Cận Kề Tổ Ấm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39
Chương 39

❊ ❊ ❊

Del và Faz đã vô tình mở ra một hộp sâu, và nhiều con sâu trong số đó đang ngồi quanh cái bàn trong phòng họp ngay bên ngoài văn phòng của Giám đốc Sở Cảnh sát Sandy Clarridge vào giữa buổi sáng. Hai điều tra viên ngồi với đội trưởng của họ, Billy Williams, và trưởng ban của họ, Johnny Nolasco. Kevin Dunleavy, Chánh công tố quận King, ngồi cùng Rick Cerrabone. Ngoài ra còn có Anthony Rizzo, đội trưởng của Lực lượng Đặc nhiệm Trọng án SPD, và Scott Disney, điều tra viên của Biệt đội Chủ động Chống ma túy. Disney có mái tóc dài và chòm râu dê, chứng tỏ rằng anh ta đang hoạt động ngầm được một thời gian rồi.

Vào lúc này, Del đang phát biểu. Anh giải thích về vụ bắt giữ Nick Evans, và lời khai của Evans sau đó rằng nguồn cung của cậu ta đã tiết lộ thông tin về Laszio Trejo. “Đó có phải là thông tin mà cậu ta biết được một cách trực tiếp không?” Rizzo hỏi. Với vẻ ngoài gọn gàng, sạch sẽ, trông Rizzo hệt như một nhân viên kế toán.

“Không.” Del nói. “Cậu ta chỉ thuật lại những gì mà nguồn cung của cậu ta là Eric Tseng kể cho cậu ta nghe.” Evans đã nói ra tên của Tseng để mong giảm án. Sau khi điều tra thêm, họ tìm hiểu được rằng Tseng hai mươi chín tuổi, chưa có tiền án tiền sự, và chưa từng phục vụ trong quân đội. Hắn đang trốn tránh được tai mắt của đội chống ma túy. Đội chống ma túy không biết gì về hắn. “Liệu đó có thể là một lời bịa đặt không?” Rizzo hỏi.

“Bất cứ điều gì cũng có thể.” Del nói. “Nhưng tôi không nghĩ vậy.”

“Tại sao anh lại không nghĩ như vậy?” Rizzo hỏi.

Williams rướn người về đằng trước, biện hộ thay Del. “Thứ nhất, người ta tìm thấy thi thể Trejo trong một công viên hoang vắng ở Bremerton vào đêm qua.” Thông tin đó khiến mọi người chú ý. “Cảnh sát Bremerton hiện đang gọi đó là một vụ tự tử, nhưng một điều tra viên án mạng của chúng tôi đang có mặt ở đó và cô ấy nói cô ấy cảm thấy dường như có kẻ đã sát hại Trejo bằng cách bắn một viên đạn vào đầu anh ta.”

“Và tôi không nghĩ Nick Evans có thói quen đọc báo buổi sáng trong lúc nhấm nháp một tách cà phê.” Del nói. “Vì thế, trừ phi có ai đó kể cho cậu ta nghe về vụ Trejo bị bắt, cậu ta khó có thể biết được tên của anh ta hay bất cứ điều gì về vụ bắt giữ ấy. Thứ hai, một trong những điều mà chúng tôi đã cố tìm hiểu từ khi chuyện này xảy ra là tại sao Trejo không dừng xe lại khi anh ta đâm vào D’Andre Miller - tại sao anh ta phải bỏ chạy khỏi hiện trường. Thông tin này đã giải thích được cho chuyện đó. Thứ ba, có kẻ đã giúp Trejo tìm một bãi đất trống để giấu chiếc xe và sau đó giúp anh ta trở lại Bremerton. Thứ tư, có kẻ đã đánh cắp cuốn băng an ninh tiết lộ rằng Trejo có mặt ở cửa hàng tiện lợi vào cái đêm đứa trẻ bị xe đâm. Cuốn băng không thể được sử dụng để làm bằng chứng chống lại anh ta ở phiên tiền thẩm theo Điều 32.”

Williams xen vào. “Và chúng tôi không nghĩ đó là sự trùng hợp - chúng tôi không nghĩ ai đó đã sơ suất làm mất nó, sau tất cả những gì đã xảy ra.”

