Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 1062 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
42 Cuốn vào 2

❊ ❊ ❊

"Ba đã nói, sản nghiệp kinh doanh của ông ấy vốn chuẩn bị để anh quản lý, từ nhỏ ông ấy đã nhìn trúng anh rồi, Long Ba Tư và em đều không phải là loại người này. Nếu anh dành quá nhiều thời gian vào võ thuật, những phương diện khác sẽ bị tụt hậu rất nhiều. Nếu là thời cổ đại thì ông ấy sẽ không phản đối, nhưng thời đại bây giờ đã khác, võ thuật có cao cường đến đâu, chỉ cần vài họng súng là bị vây chết rồi." Filia bắt chước ngữ khí của cha, thuật lại nguyên văn.

"Cậu để anh quản lý việc kinh doanh?" Gia Long sửng sốt, "Sao có thể chứ?"

"Sao lại không thể? Ba đã quyết định như vậy từ lâu rồi. Dù sao thì em không quản được, việc học của em không tốt, võ thuật luyện cũng chỉ ở mức bình thường, thầy giáo còn nói em không có thiên phú. Sau này nếu không tự nuôi nổi bản thân thì đều trông cậy vào anh cả đấy!" Filia ôm lấy cánh tay Gia Long làm nũng.

"Ba đã nói, trong thế hệ nhỏ hiện nay chỉ có anh kế thừa sản nghiệp của ông ấy mới không làm cho sản nghiệp suy tàn, nếu là em và Long Ba Tư, không quá vài năm là có thể bại sạch gia sản."

"Cậu đối với mình lại có kỳ vọng cao như vậy sao..." Gia Long có chút không nói nên lời, cậu vẫn luôn cảm thấy sự quan tâm của cậu dành cho mình đã vượt quá phạm vi nhất định, thậm chí còn tốt hơn đối với con đẻ của ông ấy. Trong ký ức của Gia Long hồi nhỏ, hễ cậu và Long Ba Tư xảy ra mâu thuẫn, người chịu đòn chắc chắn là Long Ba Tư. Sự thiên vị này không hề kín đáo chút nào.

Điều này cũng khiến Long Ba Tư luôn nhìn Gia Long bằng con mắt không ưa, cực kỳ bất mãn.

"Đi thôi đi thôi." Filia kéo cánh tay Gia Long lôi ngược trở lại.

Gia Long bất đắc dĩ, chỉ đành đi theo Filia về phía lối vào tầng lầu. Thế nhưng đi chưa được mấy bước, từ phía lối vào bỗng nhiên có một thiếu niên cao lớn với vẻ mặt lạnh lùng bước ra cùng với vài người qua đường.

"Ngươi là Gia Long?"

Thiếu niên mặc áo bó màu trắng, quần dài màu đen, làm nổi bật những đường nét cơ bắp khỏe khoắn.

Gia Long dừng bước, liếc nhìn thiếu niên này. "Ngươi là....?"

"Ta là biểu ca của Long Ba Tư, nghe nói ngươi cậy mình tập võ để áp bức Long Ba Tư? Có chuyện này sao?" Thiếu niên nhíu mày nhìn chằm chằm Gia Long.

"Ngươi có ý gì? Ta áp bức Long Ba Tư? Ngươi nghe từ đâu ra vậy?" Gia Long vốn muốn đi vào cửa, lại bị thiếu niên cố ý bước tới chặn đường, lập tức nhíu mày. "Được rồi, đừng quậy nữa, tránh đường ta muốn đi vào."

"Ngươi cũng là người trong gia tộc, tìm người ngoài đến dạy dỗ ngươi thì không thích hợp, hôm nay ta đến làchuyên môn (chuyên môn) thay biểu đệ dạy dỗ ngươi." Thiếu niên cố ý chặn lối ra vào.

"Ngươi có bệnh à?" Gia Long vô cảm nhìn hắn, Filia bên cạnh lúc này đã im hơi lặng tiếng đi sang một bên, tư thế như đang xem kịch vui.

Cậu đã biết thiếu niên này từ đâu mà tới rồi. Vợ của cậu, mẹ của Filia và Long Ba Tư, là thành viên của một đại gia tộc cổ xưa ở một nơi khác, cuộc hôn nhân của hai người lúc đầu cũng một phần là liên hôn vì lợi ích. Bây giờ cậu lại lên tiếng rõ ràng muốn chuyển nhượng sản nghiệp của mình cho một người cháu không có quan hệ huyết thống khác. Điều này khiến rất nhiều thiếu niên gia tộc vốn luôn cố ý kết giao với Long Ba Tư và Filia bị thất vọng.

