Phành.
Cánh cửa phòng đóng lại, Anh Nhi vẻ mặt đầy hồ nghi đi vào, đôi mắt to màu đỏ đảo quanh quan sát tình hình trong phòng.
“Anh lại đang làm chuyện ám muội gì không cho người khác thấy đấy?”
“Chuyện ám muội gì chứ? Tôi chỉ là vừa nãy chưa mặc xong quần, không ngờ em đứng ngay ở cửa, nên vội vàng chắn lại thôi.” Gia Long đưa cả hai tay vào trong tóc vò cái da đầu đang tê rần.
“Không đúng! Dưới gầm giường anh là thứ gì!” Mắt Anh Nhi rất tinh, lập tức phát hiện ra những vết tích khả nghi. Cô bước lên vài bước, đứng trước mặt Gia Long. “Anh tránh ra, tôi ngược lại muốn xem xem anh lại đang giở trò quỷ quái gì!”
“Em làm cái gì vậy? Muộn thế này rồi đừng quậy nữa!” Gia Long cố ý nhíu mày nói.
“Tránh ra!” Anh Nhi thuộc loại tính tình một khi đã nổi lên là không màng gì cả, lúc này thấy Gia Long đứng im không động đậy, tức thì càng thêm hoài nghi.
“Đừng quậy nữa!”
“Tôi bảo anh tránh ra!” Giọng Anh Nhi trầm xuống, sắc mặt trở nên băng lãnh. “Xem ra bài học lần trước tôi dạy anh vẫn chưa đủ...”
Sắc mặt Gia Long hơi biến, lần trước là Gia Long của ngày xưa, chỉ vì thu thập mấy thứ độc vật muốn giấu đi, nhưng lại bị phát hiện, nên mới bị Anh Nhi đánh cho một trận tơi bời khóc lóc. Loại chuyện mất mặt đó dù không phải trải nghiệm của chính bản thân cậu cũng đủ đau lòng rồi.
Nhưng dù thế nào đi nữa, bộ quần áo dưới gầm giường tuyệt đối không thể để bị phát hiện!
Nhìn thấy cậu trầm mặc không nói, sắc mặt Anh Nhi càng khó coi hơn.
“Xem ra lần này thật sự phải cho anh một bài học khắc sâu rồi!” Cô nắm chặt đôi nắm đấm nhỏ, phát ra những tiếng kêu răng rắc giòn giã.
“Không phải thứ gì như em nghĩ đâu, tin tôi đi!” Gia Long ngẩng đầu nhìn vào mắt Anh Nhi, vừa rồi vì sức mạnh quá lớn mà lỡ tay đánh chết một người, hiện tại cậu không muốn lại đánh đấm ầm ĩ với em gái, cậu sợ mình lỡ tay một chút lại dùng lực quá đà....
Anh Nhi nhìn chằm chằm vào mắt cậu, thế mà lại phát hiện bên trong không có chút gì là ngại ngùng hay thẹn quá hóa giận, mà là một sự chân thành nhàn nhạt.
Hai người nhìn nhau một hồi lâu.
Anh Nhi mới chậm rãi trút một hơi thở nhẹ.
“Anh xác định chứ?”
“Tôi xác định!” Gia Long vội vàng trả lời. “Trừ chuyện này ra, em muốn gì tôi cũng đều đáp ứng!”
“Được rồi, tôi hỏi anh vài câu. Nếu anh có thể trả lời thật lòng, tôi sẽ không quản chuyện này nữa.” Anh Nhi dừng lại một chút.
“Không thành vấn đề!”
“Anh có thích ba không?” “Đương nhiên thích. Cái này đơn giản.”
“Thích mẹ không?” “Khẳng định là có.”
“Thích cậu không?” “Thích.”
“Thích Ngải Phỉ không?” “Thí... Ngải Phỉ là ai vậy?”
Gia Long hít sâu một hơi, “May mà mình phản ứng nhanh...”
