Ngoại vi Hắc Bàn Thành.
Trên thảo nguyên hoang dã, một cỗ cơ giáp bạch hồng tàn phá bán bán trong suốt bỗng nhiên hóa thành thực thể, từ một quả cầu điện màu đen giữa bán không bay vụt ra, nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.
“Ha ha ha!! Trốn thoát rồi! Con tiện nhân thúi kia! Sớm muộn gì ông cũng lột sạch mày ném lên giường đè chết!!” Cơ giáp lảo đảo lảo đảo xông tới phía trước vài bước, chợt lảo đảo ngã quỵ xuống đất, toàn thân bốc lên làn khói trắng nhạt, trên cơ thể phát ra tiếng kêu quái dị cạch cạch.
“Đây là nơi nào?”
Cơ giáp lấy cơ thương làm trung tâm oanh nhiên thu lại, trong nháy mắt hóa thành một chiếc nhẫn màu trắng nhỏ bé, phía dưới cơ thể xuất hiện một nam tử mặc đồ bó sát màu trắng đang bốc khói khắp người, hắn mặc cho chiếc nhẫn rơi vào lòng bàn tay mình.
“Cơ thể tổn thương chín mươi phần trăm.. Mẹ kiếp!!.... Con phụ nữ biến thái vãi chưởng, tuyệt đối quang mạc vậy mà cũng không thể đỡ nổi cô ta.” Nam tử tóc ngắn màu trắng, dung mạo có phần tang thương, đang nghiến răng nghiến lợi thấp giọng chửi mắng.
Hắn ngẩng đầu nhìn lướt qua hướng chân trời đằng xa, nơi đó chính là khu vực thành của Hắc Bàn Thành.
“Cũng may đã vô cùng tiếp cận mục tiêu rồi, tiếc là máy liên lạc đã hỏng, bằng không vẫn có khả năng biết được tình hình của những người khác như thế nào.”
Hắn lấy ra một thứ màu trắng nhỏ nhắn giống như cái la bàn, nhẹ nhàng khua khoát một lát, lập tức bên trên bắt đầu chớp nháy tít tít tít, xuất hiện từng điểm nhỏ màu đỏ.
“Vậy mà ta là người đầu tiên tiếp cận mục tiêu sao? Hắc hắc hắc.... Có cơ hội!” Nam tử lập tức hai mắt tỏa sáng.
Gừ...
Đột nhiên phía sau hắn truyền tới một trận tiếng gầm gừ trầm đục.
Trên thảo nguyên hoang dã sau lưng hắn, từ lúc nào không hay vậy mà xuất hiện hơn mười đầu cự lang màu xám cao nửa người. Những con cự lang này vừa gầm gừ vừa cúi đầu, hai mắt lóe lên ánh lục. Con nào con nấy nhìn qua đều là bộ dáng đói lả.
“Sinh hóa thú?” Nam tử quay đầu lại, “Sinh hóa thú cấp bậc phổ thông, vậy mà dám tiếp cận cao thủ cấp bậc như ta. Quả thực là sống không thiếu kiên nhẫn rồi!”
Sinh hóa thú là dã thú cường đại quái dị do nhân loại sau khi bước vào đại thời đại tinh tế, chủng tộc giữa các tinh cầu tinh hệ giao lưu, vi khuẩn bệnh độc giao thoa ô nhiễm, lại trải qua lượng lớn phóng xạ biến dị, thời gian dài diễn hóa mà thành. Rất nhiều dã thú này vẫn duy trì ngoại hình sinh thái chủng tộc nguyên bản, chỉ là thể chất tố chất bản thân cường đại hơn rất nhiều, thích ứng với hoàn cảnh ác liệt đa biến hơn nữa.
Nói đơn giản. Chính là dã thú của thời đại mới. Tuy rằng cường hãn hơn dã thú cổ đại một chút, thế nhưng đối mặt với nhân loại, y cũ vẫn chỉ có thể luân thành vận mệnh huyết nhục thực vật.
Nam tử vươn tay nhẹ nhàng xoa nhẹ mi tâm trán. Lập tức từng vòng từng vòng gợn sóng vô hình chậm rãi khuếch tán ra, khi gợn sóng chạm đến dã lang, hầu như là ngay thời điểm đầu tiên, hơn mười đầu dã lang liền toàn thân bùng nổ mà chết.
Ý thức lực xung kích cấp năm. Cận kề chỉ là một chút dư ba gợn sóng tản bố ra. Cũng có thể dễ dàng càn quét những con dã thú có ý thức lực thấp này, ý thức lực của bọn chúng thậm chí còn không bằng người bình thường.