Rizzo cau mày. Trông anh ta như đang nhăn nhó khó chịu. “Có thể Trejo đã bán ma túy trong nhiều năm và tự mình biết được về bãi đất trống ấy. Thứ hai, có thể anh ta không dừng lại vì anh ta biết mình sẽ bị khép vào tội gây tai nạn rồi bỏ chạy khi đang phê ma túy. Chúng ta có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy anh ta nghiện ma túy không?”

“Tôi có thể kiểm tra biên bản khám nghiệm tử thi của anh ta.” Faz nói, viết vào một tập giấy ghi chép.

Rizzo tiếp tục. “Thứ ba, vợ anh ta có thể giúp anh ta về nhà và bao che cho anh ta, hoặc có thể là một người bạn. Có thể chính là cái gã tên Tseng này.” Rizzo nhìn Williams và Nolasco. “Tôi nghe nói luật sư bào chữa của Hải quân đang bị điều tra vì bị nghi ngờ đã lấy cuốn băng?”

Del không nao núng. “Nếu Trejo là kẻ buôn bán heroin chuyên nghiệp thì một câu hỏi được đặt ra là tại sao các anh không đánh hơi được gì về anh ta… hoặc Tseng.” Rizzo cứng người lại thấy rõ. “Không phải là tôi đang ném đá các anh đâu.”

“Họ đã nói chuyện với vợ của Trejo vào đêm qua, sau khi tìm thấy thi thể của anh ta.” Williams nói, thuật lại những gì Tracy đã kể với ông. “Cô ta thừa nhận Trejo đã ra ngoài vào cái đêm xảy ra vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy, nhưng cô ta thề rằng mình không biết anh ta đi đâu hay làm gì. Cô ta khai anh ta nói với cô ta rằng mình phải đi làm mấy việc và sẽ về nhà muộn. Khi về nhà, anh ta nói đã để xe ở xưởng bảo dưỡng để thay dầu và ngày hôm sau sẽ lấy nó về. Chẳng có dấu hiệu gì cho thấy cô ta nói dối, và thành thực mà nói, cô ta chẳng có bất cứ lý do gì để nói dối, vì chồng cô ta đã chết rồi.”

Clarridge nói với Rizzo. “Vậy là các anh không hay biết gì về ổ buôn bán heroin ở Rainier?”

“Chúng tôi biết rất nhiều, chỉ có điều không biết đến Tseng thôi.” Rizzo nói. “Chúng tôi đã được Văn phòng Giám định Pháp y thông báo đã có vấn đề xảy ra sau hai vụ tử vong vì sốc ma túy ở khu vực phía bắc. Chúng tôi đã cử đội cảnh sát tuần tra bằng xe đạp tiếp cận những con nghiện mà họ biết và nhờ những đối tượng đó lan truyền tin này. Căn cứ vào thời điểm tử vong và khoảng cách địa lý gần gũi giữa hai ca sốc ma túy ấy với một tá ca sốc ma túy khác, chúng tôi tin rằng các nạn nhân hoặc là đã mua ma túy từ cùng một người, hoặc là đã mua từ những người lấy ma túy từ cùng một nguồn hàng. Nhưng ở Tây Bắc Thái Bình Dương có rất nhiều nhóm và băng đảng ma túy đang buôn bán ma túy đá và heroin.”

“Bạch phiến Trung Hoa?” Del nói.

“Chúng tôi không biết đó là bạch phiến Trung Hoa.”

“Đó không phải là nhựa đường đen.” Del nói.

“Vậy là, Tseng không nằm trong số các đối tượng theo dõi của các anh.” Clarridge lại nói.

“Nếu Trejo là kẻ cung cấp heroin cho Tseng, vậy thì anh ta và bất cứ ai mà anh ta làm việc dưới trướng đang hoạt động một cách âm thầm, và họ có lý do để làm vậy. Nếu các băng đảng ma túy Mexico phát hiện ra có ai đó đang buôn bán trong địa bàn của mình, chúng sẽ khiến họ phải trả giá đắt.”

“Vậy hãy bắt Tseng để xem hắn biết gì về Trejo?” Del đề nghị.