Nỗi sợ hãi vừa mới áp xuống lại run lên bần bật, nhìn cô em gái sắc mặt cuối cùng cũng chuyển sang tươi tỉnh, trong lòng cậu thế mà lại có cảm giác may mắn vì đại nạn không chết. Cậu không ngờ em gái thế mà lại biết cả Ngải Phỉ, người xinh đẹp nhất trong số các nữ sinh xung quanh cậu.
“Được rồi.. Lần này tha cho anh một lần. Sau này còn mang những thứ quái đản đó vào, thì đừng trách tôi....” Trên mặt Anh Nhi nở nụ cười hài lòng. “Được rồi, em ra ngoài trước đây, anh ngủ sớm đi.”
“Biết rồi biết rồi, được rồi em cũng mau đi ngủ đi...” Gia Long thở phào nhẹ nhõm. “Vậy mai gặp.”
“Ừ, mai gặp...... Anh đúng là đồ ngốc!!!” Anh Nhi hét lớn một tiếng, lao tới chui tọt xuống gầm giường, tốc độ cực nhanh trong chớp mắt đã chui vào bên trong.
Gia Long vội vàng ngồi xổm xuống cũng chui theo vào, đưa tay chộp lấy đống quần áo của mình.
Đống y phục dính máu đó bị Anh Nhi thao tác quá mạnh đẩy vào sâu trong gầm giường, gần như không với tới.
“Trong quần áo là cái gì!? Nói!” Anh Nhi cố sức chen vào trong, cố gắng đưa tay ra chộp lấy đống quần áo đó.
“Không có gì cả!!”
“Bị tôi bắt được thì anh chết chắc rồi!!” Hai chân Anh Nhi bị Gia Long ôm lấy, cả người không ngừng bò về phía trước, cố gắng thoát khỏi sự trói buộc phía sau.
Gia Long ở phía sau gồng mình ấn chặt lấy cô, nhưng lại không dám dùng lực quá lớn, chỉ có thể ôm rất nhẹ. Không ngờ lực đạo nhất thời lại quá nhỏ, Anh Nhi thoáng cái đã thoát ra được, lao về phía trước.
Phành!
“Đau quá...”
Trán Anh Nhi đập vào ván gỗ dưới gầm giường, thân thể tức thì co rụt về phía sau.
Gia Long phía sau chỉ thấy đầu óc choáng váng, cả người thế mà trực tiếp chui vào dưới váy em gái.
Vòng mông tròn trịa bao bọc bởi quần tất đen chỉ còn trong gang tấc, qua màu đen có thể thấy rõ bên dưới là màu trắng nhàn nhạt. Chóp mũi cậu gần như đã chạm vào làn da ở mông em gái rồi.
Một mùi hương thiếu nữ trộn lẫn với mùi mồ hôi thoang thoảng chui vào trong khoang mũi, cậu vô thức hít mạnh một hơi.
Hai người trong chốc lát đều đờ cả ra.
Anh Nhi ở phía trước không dám động đậy, từ má, cổ cho đến toàn thân cô nhanh chóng lan tỏa một mảng phấn hồng.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng, cái mông của mình đang đối diện với mặt của Gia Long, dưới váy e là thứ gì cũng bị nhìn thấy sạch sành sanh rồi.
Còn Gia Long thì nhất thời đầu óc hỗn loạn, bộ phận quyến rũ nhất của thiếu nữ đang ở ngay trước mặt, nhất thời hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào.
Cộc cộc cộc.
Tiếng gõ cửa truyền đến.
“Hai đứa ở trong phòng quậy đủ chưa? Quậy đủ rồi thì mau đi rửa mặt đi ngủ! Ngày mai còn phải đi học!” Cha Ngải Sâm đứng ở cửa nói lớn.
Cả hai đều giật thót tim, vô cùng khẩn trương.
Tư thế này mà bị cha nhìn thấy....
“Biết rồi ạ, xong ngay đây!” Gia Long lấy lại tinh thần, vội vàng lớn tiếng trả lời.
Đợi đến khi tiếng bước chân của cha rời đi dần nhỏ lại rồi biến mất.
Gia Long lập tức chui từ dưới gầm giường ra.
