Đại trí đã chỉnh lý lại mạch suy nghĩ, không suy nghĩ nhiều nữa, Gia Long cởi quần áo, tắt đèn dầu, nằm lên giường, nhẹ nhàng đắp chăn, chậm rãi tĩnh tâm lại, chìm vào giấc mộng trong bóng tối.
---❊ ❖ ❊---
---❊ ❖ ❊---
---❊ ❖ ❊---
Đang... Đang.... Tiếng chuông thần từng hồi từng hồi vang lên.
Ánh sáng trắng bạc rải trên ga giường màu trắng, Gia Long đang nằm ngửa chậm rãi mở mắt, mơ hồ nhìn ra ngoài một lát, hít sâu một hơi mới chậm rãi vén chăn ngồi dậy.
Trong căn phòng màu hồng nhạt, lớp gỗ hồng mộc trên tường và mặt đất ở vài chỗ đã bong tróc, lộ ra lớp gỗ màu vàng nhạt bên dưới. Bức tranh sơn dầu phong cảnh đồng lúa viền bạc treo trên tường có chút nghiêng lệch. Cửa sổ bên phải mở một nửa, từng đợt gió lạnh không ngừng tràn vào, thấp thoáng phát ra tiếng "ù ù".
Cộp cộp cộp....
Bên ngoài phòng khách thấp thoáng truyền đến tiếng bước chân của em gái Anh Nhi, đạp lên sàn gỗ vô cùng rõ ràng.
Gia Long day day huyệt thái dương, làm đại não tỉnh táo lại rồi xuống giường. Cậu mặc trên người bộ đồ ngủ màu trắng xám, tay dài chân dài, phần ngực có chút rộng thùng thình. Kéo kéo quần áo trước ngực, trên mặt Gia Long lộ ra một tia bất đắc dĩ.
"Trước kia không cảm thấy gì, bây giờ mặc đồ ngủ của mẹ đi ngủ, cảm giác cứ quái quái thế nào ấy..."
Đi đến cửa sổ, nhẹ nhàng đóng cánh cửa sổ đang mở lại.
Phía dưới cửa sổ là đường phố nội khu, vài người đi đường mặc áo khoác dày, có người còn đeo mũ nồi và khăn quàng cổ. Trên bãi đất trống phía sau dãy nhà bên trái, số lượng ô tô đỗ nhiều hơn trước mấy chiếc. Đều là màu đen hoặc trắng, kiểu xe cổ với hai đèn xe lồi ra như mắt cá vàng.
"Loại xe này nhìn thì đẹp, thực tế cứ chạy vài chục dặm là chết máy phải đợi nguội mới chạy tiếp được..." Gia Long vô ngữ lắc đầu, hít hít mũi, cậu ngửi thấy mùi hương đậm đà hòa quyện giữa trứng chiên và sữa bò nóng.
Rời khỏi cửa sổ, đi đến cửa phòng ngủ nhẹ nhàng vặn nắm cửa, lộ ra phòng khách màu đỏ rộng rãi. Bên phải, rèm cửa đôi vàng trắng bị gió lớn bên ngoài thổi bay lên không ngừng.
Bên trái, có thể nhìn thẳng vào tận cuối phòng bếp, em gái Anh Nhi đang cầm sạn đen cẩn thận lật trứng chiên trong chảo. Cô bé đã thay một chiếc váy liền thân đen thắt eo, gấu váy dưới cùng có một đường viền ren trắng, hai chân thay đôi quần tất len đen không nhìn thấy màu da. Mái tóc dài màu tím đen tùy ý xõa sau lưng, đôi mắt màu đỏ rượu chăm chú nhìn trứng chiên trong chảo.
"Dậy rồi à? Đi rửa mặt đi, rồi có thể qua đây ăn sáng, em mua bánh mì trắng tươi, thêm cả trứng chiên và sữa bò nóng nữa." Anh Nhi liếc nhìn Gia Long, tùy miệng nói.