“Cải tiến thành rồi, hắc hắc, hạch tâm cấm kỵ... Đó chính là đồ tốt phá vỡ hết thảy a...” Nam tử đứng dậy, quần áo trên người tự nhiên biến sắc biến hình, vậy mà nhanh chóng biến hóa thành một kẻ ái mộ thông thường đeo máy ảnh ra ngoài chụp ảnh, sau lưng vác một cây ma túy thương để tự vệ.
Nam tử chỉnh đốn lại ngoại mạo trên người, mỉm cười hài lòng. Trực tiếp đi thẳng về hướng Hắc Bàn Thành, bên kia thế nhưng có một điều tuyến phòng thủ cách ly hoàn thiện. Giữa vực và vực, thế nhưng có khu vực khoảng cách không nhỏ, những khu vực này không thích hợp cho nhân loại cư trú, phần lớn là các loại phóng xạ năng lượng cao và hoàn cảnh ác liệt. Dẫu sao mỗi một tinh cầu nhân loại cư trú, hầu như ban đầu đều là một trăm phần trăm không thể ở người, chỉ là được kỹ thuật cải tạo đại khí cải tạo thành hoàn cảnh thích nghi cư trú, nhưng cho dù là vậy, bề mặt tinh cầu vẫn như cũ có rất nhiều nơi nguy hiểm không thích hợp người bình thường đi tới.
---❊ ❖ ❊---
“Sinh Mệnh Nhất Hào! Xuất kích!!”
Phốc!!....
Xích Nguyệt thiếu chút nữa phun ra một ngụm lão huyết. Nhìn khắc Lâm ở trong sân vây quanh một cỗ cơ giáp to lớn ngốc nghếch đen sì chuyển vòng vòng, trong lòng có một loại uất ức không nói ra được. Cơ giáp do lão tử tân tân khổ khổ lắp ráp ra lại bị đặt cho cái tên gọi là Sinh Mệnh Nhất Hào!?
Lúc này hắn tạm thời chuyển dời được đặt bên cạnh bồn hoa của Bối Luân, ngoại hình dựa theo điều lệ ngụy trang, một lần nữa biến hóa thành một chiếc trâm cài áo nhỏ màu đỏ.
“Mày mẹ nó đặt lung tung cái tên gì vậy..!!?” Xích Nguyệt bất đắc dĩ nhìn cơ giáp đen sì trong sân. “Yêu cầu lão tử cho mày là mau chóng lắp ráp xong cơ giáp có thể dùng, mày còn không mau chóng tốc độ mau chóng làm xong!”
Khắc Lâm một thân y phục đen thay mới, vòng quanh cơ giáp cười ngốc một trận. “Đây chính là cơ giáp đấy!! Ha ha ha ha!! Ta cũng là người có cơ giáp rồi!! Ha ha ha....”
“Cái này.... Dư dưỡng cơ du của ngài đã sát xong rồi.. Xích Nguyệt đại nhân.” Bối Luân bên cạnh nhỏ giọng có chút thấp thỏm mở miệng. Đem tay bôi cơ du từ trên thân trâm cài áo thu xuống.
“Ân, tắm một cái cảm giác hoàn toàn không tệ. Nhanh chóng thả ta trở về giáp không gian bên trong.” Xích Nguyệt nhìn bên này miễn cưỡng hài lòng.
“Được rồi...” Sau khi Bối Luân biết được sự biến hóa của bản thân và thân phận của Xích Nguyệt, sau một trận ngẩn ngơ ngược lại rất nhanh kiên định chấp nhận sự thật biến cố, tên này tuy rằng nhìn qua nhát gan, thế nhưng trong lòng sớm đã mơ tưởng trở thành một cơ sư, mà Xích Nguyệt và Khắc Lâm đã cho hắn cơ hội, đều khiến hắn vô cùng cảm kích, cho nên tận tâm tận lực bắt đầu làm bất cứ chuyện gì trong khả năng cho hai người.
“Còn có việc cần ta làm không? Xích Nguyệt đại nhân?” Bối Luân thấp giọng hỏi.
“Ân ân, không có, tạm thời không có, hôm qua cậu trở về đã không nhắm mắt qua, đi nghỉ ngơi cho tốt đi, so với tên ngốc kia, khả năng tiếp nhận và tố chất tâm lý của cậu rất không tệ ma.” Xích Nguyệt vô cùng thưởng thức đối với Bối Luân.
