“Tuy nhiên, tính khí của tên kia thì ta cũng đã hiểu đôi chút, lông phải thuận mà vuốt mới được, nếu không sẽ dựng ngược cả lên. Bên này ngược lại có thể dùng kiểu giáo dục kiểu sói...” Xích Nguyệt chịu một cục tức ở chỗ Nữ Nữ, lại nhìn sang Khắc Lâm, nhất thời cười vô cùng âm hiểm.
“Khắc Lâm!”
“A... gì cơ?” Khắc Lâm vừa định bước vào trạng thái rèn luyện ý thức lực liền bị gọi dậy, ngơ ngác mở to mắt.
“Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày ta sẽ sắp xếp nhiệm vụ huấn luyện cho ngươi, nếu không hoàn thành sẽ có các loại trừng phạt. Để có thể nhanh chóng nâng cao thực lực và chiến đấu ý thức của ngươi, đây cũng là chuyện không có cách nào khác. Dù sao chúng ta hiện tại đang ở đới bức xạ, sự nguy hiểm ở đây là vô xứ không có, không nâng cao tự ngã ý thức, không chừng ngày nào đó ngươi chết thế nào cũng không rõ đâu.” Xích Nguyệt nghiêm túc nói.
“Ô.... ô.. đã hiểu, ta sẽ cố gắng!” Khắc Lâm nghiêm túc gật đầu.
“Vậy thì tốt, ngươi phải biết rằng, một khi ngươi không hoàn thành nhiệm vụ, ta sẽ cưỡng chế tiếp quản cơ thể ngươi để đưa ra trừng phạt. Điểm này ngươi phải rõ ràng trước. Được rồi, bây giờ nhiệm vụ đầu tiên của ngày hôm nay, đem ấn ký ý thức lực tầng thứ nhất lặp lại khắc ấn một lần!”
“Hả??” Khắc Lâm lập tức ngẩn người. Khắc ấn ấn ký ý thức lực là phương thức tu luyện rèn luyện ý thức lực, mỗi một loại pháp rèn luyện khác nhau sẽ có những ấn ký khác nhau, mà mỗi tầng pháp rèn luyện cũng sẽ có những ấn ký phức tạp tăng dần theo cấp số nhân, cần phải khắc ấn vào các phần khác nhau của cơ thể để kích hoạt ý thức lực tế bào phần đó. Đây cũng là phương pháp rèn luyện ý thức lực chính. Lặp lại khắc ấn để đào sâu vết tích, đây chính là phương thức tiến lùi rèn luyện không ngừng.
Trước kia ở trạng thái bình thường, cậu ta phải mất bốn ngày mới có thể khắc ấn được một lần ấn ký, điều này đối với một kẻ bị cưỡng chế bước vào ý thức lực cấp một như Khắc Lâm mà nói, đã là rất khá rồi. Mà bây giờ Xích Nguyệt lại yêu cầu cậu ta một ngày khắc ấn một lần!
“Đại gia... cái này...”
“Không được thì cút đi khỏa thân cho ông! Hoặc là ra trước mặt đại tỷ đội xe lộ tiểu jj hét lớn ba tiếng ta là tiện nhân!” Xích Nguyệt nở nụ cười âm hiểm.
“Ta sát....” Chỉ có cái này là tuyệt đối không được!!
Khắc Lâm trong nháy mắt da đầu tê rần, toàn thân da gà da cóc nổi hết lên. Vội vàng không nói hai lời, toàn tâm toàn ý bước vào trạng thái rèn luyện ý thức lực.
Cậu ta chính là biết Xích Nguyệt nói là làm. Lỡ như thực sự làm ra loại chuyện thảm không nỡ nhìn này. Vậy thì danh tiếng cả đời của cậu ta coi như tiêu tùng hết!
Gia Long thong thả bước đi trong học viện, số lượng người trong học viện đã thưa thớt đi rất nhiều, rất nhiều học viên đều nhận nhiệm vụ. Trong lúc thiếu hụt lượng lớn nhân thủ đã đi đến các nơi thành phố để tuần tra, giống như nhiệm vụ cậu đã làm trước đó.
