng có gì được cả, Ed ạ, nhưng có lẽ…

“Thế nào, Min? Bất cứ điều gì. Anh có thể làm gì, có gì anh làm được… làm thế nào anh mới khiến em muốn bắt đầu đây?”

Em không thể. Không, em đã nghĩ, đừng có khóc khi anh nói câu đó. Nhưng rồi, bỏ xừ thật, giờ mi cũng đang khóc rồi đấy thôi, và hắn đã làm mi khóc. Min này, em đã nghĩ, tình yêu là thế đấy. “Cà-phê,” em vừa nói vừa nức nở. “Cà-phê, thêm kem, ba thìa đường,” và anh đã kép em đi, như gió với cánh tay anh quanh em băng qua rừng người, chẳng buồn buông một lời tạm biệt với bất cứ ai trong buổi Đại Tiệc, lạnh cóng xuyên màn đêm để đung đưa trên xe buýt, một lần nữa ôm lấy mặt em, những điều ngọt ngào anh đã thì thầm thật nhẹ nhàng trong tiếng xe chạy ì ì, và rồi cùng rảo bước vào Tiệm Trong Tách, mở toang cánh cửa kép, hùng hổ giơ đầu chịu phạt vì đã đối xử tệ bạc với tình yêu đích thực của anh, Min Green, anh muốn mua một cốc cà-phê cỡ lớn, thêm kem, ba thìa đường cho mỗi đứa mình và cho từng người chứng giám hình phạt ngọt ngào này, mà khi đó chỉ có một ông lão trông đầy hoang mang, ngơ ngác với tờ báo trong tay và tách cà-phê đã uống cạn. Anh đã nhất mực khẩn khoản rằng ông ấy chính là chứng nhân cho lời hứa thiêng liêng rằng từ nay về sau anh sẽ không bao giờ chạm môi tới nửa giọt Viper. Và rồi anh trở ra từ nhà tắm với miếng giấy này…

Dịch giả: Ngô Hà Thu
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.