Đêm ngày càng sâu thẳm.
Gia Long ngồi ngay ngắn trên giường, miệng và mũi thoáng có dòng khí liên tục lưu chuyển như có như không, hầu như không nghe thấy tiếng thở.
Trong ký túc xá không bật đèn, một mảnh tối thui, từ khe hở qua cành cây lá cây bên ngoài có thể nhìn thấy đèn đường trên mặt đường, chiếc nọ nối tiếp chiếc kia kéo dài đến tận nơi xa.
Đầu cuối chiếc đồng hồ đen sì trên cổ tay Gia Long bỗng chốc sáng lên.
Tít tít...
Cậu chợt mở bừng hai mắt, nâng cổ tay lên, trên đó hiển thị số liên lạc: Al.
"Cuối cùng cũng tới." Cậu thở phào một hơi thật mạnh, ấn nút kết nối.
Ảnh đại diện của Al lập tức xuất hiện trên đồng hồ đầu cuối.
"Hàng đã đến rồi, có chuyển thẳng đến chỗ cậu không?" Đại thúc râu quai nón lúc này hai mắt đỏ ngầu, trông có vẻ rất mệt mỏi.
"Tôi ra cổng trường đón." Gia Long gật đầu. "Làm vất vả cho anh rồi."
"Không sao, chuẩn bị sẵn điểm chung là được." Đại thúc râu quai nón tu ừng ực ngụm nước, "Khoảng mười phút nữa là tới cổng trường các cậu."
"Tôi ra ngay đây."
"Xe là xe tải màu đen, biển số c563171."
"Biết rồi."
Gia Long ngắt kết nối đầu cuối, đứng dậy nhanh chóng mặc xong áo khoác đồng phục, mang theo chìa khóa thẻ cửa, mở cửa bước ra khỏi ký túc xá.
Bên ngoài vắng vẻ đến cực điểm, không một bóng người đi lại, cậu liếc nhìn thời gian, hai giờ bốn mươi phút sáng, hầu như tất cả học viên đều đã đi ngủ.
Bước ra khỏi tòa ký túc xá, không khí lạnh bên ngoài ập thẳng vào mặt, trên con đường đối diện trực tiếp, đèn đường nối thành một đường kéo dài đến nơi tối tăm xa xăm. Bầu trời không có mấy mặt trăng, đều bị tầng mây che khuất.
Gia Long phân biệt hướng một chút, bước về phía con đường đèn đường.
Đi qua khu vực rộng lớn của học viện. Từng tòa nhà kiến trúc học viện tĩnh mịch không tiếng động, giống như những chiếc đĩa lớn màu đen cắm ngược xuống mặt đất. Có đĩa nhấp nháy chút ánh sáng điện tử, có đĩa lại hoàn toàn một mảnh đen kịt.
Đi đến trung tâm xe giao nhanh. Gia Long lấy ra một đồng xu tiền lẻ, thả tõm vào thùng đựng xu của một chiếc xe khuôn viên trường màu trắng.
Chiếc xe khuôn viên trường màu trắng hình thù vuông vức lập tức 'bốp' một tiếng sáng đèn lên, bảng đồng hồ ở vị trí lái kêu 'tút' một tiếng, sáng lên ánh sáng xanh.
'Chào mừng bạn sử dụng xe khuôn viên trường Hắc Bàn, xin vui lòng nhập điểm đến bằng giọng nói.' Một giọng nữ máy móc tổng hợp phát ra, trong đêm tối tĩnh mịch nghe vô cùng rõ ràng.
"Cổng trường số 1." Gia Long ngồi lên ghế của xe.
'Xin hãy thắt dây an toàn, ấn phím thăng để xác nhận.'
Câu nói này không biết thế nào, khiến Gia Long nhất thời liên tưởng đến giọng đọc nhắc nhở tự động khi nạp tiền điện thoại trước kia ở Trái Đất. Trong lòng không khỏi bật cười một tiếng.
Ngồi lên, xe khởi động, lầm lũi tiến lên không một tiếng động dọc theo con đường hợp kim vắng vẻ không bóng người trong khuôn viên trường.
Trên đường thỉnh thoảng có thể thấy các học viên khác trở về muộn. Có người say khướt trực tiếp ngủ thiếp đi trên xe khuôn viên trường. Lại có những đôi tình nhân trực tiếp sờ soạng lẫn nhau trên xe, cũng không sợ người khác nhìn thấy.
