Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2205 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
846 Ưng Sào 2

❊ ❊ ❊

Một bộ quyền pháp đánh xong, trên người Gia Long cũng rỉ ra một lớp mồ hôi mỏng. Đánh quyền không tốn sức, nhưng cẩn thận cảm nhận điều chỉnh chấn động mới là việc tiêu hao thể lực và tinh thần nhất, các bộ phận khác nhau cần dùng tần suất chấn động khác nhau để khai phát bản thân, đây là yêu cầu nghiêm ngặt của Vạn Chân Công... Ở trong mắt người ngoài thì đây chỉ là một bộ quyền pháp tiêu chuẩn bình thường, nhưng chỉ có một mình Gia Long biết, các loại chấn động bên trong mới là quá trình có độ khó cực cao.

Phạch một tiếng vững vàng ôm lấy bao cát đang văng đến, lúc này Gia Long mới phát hiện bên cạnh từ lúc nào đã có thêm một người đang đứng quan sát, là một nam sinh da trắng trông có vẻ thư sinh nho nhã. Cậu ta không nói gì, chỉ cười với Gia Long một tiếng, sau đó đi sang một bên bắt đầu cởi áo, để lộ chiếc áo ba lỗ màu trắng ôm sát bên trong, phảng phất cơ bắp săn chắc trắng trẻo, xem chừng cũng là đến để rèn luyện.

Nam sinh vận động tại chỗ mấy cái, tìm một bao cát khác cũng bắt đầu "phịch phịch phịch" luyện tập.

Gia Long tùy ý liếc qua, công phu cơ bản của người này rất vững chắc, đánh cực kỳ nghiêm túc, tinh khí thần ngưng tụ về một điểm.

Cậu cũng lười quan tâm chuyện của người khác, tự mình nghỉ ngơi một lát lại tiếp tục bắt đầu một vòng rèn luyện mới.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Gia Long nghỉ ngơi thêm một lúc, cầm lấy nước muối mang theo uống mấy ngụm, lau mồ hôi trên người.

Ở cái đại thao trường tổng hợp tất cả các chuyên ngành này, có quá nhiều học sinh chuyên ngành khác ở đây, thế nên cũng chẳng có mấy ai chú ý tới cậu – một thiên tài hệ cơ giáp đang rèn luyện cơ thể trong góc. Ngược lại lại có vẻ yên tĩnh.

Cậu dùng bao cát sắt nặng nhất, nam sinh rèn luyện bên cạnh thỉnh thoảng lại nhìn sang với ánh mắt hâm mộ, rõ ràng là vô cùng kinh ngạc trước sức mạnh của Gia Long. Bao cát sắt nặng mấy trăm cân mà cậu thế mà cũng đánh động được.

Chẳng mấy chốc, hình như đã đến thời gian rèn luyện tập thể. Trên thao trường, số người luyện tập đấm bốc song thủ ngày một nhiều.

Gia Long cảm nhận được trong đó có một tiểu đội chuyên tu luyện Bàn Ưng Lợi Trảo rèn luyện pháp. Bàn Ưng Lợi Trảo là một loại rèn luyện pháp rất đại chúng, giống như Bạo Phát Chi Vũ, Phong Chi Ngữ v.v. Là phiên bản tam cấp rèn luyện pháp lưu truyền trên thị trường, mấy loại rèn luyện pháp này cực kỳ thịnh hành trong học viện, bởi vì tỉ lệ giá cả trên hiệu năng rất cao, cho nên mười người hệ cơ giáp thì có chín người dùng mấy loại rèn luyện pháp này.

Sau đó mới là Hắc Bàn rèn luyện pháp mà những học viên nghèo hơn sử dụng, đó là thứ mà chỉ những học sinh hoàn toàn không mua nổi rèn luyện pháp khác mới dùng tới. Học viên bình thường nếu có chút gia tư đều sẽ chọn Bạo Phát Chi Vũ, Phong Chi Ngữ cũng như Bàn Ưng Lợi Trảo loại rèn luyện pháp này. Những rèn luyện pháp này so với thứ phát miễn phí như Hắc Bàn thì ưu tú hơn một chút, mà một chút chênh lệch nhỏ của rèn luyện pháp lúc cơ sở, theo cấp độ được nâng lên, đến sau này sẽ trở thành khoảng cách lớn tựa trời vực.

Đây chính là lý do không thể thua ở vạch xuất phát.