Không chỉ học viện Hắc Bàn. Mà các học viện khác trong vực cũng thế. Tầng cao Hắc Bàn đã chính thức giao chiến với tổ chức Bạch Quang, lấy Đông Vận Thành làm tiền tuyến nhất, hai bên đã đầu tư một lượng lớn bộ đội cơ giáp chế thức, quân đội Hắc Bàn và cơ giáp Quang Ấn của Bạch Quang giao chiến lẫn nhau, ba ngày đại chiến một trận, hai ngày tiểu chiến một trận. Số lượng người chết của cả hai bên cũng ngày càng nhiều. Những gì tổ chức Bạch Quang thể hiện ra đã không chỉ đơn thuần là thực lực của một tổ chức khủng bố nữa. Đông Vận Thành nằm ở biên giới, lưng tựa vực Maria, tình huống như vậy mà không có sự ngầm đồng ý và chống lưng của hai vực còn lại thì có quỷ mới tin.
Vực Hắc Bàn hiện tại phải đối mặt, đã không chỉ đơn thuần là vấn đề hạch tâm cấm kỵ, mà là cuộc đại chiến liên vực có khả năng bùng nổ bị kéo theo vào.
Gia Long chậm rãi bước đi trên vỉa hè học viện, dải cây xanh nở hoa đỏ bên cạnh được cắt tỉa vô cùng gọn gàng, nhìn theo hướng trước đó tiến lên, còn có thể thấy từng màn hình hiển thị tròn treo lơ lửng từ trường to bằng chậu rửa mặt, bên trên đang phát tin tức.
‘Gần đây, vực Cực Quang và quân đội phương ta liên hợp diễn tập quân sự, tên lửa phóng từ tàu ngầm mới nhất lần lượt ra mắt hoàn toàn mới, theo nguồn tin có liên quan tiết lộ, tên lửa kiểu mới không chỉ tiến hành cải tiến theo dõi tán xạ trên cơ sở kiểu chim sơn ca, hơn nữa còn lắp đặt máy phát trường hình thái ăn mòn đặc biệt trên đầu đạn, có thể tiến hành can thiệp tập kích mạnh mẽ một cách hiệu quả đối với các cơ giáp sư cấp bậc cao...’
Nữ phát thanh viên xinh đẹp của bản tin mỉm cười nói năng lưu loát. Ra vẻ chỉ cần có tên lửa kiểu mới là chúng ta có thể áp đảo toàn diện cơ giáp sư cao cấp của đối phương vậy.
Gia Long đi ngang qua màn hình hiển thị, đã cảm nhận được bầu không khí ngày càng căng thẳng trong vực Hắc Bàn, hơi thở chiến tranh đã bén lửa vào bên trong học viện, thường xuyên có thể nhìn thấy quân nhân mặc quân phục ra vào khuôn viên trường.
“Nghiên cứu về tên lửa kiểu mới bá phụ của ta cũng có tham gia, uy lực thực tế cụ thể không phải như trong tưởng tượng đâu...” Mấy học sinh đi ngang qua vừa lắc đầu vừa bàn tán.
“Tình hình bên Đông Vận Thành thế nào rồi?”
“Không rõ lắm, chúng ta chỉ phụ trách công việc càn quét vòng ngoài.”
“Nếu là học viên tinh nhuệ chắc chắn sẽ nhận được công việc tầng trong.”
“Nhận được thì có nhận được, chỉ là thương vong cũng khá thảm hại... Ta nghe nói ngay cả học tỷ Mắt Đỏ cũng trọng thương trở về rồi.”
Mấy học sinh vừa thảo luận vừa đi lướt qua bên phải Gia Long, nhìn dáng vẻ hình như đều là học viên năm trên, từng người một trên người đều có dao động chính thức của ý thức lực cấp một. Trước ngực đeo cũng là huy hiệu bạc hoa tám cánh của học viên năm trên. Nhập học tám năm, đây cũng là mức độ bình thường của đại đa số học viên, tính bằng bao nhiêu vạn học viên của học viện Hắc Bàn. Trong đó chín mươi phần trăm học sinh thực ra chỉ có tiêu chuẩn như vậy, bọn họ mới là tỷ trọng lớn nhất cấu thành nên những người bình thường của học viện.
Học sinh cho dù là ăn cơm tự học, chủ đề thảo luận cũng đều là về tình thế chiến tranh.