“Muốn bắt hắn, chúng tôi cần tìm ra tang vật trước đã.” Rizzo nói. “Nếu không có tang vật, lại không có Trejo, tại sao Tseng phải khai ra, đúng không, đặc biệt là khi hắn đang hoạt động lén lút sau lưng các băng đảng ma túy Mexico?”

“Có lẽ đó chính là động lực khiến hắn phải nói ra.”

“Nếu Tseng là thành viên của một tổ chức lớn hơn, vậy thì khi anh bắt hắn, anh có nguy cơ đánh mất con cá to hơn.”

“Có một loại ma túy tồi tệ đang hoành hành ở ngoài kia.” Del nói. “Người ta đang chết vì nó.”

“Đến giờ này thì loại ma túy đó đã và đang được phân phối rồi.” Rizzo nói. “Điều tốt nhất chúng ta có thể làm là lan truyền tin này thật rộng rãi.”

“Vậy chúng ta không làm gì sao?” Del nói, nhìn Clarridge.

“Chuyện đó là không thể chấp nhận được.” Clarridge nói, xoa cằm. “Đối với Thị trưởng và những người đứng đầu cộng đồng người Mỹ gốc Phi. Có quan điểm cho rằng Hải quân đã nhúng tay vào chuyện Trejo được thả tự do, và bây giờ thì có đủ loại giả thuyết lan truyền rằng Hải quân cũng đã giết chết anh ta.”

“Vì vậy có vẻ như cái gã Tseng ở Rainier Beach này chính là sự đặt cược tốt nhất của chúng ta.” Dunleavy vẫn giữ im lặng nãy giờ, bỗng lên tiếng. Ông ta có vóc dáng cao ráo, nước da Ireland hồng hào và giọng nói trầm ấm. Ông ta hỏi: “Trên thực tế, chúng ta sẽ mất bao lâu nếu muốn giải quyết xong xuôi mọi việc?”

“Ý anh là tóm được những kẻ trong cuộc?” Cả vẻ mặt và giọng nói của Rizzo đều tỏ vẻ sửng sốt. “Trước hết, chúng ta không biết chuyện này đã diễn ra bao lâu, nhưng chúng chắc chắn rất kín tiếng. Đó là một vấn đề. Nếu chúng biết chúng ta đã bắt được Evans và Trejo đã chết, anh có thể quên chuyện tóm được chúng đi; chúng có thể đã chấm dứt mọi hoạt động và đang cao chạy xa bay rồi.”

“Vậy nếu bây giờ bắt Tseng thì cũng không hại gì.” Del nói.

“Mất bao lâu?” Dunleavy lại hỏi.

Rizzo thở ra một hơi. “Hàng tháng trời. Ít nhất là ba đến sáu tháng.”

Del lắc đầu.

“Thế là quá lâu.” Clarridge nói. Ông ta im lặng một lúc để cân nhắc các lựa chọn. “Thôi được rồi, hãy bắt Tseng đi, bắt đầu gây áp lực, và xem liệu hắn có tiết lộ cho chúng ta biết Trejo là mối hàng của hắn không, có thể còn nhiều điều hơn thế. Nếu hắn khai ra Trejo, ít nhất chúng ta cũng có thể giải quyết được vấn đề dư luận.”

“Và có thể cứu thêm được vài mạng người.” Del nói.

“Vậy hãy làm thế đi.” Clarridge nói.

Xế chiều, một lính gác hộ tống Tracy vào văn phòng của Rebecca Stanley, sĩ quan phụ trách của Leah Battles. Văn phòng của Stanley nằm ở tầng một của tòa nhà DSO, ngay gần văn phòng của Battles. Nó có vẻ quá nhỏ và quá đơn sơ đối với một sĩ quan phụ trách, như thể Stanley đang tận dụng một văn phòng không ai sử dụng cho cuộc gặp gỡ giữa họ. Nhưng trên bức tường đằng sau cô ta treo một loạt bằng cấp ghi tên Stanley bằng mực đen - nào bằng đại học, chứng chỉ của trường luật và cơ quan Tư pháp Quân sự. Chúng được treo cạnh một ô cửa sổ hình vuông không lớn hơn các khung ảnh là mấy.