Thế là xung đột lợi ích nảy sinh, gia tộc bên phía mẹ Filia vì không giỏi kinh doanh sản nghiệp nên lợi nhuận những năm gần đây có phần sụt giảm. Đương nhiên ánh mắt liền tập trung vào sản nghiệp tự sáng lập ngày càng hưng thịnh của cậu.

Mà cậu lúc ban đầu khởi nghiệp bằng hai bàn tay trắng, trong quá trình phát đạt cũng đã mượn rất nhiều thế lực của phía vợ để phát triển. Có thể nói trong quá trình trưởng thành của ông, lực lượng gia tộc phía vợ cũng đóng vai trò rất lớn.

Bây giờ với tư cách là người nắm quyền, cậu đột nhiên nói muốn giao sản nghiệp kinh doanh cho con trai của chị gái mình, điều này có nghĩa là gì?

Đầu óc Gia Long xoay chuyển, lập tức phản ứng lại.

Điều này có nghĩa là cậu cho rằng, đám nam thanh nữ tú bên phía gia tộc vợ đều không bằng Gia Long cậu. Lời nói chỉ có Gia Long mới có thể đảm bảo sản nghiệp không suy tàn chính là minh chứng.

Ban đầu việc phát triển sản nghiệp bên kia cũng đã góp sức rất lớn, họ đã đương nhiên coi sản nghiệp của cậu là một phần của mình, bây giờ đột nhiên xuất hiện chuyện phiền phức này, tự nhiên trong lòng không cân bằng.

Nhìn lại thiếu niên trước mặt, Gia Long trong lòng cũng nắm chắc.

"Ngươi tới tìm ta chắc là do Long Ba Tư bày kế cho ngươi đúng không? Được rồi đừng quậy nữa, đừng chặn đường, chúng ta vào trong nói chuyện đàng hoàng."

Thiếu niên cười lạnh một tiếng, thân hình nghiêng đi, lại lần nữa chặn đường. Hai tay khoanh trước ngực lạnh lùng nhìn Gia Long.

Gia Long nhíu mày. "Chuyện này không phải như các ngươi nghĩ đâu, chúng ta vào trong nói từ từ, ngươi đừng để Long Ba Tư dùng làm quân cờ, hắn nói gì ngươi cũng tin."

Cậu không muốn xảy ra xung đột với người bên đó, gia tộc bên đó không phải là gia tộc nhỏ bình thường, thành phần có cả trắng cả đen, không hề đơn giản chút nào. Một khi đã xác nhận danh tiếng này mà xảy ra xung đột, đến lúc đó rắc rối gây ra sẽ là một đống lớn.

"Lời này không phải do Long Ba Tư nói." Thiếu niên cười lạnh nhìn chằm chằm Gia Long, người nghiêng sang một bên, tiếp tục chặn đường.

"Ta hỏi ngươi có tránh ra không?" Gia Long có chút mất kiên nhẫn. Bây giờ cậu không có tâm trạng chơi trò đánh nhau ẩu đả với một đứa nhóc.

"Không tránh thì sao?" Thiếu niên không hề nhượng bộ.

Ánh mắt Gia Long lạnh xuống, cánh tay phải vươn ra chụp lấy, thẳng tắp nhắm vào cổ thiếu niên mà bóp.

Bốp!

Thiếu niên co chân đá ngang hung hăng nện vào lòng bàn tay Gia Long, phát ra một tiếng giòn giã, bụi bẩn li ti rơi xuống từ nơi tay chân hai người va chạm, chấn ra lớp bụi trắng li ti.

Ngay sau đó hắn nhanh chóng thu chân, lại là một cú đá xoay ngang, tạo thành vòng tròn, mũi chân gấp gáp nhắm vào cổ tay Gia Long.

Gió lốc kéo theo từ ống quần phát ra tiếng xé gió vù vù, động tác của thiếu niên nhìn qua vô cùng tiêu sái đẹp mắt, liên tiếp hai cú đá đều đá vào cùng một vị trí trên tay Gia Long. Sau đó xoay người lùi lại hai bước rồi đứng vững.

