Garp xuất hiện trước mặt Ian, hai tay đút trong túi quần, sau lưng khoác áo choàng hải quân. Có vẻ như các sĩ quan cấp tướng tá của tổng bộ Hải quân đều rất thích khoác áo choàng như áo cape, gió biển thổi qua, vạt áo và tay áo rủ xuống bay phấp phới theo gió, nhìn rất có khí thế.
Trên đầu Garp đội chiếc mũ hình đầu chó đặc trưng, dưới mũ lộ ra vài sợi tóc màu xám trắng lộn xộn. Ở phía đuôi lông mày mắt trái của ông có một vết sẹo đao, nhưng cả người nhìn không hề hung ác. Ông nhe răng cười, hàm răng đều đặn lấp lánh ánh sáng, mặc dù đang đứng trước mặt Ian nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Gần Hải Chi Vương không xa, nói: "Đây có vẻ là hải thú chỉ có ở Đông Hải nhỉ, không biết mùi vị thế nào?"
Nói tới đây, ông bất ngờ lấy nắm đấm phải đập vào lòng bàn tay trái, nói với Ian: "Hay là chúng ta tổ chức tiệc nướng thịt đi?"
"..." Ian vẫn còn đang chấn động vì sự xuất hiện của ông, đột ngột nghe thấy câu này, không biết nên phản ứng thế nào.
Đại tá Schroeder bên cạnh cũng đầy bất lực: "Trung tướng đại nhân, xin hãy giữ chút thể diện!"
"A ha ha ha, đùa chút thôi, đùa chút thôi!" Garp sờ cái đầu chó (mũ?) của mình, cười lớn: "Hơn nữa nhìn con kia đã không còn thịt để ăn rồi..."
Đùa là giả, câu sau mới là thật chứ gì? Ian cạn lời tự nhủ thầm một câu.
Lúc này Garp mới nghiêm mặt hỏi Ian: "Nhóc con, ngươi là người thế nào? Tên là gì?"
"Tôi là Ian, là một thợ săn hải tặc!" Ian nói: "Cảm ơn các ngài đã cứu tôi!"
Giờ cậu đã hiểu tại sao lúc trước chỉ nghe thấy tiếng đạn pháo bay mà không nghe thấy tiếng đại bác khai hỏa rồi, chắc chắn là lão già quái vật Garp này làm, kiểu ném đạn pháo bằng tay đó, ngoài ông ra không ai làm được.
"Ngươi ra biển một mình à?" Garp tò mò hỏi: "Sao lại đụng độ phải con này?"
"Gã này" đương nhiên là chỉ Gần Hải Chi Vương. Ian nghe xong cũng cảm thấy bất lực, cậu đâu có muốn thế đâu, thế là đành phải kể lại sự việc cho Garp nghe.
Kết quả là lão già Garp này nghe xong, lập tức cười ha hả, hơn nữa còn cười đến chảy cả nước mắt.
Đại tá Schroeder ở bên cạnh ôm trán nói: "Trung tướng đại nhân, xin hãy giữ chút thể diện!"
Đợi Garp cười đã đời, mới vỗ vai Ian nói: "Nhóc con, ngươi đánh giá thấp đại dương quá rồi, Đông Hải coi như là tốt đấy, chứ nếu ở trên Đại Hải Trình, còn nhiều chuyện tồi tệ hơn thế này, biển cả này rất khắc nghiệt với con người!"
"Cho nên..." Garp nghiêm túc nói với Ian: "Đến làm hải quân đi!"
"..." Ian thực sự không biết nên nhả rãnh thế nào cho tốt, đại dương khắc nghiệt với con người thì liên quan quái gì đến việc làm hải quân chứ!
Cái kiểu lôi kéo người khác gia nhập này, cứng nhắc quá đi mất!?
Đại tá Schroeder ở bên cạnh tiếp tục ôm mặt: "Trung tướng đại nhân, xin hãy giữ chút thể diện!"
"Nói nhảm! Đàn ông ra biển không làm hải quân thì làm cái gì?" Garp trừng mắt nhìn Schroeder.
"Phải phải phải!" Schroeder bất lực từ bỏ việc tranh cãi với ông.
Ian coi như đã được mở mang tầm mắt về tính cách của Garp, quả nhiên đúng như lời đồn, tưng tửng như vậy, người bình thường rất khó mà theo kịp suy nghĩ của ông.
Lắc đầu, Ian nói: "Tôi cần tiền, cho nên tạm thời chỉ có thể làm thợ săn hải tặc!"
"Nhóc con, ngươi cần tiền làm gì?" Garp tò mò hỏi: "Hải quân cũng có lương mà!"
"Tôi ít nhất cần vài tỷ Berries, lương hải quân mấy năm mới kiếm được số đó?" Ian giang hai tay hỏi ngược lại.
Con ngươi của Garp suýt nữa thì rớt ra ngoài: "Ngươi cần nhiều tiền như vậy để làm gì?"