Ron Mayweather đã nỗ lực hết sức để nhờ một thẩm phán của quận King ký vào lệnh khám xét và chuyển nó đến cho sĩ quan chỉ huy của Kitsap, Peter Lopresti. Sau đó, có vẻ như tờ lệnh khám xét ấy đã được chuyển tới cho sĩ quan an ninh, cũng có văn phòng trong tòa nhà DSO. Anh ta thông báo với Mayweather rằng anh ta đã sao một bản của video an ninh ghi hình sảnh tòa nhà vào cái đêm họ cần xem và đưa nó cho Stanley. Leah Battles cũng đã xác nhận điều này. Và thế là sau một cú điện thoại, Tracy đã có một cuộc hẹn gặp.

Stanley xin phép không bắt tay Tracy. “Tôi có cảm giác mình đang bị cảm lạnh.” Cô ta nói. Đôi mắt nâu với ánh mắt sắc nhọn càng làm tôn lên thái độ kẻ cả của cô ta. Mái tóc ngắn sẫm màu của cô ta được vén ra sau tai, để lộ đôi khuyên tai bằng vàng. Kiểu tóc ấy làm nổi bật những đường nét nhỏ nhắn trên khuôn mặt cô ta, nhưng vóc dáng cô ta không nhỏ chút nào. Tính cả đôi giày, cô ta cao chừng một mét sáu mươi tám hoặc một mét bảy mươi, và mặc dù bộ đồng phục thùng thình khiến người ta khó có thể nhìn ra thân hình của cô ta, nhưng cô ta không có vẻ gì là mảnh dẻ. Cô ta ngồi sau một cái bàn làm việc màu xám sẫm. Tracy ngồi ở một trong hai cái ghế đối diện với cô ta.

“Tôi được biết Laszlo Trejo đã tự bắn mình ở công viên Old Mill vào đêm qua.” Stanley nói, rõ ràng cô ta không phải là người ý nhị.

“Cô nghe tin đó từ đâu vậy?” Tracy hỏi.

Stanley ngồi thẳng lưng, hai bàn tay xếp chồng lên nhau đặt trên bàn. Cô ta vẫn giữ thái độ nghiêm túc, thẳng thắn. “Ở căn cứ quân sự, tin tức lan truyền nhanh lắm, điều tra viên ạ.”

“Vâng, Laszlo Trejo đã bị bắn.”

Đôi lông mày được cắt tỉa gọn gàng của Stanley nhíu lại. “Cô có vẻ nghi ngờ đó không phải là một vụ tự sát.”

“Tôi không biết đó có phải là một vụ tự sát hay không.” Tracy nói. “Việc điều tra thuộc thẩm quyền của Sở Cảnh sát Bremerton, và cũng phải mất một thời gian nữa mới có kết quả khám nghiệm tử thi.”

“Vậy cô có thẩm quyền về vấn đề gì?” Stanley mở một ngăn kéo, bóc một viên thuốc ho và cho nó vào miệng.

“D’Andre Miller.” Tracy nói. Cô không thích thái độ của Stanley. Không thích cái cách cô ta đối xử với cô như với một cấp dưới. Tracy chưa bao giờ phục vụ trong quân đội, nhưng cô biết các sĩ quan như Stanley có thể rất coi trọng thứ bậc.

“SPD định theo đuổi vụ D’Andre Miller ư?”

“Tôi chỉ là một con ong thợ. Quyết định đó không nằm trong tay tôi. Tôi chắc chắn cô có thể hiểu rõ điều đó.” Tracy nói.

Môi Stanley hơi cong lên khi cô ta uống thuốc ho, nhưng cô ta không đáp lời. Cô ta cầm tờ lệnh khám xét đang đặt trên bàn lên - đó là tờ giấy duy nhất được nhìn thấy trong phòng lúc này - và xem xét nó như thể mới thấy nó lần đầu tiên. Đâu đó dọc theo hành lang có tiếng chuông điện thoại reo mà không thấy ai bắt máy. Những giọng nói gọi nhau. Chừng một phút sau, Stanley đặt tờ lệnh khám xét xuống.

“Cô quan tâm đến đoạn video an ninh quay bên trong tòa nhà này vào buổi tối trước khi phiên tiền thẩm theo Điều 32 của binh nhì Trejo diễn ra.”