"Xong rồi?"

Gia Long khó hiểu nhìn cậu ta.

"Ngươi!" Sắc mặt thiếu niên trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi, hiển nhiên vài chiêu vừa rồi đối với cậu ta cũng không phải là chiêu thức nhẹ nhàng gì. Nhìn thấy đối phương thân thể không hề lay động, cậu ta đã biết khoảng cách lớn đến mức nào rồi.

Gia Long nhàn nhạt liếc nhìn cậu ta một cái, đứng tại chỗ thân thể không hề lay động, phủi bụi trên tay, đi thẳng từ lối vào đã được tránh ra để vào cửa, lòng bàn tay và cổ tay bị đá trúng thậm chí còn không hề đỏ lên.

"Chưa nói rõ ràng thì hôm nay ngươi đừng hòng đi!!" Thiếu niên tức tối kêu lên. Lao tới vung một cước, đá vào phần thịt mềm dưới cằm Gia Long.

Sắc mặt Gia Long lạnh xuống, tay phải vỗ một cái, đập văng chân phải thiếu niên, sau đó xoay người tung một cú đá.

Bùm!

Tiếng xương gãy vang lên.

Một nam tử trưởng thành phía sau bị cú đá ngang hung hăng đá trúng, va vào bức tường cạnh cửa phát ra tiếng trầm đục. Nam tử hung dữ dựa vào khung cửa giãy giụa vài cái, vẫn không thể đứng thẳng dậy, ánh mắt nhìn Gia Long lập tức thay đổi.

Hắn là vệ sĩ của thiếu niên, vốn là từ phía sau đánh lén, không ngờ bị Gia Long xoay người một cú đá ngang, thế mà cánh tay hoàn toàn không dùng được lực, trực tiếp gãy xương, ngay cả đứng thẳng cũng không làm được. Sức mạnh của đối phương lớn hơn dự đoán của hắn quá nhiều.

Nhìn Gia Long đối diện đang lạnh lùng nhìn mình, trong mắt ẩn ẩn toát ra một vẻ lạnh lùng không chút dao động.

Vệ sĩ trong lòng run lên, ánh mắt kiểu này hắn từng nhìn thấy trên người đội trưởng tiểu đội. Hắn biết, nếu mình còn động đậy....

"Hắn thật sự sẽ giết mình..." Toàn thân hắn cứng đờ, không dám động đậy nữa.

Sự thay đổi trong khoảnh khắc này, không chỉ làm thiếu niên nhìn đến ngẩn người, ngay cả Filia bên cạnh cũng hé miệng nhỏ, vẻ mặt sững sờ. Vài người qua đường xem kịch vui nhìn một cước này của vệ sĩ đều không khỏi hít vào khí lạnh.

Cả người như cái bao tải bị đá bay ngang, va vào khung cửa, tiếng xương gãy vô cùng rõ ràng. Chỉ riêng việc nhìn và nghe thôi đã thấy đủ đau rồi. Mỗi người đều cảm thấy cánh tay mình có chút lạnh lẽo.

Gia Long cười lạnh một tiếng, biết đã kết oán hoàn toàn rồi. Đi đến trước mặt thiếu niên, giơ một ngón trỏ điểm lên trán cậu ta.

"Ngay cả vệ sĩ cũng yếu như vậy, thảo nào cậu lại quyết định giao gia nghiệp cho ta. Loại người vô năng như các ngươi, còn sống trên đời này có ích lợi gì? Không bằng chết đi cho rồi."

Bốp.

Ngón trỏ nhẹ nhàng búng một cái, đầu thiếu niên hơi ngửa ra sau, trên trán bị búng ra một vết đỏ.

Trước một tia sát khí của Gia Long đã từng giết người, đồng tử cậu ta lập tức thu nhỏ tan rã, trong khoảnh khắc bị búng nhẹ vào trán, cậu ta thực sự cảm giác mình sắp bị giết chết rồi.

"Đừng giết tôi!!" Cậu ta chợt kêu khóc lớn tiếng. Lăn lộn bò ra sau vài mét, trốn sau một cái bình hoa lớn. Nhìn về phía Gia Long lúc này đã tràn đầy sợ hãi.