Giống như tầng lớp tinh nhuệ như Gia Long, có thể đạt tới ý thức lực cấp ba, đều có rất nhiều người có quân hàm, với tư cách là binh lính quân đội chính thức có thể ra chiến trường rồi.
Cậu thong thả bước tiếp về phía trước, trời đã ngả về chiều, ánh nắng có chút vàng vọt, chiếu lên bộ quân phục thẳng thớm của cậu, chiếc thắt lưng màu đen vắt chéo trên vai phản chiếu ra ánh sáng chói lọi, kéo chiếc bóng của cậu thành một cái bóng râm dài dằng dặc.
Khoảng cách giữa các học viên, có đôi khi cũng là một trời một vực.
Trong lòng Gia Long có chút cảm thán.
Cùng là học sinh, có người vẫn chỉ miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn tốt nghiệp, chỉ có ý thức lực cấp một, chỉ đủ để đi làm tạp binh, mà có người, lại có thể đảm nhận một trong những chủ lực tầng trung.
Cái này cũng giống y như thời đại học ở Trái Đất, có học sinh lúc ở trường đã được công ty hàng đầu mời gọi với mức lương cao, thậm chí đã tự mình khởi nghiệp tài sản kếch xù, mà có người vẫn tiếp tục ngày qua ngày chè chén qua ngày, sau khi tốt nghiệp tìm một công việc mà vẫn phải đi rải hồ sơ khắp nơi.
Có người đã có tư cách lưu lại tên tuổi của mình trên những bài báo nghiên cứu đỉnh cao nhất, mà có người ngay cả một bài luận văn tốt nghiệp cũng chỉ có thể đi sao chép khắp nơi.
Thở dài một tiếng, hiếm khi có chút cảm xúc, Gia Long sải bước tăng tốc độ, nhanh chóng tiến về phía mục tiêu của mình.
Dọc đường đi ngang qua các học viên nhìn thấy quân hàm cấp đại úy trên người cậu, đều lần lượt lộ ra ánh mắt hâm mộ, có thể trẻ tuổi như vậy mà đạt được quân hàm cấp đại úy, rõ ràng không phải trong nhà có người thì nhất định là lập được đại công. Tương lai sau này tiền đồ vô lượng, chỉ cần ý thức lực đạt đến cấp bốn, sĩ quan cấp tá chắc chắn là vững vàng, chỉ cần vận may tốt hơn một chút bước vào cấp năm, vậy thì không chừng sẽ là cấp tướng.
Một số học muội năm nhất năm hai, còn có các học tỷ năm ba năm bốn đều tưởng Gia Long ít nhất là học viên năm năm, từng người một không nhịn được mà dồn ánh mắt nhìn sang.
Gia Long nhìn thẳng phía trước, bước thẳng về phía mục tiêu của mình.
Phía trước hơn một trăm mét, một tòa nhà hình quả núi màu trắng lặng lẽ đứng sừng sững, tấm bia đá bên cạnh cắm ngược ở rìa dải cây xanh, bên trên khắc dòng chữ: Tòa nhà tổng hợp học viện.
Chỉnh lại cổ áo thẳng thớm, Gia Long sải bước đi về phía bậc thang đá trắng trước tòa nhà.
Phạch.
Khăn chặn giấy bằng ngọc chất đá được nhẹ nhàng đặt xuống, phát ra âm thanh giòn giã trên mặt bàn bằng gỗ thích.
“Ngươi muốn xin vượt cấp?” Trong văn phòng màu đỏ, hệ trưởng An Tắc ngồi trên ghế bình tĩnh nhìn học sinh đang nộp đơn xin trước mặt. Đây là học sinh thứ tư xin vượt cấp mà ông gặp trong ngày hôm nay, đối với chuyện này ông đã không còn cảm thấy quá bất ngờ nữa.
Nhưng điều khiến ông thực sự cảm thấy có chút bất ngờ, chính là học sinh này lại có thể đạt được quân hàm đại úy ngay khi mới học năm hai.
Cúi đầu nhìn lướt qua báo cáo bằng giấy.
