Bùm bùm bùm!
Gia Long hung hăng đập vào cánh cửa lớn của tiệm đồ cổ.
"Lão già, mở cửa!"
Lúc tờ mờ sáng, con phố vắng lặng, chỉ có vài người công nhân mặc đồng phục xanh đi làm sớm ngang qua. Thấy hành động đập cửa có phần khoa trương của Gia Long, họ cũng chỉ tò mò liếc nhìn thêm vài cái.
"Lão già! Vẫn chưa ngủ dậy à?" Gia Long hơi thiếu kiên nhẫn hét lớn.
Tối qua cậu đã đi ngủ từ sớm, để dành mấy vấn đề phức tạp định sáng sớm tới đây hỏi, sau đó mới đi tới Hiệp hội Võ thuật đánh giá đẳng cấp. Chỉ là gõ cửa nửa ngày trời mà chẳng thấy ai mở.
Gia Long nhíu mày. "Chẳng lẽ đi ra ngoài rồi?" Cậu hơi suy nghĩ một chút, nhìn ngó xung quanh thấy không có ai, bèn kiễng chân lên, vươn tay vào khe cửa mò lên thanh chắn cửa sổ phía trên, vậy mà lại mò ra được một chiếc chìa khóa màu xanh lam.
"Quả nhiên vẫn còn ở đây." Gia Long mỉm cười cắm chìa khóa vào ổ, xoạch một tiếng vặn mở cửa.
Kẽo kẹt...
Cánh cửa chậm rãi mở ra phía trong, bên trong tĩnh mịch. Dưới sàn đã được thay hết bằng thảm đen, trên tường treo ngay ngắn vài bức tranh sơn dầu cùng những món đồ kỳ lạ. Trông đủ mọi màu sắc, trong đó vàng kim và bạc là nhiều nhất, treo kín hơn nửa bức tường.
Gia Long đóng cửa lại, đi tới bên tường sờ thử từng món đồ mới. Rất nhanh, cậu lắc đầu thất vọng, không phát hiện bất cứ thứ gì có tiềm năng, bèn xoay người đi về phía phòng trong của tiệm đồ cổ.
Vén tấm rèm đen, bên trong tối om chẳng nhìn rõ thứ gì. Gia Long cẩn thận châm đèn dầu trên tường bên phải.
"Lão già? Chẳng lẽ bị ốm rồi?" Cậu nhíu mày nhìn về phía giường ngủ trong phòng trong, phía trên dọn dẹp chỉnh tề, chăn được gấp vuông vắn, hoàn toàn không có dấu vết đã từng ngủ qua.
Gia Long đi tới bên giường, thò tay xuống dưới chăn, bên trong lạnh buốt, không có chút hơi ấm nào.
"Tối qua không có ai ngủ, chẳng lẽ tối qua đã đi rồi?" Cậu mơ hồ cảm thấy có điều bất thường. Xoay người quay lại gian chính của tiệm, ngồi bệt xuống vị trí lão già vẫn thường ngồi.
Gia Long chợt nhìn thấy trên mặt bàn bày một chiếc bình hai quai cổ mảnh màu trắng, trên thân bình vẫn còn sót lại một chút màu đỏ thẫm, màu đỏ thẫm đã đông cứng.
Cậu nheo mắt, nhẹ nhàng cầm chiếc bình lên, dùng ngón tay quệt một chút vào vệt đỏ đó rồi đưa lên mũi ngửi.
"Mùi máu..." Cậu chậm rãi đứng dậy, biểu cảm hoàn toàn trầm xuống, "Hy vọng không phải là máu của lão già..."
Gia Long bắt đầu kiểm tra chậm rãi khắp tiệm. Chỉ chừng vài phút, cậu quả nhiên phát hiện thêm vài vệt máu khô trên tấm thảm đen ở giữa tiệm, ngay phía trước bàn. Ngồi xổm bên cạnh mấy vệt máu này, Gia Long nhìn quanh bốn phía, không thấy có thêm vệt máu nào khác.