"Họ đều không về sao?" Gia Long hai tay xoa mặt, cảm giác trên tay toàn dầu, đi thẳng về phía trước vài bước rồi rẽ trái, vào phòng vệ sinh, đứng trước gương rửa mặt vặn vòi nước.
Rào...
Dòng nước màu trắng phun ra từ vòi, Gia Long cầm chiếc khăn mặt màu đỏ của mình làm ướt, vắt khô rồi áp lên mặt.
"Lần trước chẳng phải đã nói với anh rồi sao? Công ty có việc, đi công tác rồi." Anh Nhi tùy miệng đáp lại.
"Biết đi đâu không?"
"Hình như là thành phố Đức Lâm thì phải.... Từ chỗ chúng ta đi qua đó phải ngồi tàu hỏa đường dài. Ít nhất phải mất ba ngày mới tới nơi. Nếu cả đi lẫn về thì..." Anh Nhi vừa nói vừa tắt lửa, trút trứng chiên ra đĩa, bưng lên bàn.
"Chắc phải hơn một tuần mới về được, cho nên cuối tuần này chúng ta lại phải tự xoay xở rồi." Cô bé ngồi xuống, bày bánh mì, sữa bò, trứng chiên ra đâu vào đấy. "Được rồi, có thể ăn rồi."
Gia Long nhanh chóng súc miệng xong, cắm bàn chải đánh răng gỗ vào cốc rửa mặt, xoay người ra khỏi phòng vệ sinh, ngồi vào vị trí đối diện Anh Nhi.
Trên chiếc bàn hồng mộc hình chữ nhật, hai người ngồi đối diện nhau. Trong chiếc đĩa kim loại bạc trước mặt mỗi người đặt một miếng bánh mì hình tam giác màu vàng nhạt, trên bánh mì còn có họa tiết chữ cái tinh vi.
Gia Long cầm dao nĩa, một tay giữ bánh mì, dùng dao nhỏ cắt một miếng trực tiếp cho vào miệng. Hơi cứng, hơi khô, vị ngọt rất nhạt, hơn nữa còn rất bở.
Anh Nhi thì uống một ngụm sữa bò trước. "Hôm nay là thứ bảy, có dự định gì không?"
"Ừm... Lát nữa muốn đi đến Phố Cổ Bách Ninh Đốn ở phía nam thành phố, ở đó có một tiệm đồ cổ mới mở muốn đi xem thử." Gia Long cúi đầu ăn trứng chiên.
"Bách Ninh Đốn xa lắm đấy.. Từ chỗ Lam Thụ Nhai của chúng ta qua đó, phải đi xuyên qua trung tâm thành phố, xong rồi còn phải đi bộ hơn nửa tiếng mới đến, coi như là đi đường chéo luôn rồi. Anh đi tiệm đồ cổ làm gì?" Anh Nhi nghi hoặc nói, "Nếu không có gì quan trọng, em muốn đi dạo chợ trái cây, tiện thể sang phố thú cưng bên cạnh xem thử, anh đi cùng em để xách đồ giúp em đi." Cô nói xong liếc nhìn Gia Long, dưới đáy mắt thấp thoáng lóe lên một tia mong đợi.
"Mua chút lê trắng em thích ăn nhất." Cô bé vội vàng bồi thêm một câu.
"Lê trắng?" Gia Long hơi khựng lại, Gia Long trước kia cũng thích ăn lê trắng nhất. "Hay là thôi đi, anh đi tiệm đồ cổ có chút việc."
"Được rồi..." Anh Nhi gật đầu, không nói gì thêm, cúi đầu chuyên tâm ăn đồ của mình.
"Phải rồi, vào thu rồi, chú ý thêm bớt quần áo, tránh bị ốm." Gia Long bổ sung, nhét mấy miếng đồ ăn còn lại vào miệng, rồi uống cạn giọt sữa bò cuối cùng trong cốc. "Anh đi trước đây." Cậu đứng dậy, quay về phòng ngủ thay quần áo.
Anh Nhi ngồi bên bàn, nhìn Gia Long đứng dậy, tức thì có chút ủ rũ hẳn đi. Dùng dĩa chọc chọc vào miếng bánh mì trên đĩa.