“Đã biết, cảm ơn lời khen ngợi của Xích Nguyệt đại nhân..” Bối Luân ngượng ngùng cúi đầu, “Ta tuy rằng rất vô dụng... Nhưng một số việc thô đơn giản vẫn có thể giúp một tay.”
“Được rồi, mau đi nghỉ ngơi, nơi này giao cho ta!” Xích Nguyệt thúc giục nói.
“Ân.”
Má Bối Luân đỏ phừng phừng đứng dậy, đi vào trong phòng.
Từng màn tình cảnh ngày hôm qua đến bây giờ vẫn không ngừng hồi phóng trong đại hải của hắn.
Sự thay đổi đột ngột, âm thanh ngày càng mang tính trung tính, thân hình, bản thân hắn trước kia vốn đã không có khí khái đại nam nhân, sự thay đổi lần này dường như đã triệt để thúc chín loại khí chất này, lồng ngực ngày càng ưỡn lên, phía dưới dần dần...
Tuy rằng trong đầu có lượng lớn thông tin giải thích, trong môn rèn luyện pháp đó có giải thích tình huống liên quan. Hiển nhiên đây là Xích Nguyệt đại nhân thêm vào, thế nhưng Bối Luân vẫn có cảm giác không dám để thân thể mình gặp ánh sáng, hắn từ hôm qua lúc tắm rửa sạch sẽ xong. Liền vội vàng che đậy bao bọc thân khu của mình lại, toàn bộ che khuất dưới một tập trường bào đen nhánh, đó là y phục màu đen dùng hai bộ quần áo chắp vá lại với nhau, cộng thêm một chiếc mặt nạ, ngay cả mặt cũng bị che kín mít một mảng lớn, chỉ lộ ra một đôi mắt, để càng thêm ẩn giấu. Bối Luân thậm chí còn đeo một cặp kính lớn, để che lấp khuôn mặt của mình.
“Cơ sư....” Hắn ngồi ở mép giường, tĩnh lặng nắm chặt quyền đầu. “Thật giống như một giấc mơ vậy..... Ta thực sự có năng lực điều khiển cơ giáp sao?”
Hắn vẫn hoài nghi không dám tin.
“Đừng sợ, rất nhanh sẽ có cơ hội thôi.” Âm thanh của Xích Nguyệt trực tiếp xuyên thấu tâm linh của hắn, truyền vào.
“Xích Nguyệt đại nhân...”
A a a a.....!!
Khắc Lâm ở bên ngoài không biết lại gặp phải cảnh ngộ thê thảm gì, lớn tiếng thảm thiết kêu lên.
Bọn họ một hàng người sau khi trải qua vụ nổ. Gạt tỷ tỷ Khắc Lâm biên một lời nói dối bị chiến đấu cơ giáp ngoài ý muốn ảnh hưởng đến. Được tạm thời an trí ở trong tiểu viện hẻo lánh này.
Tỷ tỷ của Khắc Lâm là chủ tiệm điểm tâm cao thì rất nhanh liền quay về ứng phó thẩm vấn sự tình trong thành, sau đó sáng sớm hôm nay Xích Nguyệt liền phát hiện khu vực thiên tích xuất hiện phong tỏa, tất cả mọi người không được tự ý ra ngoài, đủ loại dị thường biểu thị, Hắc Bàn Thành có lẽ đã phát hiện tính quan trọng của sự dao động mà hắn tán phát ra trước đó. Để tự bảo vệ mình, cho nên Xích Nguyệt lại một lần nữa hành động....
“Mau chóng lắp ráp cho lão tử! Đừng có nghĩ đến chuyện lười biếng!” Âm thanh của Xích Nguyệt lớn tiếng gầm thét.
“Biết rồi biết rồi!!! A!” Khắc Lâm cái tên dây thần kinh thô này một ngày không đánh ngứa da, dưới sự uy hiếp lợi dụ của Xích Nguyệt đành phải mau chóng tăng tốc hoàn thiện cái cỗ cơ giáp đại tạp quái đó.
“Môi trường ngụy trang mà lão tử tiêu phí chút năng lượng cuối cùng bố trí chỉ có thể che đậy mười hai tiếng đồng hồ, mười hai tiếng đồng hồ sau nếu như mày vẫn làm không xong. Thì có thể đi chết đi!” Xích Nguyệt tức giận nói.
Trong phòng, Bối Luân nằm xuống. Tĩnh lặng nâng mặt đồng hồ đeo tay rách nát của mình lên.
“Không biết ba mẹ có lo lắng không... Còn có anh trai em gái... Có lẽ người không có sự tồn tại như ta, biến mất rồi cũng sẽ không có ai đau lòng ba...”