"Hửm?" Cậu chợt khẽ kêu một tiếng, tầm mắt rơi vào nơi bóng tối phía bên trái chiếc bàn, trên tấm thảm ở đó lặng lẽ nằm một phong thư hình chữ nhật màu trắng.
Cậu bước tới nhặt phong thư lên.
Trên bề mặt phong thư viết: Tiểu hỗn đản, thân gửi.
Nét chữ màu đen trông có vẻ hơi cẩu thả, nhưng lại mang theo cảm giác tùy ý phóng khoáng.
"Là nét chữ của lão già." Gia Long nhíu mày xé phong thư, nhẹ nhàng giũ tờ giấy bên trong ra, xoẹt một tiếng mở rộng.
Trên giấy viết đầy những nét chữ thưa thớt.
"Ta đi du lịch rồi nhóc con! Đừng tới tìm ta, cũng đừng hòng liên lạc với ta, ta sống rất tốt. Bạn cũ mời ta qua đó ăn ngon mặc đẹp, nghe nói còn có mỹ nữ rót rượu ấm giường, ha ha ha, đừng có mà ghen tị với ta đấy. Dự là sau này sẽ không quay lại nữa, cái tiệm nhỏ này vốn dĩ mở ra cho vui, thôi thì ném hết cho ngươi đấy, xử lý thế nào thì tùy ngươi.
Ồ đúng rồi. Những kiến thức giám định ta dạy ngươi cũng coi như là kinh nghiệm hiếm có rồi, giám định sư bình thường làm gì có cơ hội này, ngươi phải tự mình rèn luyện học tập cho tốt, đừng để lão già là ta nhìn lầm người."
Gia Long đọc xong bức thư, vẻ âm trầm trên mặt không hề thay đổi chút nào, trái lại càng đậm hơn.
"Lão già này, đang đùa giỡn mình sao?" Cậu cầm tờ giấy đi tới bên bàn, lấy diêm từ trong ngăn kéo ra châm đèn dầu trên bàn. Sau đó hơ tờ giấy phía trên ngọn lửa, chậm rãi di chuyển.
Dần dần, mặt sau của tờ giấy trắng bắt đầu xuất hiện từng dòng chữ đen mới. Cho tới khi tất cả chữ đen đều hiện ra, Gia Long lúc này mới lấy lại tờ giấy, mở ra đọc lại.
"Gia Long, nếu ngươi có tâm, hẳn sẽ thấy được nội dung thực sự của bức thư này, có lẽ lúc này ta đã rời đi rồi.
Nói thật lòng, ngươi thực sự rất giống, rất giống bộ dáng của ta những năm tháng tuổi trẻ. Tuy tài năng cách biệt một trời một vực, nhưng cá tính của ngươi hầu như giống hệt ta lúc đó. Được rồi, không nói nhiều nữa, chiếc vòng cổ ta đưa cho ngươi phải giữ gìn thật kỹ, đừng làm mất, có lẽ vào một lúc nào đó nó sẽ giúp ngươi một tay rất lớn.
Ngoài ra, nếu... ta đang nói là nếu, phát hiện điều gì bất thường trong tiệm, ngươi phải rời đi ngay lập tức! Nếu có người tìm tới ngươi, đừng nhắc tên ta, càng đừng nói là quen biết ta! Nhất định phải nhớ kỹ! Những kẻ đó không phải là thứ ngươi có thể đối kháng, hay nói đúng hơn, không phải người bình thường nào có thể đối phó nổi. Đừng báo cảnh sát, đừng đi tìm người khác giúp đỡ, vô ích thôi, điều đó chỉ hại người khác mà thôi. Ngoài chính những kẻ đó ra, không ai là đối thủ của bọn chúng cả.
Đáng tiếc.... nếu như không phải ngươi không có tài năng về phương diện đó...."
Nội dung bức thư dừng lại đột ngột, dường như vẫn chưa viết xong.