“Lý do ngươi đưa ra, là các môn học tập đã đạt tiêu chuẩn tốt nghiệp, hy vọng chính thức gia nhập quân bộ, trở thành một thành viên sĩ quan chính thức. Thành tích kiểm tra ta đã nhận được, quả thực rất không tồi.” An Tắc cân nhắc từ ngữ.
“Cảm ơn hệ trưởng.” Gia Long đứng thẳng tắp, nhìn thẳng phía trước, ra dáng một sĩ quan tiêu chuẩn.
“Mặc dù yêu cầu của ngươi hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn, nhưng mà, đơn xin của ngươi thực sự khiến ta rất khó xử.” An Tắc trầm giọng nói. “Không có ai nhảy cóc một lần với biên độ lớn như vậy, từ năm hai trực tiếp muốn nhảy lên tốt nghiệp, hệ thống học tập tám năm mà ngươi cho rằng chỉ mất hai năm là có thể học xong sao?”
“Báo cáo hệ trưởng, theo điều tra của ta, quả thực đã từng có tiền lệ, ba vị tướng quân Hắc Vũ trước kia từng có bốn người có kỷ lục vượt cấp như vậy. Học trưởng Hắc Tinh và học tỷ Mắt Đỏ, cùng với năm người khác đều từng có lần vượt cấp biên độ lớn như vậy.” Gia Long như thực trả bài.
“Công phu chuẩn bị của ngươi ngược lại làm rất tốt.” An Tắc có chút đau đầu xoa xoa thái dương, loại thiên tài tự cho mình là thiên hạ đệ nhất, mở miệng ra là đem Hắc Tinh Mắt Đỏ ra treo ngoài miệng thế này, ông không phải lần đầu gặp, mà là thường xuyên gặp, thiên tài luôn kiêu ngạo, cho rằng bản thân có thể so sánh với bất kỳ vĩ nhân danh nhân nào, cho rằng những cao thủ thành công trên thế giới này chẳng qua là vận may tốt hơn mình một chút mà thôi.
“Thế này đi, ngươi là thủ tịch tân sinh khóa trước năm nhất, tuy rằng không thể bước vào tinh nhuệ, nhưng ngươi và Tây Lâm đều là do ngoài ý muốn, dẫn đến đấu tay đôi quá sớm, không thể tiếp tục các trận đấu phía sau, coi như cũng là một sự cố ngoài ý nói.” An Tắc nói thật, vẫn rất thưởng thức thiên tài dựa vào nỗ lực của chính mình leo lên như Nữ Nữ, ngày xưa ông cũng là từng bước một bò lên như thế này. Nhìn thấy thiên tài như vậy, luôn sẽ nhớ đến quá khứ của chính mình.
“Ta viết cho ngươi một lá thư giới thiệu, ngươi có thể cầm thư đi tìm giáo sư Phạn Đóa ở nội viện, ông ấy là bạn tốt của ta, là đại sư đỉnh cao của pháp rèn luyện Bàn Ưng Lợi Trảo, vẫn luôn khám phá tính khả thi của tầng thứ sáu pháp rèn luyện Bàn Ưng Lợi Trảo ở nội viện.”
An Tắc không phải lần đầu tiên làm như vậy, dù sao mỗi học kỳ đều có thể tìm được mấy tên thiên tài đưa đến chỗ các lão hữu khác nhau, mà giáo sư Phạn Đóa nổi tiếng trong học viện với ý thức lực Bàn Ưng Lợi Trảo xuất thần nhập hóa, chỉ là từ hơn một trăm năm trước đã rút lui khỏi tầm mắt của mọi người, bây giờ trong mắt đám hậu bối mới không hiển lộ tên tuổi mà thôi.
“Giáo sư Phạn Đóa?” Gia Long ngược lại không ngờ lại là kết quả này. “Vào nội viện, có thể nhận được tư cách ra ngoài làm nhiệm vụ đới bức xạ không?”
“Đới bức xạ? Ngươi muốn ra ngoài?” Ánh mắt An Tắc bỗng chót vót sắc bén hẳn lên.
“Vâng! Ta biết chân tướng về đới bức xạ.” Gia Long thản nhiên nói, giọng nói nhỏ dần.
Ánh mắt hai người chính diện chạm vào nhau, Gia Long hoàn toàn không có ý định né tránh.