Ngay sau đó Anh Nhi cũng chui ra từ gầm giường, hai tay che chặt mông, đỏ mặt cúi đầu không dám nhìn Gia Long.
“Em đi ngủ đây.” Cô nói khẽ như muỗi kêu, vội vàng mở cửa rời đi.
Gia Long hít sâu một hơi, ngồi trên giường mình, trong lòng nhất thời cảm thấy bình tĩnh một cách quỷ dị.
Sau trận đùa giỡn ái muội với em gái, sự nôn nóng hoảng sợ khi giết người thế mà đã bị áp xuống một cách quỷ dị.
Trong phòng vẫn còn ẩn ẩn lưu lại mùi hương cơ thể của Anh Nhi. Gia Long ngồi trên giường, cho đến khi phòng ngủ của Anh Nhi đóng cửa tắt đèn, cậu mới ra ngoài tìm một chiếc móc phơi quần áo, câu đống y phục dính máu từ dưới gầm giường ra, rồi lén lút cầm quần áo vào nhà vệ sinh giặt tay.
---❊ ❖ ❊---
Một tuần sau.
“Ông già, có tin tức gì mới nhất không? Kiểu như hàng ngon mới về ấy, cho tôi xem thử thế nào?”
Gia Long chán chường ngồi bên bàn nghịch một chiếc khuy áo vàng kim, nghe nói là khuy trên bộ y phục của Nữ hoàng Mã Não nổi tiếng ba trăm năm trước.
“Hàng mới? Còn có thể có hàng mới gì nữa? Lần trước trộm vào lấy sạch cả vốn liếng của tôi rồi!” Ông già đứng trước giá sách lật qua lật lại, “Đúng rồi! Tôi ở đây có cuốn sách này có thể cho cậu thưởng thức chút, coi như báo đáp việc cậu chạy qua đây an ủi ông già chết tiệt này lúc nguy nan vậy.”
“Sách gì?”
“Cậu xem là biết thôi.”
Ông già lật qua lật lại, rồi lại tìm một cái ghế bắc lên trèo vào, từ tầng cao nhất của giá sách rút ra một cuốn sách bìa cứng màu đen rất dày.
“Đây, cho cậu.” Ông già vất vả trèo xuống ghế, đưa cuốn sách cho Gia Long.
Tiếp lấy "cục gạch" màu đen nặng trịch, Gia Long lau lớp bụi dày trên bìa sách, lộ ra mấy chữ màu đen không nhận ra ở phía dưới.
Lật mở trang đầu tiên.
Đột nhiên, đồng tử Gia Long hơi co lại.
Một luồng khí lạnh lẽo bàng bạc ùa mạnh vào lòng bàn tay cậu, dọc theo cánh tay chui vào trong đầu.
“Tiềm năng! Là tiềm năng!! Tốt... Nhiều lượng quá...!”
Cậu hoàn toàn chưa kịp phản ứng, bởi vì cuốn sách này vừa cầm vào tay còn chưa có động tĩnh gì, nhưng khi lật mở trang sách, thế mà lại bắt đầu hấp thụ tiềm năng.
Trái tim đập nhanh một cách bất thường vài nhịp, Gia Long bỏ qua những con số tiềm năng đang tăng trưởng thần tốc ở phía dưới tầm mắt, trực tiếp nhìn vào nội dung trên trang sách.
Trên trang giấy màu vàng nhạt đầy rẫy những chữ viết không nhận ra dày đặc, Gia Long lật từng trang từng trang về phía sau, thỉnh thoảng giữa các hàng chữ lại xen kẽ những bức vẽ phác thảo đen trắng.
Hầu hết các bức vẽ đều là những đường hình học không quy tắc quái dị, vừa giống bản thiết kế của một loại cơ giới nào đó, lại vừa giống bản đồ địa hình phức tạp. Trên hình vẽ dày đặc ghi chú những ký hiệu và văn tự nhỏ xíu.
Gia Long hoàn toàn không đọc hiểu nội dung phía trên, nhưng điều này không hề cản trở cậu cầm cuốn sách hấp thụ tiềm năng. Lật xem từng trang từng trang, thời gian cũng chậm rãi trôi qua.