Gia đình đã hy sinh tất cả của hắn và em gái, dốc toàn lực dồn mọi thứ cho đại ca Nặc Nặc Tây Ngõa, coi hắn bước vào học viện Hắc Bàn là hy vọng lớn nhất để gia đình lật mình. Cho dù là phụ mẫu hay ngoại bà gia gia nãi nãi, kỳ thực đều rất ít quan tâm bọn họ, người bọn họ quan tâm là đại ca Nặc Nặc, người cưng chiều nhất từ nhỏ cũng chính là hắn.
Bối Luân còn đỡ, bên cạnh có bạn bè luôn rất thân thiện an ủi hắn, thế nhưng người em gái kia lại không giống, tuổi còn nhỏ đã thành tiểu thái muội đầu gấu trên phố, buông thả bản thân, đằng nào cũng không có tiền đi học, dứt khoát cái gì cũng không quản nữa. Hắn và em gái thực chất là đi về hai cực đoan.
Trong viện
Khắc Lâm hung hăng thở ra một hơi, đem một khối linh kiện lớn trong tay áp sát về phía chỗ lõm trên thân cơ giáp.
Lập tức một điểm đỏ xuất hiện giữa hai bên, kéo căng hai bộ phận nhanh chóng tiếp cận khảm vào.
Cạch cạch một tiếng, điểm linh kiện cuối cùng của cơ giáp hoàn toàn lắp ráp hoàn tất.
“Trình tự kết nối lắp đặt mà lão tử đã thiết lập sẵn từ trước, lắp ráp lên không hề khó khăn hơn xếp hình mộc, cái phiền phức duy nhất chính là vấn đề sức lực, tiểu tử mày sức lực không thiếu, nếu như đầu óc thực sự quá ngốc, sớm đã lắp ráp xong cơ giáp rồi.”
Xích Nguyệt bị hắn đeo lại lên cổ, oán trách với giọng điệu giận sắt không thành thép.
“Đây không phải là hoàn thành rồi sao...” Khắc Lâm đành chịu.
“Hoàn thành cái đầu em mày! Thời gian dài như vậy đổi thành người khác đã có thể làm ra hai cỗ rồi! Mày cái đồ vô dụng này, hiệu suất như thế này mà còn dám cãi lại đại gia!”
“Phải phải phải, ta là đồ vô dụng....” Khắc Lâm đã có lực miễn dịch tương đương, trong miệng vừa ứng phó, vừa thuận theo đầu gối cơ giáp có hơi gian nan trèo lên trên, rất nhanh dưới sự chỉ điểm của Xích Nguyệt, ấn mở công tắc của buồng điều khiển cơ giáp.
Phốc....
Buồng điều khiển chậm rãi phun ra một ngụm khí trắng, từ từ mở ra. Bên trong toàn là hỗn hợp mùi khí hóa học và dầu cơ giáp.
“Mau chóng cút vào trong thử xem!”
“Nga...”
Khắc Lâm một mông ngồi vào trong buồng điều khiển, cảm giác mông dính dính ướt át, môi trường bên trong còn rất ẩm ướt.
“Hiện tại là môi trường điều khiển không có hệ thống duy sinh, không có giảm xóc thủy lực, không có giảm miễn bức xạ, cái gì cũng không có, bởi vì cơ giáp là do ta cưỡng ép chắp vá lại với nhau, cho nên ngoại trừ thao tác hãy còn tạm chấp nhận ra, tất cả các hệ thống còn lại đều ở trạng thái tổn hủy, những thứ có thể dùng sớm đã bị tháo dỡ xuống rồi, những linh kiện này đều là bộ phận bị vứt bỏ do chi phí duy tu quá lớn, chẳng qua là bị ta sửa chữa một chút phế vật lợi dụng mà thôi.” Âm thanh của Xích Nguyệt nhanh chóng truyền tới, “Tiếp theo, mày phải trước tiên thử chú ý thức lực, học cách đi đường.” ( còn tiếp chưa xong.. )
( phím tắt ← )Bài trước||Gia nhập trang đánh dấu|Đề xuất cuốn sách này|Quay lại trang sách|Bài sau( phím tắt → )
Giá sách của tôi
Thêm cuốn sách này vào giá sách
Lỗi chương / Bấm vào đây báo cáo
Đọc thêm tiểu thuyết chương mới nhất xin quay lại trang chủ mạng văn học Phiêu Thiên, Trang đọc tiểu thuyết Địa chỉ vĩnh cửu: www.piaotia.net