Gia Long mỉm cười, đứng thẳng người dậy. Cậu biết đối phương đã bị mình dọa đến vỡ mật rồi, sau này trong mắt đối phương mình đã trở thành bóng ma đáng sợ nhất, dù có người khiêu khích nữa cũng sẽ không dám tới đối đầu với mình.

Đây cũng là mục đích mà cậu muốn đạt được. Thiếu niên kiểu này tâm trí chưa chín chắn, hù dọa một chút là không xong rồi.

Vì ngay khoảnh khắc vệ sĩ đánh lén đã kết oán hoàn toàn, cậu cũng sẽ không sợ cái gì nữa. Trực tiếp phá hủy tâm trí của chúng, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã giải quyết triệt để sự việc mới là chính đạo.

"Đi thôi, Filia." Cậu quay đầu nhìn cô gái đứng ngoài cửa, thiếu nữ nhìn cậu, đôi môi có chút run rẩy, trong mắt cũng ẩn ẩn có một tia sợ hãi.

Khoảnh khắc Gia Long bước tới điểm lên trán thiếu niên kia, cô thực sự tưởng rằng thiếu niên sẽ bị giết chết!

Sát khí lạnh lùng đó, cô chỉ từng nhìn thấy từ đám vệ sĩ của cha.

Lúc này nghe tiếng gọi của Gia Long, cô há miệng, giọng nói có chút khô khốc.

"Anh Gia Long... người đó tên là Đức Lai Tây Mã, là cao thủ chiến đấu đã qua đoạn vị nghiệp dư chính quy, của hắn..."

"Đừng nói với anh mấy đoạn kịch bản kiểu như hắn có người nào đó là siêu cao thủ gì gì đó nhé?" Gia Long không nói nên lời.

Filia thu lại cảm xúc, tiến lại gần nhỏ giọng nói.

"Không phải đâu! Anh trai hắn là Đức Lai An Đa không biết đánh võ, nhưng là một kẻ độc ác nhất trong đám hậu bối bên gia tộc kia, hiện tại đã tạo dựng được sự nghiệp ngoài xã hội rồi! Anh phải cẩn thận!"

"Là dân xã hội đen?" Gia Long nhíu mày.

Filia gật đầu.

"Là một nhân vật có số má trong giới xã hội đen ngoại tỉnh."

"Em biết rõ thật đấy."

"Em cũng là nghe người lớn trò chuyện trong buổi tiệc gia tộc vào dịp lễ tết nên mới biết thôi. Anh phải cẩn thận! Lần này không chỉ là xung đột của đám hậu bối...." Filia lo lắng nói.

"Yên tâm đi." Gia Long gật đầu. Bây giờ cậu có Hắc Ngọc Bàn bên mình, mỗi khắc mỗi giờ đều không ngừng trở nên mạnh mẽ. Cho dù là hiện tại, súng ngắn thông thường ở khoảng cách xa cũng không có chút đe dọa nào đối với cậu, chỉ có bắn tỉa cự ly gần mới có chút nguy hiểm.

"Tranh chấp trong nội bộ gia tộc cũng có quy củ, đừng lo lắng nữa. Đi thôi, lên trên xem cậu trước đã."

Gia Long lắc lắc cổ, phát ra tiếng kêu giòn giã. Đấu tranh nội bộ gia tộc thường không cho phép dùng thủ đoạn mặt tối hay thủ đoạn không quang minh chính đại. Thường là phải lấy thế áp người, đối kháng chính diện. Nếu không cũng không thể nhận được sự ủng hộ của người lớn.

Gia tộc có đấu tranh nội bộ quá khích thường cũng không tồn tại được lâu, chỉ riêng nội hao thôi đã đủ phân chia lợi ích gia tộc rồi. Cho nên những cuộc đấu tranh kiểu này đều diễn ra trong một phạm vi nhất định, có giới hạn quy tắc nghiêm ngặt.

Cậu thực ra không có hứng thú với sản nghiệp của cậu, với sự tồn tại của thiên phú dị năng, cậu muốn tự mình tạo ra sản nghiệp cũng là việc rất dễ dàng, chỉ cần tốn thời gian và sức lực là được. Nhưng đây không phải là theo đuổi của cậu.

Chỉ có sự mạnh mẽ của bản thân mới là đại đạo thực sự.

"Chỉ cần bọn họ không vượt qua giới hạn, mọi chuyện đều dễ nói." Gia Long liếm liếm môi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:41
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.