“Sĩ quan an ninh ở đây cho tôi biết cô đã đề nghị anh ta sao chép cuốn băng và anh ta đã đưa bản sao của nó cho cô.”

“Tôi đã lấy một bản sao sau ngày diễn ra phiên tiền thẩm.” Stanley nói. “Tôi nghĩ đó là một việc khôn ngoan.”

“Tại sao?” Tracy hỏi.

Stanley khẽ nhún vai. “Leah Battles làm việc cho tôi và những lời buộc tội là khá nghiêm trọng. Người ta đang đồn đoán rằng cô ấy có liên quan đến việc cuốn băng bị mất. Tôi muốn xác thực có ai ở trong tòa nhà sau khi cô ấy ra về hay không.”

“Cô đã phát hiện được gì?”

Cô ta lắc đầu. “Chỉ có các nhân viên vệ sinh thôi.”

“Không còn ai khác đi vào hay đi ra sao?”

“Không.” Stanley mở một ngăn kéo bàn làm việc và lấy ra thứ có vẻ là một tài liệu nhiều trang. “Lệnh khám xét của cô cũng yêu cầu danh sách những người đã vào tòa nhà vào tối hôm đó và bốn ký tự cuối cùng trong số an sinh xã hội của họ.” Cô ta đưa tài liệu đó qua bàn. Tracy đón lấy nó và xem xét những cái tên.

Stanley nói: “Từ khoảng mười một giờ đêm tới sáu giờ sáng hôm sau, không có ai đi vào tòa nhà… ngoài các nhân viên vệ sinh.”

Tracy sẽ xem xét kĩ hơn tài liệu này sau. Cô đặt nó lên đùi. “Cô có biết hệ thống video hoạt động thế nào không?”

Stanley mỉm cười. “Tôi không thạo máy vi tính lắm, điều tra viên ạ. Hồi học đại học, chuyên ngành của tôi là khoa học chính trị. Tôi chỉ có thể nói với cô những gì sĩ quan an ninh đã nói với tôi khi anh ta đưa cho tôi cuốn băng mà thôi.”

“Cô vui lòng nói lại cho tôi nghe với.” Tracy nói.

“Đó là một hệ thống IP. Hình ảnh mà video quay được sẽ được truyền đến một máy vi tính trong phòng an ninh, và lưu lại trên hệ thống cho đến khi cuốn băng chạy lại và ghi đè lên nó.”

“Nó được lưu lại trong hệ thống bao lâu trước khi bị ghi đè lên?”

“Tôi không biết.”

“Cô đã đề nghị họ sao đoạn video ra đĩa vi tính cho cô à?”

“Tôi không có quyền lựa chọn. Theo lời sĩ quan an ninh, các camera đều có chất lượng cao, điều đó có nghĩa là đoạn video sẽ chiếm một dung lượng lớn. Muốn tải lên một đoạn video chất lượng cao dài hơn sáu tiếng thì sẽ cần nhiều gigabyte, nói nôm na là cần rất nhiều dung lượng - đủ để phá hỏng máy vi tính của tôi. Vì thế họ đã sao ra một cái đĩa vi tính cho tôi. Tôi cũng đã đề nghị họ sao cho cô một đĩa.”

Cô ta lại thò tay vào ngăn kéo và đưa cho Tracy một tấm phong bì màu nâu cỡ mười ba nhân hai mươi centimet. “Cô đã xem nó rồi à?” Tracy hỏi.

Stanley gật đầu. “Vài lần. Tôi cũng đã cho Đại úy Battles xem. Nếu cô thấy được bất cứ điều gì mà tôi có thể đã bỏ qua, tôi rất vui lòng được biết. Leah là một người tốt và một luật sư tài năng. Tôi không muốn mất cô ấy.”

Nói xong, Stanley đứng dậy và chìa tay, cuộc gặp của họ kết thúc.

Trên chuyến phà trở lại Seattle, Tracy nhanh chóng ngồi vào một cái bàn gần các ô cửa sổ lớn gắn kính dày, mở laptop, nhét đĩa DVD vào, và đợi máy tính chạy. Những giọt mưa lấm chấm trên ô kính khi con phà băng mình vào cơn gió, và cô ngửi thấy mùi bỏng ngô cùng mùi hot dog từ tiệm cà phê. Nó nhắc cô nhớ ra rằng cô chưa ăn gì từ tối hôm trước nhưng vào lúc này cô chẳng thiết gì đến ăn uống.