Gia Long thay một bộ áo khoác ngoài màu đen dày và quần dài màu đen lam bước ra, trên cổ quấn một chiếc khăn quàng cổ hình vuông đen trắng. Cả người không còn gầy yếu như trước nữa, trông có vẻ thấp thoáng khí chất của một thiếu niên tuấn tú mảnh khảnh. Chỉ là đôi mắt của cậu quá đỗi thâm thúy, giống như hai viên bảo ngọc thuần khiết đen pha đỏ thẫm, bên trong thông tới vực sâu vô tận. Hoàn toàn khác với trước kia.
Sự thay đổi của đôi mắt khiến khí chất của Gia Long ổn trọng và trầm ổn hơn hẳn.
Anh Nhi ngẩng đầu nhìn một cái, ánh mắt hơi sáng lên. "Anh định đi bao lâu? Khi nào thì về?"
Gia Long kéo kéo chiếc khăn quàng trên cổ. "Buổi chiều ăn cơm chắc chắn về kịp, được rồi anh đi trước đây."
Cậu đi đến cửa thay đôi giày da đen, dứt khoát mở cửa đi thẳng ra ngoài.
Gian cầu thang ngoài cửa đối diện với cửa lớn nhà cậu đang mở, một người đàn ông trung niên đeo kính xách một chiếc túi đen quay đầu nhìn cậu một cái, không nói gì, bước vào nhà rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại, căn bản không có ý định chào hỏi.
Gia Long nhớ ra người hàng xóm này, chủ nhân là người đàn ông trung niên đeo kính này, tên là Ba Lợi Tư, không có nữ chủ nhân, chỉ có một cậu bé bảy tám tuổi cùng sống. Hai người đều trầm mặc ít nói, gặp mặt cũng chưa bao giờ chào hỏi, chỉ có lúc Gia Long nhà họ mới chuyển tới đi lên xuống cầu thang, có chào hỏi qua loa một tiếng, giới thiệu bản thân một chút, bình thường gặp nhau đều không chào hỏi. Kiểu thái độ không lịch sự này lại khiến cả nhà Gia Long ấn tượng sâu sắc.
Tay trái đỡ lấy cánh cửa kim loại lạnh lẽo, nhẹ nhàng ấn lên, Gia Long xoa xoa tay. Cảm giác lòng bàn tay mu bàn tay ấm lên một chút, mới men theo cầu thang đi xuống.
Xuống đến cửa cầu thang, men theo mặt đất lát gạch trắng xám rẽ trái, đi vào con đường xám đen giữa những cột đèn đường màu đen.
Men theo con đường ra khỏi khu dân cư, hai bên là đường phố được bao quanh bởi những tòa nhà màu vàng đất, bên đường là vỉa hè được bảo vệ bởi hàng rào sắt đen, bên trên người đi đường rất ít.
Trên mặt đường phố, một chiếc xe cổ đang phun khói trắng chậm rãi chạy qua, phía sau đi sát theo một chiếc xe bò vàng chở trái cây, người đánh xe thỉnh thoảng lại hét vang, hút thuốc lá.
Gia Long đi trên vỉa hè được hàng rào đen bao quanh, ngắm nhìn những tòa nhà màu vàng đất bên cạnh.
Những tòa nhà bên đường đều cao khoảng bảy tầng, cửa sổ hình vuông có cái mở, có cái đóng chặt, còn lắp cả lưới sắt. Cạnh rìa tòa nhà là hình vòng cung, không có góc cạnh quá sắc nhọn.
Gió thu lạnh lẽo thổi khiến tóc Gia Long không ngừng hất ngược ra sau, cậu không khỏi cúi đầu xuống, cảm giác da dẻ căng căng, có chút cứng và tê dại. Trong hàng rào đen còn trồng từng cây nhỏ, trên nhánh cây đều không có lá, chỉ là những nhánh cây trơ trọi, cứ cách một khoảng cách lại có một cây.