Gia Long cầm tờ giấy, hơi thở mơ hồ trở nên nặng nề. Thực ra cậu đã cảm nhận được, lão già rất có khả năng đã gặp chuyện chẳng lành.
"Những kẻ đó? Lão già, rốt cuộc ngươi đang nói về những kẻ nào?"
Đầu óc cậu trong chốc lát trở nên hỗn loạn, cầm tờ giấy và phong thư đứng tại chỗ.
Cạch!
Bỗng nhiên phòng trong truyền đến một tiếng động nhỏ.
"Kẻ nào!"
Gia Long nhét bức thư vào người, vài bước vọt vào trong.
Một bóng người vừa vặn đi ra từ cửa sau của phòng trong, nghe thấy tiếng quát, kẻ này quay đầu nhìn Gia Long một cái, trong mắt chợt lộ ra một tia kinh ngạc.
"Đại nhân quả nhiên không nói sai, thằng nhóc đó lại tới thật!" Gã đàn ông gầy gò này chợt lớn tiếng hét lên.
"Xem ra chúng ta đúng là không uổng công tới đây." Ngoài cửa lại truyền đến tiếng nói. "Mau xử lý nó rồi chuồn thôi."
"Biết rồi, để ta giải quyết." Gã đàn ông gầy gò ở cửa hắc hắc cười hai tiếng, xoay người đi về phía Gia Long.
"Nhóc con, gặp ta coi như ngươi xui xẻo." Hắn giơ ngón trỏ, nhẹ nhàng điểm một cái về phía Gia Long.
Ầm!
Một luồng sức mạnh vô hình ầm ầm đè ép toàn thân Gia Long, giống như một khối keo trong suốt, trực tiếp cố định cậu tại chỗ.
"Cái gì thế này?!" Sắc mặt Gia Long thay đổi, muốn nhấc tay lên nhưng cảm thấy cánh tay căn bản không thể cử động, tựa như xung quanh trước sau trái phải đều là tường cứng vậy, cả người giống như bị khảm vào trong tường xi măng.
"Đây chính là tài năng mà lão già nói tới? Đây chính là sức mạnh của cái gọi là những kẻ đó sao?!" Gia Long muốn cử động toàn thân nhưng hoàn toàn vô dụng. Tầm mắt cậu dán chặt vào kẻ đối diện, chú ý thấy trên mu bàn tay phải của gã đàn ông, mơ hồ có một hình xăm màu đen, giống như một hình xăm phức tạp kiểu ngôi sao năm cánh.
"Jemsiva, đừng chơi đùa nữa, sớm thu dọn rồi về thôi." Ngoài cửa lại truyền đến tiếng nói của gã đàn ông kia.
"Ồ, biết rồi, biết rồi." Gã đàn ông gầy gò đáp lại đầy thiếu kiên nhẫn. Lại một lần nữa giơ ngón trỏ ra, chậm rãi điểm về phía Gia Long.
Xoạch!!
Tiếng động giống như thủy tinh vỡ vụn.
Vẻ thiếu kiên nhẫn trên mặt gã đàn ông lập tức đông cứng, hắn chậm rãi cúi đầu xuống, nhìn thấy một cánh tay trắng nõn đang cắm vững chãi vào lồng ngực mình. Thiếu niên vừa nãy còn bị cố định, lúc này đang đứng trước mặt hắn, sắc mặt bình thản lạnh lùng.
Bùm!
Gã đàn ông trong nháy mắt bị hất văng ra sau, tông vỡ cánh cửa, ngã ngửa ra đất, trượt đi một quãng xa rồi tắt thở ngay lập tức.
Gia Long chậm rãi bước ra cửa sau, trước mặt là một cái sân nhỏ phía sau tiệm. Trong sân đang có ba gã áo đen đứng rải rác, cả ba lúc này đang ngẩn ngơ nhìn gã đàn ông gầy gò bị hất văng xuống đất, dường như hoàn toàn chưa phản ứng kịp đã xảy ra chuyện gì.