Một hình ảnh hiện lên trên màn hình - góc quay camera hướng xuống tiền sảnh của cơ quan DSO. Cô nhận ra ngay vì đã từng ghé qua nơi đó. Cô nhìn xuống ngày tháng và giờ phút hiển thị ở góc bên phải phía dưới màn hình và ghi nó vào một cuốn sổ.

18 tháng 3 năm 2016, mười giờ tối.

Cô ấn nút PHÁT. Số giây trên thanh hiển thị thời gian nhảy vùn vụt. Cô giữ khư khư bút và cuốn sổ.

Điện thoại di động của cô rung lên và kêu rì rì trên bàn. Theo thói quen, cô bắt máy, nhưng vẫn để đoạn video chạy. Ban đầu cô cứ nghĩ người gọi là Dan, nhưng mã vùng 360 chỉ ra rằng người gọi đến đang ở Bremerton.

“Tôi cho rằng cô đã đi từ lâu rồi?” John Owens nói.

“Vâng.” Tracy đáp, không nói cụ thể. “Tôi có thể giúp gì cho ông?”

“Chúng tôi không tìm thấy viên đạn đã đoạt mạng Trejo.” Ông ta nói. “Tuy nhiên, bác sĩ pháp y nói rằng nó có thể là đạn 40 ly.”

“Bằng với cỡ nòng súng của Trejo, chúng ta biết là nó đã được bắn.”

“Chính xác. Tôi nghĩ cô cũng nên biết rằng Battles có một khẩu Glock 40 ly và chúng tôi đã thu giữ nó.”

“Và?”

“Gần đây nó chưa được bắn lần nào. Chúng tôi cũng đã nói chuyện với vợ của Trejo. Cô ta xác nhận Trejo thuận tay phải.”

“Điều đó chứng tỏ rằng Trejo đã không tự bắn mình.”

“Có vẻ như vậy, nhưng giả thuyết đó lại nảy sinh một vấn đề - phải có lý do gì thì Trejo mới mang khẩu súng tới chỗ đó chứ, đúng không?”

Có vẻ logic đấy.”

“Vì vậy, chúng ta có thể đoán rằng anh ta không yên tâm lắm với tình hình lúc ấy, cho dù nó là như thế nào, và anh ta đã đề phòng. Giả sử đúng là như vậy, tôi tự hỏi làm thế nào mà đối phương cướp được súng của anh ta?”

Nghe thật có lý, nhưng qua giọng điệu của Owens, Tracy nhận ra ông ta còn biết một điều gì đó nữa, một mẩu thông tin nữa. “Ông còn muốn chia sẻ với tôi điều gì đó nữa phải không?” Cô hỏi.

Trong một thoáng, Tracy nghĩ họ đã mất kết nối. Rồi Owens nói: “Tôi có một đoạn video mà tôi muốn cho cô xem. Hôm nay tôi đã tìm thấy nó trên mạng. Tôi sẽ gửi đường link vào email của cô.”

“Video gì vậy?”

“Cô cứ xem đi. Tôi không muốn làm ảnh hưởng đến cảm nhận của cô. Sau khi cô xem xong, hãy gọi lại cho tôi.” Owens ngắt máy.

Tracy dừng đoạn video đang chạy trên laptop và đăng nhập vào tài khoản email. Nhìn thấy email của Owens, cô mở nó ra và bấm vào đường link. Trong khi xem, cô chúi người về đằng trước, cảm thấy một luồng khí nóng dâng lên. Rồi cô ngả người ra sau.

“Chết tiệt.” Cô thốt lên.

Hơn một tiếng sau, Tracy thả ca táp xuống sàn nhà, bên cạnh tủ cá nhân của cô. Del và Faz đang ngồi ở bàn của họ liền quay sang nhìn. “Các anh phải xem cái này.” Cô nói.

“Chúng tôi có nhiều điều muốn kể với cô lắm.” Del nói, đứng dậy khỏi bàn và tiến lại chỗ cô.