Nhưng những người có thể nhìn thấy đều rất thưa thớt.
Khoảng hơn mười phút sau, cánh cổng số 1 đen kịt dần dần xuất hiện trong tầm mắt.
Trước cổng đậu những chiếc xe lơ lửng của người ngoài vào, xe khuôn viên trường chạy đến dưới cổng trường, kêu 'tút tút' hai tiếng.
'Đã đến đích. Xin mời xuống xe.'
Gia Long nhảy xuống xe, bước ra khỏi cổng trường, luồn lách qua khe hở giữa những chiếc xe lơ lửng đang đậu, bên ngoài cách đó không xa chính là khu chợ đêm đèn đóm nhấp nháy, người qua lại náo nhiệt. Một mảng lớn ánh đèn vàng đỏ nối liền thành một, tiếng âm nhạc cùng tiếng hát và đồ nướng ăn đêm xèo xèo trên vỉ sắt.
Chợ đêm có rất người ngồi trên đường cái ăn đồ nướng, có người đang uống rượu khoác lác, có người đứng dậy chuẩn bị rời đi. Lại có người vừa mới tới. Trong đó có một phần rất lớn người đều là học sinh trong học viện, mặc đồng phục toàn bộ là đồng phục Hắc Bàn.
Gia Long liếc mắt nhìn qua. Lập tức nhìn thấy ngay người trung ông mặc áo dày bên đường đang hà hơi phì phò khói trắng.
Phía sau gã này đậu một chiếc xe nhỏ cũ kỹ màu sắc, còn bản thân thì đứng bên cạnh xe hai bàn tay không ngừng xoa xoa vào nhau, cái mũi vì lạnh mà đỏ ửng, còn không ngừng rút khăn giấy ra hỉ mũi.
Trực tiếp bước qua, nhẹ nhàng vỗ từ phía sau vào vai gã này.
"Ái chà chà chà...!!" Người trung niên sợ giật nảy cả mình, phắt người quay phắt lại, thấy là Gia Long lúc này mới thở phào một hơi thật mạnh.
"Ây dà cậu không biết hù người sẽ dọa chết người ta sao!" Al trông có vẻ rất phờ phạc, cả người dường như gầy đi một vòng lớn."Xin lỗi tôi không thể đến xem trận sơ loại của cậu, chỗ lần này hơi xa, nhưng chất lượng hàng rất tốt, nên tôi chạy xa hơn một chút."
"Vất vả rồi." Gia Long nhìn đối phương tận tâm tận lực vì chuyện của mình, trong lòng vẫn có chút áy náy, cũng nhìn ra sự thành ý mà đối phương thể hiện trong chuyện này."Đi thôi, tìm chỗ uống một chén."
"Cậu là đại gia cậu mời!" Al vội vàng nói.
"Được, tôi mời thì tôi mời." Gia Long phẩy tay vẻ không bận tâm.
Hai người khóa xe lại, trực tiếp bước vào một cửai tiệm đồ uống kinh doanh ven đường, gọi một phòng riêng ngồi vào.
Môi trường trong tiệm đồ uống màu trắng khá ổn, phòng riêng cũng có hiệu quả cách âm rất tốt, đây cũng là do học sinh học viện Hắc Bàn hầu như đều rất có tiền, không quan tâm tiêu bao nhiêu tiền, chỉ quan tâm hưởng thụ có tốt hay không, có đến nơi đến chốn không, điều này mới dẫn đến các cửa tiệm nhỏ bên ngoài khuôn viên trường đều giá cả đắt đỏ, nhưng chất lượng phục vụ rất tốt.
Hai cốc cà phê sữa nóng hổi nhanh chóng được mang lên, còn mang theo một ít bánh ngọt hạnh nhân, chiếc bánh ngọt mềm mại màu vàng ngỗng nhìn rất hấp dẫn, ở giữa còn điểm xuyết một quả anh đào đỏ tươi.
"Xin mời dùng từ từ." Thiếu nữ làm thuê ngọt ngào cúi mình cúi chào, sau đó lùi ra ngoài đóng cửa lại.
"Được rồi, nói nghe xem nào, lô hàng lần này có bao nhiêu?" Gia Long nhấp cà phê uống một ngụm, thế giới này cũng có đồ uống hương vị tương tự như cà phê trà, còn có rất nhiều loại đồ uống chủng loại khác, nhưng cậu vẫn thích nghi với đồ uống quen thuộc của mình, điều này sẽ mang lại cho cậu một cảm giác quen thuộc nhạt nhòa.