Bản thân Gia Long tu luyện Bàn Ưng Lợi Trảo, cho nên rất nhanh đã phát hiện ra tiểu đội người kia trong đám học viên, đều là tu luyện Bàn Ưng Lợi Trảo cả. Lại có những đội ngũ khác, đều là tu luyện Phong Chi Ngữ, hoặc là tu luyện Bạo Phát Chi Vũ. Học viên cùng một loại rèn luyện pháp bất tri bất giác đi đến với nhau, tụ tập lại một chỗ thảo luận vấn đề.

Rất nhiều học sinh trong số này chỉ ở cấp độ cơ sở, người ưu tú hơn một chút mới ở cấp một thượng tầng, nhưng phần lớn trông đều giống như học tỷ học trưởng năm ba năm tư, đang dẫn đội giảng giải và trả lời câu hỏi cho những người khác.

Gia Long có kinh nghiệm của Khí Phách, từ tinh khí thần để cảm ứng cảnh giới đối phương là chuyện vô cùng dễ dàng.

Cùng tu luyện Bàn Ưng Lợi Trảo, Gia Long rất có hứng thú với quá trình tu luyện của bản thân thế giới này. Tài liệu cậu hiểu đều là tải xuống từ trên mạng. Sách giáo khoa chỉ có nội dung của Hắc Bàn rèn luyện pháp.

Lau mồ hôi trên người, Gia Long xách áo và bình nước đi về phía đội người kia.

Tiểu đội này đứng trong một khu vực lớn ở trung tâm thao trường. Giống như người của các đội khác, bọn họ tự thành lập một vòng tròn nhỏ của riêng mình, chốc chốc lại có người rời đi hoặc có người mới gia nhập.

“...Từ cấp độ cơ sở bước vào cấp độ thứ nhất, sẽ có một sự chuyển dịch nhỏ, ý thức lực chuyển dịch, nghe có vẻ rất trừu tượng, nhưng thực tế cảm giác đó giống như bước lên bậc thang, từ một bậc thang bước lên một bậc, rồi quay đầu nhìn lại, chính là một thế giới cao hơn một chút. Đạo lý tương tự, Bàn Ưng Lợi Trảo đối với việc tu luyện song thủ là một môn rất ưu tú trong các rèn luyện pháp khác, điểm này cũng được thể hiện rõ trên việc thao tác cơ giáp...” Học tỷ dẫn duy nhất đội mặc một chiếc áo sơ mi tay bồng màu trắng, quần dài jean mài xanh đậm, trông vô cùng gọn gàng và tinh tế, đang giảng giải tu luyện cơ sở cho một vòng các học đệ tân sinh.

Gia Long bước tới nhìn đám học đệ học muội vòng quanh này, trong lòng cũng có đôi chút cảm thán, không lâu trước đây cậu cũng chỉ là một thành viên trong số các tân sinh học đệ, bây giờ đã thành học trưởng của những học sinh này rồi.

Khuôn mặt đám học viên này non nớt, trong mắt tràn đầy sự tò mò và nhiệt tình, rõ ràng là vô cùng có lòng tin với con đường rèn luyện pháp.

“Trước khi tiếp xúc với rèn luyện pháp, mỗi người đều từng ảo tưởng rằng bản thân có lẽ chính là thiên tài vạn người có một, nhưng hiện thực lại tàn khốc...” Gia Long khẽ lắc đầu, đứng một mình lẳng lặng nghe học tỷ kia giảng giải quá trình rèn luyện pháp, đối chiếu từng chút một với quá trình tu luyện của bản thân, cũng phát hiện ra rất nhiều chỗ sót mà mình chưa chú ý tới, còn có một số ứng dụng nhỏ của Bàn Ưng Lợi Trảo trong chiến đấu cơ giáp mà học tỷ nhắc đến, cũng khiến Gia Long bừng tỉnh ngộ, trầm trồ khen ngợi, rõ ràng là kỹ thuật đặc thù được các thế hệ học viên truyền lại đời này qua đời khác, tự nhiên có điểm độc đáo riêng của bọn họ.

“Soái ca, cậu cũng tu luyện Bàn Ưng Lợi Trảo à?” Tiểu nữ sinh tóc xoăn màu đen bên cạnh nhỏ giọng vỗ vỗ lưng Gia Long, “Cơ bắp nở nang quá...!” Cô bé trầm trồ lên.

“Cũng bình thường thôi, căn cơ của tôi không được vững chắc lắm.” Gia Long gật đầu, “Học tỷ đang giảng bài này tên là gì thế? Không ngờ con gái thích Bàn Ưng Lợi Trảo cũng nhiều thế.”