“Tôi cũng có nhiều thứ muốn cho các anh xem đây.” Tracy nói. Cô ngồi xuống bàn làm việc của mình mà không cởi áo khoác, nhập mật khẩu và mở hòm thư.

Del và Faz đứng đằng sau cô. “Cái gì thế?” Faz hỏi.

“Cứ xem đi đã.”

Họ đứng túm tụm quanh cô khi cô bấm vào đường link trong email của Owens và bỏ qua phần quảng cáo. Khi đoạn video bắt đầu chạy, cô lăn lùi ghế của mình ra để cho Del và Faz nhìn màn hình máy vi tính của cô rõ hơn. Trong video, một người đàn ông và một người phụ nữ đang đứng cách nhau một sải tay. Họ đều mặc áo phông đen, người đàn ông thì mặc quần soóc, còn người phụ nữ mặc quần thun dài. Người đàn ông chĩa một khẩu súng giả màu vàng vào ngực người phụ nữ, nói gì đó bằng giọng Anh đặc sệt. Chỉ trong nháy mắt, khẩu súng không còn nằm trong tay anh ta nữa; người phụ nữ đã tước vũ khí của anh ta và chĩa súng vào đầu anh ta.

“Cái gì thế?” Del hỏi.

“YouTube.” Tracy nói. “Điều tra viên ở Bremerton đã gửi nó cho tôi. Người phụ nữ trong video này là Leah Battles.”

“Cô luật sư bào chữa đó?” Faz hỏi, nghe giọng có vẻ ngờ vực.

“Đúng vậy.”

Họ theo dõi huấn luyện viên hướng dẫn lại cách tước vũ khí, lần này là từng bước một. Battles chĩa khẩu súng vào ngực anh ta. Với những cử động chậm rãi và khoan thai, người huấn luyện viên xoay người sang bên, tránh khỏi tầm bắn, đồng thời bàn tay trái của anh ta tóm lấy cổ tay đang cầm khẩu súng của Battles, bàn tay còn lại bẻ mạnh nòng súng về hướng ngược lại.

“Nếu ngón tay cô ấy đang đặt trên cò súng.” Thầy huấn luyện nói. “Nó sẽ bị gãy.”

Anh ta chuyển sang kỹ thuật tiếp theo. Lần này, Battles chĩa súng vào bụng anh ta. Giống như ví dụ trước, anh ta hành động nhanh đến nỗi Tracy không nhìn rõ các động tác của anh ta, nhưng bằng cách nào đó, anh ta lại tước được vũ khí của Battles và chĩa súng vào cô ấy.

“Chết tiệt.” Faz nói.

Thầy huấn luyện diễn lại kỹ thuật gồm bốn bước này cho đến khi giật được khẩu súng.

Khi kỹ thuật thứ ba bắt đầu, Tracy nói: “Đây là cái mà tôi muốn các anh xem.”

Thầy huấn luyện chĩa nòng súng vào trán Leah Battles. “Điều mâu chốt là…” Anh ta nói. “Khi đã quyết định hành động, cô không được do dự.”

Battles thụp đầu xuống, hai tay giơ lên. Cô tóm lấy khẩu súng và đẩy nòng súng hướng lên trần, đồng thời diễn động tác như thúc đầu gối phải vào hạ bộ anh ta. Rồi cô bước lùi lại, bẻ nòng súng vào kẻ tấn công mình và bẻ gập cổ tay anh ta xuống, giật lấy khẩu súng.

“Môn võ này là gì vậy?” Del hỏi lại.

Tracy ngả người ra sau, vẫn nhìn chằm chằm vào đoạn video. “Krav Maga.” Cô đáp.

“Krav gì cơ?” Faz nói.

“Đó là cách Leah Battles có thể đoạt được khẩu súng của Laszlo Trejo và bắn anh ta.”

cy thầm ghi nhớ trong đầu là phải xác định xem liệu NCIS có đánh máy lại các cuộc thẩm vấn của họ không. Battles nói: “Vậy là có vẻ ai đó đã lấy cuốn băng trước khi tôi mượn cái hộp, hoặc đến vào sáng sớm hôm sau, nhìn thấy nó trên ghế của
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.