Gia Long men theo vỉa hè bên đường đi mãi, khoảng hơn hai mươi phút, xe cộ và người đi lại trên đường cũng đông hơn. Trên một tấm biển đồng vàng đi ngang qua, khắc chữ cái của Hoa Viên Nhai.
Đi vào một ngã tư, lại rẽ trái, nhà cửa hai bên đường biến thành những kiến trúc hoa lệ với hoa văn xám trắng phức tạp, trên bề mặt phòng ốc còn có từng cây cột tròn cao lớn, cùng với vài phù điêu tinh mỹ. Hai bên đường, đỉnh những cột đèn đường màu đen cũng có thêm vài quả cầu trắng làm trang trí.
Trên vỉa hè lạnh lẽo, một người phụ nữ mặc váy áo dày viền bạc màu trắng đang dắt chó đi dạo. Trên chiếc ghế dài kim loại đen dùng để trang trí, có hai ông lão chống gậy đang thì thầm trò chuyện.
Gia Long siết chặt khăn quàng cổ, ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà phía bên trái. Tầng năm của tòa kiến trúc xám trắng bên trái chính là nơi cậu của cậu sống. Họ có thể tiến vào Học viện Thánh Oanh, phần lớn cũng là nhờ một phần quan hệ của bác cả.
Người cậu này tay trắng làm nên cơ nghiệp, xây dựng được một gia sản rất lớn, tại cả thành phố Hoài Sơn cũng là đại phú thương đếm trên đầu ngón tay, hơn nữa điều hiếm có là, ông luôn đối xử với Gia Long rất tốt, chỉ là vì tư tưởng trọng nam khinh nữ, hoặc là vì lý do huyết thống, đối với Anh Nhi thì lại khá lạnh nhạt.
"Lát nữa lúc về lại ghé qua thăm cậu vậy..." Gia Long cúi đầu rảo bước, đi về phía cuối con đường kiến trúc xám trắng này.
Một tấm biển đồng hình chữ nhật dựng đứng bên vỉa hè đi ngang qua, bên trên khắc: Bách Ninh Đốn.
Cuối con đường là một khúc cua vòng cung, vừa vặn tại khúc cua đó, mở một tiệm nhỏ với cánh cửa hình vòm, cửa tiệm mở toang, bên trong tỏa ra ánh đèn màu vàng nhạt, một ông lão đeo kính ngồi trước giá sách màu vàng cổ, đang chuyên tâm cầm kính lúp nhìn món đồ nhỏ trong tay.
Gia Long liếc nhìn phía trên bên phải, trên bức tường xám trắng treo một tấm biển đen hình tam giác, bên trên khắc chữ cái trắng: Hải Đồn Cổ Đổng Điếm.
Cậu đi thẳng một mạch qua, tiến vào cửa tiệm nhìn qua một chút.
Dưới ánh đèn màu vàng tối, trong tiệm đồ cổ chật hẹp này lại không có lấy một vị khách.
Cả tiệm một mảnh đỏ tối, cửa tiệm bày đầy bàn, lớn nhỏ đủ cả, tổng cộng có hơn mười chiếc. Trên tường trên bàn đều trải vải nhung đỏ thẫm dày, bên trên đặt vài món đồ chơi kỳ lạ.
Gia Long đạp lên sàn gỗ màu vàng sẫm, phát ra tiếng bước chân cộp cộp. Vừa tiến vào cửa cậu đã phát hiện bên phải mình có người, bị giật mình một cái, nhìn kỹ lại, phía bên phải cửa ra vào đặt một bức tượng bán thân màu trắng, tạc một đứa trẻ tóc xoăn, chỉ có phần vai và đầu, phía dưới được cấu thành từ cột đá hình khối chữ nhật.
"Cần gì nào?" Ông lão da xám vàng, đầy những đốm đồi mồi đen và nếp nhăn, nhìn thấy Gia Long tiến vào, ông đặt kính lúp trên tay xuống, hỏi khẽ.
"Cháu xem chút thôi..." Gia Long bị dọa một chút, ổn định lại tinh thần vội vàng đáp, "Ông không cần tiếp cháu, cháu cứ tùy tiện xem thôi."