Al tu ừng ực một ngụm cà phê, cầm bánh ngọt nhét tùm lum mấy miếng vào miệng, nuốt chửng xuống xong, lúc này mới thở phào nói.
"Tổng số lượng là hai nghìn năm trăm sáu mươi hai viên, chất lượng sẽ không làm cậu thất vọng đâu! Tôi lấy hàng trực tiếp từ một trong những nơi có chất lượng Bạch Thạch tốt nhất. Lượng tiêu thụ một quý của hắn đều đã bị tôi gom hết về đây rồi!"
Gã lấy từ trong áo ra một viên đá trắng đưa qua.
"Cậu xem thử đi, đây là đá mẫu, một viên tôi vừa mới lấy ra."
Gia Long tiếp lấy. Ngay thời điểm đầu tiên đã cảm nhận được, đá khổng tước trắng ẩn chứa bên trong loại đá này quả thực cao hơn một chút, tinh khiết hơn rất nhiều so với những viên đá trước đó. Tức là các thành phần tạp chất khác trong đá ít hơn một chút, còn thành phần nhiên liệu năng lượng cao và đá khổng tước thì chiếm nhiều hơn một phần.
Cậu cânên viên đá trong tay, cầm lên đưa về phía ánh đèn nhìn, quan sát kỹ chất cấu tạo.
"Rất tốt, hàng khác ở đâu?"
"Ở chiếc xe bên ngoài, hơn hai nghìn viên, nhưng là cả một túi lớn nặng đấy!" Al cầm chiếc khăn ướt được đưa tới lau mặt một cái, mạnh mẽ chà xát những chỗ bẩn.
"Tôi cần kiểm tra một chút."
"Đương nhiên rồi."
Gia Long tạm thời cũng không vội, đợi Al nghỉ ngơi thêm lát nữa, ăn chút đồ ăn. Tiện thể cậu cũng phải xem xét tình hình điểm chung của mình. Gần đây cậu liên tục kiếm điểm chung trên chiến võng, đánh mấy ván nhỏ lặt vặt tích tiểu thành đại, xấp xỉ có được mười bốn nghìn sáu trăm điểm.
2562 viên đá, nếu tính theo 5 điểm một viên, cần 12810 điểm.
Đây là một khoản tiền rất lớn. Al tự mình ứng trước tiền mua một lượng lớn đá trắng như vậy, rủi ro gánh chịu không phải là bình thường lớn, hơn một vạn điểm đối với một tiểu thương như gã mà nói, là tiền vất vả mấy tháng mới kiếm được. Nếu bên này Gia Long đột nhiên không lấy nữa, vậy thì gã thực sự lỗ đến mức táng gia bại sản, có thể nói cuộc giao dịch lần này, chính là khoản đầu tư lớn nhất mà Al dành cho Gia Long, là một lần đầu tư thành ý.
Đợi khi Al ăn xong đồ ăn, nghỉ ngơi hơn mười phút, Gia Long lúc này mới đứng dậy cùng gã ra xe nghiệm hàng.
Hơn hai nghìn viên đá viên nào chất lượng cũng rất tốt, không có hàng giả hàng kém chất lượng như lần trước, điều này khiến Gia Long rất hài lòng, Hàn Ngục Khổng Tước Công của cậu tùy ý ấn một cái là biết chất lượng viên đá thế nào, hai tay mười ngón mấy cái là đã kiểm kê xong tất cả đá.
Hai người trở lại phòng riêng ngồi xuống.
Không nói hai lời, Gia Long trực tiếp chuyển thẳng 13000 điểm chẵn cho Al, bản thân chỉ còn lại khoảng 1600 điểm.
"Phần thừa coi như thù lao vất vả và rủi ro ứng trước lần này của anh."
Al cũng không thoái thác, hào phóng nhận lấy. Biểu hiện lần trước của Gia Long đã khiến gã xác định tên này chính là thiếu gia nhà giàu tiêu tiền không chớp mắt tiêu chuẩn, lần này dốc hết sức thể hiện thành ý, vì cái gì, chẳng phải vì tiền sao?
"Lần này tới, còn có một chuyện nữa." Gã nhận điểm chung xong, nói tiếp.
"Anh nói đi." Gia Long cầm một miếng bánh điểm tâm thong thả ăn.