"Cứu người, mua Ác Ma Quả Thực!" Ian nghĩ một chút, nói nửa sự thật. Thực ra cậu cũng biết, việc mua Ác Ma Quả Thực ở chợ đen gì đó vẫn có chút không đáng tin, nhưng cái cớ này rất tốt, dù sao hệ thống của cậu cần tiêu tốn một lượng tiền lớn, có thể dùng cái cớ này để che đậy.
Garp nghe xong, hỏi Schroeder: "Thợ săn hải tặc kiếm được nhiều tiền lắm hả?"
"Nếu có thực lực thì đúng là vậy!" Schroeder gật đầu: "Nhưng rủi ro cũng rất lớn, giả dụ bị hải tặc lớn nhắm vào thì rất nguy hiểm."
Garp nghĩ nửa ngày, đột nhiên đập tay một cái nói: "A! Hay là chúng ta cũng đi làm thợ săn hải tặc đi! Ta không sợ bị hải tặc lớn nhắm vào đâu!"
Đến lúc này không chỉ có Schroeder, toàn bộ binh sĩ hải quân đứng nghe bên cạnh đều đồng loạt quát ông: "Trung tướng đại nhân! Xin đừng đùa kiểu đó!"
Xem ra tính cách tưng tửng này của Garp đã khiến binh sĩ dưới quyền ông khổ sở không ít rồi...
"Không làm thì thôi, hét lớn vào mặt ta làm gì?" Garp buồn bực dùng ngón út ngoáy tai, quay đầu nói với Ian: "Từ lúc ngươi mới lên tàu, ta đã thấy chiếc mũ đó rất quen, hình như đã thấy ở đâu rồi!"
Ông ngồi phịch xuống boong tàu, khoanh chân chống cằm nói: "Ừm ừm, là thấy ở đâu nhỉ? Để ta nghĩ kỹ xem nào!"
Nói xong, ông không thèm để ý đến Ian nữa, nhíu mày suy nghĩ ở đó.
Cả con tàu im phăng phắc, chờ đợi ông hồi tưởng. Ian quay đầu nhìn quanh, không biết nên miêu tả khung cảnh quái dị này thế nào nữa.
Một lát sau, Garp đột nhiên đập lòng bàn tay một cái. Ngay khi Ian và toàn bộ binh sĩ hải quân trên tàu cứ ngỡ ông đã nhớ ra, thì lại nghe Garp nói: "A! Thực sự không nhớ nổi! Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa. Nhóc con, ngươi có uống trà không?"
Ian ngã gục xuống boong tàu!
Đợi đến khi cậu ngẩng đầu lên, lại thấy Garp chẳng biết từ đâu thần kỳ lấy ra một bộ trà cụ, đã nhàn nhã bắt đầu pha trà rồi.
Ông ấy vậy mà lại làm thật!
Quay đầu lại, Ian nhìn đại tá Schroeder với ánh mắt đồng cảm: Gặp phải cấp trên thế này, chắc bình thường anh vất vả lắm nhỉ?
Schroeder bất lực gật đầu: Còn phải nói nữa à?
Trong lúc hai người dùng ánh mắt trao đổi trong chớp mắt, Garp thậm chí đã lấy ra một đĩa bánh rán, hỏi Ian: "Đúng rồi, ngươi có ăn bánh rán không? Ta thích ăn bánh rán nhất!"
Nhìn khuôn mặt đầy hy vọng có người uống trà ăn bánh rán cùng của Garp, Ian thực sự không biết từ chối thế nào, đành phải ngồi xuống, cùng Garp uống trà.
Lúc ở võ đường Nhất Tâm tại làng Shimotsuki, Ian cũng thường xuyên uống trà với sư phụ Canh Tứ Lang, nhưng sư phụ Canh Tứ Lang khá truyền thống, trà đạo của ông đôi khi có nhiều quy tắc, không giống Garp thế này, tùy tiện lấy cái chén trà pha ra là xong. Nhưng không hiểu sao, Ian lại cảm thấy uống trà của Garp dễ chịu hơn.
Điều này không phải vì trà của Garp ngon, dù tính cách khá tưng tửng, nhưng Ian vẫn cảm thấy lão già này khá thân thiện. Mặc dù là Trung tướng Hải quân, nhưng trước mặt một nhân vật nhỏ bé như cậu, ông lại không hề có ý định giữ uy nghiêm của một Trung tướng Hải quân, ngược lại giống như một ông bác hàng xóm vậy, không hề khiến Ian cảm thấy gò bó.
Nói cách khác, đó chính là sự gần gũi! Đúng vậy, đây có lẽ là phong cách độc nhất vô nhị của Garp.
Vừa uống trà, Ian lại thấy Garp thế mà lại khoanh tay bắt đầu trầm tư, không biết ông lại nghĩ đến chuyện gì, cũng không tiện hỏi, chỉ có thể lặng lẽ uống tiếp. Dù sao ở trên biển nửa ngày, cậu cũng khát nước rồi.