“Tên là Sophia, là học tỷ khoa chiến đấu cơ giáp năm tư, Bàn Ưng Lợi Trảo của chị ấy cực kỳ lợi hại, có thể xếp vào top mười trong Ưng Sào của học viện. Chị ấy và học trưởng Suren, cứ hai ngày lại dành thời gian ra đây ở thao trường giảng bài cho mọi người.” Tiểu nữ sinh thấp giọng giải thích.

“Ưng Sào là gì vậy?”

“Chính là câu lạc bộ tập hợp tất cả các học viên tu luyện Bàn Ưng Lợi Trảo trong học viện, còn có Phong Chi Ngữ, Bạo Vũ Xã khác nữa, đều giống nhau cả. Cậu thế mà không biết á?” Tiểu nữ sinh có vẻ hơi ngạc nhiên, “Hèn chi căn cơ của cậu không vững chắc, học viên với nhau phải giao lưu nhiều mới có thể cùng nhau tiến bộ. Sau này rảnh rỗi thì đến đây nghe giảng nhiều vào, hay là cậu cũng gia nhập Ưng Sào của chúng tôi đi.”

“Bên trong cao thủ nhiều lắm à?” Gia Long hỏi ngược lại.

“Đương nhiên rồi, nghe nói có cả giáo viên cấp năm thỉnh thoảng cũng sẽ đến giảng bài cho tầng lớp cao tầng bên trong nội bộ. Ở bên ngoài làm gì có đãi ngộ thế này.” Tiểu nữ sinh hướng tới nói.

“Giáo viên cấp năm....” Trong lòng Gia Long khẽ động. Tốc độ tiến bộ của bản thân cậu quá nhanh, căn cơ không vững chắc, vừa hay đây có lẽ là cơ hội để hấp thu kinh nghiệm kỹ thuật của mọi người.

“Thế nào, động tâm rồi chứ? Tôi đi nói giúp cậu một tiếng.” Tiểu nữ sinh không nói hai lời, vội vàng kéo Gia Long chen vào trong.

Rất nhanh, hai người đã chen đến trước một chiếc bàn nhỏ được bày ở bên trong.

“Tôi dẫn người mới tới đăng ký! Nhanh lên nhanh lên đừng lề mề!” Tiểu nữ sinh vỗ vỗ bàn lớn tiếng nói.

Cái bàn này được bày ở giữa đám đông, bị người ta che khuất nên vừa nãy Gia Long cũng không phát hiện, đi vào rồi mới thấy phía sau bàn còn ngồi hai người trẻ tuổi, một nam một nữ, nam thì anh tuấn ôn hòa, nữ thì xinh đẹp đáng yêu. Rõ ràng là dùng hiệu ứng quảng cáo để lôi kéo người.

“Đến đây, bạn học này đăng ký tên, lớp, cấp độ ý thức lực đi.” Thấy có nam sinh đi tới, nữ sinh đáng yêu đang ngồi đứng dậy phụ trách tiếp đón, đưa cho Gia Long một tờ đơn.

“Đúng là thế....” Trong lòng Gia Long có chút cảm thán, ở thế giới trước cậu đã gia nhập câu lạc bộ cách đấu, ở thế giới này thế mà lại gia nhập Ưng Sào. Trong lòng dâng lên một cảm giác quen thuộc khó tả.

Nhanh chóng điền xong tờ đơn, đưa qua.

Nữ sinh kia liếc nhìn, ánh mắt lập tức sáng lên.

“Hóa ra là bạn học Nono Sĩ Va, không ngờ bạn học đây lại đổi sang tu luyện Bàn Ưng Lợi Trảo đấy. Cậu chính là thiên tài thủ tịch trong cuộc thi đấu xếp hạng tân sinh mà!” Nữ sinh có chút hưng phấn lên, “Mau tới mau tới, tôi giới thiệu Sophia học tỷ cho cậu!”

Tiểu nữ sinh dẫn Gia Long tới cũng có chút kinh ngạc, không ngờ người mà cô bé tiện tay kéo tới lại chính là thủ tịch của khóa tân sinh đợt trước.

Nam sinh đang ngồi cũng đứng dậy, trên mặt nở nụ cười.

“Hoan nghênh bạn học Nono gia nhập Ưng Sào, chúng ta là một trong những câu lạc bộ có số lượng thành viên đông nhất học viện. Bởi vì học viên tu luyện Bàn Ưng Lợi Trảo cực kỳ nhiều, không ngờ ngay cả bạn học Nono mà cũng chọn Ưng Trảo.”