"Nơi tôi lấy hàng lần này nghe tin tôi muốn số lượng đá thải quang lớn như vậy một lúc, đều rất kinh ngạc, cậu cũng biết đấy, nguyên liệu thô thực sự để chiết xuất nhiên liệu năng lượng cao trên thực tế sẽ không chọn đá thải quang, bởi vì nó quá nhiều tạp chất, chi phí chiết xuất quá cao không có lợi. Cho nên hàng ở nguồn hàng đó vẫn luôn thoi thóp, việc tiêu bán chỉ duy trì ở mức chết đói không xong. Nhưng lần này tôi liên tục hai lần đều lấy nhiều hàng như vậy, bị chủ nguồn hàng bên đó biết được, hắn đề nghị muốn gặp mặt chủ nhân thực sự thu mua đá thải quang một lần." Al giải thích rất thành thật."Không biết sau khi bỏ qua những viên đá này ra cậu còn cần nữa không, nếu còn cần... tốt nhất có thể thiết lập một quan hệ hợp tác lâu dài."
Gia Long đan mười ngón tay vào nhau, cậu muốn thu mua đá thải quang trắng để luyện công, Hàn Ngục Khổng Tước Công tuy sau khi trúc cơ không nhất thiết phải dùng loại đá này, nhưng loại đá này có thể gia tốc tiến độ công pháp, đối với cậu mà nói có ý nghĩa rất quan trọng, có thể khôi phục thực lực của mình càng sớm càng tốt.
Cảnh giới mật võ của cậu hiện tại không thiếu, công pháp không thiếu, thứ duy nhất thiếu chính là sự tích lũy, sự tích lũy năng lượng, mà đá thải quang trắng vừa vặn có thể bù đắp điểm này.
"Đối phương muốn vòng qua anh và tôi để giao dịch trực tiếp, anh không sợ tôi hất cẳng anh mà trực tiếp liên hệ với hắn sao?" Gia Long hơi kỳ lạ hỏi ngược lại.
Al mỉm cười.
"Ưu điểm duy nhất của tôi chính là có tự tri chi minh (tự lượng sức mình), việc làm ăn này tôi không phải là mắt xích bắt buộc, nếu cậu hất cẳng tôi giao dịch trực tiếp, vậy thì cũng chẳng sao cả, đằng nào từ đầu đến cuối tôi cũng không lỗ."
Gã tỏ ra rất chân thành, rõ ràng là nói lời từ đáy lòng.
Gia Long mỉm cười.
"Thế này đi, sau này tôi có lẽ vẫn có việc cần anh giúp đỡ một chút. Hàng chúng ta hợp tác còn nhiều lắm, ngược lại không cần lo lắng. Lô hàng lần này tôi mang về trước, anh đợi tin tức của tôi."
"Không thành vấn đề!" Al gật đầu, truyền số điện thoại của chủ nguồn hàng cho Gia Long, gã tựa người vào ghế suýt thì mềm nhũn cả người."Cậu về trước đi, tôi còn muốn nghỉ ngơi thêm lát nữa, hiếm khi có đại gia giúp tôi trả tiền, trước kia tôi nào dám tùy tiện tiêu xài ở những nơi thế này. Đắt quá! Phòng riêng mở tiền ra ngồi có từng này thời gian rồi đi thực sự không đáng."
Gia Long cạn lời lắc đầu, đứng dậy."Vậy anh tự nghỉ ngơi cho tốt, thi chung kết xong tôi sẽ gọi điện thoại cho anh."
"Tôi đợi tin của cậu." Al vẩy vẩy tay.
Gia Long quẹt điểm thanh toán, bước ra khỏi cửa hàng, ra xe xách túi đá lớn ra ngoài, túi rất nặng, nhưng thể chất cơ thể gần đây của cậu đã cải thiện rất nhiều, chút trọng lượng này cũng không tính là gì.
Xách túi nhanh chóng trở về trường, lên xe khuôn viên trường, bỏ đồng xu vào, bắt đầu dọc theo đường cũ quay về.
Giữa chừng không trì hoãn chút nào, khi cậu trực tiếp trở về ký túc xá, đã là bốn giờ sáng rồi. Chung kết tổng bắt đầu lúc chín giờ sáng, cách thời điểm thi đấu còn năm tiếng nữa, Gia Long tuy không ngủ được mấy tiếng, nhưng tinh thần lại vô cùng tốt. (Còn tiếp..)
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương/Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ trang web văn học Phi Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phi Thiên văn học - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn trên bầu trời All rights reserved.