"Là lão già Gege!! Là ông ta! Ông ta đã trở về rồi!!" Một gã áo đen ở phía bên trái chợt run rẩy hét lớn.
"Câm miệng! Lão già không chết đó đã chết rồi! Bị đại nhân đích thân giết chết!" Gã áo đen cầm đầu gầm nhẹ. "Giết nó, chúng ta lập tức rời khỏi đây!"
"Ta chỉ muốn một cuộc sống bình lặng, tại sao các ngươi cứ nhất quyết phải ép ta?"
Sắc mặt Gia Long thờ ơ, nhàn nhạt nhìn mấy kẻ phía trước. Cơ thể cậu chậm rãi bành trướng lên, cơ bắp cuồn cuộn nổi cao, thân trên to lên gấp đôi, giống như ma vương đáng sợ trong thần thoại.
"Nói cái gì mà ta không có tài năng về phương diện này? Thật nực cười...."
Ầm!!
Một tiếng nổ lớn, cậu đột ngột lao về phía trước, mặt đất rung chuyển dữ dội, như sấm sét vậy, nổ tung một cái hố nhỏ.
Cả người cậu tựa như một con bạo long đang săn mồi, mang theo áp lực mạnh mẽ đáng sợ lao về phía ba kẻ trong sân.
"Mau tản ra!!"
Ba kẻ đó chỉ kịp hét lên một tiếng, thì chỉ nghe thấy hai tiếng 'bụp bụp' giòn giã, đầu của hai tên lần lượt bị hai tay Gia Long chộp lấy, nhẹ nhàng bóp một cái, bùm bùm hai tiếng, máu thịt đỏ trắng bắn tung tóe. Bắn văng đầy hơn nửa mặt sân.
Kẻ cuối cùng bật người nhảy lên, trong lúc lộn vòng rút ra hai con dao găm đâm chéo vào cổ Gia Long.
Bốp!!
Tựa như đập ruồi vậy, Gia Long giáng một cái tát mạnh mẽ lên người kẻ này, khiến hắn cùng hai con dao găm bị đánh bay đi, văng xa tít tắp rồi đập mạnh vào bức tường rào của sân. Tựa như một bức tranh tường hình người, dính trên đó hồi lâu vẫn không trượt xuống.
Gia Long thở hắt ra hai luồng hơi thô bạo, bước chân huỳnh huỵch đi tới, một tay túm lấy tóc gã này, nhấc bổng lên lơ lửng trước mặt.
Bộp!
Một cú đấm giáng vào bụng gã, lại một ngụm máu phun ra, bắn đầy người Gia Long.
"Quả nhiên là chịu đòn thật đấy... Không có lớp màng sức mạnh trong suốt đó, các ngươi cũng chỉ yếu ớt như người bình thường mà thôi."
"Hê... hề hề..." Kẻ này bị túm tóc, máu chảy đầy mặt, vậy mà vẫn có thể cười ra tiếng. "Ngươi... ngươi xong đời rồi.... Ngươi có phải... còn một đứa em gái... còn cả cha mẹ không? Bạch Mã... đã qua đó rồi, hì hì.... Nếu không phải do mệnh lệnh của đại nhân... thì người nên hưởng thụ cô bé đáng yêu đó là ta mới phải... Nhưng Bạch Mã còn... tàn nhẫn hơn ta... hắn sẽ chơi em gái ngươi đến chết! Chơi đến chết!! Ha ha ha ha!!!!"
Rắc!
Gia Long ánh mắt lạnh băng vặn gãy cổ kẻ này.
"Không cam lòng bản thân bị giết, muốn kéo đồng bọn xuống nước sao? Ngươi yên tâm... lát nữa ta sẽ để hắn xuống bồi táng cùng ngươi...."
Chân dẫm mạnh xuống, mặt đất bùm một tiếng lại nổ ra một cái hố nhỏ, Gia Long lao vút ra khỏi cửa sau của sân chỉ trong vài bước, một bước gần như sải dài ba bốn mét, loáng cái đã biến mất trong màn sương mỏng buổi sáng.