Hai người thân thiện bắt tay nhau.

Gia Long cảm nhận được, tên này bất ngờ cũng là học trưởng năm tư, ý thức lực hơi che giấu, hình như bị thứ gì đó che lấp đi, nhìn đơn thuần từ tinh khí thần thì không nhìn ra cấp độ. Nhưng cảm ứng xuống thì ít nhất cũng ở tầng thứ cấp hai.

Tiến trình Bàn Ưng Lợi Trảo rất nhanh, cực kỳ dễ bắt đầu, các cấp độ trước đều không tính là khó, thuộc loại trung dung thông dụng nhất trong các rèn luyện pháp đại chúng. Nó tương đương với cấp độ Thiết Bố Sam, Thông Bị Quyền mà ai ai cũng biết trong tiểu thuyết võ hiệp. Chỉ là vì cấp độ bẩm sinh thấp, cho nên thường thì ý thức lực có cấp độ tương đương, so với ý thức lực của các rèn luyện pháp hơi mạnh khác sẽ yếu hơn một chút.

“Thế mà lại là thủ tịch tân sinh khóa trước Nono Sĩ Va!”

“Ngay cả cậu ấy mà cũng chọn Ưng Sào chúng ta, quả nhiên Bàn Ưng Lợi Trảo tuyệt đối có điểm mạnh của nó!”

“Đúng vậy đấy, rèn luyện pháp có số lượng người đông nhất chắc chắn không phải đồ tồi, bằng không sao lại có nhiều người chọn thế?”

Các học viên xung quanh lập tức kích động, danh khí của Nono vẫn đủ lớn, cho dù là người chưa từng xem cuộc thi đấu xếp hạng, hễ nghe thấy cái danh hiệu thủ tịch tân sinh này, đều cảm thấy cao sơn ngưỡng chỉ, tức thì hình ảnh của Nono cũng nhanh chóng trở nên cao lớn lên. Nghe ngóng cấp độ của Nono xong, lại càng kinh là thiên nhân.

Mới bước vào năm hai, đã đạt đến tiêu chuẩn cấp một mà chỉ có từ năm tư trở lên mới đạt được. Tiêu chuẩn cấp một đó chính là tiêu chuẩn tốt nghiệp thấp nhất rồi, đương nhiên học sinh học viện Hắc Bàn sẽ không thiếu theo đuổi như vậy, phần lớn đều hướng tới tầng thứ cao hơn. Điều này cũng giống như các cấp độ học vị phổ thông và nghiên cứu sinh, tiến sĩ, hậu tiến sĩ vậy, học vị càng cao, năng lực càng mạnh, điểm xuất phát đãi ngộ sau khi tốt nghiệp tự nhiên cũng hoàn toàn khác biệt.

Tình hình của học viện rất bình thường, sinh viên năm nhất đều là cấp độ cơ sở, phần lớn đều là ngoan ngoãn học tập rèn luyện, đại đa số học viên học tập đều là để đối phó với kỳ thi kiểm tra cuối kỳ. Chỉ có một phần nhỏ mới là phấn đấu quên mình, không ngừng nỗ lực. Thử nghĩ xem, ngay năm nhất đã có thể tích lũy đủ học điểm lấy được học vị, thì có bao nhiêu người? Quả thực chính là kỳ tích.

Sinh viên năm hai đạt cấp một cũng rất ít, nhưng các tinh anh cá biệt thì đã có rồi, mà cấp một theo tiêu chuẩn tốt nghiệp thì hầu như vẫn chưa có. Cho dù là Gia Long hiện tại, thực ra cũng chưa đạt đến tiêu chuẩn tốt nghiệp, bởi vì cho dù ý thức lực đã đạt, vẫn còn rất nhiều môn học cần phải đạt tiêu chuẩn mới được.

Chỉ có năm ba, thiên tài tích lũy đủ học điểm mới xuất hiện một số người, nguyên hoạch định của Gia Long cũng là giải quyết toàn bộ các môn kiểm tra vào năm ba. Tổng học năm của học viện Hắc Bàn là tám năm, có thể tu đủ học điểm ngay vào năm ba, thì các môn cần đạt tiêu chuẩn là cực kỳ nhiều, ước chừng phải có hơn một trăm linh mấy môn, toàn bộ đều phải đạt tiêu chuẩn cấp một mới được. Thời lượng học của rất nhiều môn đều chồng chất lên nhau, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến học điểm rất khó tích lũy đủ. (Còn tiếp...)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:831
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.