Rồi không lâu sau, Garp lên tiếng, ông xoa cằm hỏi Ian: "Nhóc con, ngươi vừa nói ngươi là thợ săn hải tặc?"
Ian gật đầu nói: "Phải ạ, vừa nãy chẳng phải đã nói rồi sao?"
"Có thể tiêu diệt một con hải thú lớn như vậy, ngươi chắc hẳn thực lực rất khá nhỉ?" Garp nói như vậy, đột nhiên chỉ chỉ Ian, quay đầu nói với Schroeder bên cạnh: "Đánh hắn!"
"Phụt!" Ian vừa hay đang húp một ngụm trà, nghe câu này liền phun thẳng vào mặt Garp, kinh ngạc nói: "Ông nói cái gì!!?"
Tuy nhiên, không đợi Ian hoàn hồn từ sự kinh ngạc, Schroeder ở bên cạnh đã lao tới, anh ta tung một cú đá ngang, lực cước mạnh mẽ đá thẳng vào mặt Ian!
Ầm! Ian bị cú đá này đá bay ra ngoài, đập vào vách cabin tàu chiến, khiến vách cabin xuất hiện cả vết nứt, có thể thấy được sức mạnh của cú đá này lớn đến mức nào!
Bò dậy, Ian chỉ cảm thấy nửa bên mặt trái của mình tê dại, trong miệng có vị tanh của máu, có lẽ là bị xuất huyết rồi.
Cậu sầm mặt nhìn Schroeder, hoàn toàn không ngờ Schroeder lại nói động thủ là động thủ ngay.
Đừng thấy binh sĩ dưới quyền Garp thường thường xuyên nhả rãnh tính cách tưng tửng của Garp, thực tế họ lại vô cùng kính trọng Trung tướng Garp. Ngay khi nghe thấy mệnh lệnh của Garp, dù giây trước Ian còn đang uống trà cùng Garp như một vị khách, nhưng khi Schroeder ra tay lại không hề do dự chút nào. Thấy Ian bò dậy, Schroeder tiếp tục lao về phía Ian.
Ian rút thanh trường đao sau lưng ra, cũng nghênh đón Schroeder. Mặc dù không biết tại sao Garp lại ra lệnh cho người đánh mình, nhưng chỉ ăn đòn mà không đánh trả không phải phong cách của Ian.
Trong sự dò xét bị động của kỹ năng Tà Nhãn Sư, khí trường trên người lão già Garp này tỏa ra một màu đỏ thẫm nồng đậm, nhìn là biết không phải là người mình có thể thắng được. Còn Schroeder mặc dù cũng là màu đỏ, nhưng màu sắc khí trường lại nhạt hơn rất nhiều. Ian cũng muốn thử xem kẻ địch có uy hiếp với mình như thế này rốt cuộc là trình độ nào, cho nên vừa lên đã bộc phát tốc độ lớn nhất của bản thân.
Chỉ trong một thoáng, cả hai đều lao tới cự ly có thể ra tay. Ian vung mạnh lưỡi đao, ngay lập tức chém ra một nhát bảy đao về phía Schroeder!
Mà Schroeder lập tức nhìn ra chỗ lợi hại của chiêu này, thân hình đột ngột dừng lại, hai nắm đấm siết chặt, đứng tấn tại chỗ.
"Thiết Khối!!"
Theo tiếng gầm lớn của Schroeder, đao của Ian cũng chém lên người Schroeder. Dù sao đây cũng là tàu Hải quân, nếu Ian giết Schroeder thì không thoát được, cho nên Ian dùng lưỡi đao chém, cậu không hề nhắm vào chỗ hiểm của Schroeder.
Tuy nhiên, sau khi đao của cậu chém lên người Schroeder, truyền đến lại là một tràng âm thanh đinh đinh đang đang, còn kèm theo một luồng phản lực, hoàn toàn không có cảm giác chém trúng cơ thể người.
Quay đầu nhìn lại, phát hiện Schroeder ngoài việc quần áo bị chém rách một chút ra, thì chẳng hề hấn gì!
"A ha ha ha!" Garp lúc này lau sạch nước trà bị phun lên mặt, không khỏi cười lớn một lần nữa: "Nhóc con, ngươi đừng có coi thường Schroeder, hắn là sĩ quan tình báo trực thuộc của ta đấy! Đại tá tổng bộ đến từ CP5, lúc ngươi giao thủ với hắn tốt nhất là cẩn thận một chút!"
Thiết Khối? Hải Quân Lục Thức sao? Ian có chút ngạc nhiên nhìn Schroeder, âm thanh va chạm kim loại vừa rồi... chẳng lẽ Thiết Khối trong Lục Thức này thực sự có thể khiến cơ thể trở nên cứng như thép sao?