Nửa giờ sau...
Gia Long chậm rãi khép cuốn sách lại, thở dài một hơi thật dài.
“Lật xong rồi?” Ông già hai mắt nheo lại, chăm chú nhìn bìa sách, trong mắt thoáng lóe lên một tia thất vọng.
“Lật xong rồi. Thứ này tuyệt đối là một cổ vật niên đại lâu đời!!” Gia Long dùng ngữ khí rất khẳng định nói.
“Cậu mới biết à?” Ông già dường như nhẹ nhõm đi rất nhiều, ẩn ẩn có cảm giác như trút được một gánh nặng nào đó. “Được rồi, hôm nay tôi phải đóng cửa sớm, cậu mau đi trước đi, tôi còn có việc.”
Gia Long nhìn sắc trời bên ngoài, mặt trời đã hoàn toàn chìm xuống dưới đường chân trời, chỉ còn những đám mây trên không trung ẩn ẩn lưu lại một tia màu đỏ.
“Được, vậy tôi về trước đây. Mai gặp.”
“Ừ, mau cút đi thằng nhóc!” Ông già cười mắng một câu.
“Đúng rồi, tiến triển vụ Thám tử Thủy Ngân ở Tháp Ly thế nào rồi?” Gia Long quay đầu hỏi một câu.
“Hôm qua thị trấn Kỳ Áo Lạp bên thành xảy ra vụ án nổ, Thám tử Thủy Ngân bị thương, hiện đang ở bệnh viện.” Lão Cách Quả lắc đầu thở dài nói, “Đến cả Thám tử Thủy Ngân lừng danh cũng đụng phải đá tảng, xem ra đồ của tôi là không tìm lại được rồi.”
“Đó cũng chưa chắc, tôi đã tra thử sự tích của Thám tử Thủy Ngân, gã đó không phải người bình thường. Vụ mất trộm tranh sơn dầu triệu đô ở New Zealand, vụ án giết người ở Tây Lý Đức Cáp Cửu, còn cả việc phá giải truyền thuyết Hỏa Cự, vân vân vân vân. Gã đó không ngừng đối mặt với những đối thủ mới, đi đến những nơi khác nhau giải khai từng câu đố một, đơn giản chính là lấy việc phá án làm niềm vui. Theo tôi thấy, chiếc nhẫn vàng này e là cũng không ngoại lệ đâu.” Gia Long an ủi.
“Vậy thì cảm ơn lời cát tường của cậu. Mau đi mau đi, tôi phải đóng cửa đây.” Ông già xua xua tay liên tục thúc giục.
“Biết rồi.” Gia Long xách cặp sách bước ra khỏi cửa tiệm.
Nhìn thoáng qua điểm tiềm năng dưới tầm mắt.
Tiềm năng: 179%. Vốn dĩ chỉ có 58, là hôm tối ngày giết người gặp chiếc xe đó mới tăng lên.
“Cuốn sách đó....” Trong lúc tâm trạng không tệ, trong mắt cậu lóe lên một tia nghi hoặc, “Tổng cảm giác có chỗ nào đó không đúng lắm.”
---❊ ❖ ❊---
Sau khi Gia Long rời đi, lão Cách Quả đóng cửa tiệm, ngồi lại trước giá sách, lật mở cuốn sách bìa cứng màu đen đó, sắc mặt phức tạp nhẹ nhàng vuốt ve trang sách.
Hồi lâu, ông mới lật hết hoàn toàn cuốn sách.
“Thật ra tôi sớm nên biết kết quả, không ngờ đến bước này vẫn không nhịn được muốn để lại chút gì đó...”
Lắc lắc đầu, ông già chậm rãi khép trang sách lại.
Nhẹ nhàng lật qua, đậy bìa lại, những chữ viết màu đen trên bìa thế mà lặng lẽ biến thành những nét chữ màu đỏ sẫm. Tựa như tiên huyết đã chảy qua trong những nét bút vậy, lưu lại màu đỏ sẫm của máu đông kết.