Klin cẩn thận cẩn trọng bóc một ít rêu xanh trên ống cống ngầm xuống, dùng chiếc đĩa nhỏ trong tay hứng lấy, trên mặt tức khắc lộ ra nụ cười vui vẻ.
"Bữa tối hôm nay lại có thể có thêm một chút nguyên liệu món ăn rồi."
Trong cống ngầm u ám, dòng sông ngầm xiết ở bên phải không ngừng chảy xuôi, bên trong thỉnh thoảng trôi qua một ít rác thải màu vàng trắng, nhiều hơn là một lớp cặn bẩn dày đặc giống như dầu mỡ, từ xa đã tỏa ra mùi hôi khó ngửi.
Klin lại đã sớm quen thuộc, cẩn thận tìm thêm mấy chỗ rêu như thế này, bóc lấy chút rêu xanh duy nhất trong cống ngầm vào đĩa nhỏ của mình.
Trong mấy ngày ở cống ngầm, cậu đã trải qua rất nhiều lần truy sát dưới lòng đất, không phải đến từ các cơ giáp sư trên mặt đất, mà ngược lại là từ sâu trong cống ngầm nơi quanh năm không có ai lui tới, ở đây cứ cách vài tiếng lại gặp những bầy chuột biến dị đông nghịt, những con chuột với đôi mắt lóe ánh đỏ này có thể gặm nhấm bất cứ thứ gì chúng có thể gặm, mà vì để tiết kiệm năng lượng cơ giáp, Klin cũng sớm không dám tùy tiện sử dụng cơ giáp nữa, vốn dĩ là cơ giáp chắp vá, lò động lực cũng là loại kiểu dáng đời cũ, đại lượng năng lượng đều đã bị dùng hết, phần lớn số còn lại cũng được dùng để cho Xích Nguyệt hồi phục, chỉ còn lại một chút ít dùng làm dự phòng để mở cửa cabin.
Nghĩ đến đây, Klin lại thở dài trong lòng, thu dọn rêu xanh xong, sờ sờ dạ dày của mình, vẫn cảm thấy hơi nhói đau. Cậu nhìn thời gian, quay người đi về phía nơi trú ẩn.
"Còn mười phút nữa bầy chuột mới xuất hiện, chắc là kịp."
Đi một đoạn khoảng cách, cậu nhanh chóng chui vào một khe hở nhỏ hẹp, khe hở nằm ở không gian nhỏ giữa các đường ống, bên trong thoang thoảng có một chút ánh đèn. Ánh đèn trắng chiếu ra, rọi lên nền cống ngầm u ám bên dưới, phản chiếu ra một tầng sáng ướt át.
Klin bước vào. Thấy Al đang nướng khô chuột vừa săn được, hai người dựa vào thứ này đã sống qua hai ngày nay, hai ngày trước lương khô đã ăn hết sạch, cũng chỉ còn lại thứ này là ăn được, may là pháp môn rèn luyện Minh Đế của Al có thể ngăn ngừa phần lớn bệnh tật và lây nhiễm, nếu không chỉ riêng việc ăn những thứ không sạch sẽ này thôi cũng đủ lấy mạng cả hai người rồi.
Ánh đèn là đường dây điện được kéo ra từ một cỗ cơ giáp. Không sáng lắm, bởi vì phải dùng tiết kiệm.
"Thế nào? Bên ngoài còn tình huống gì không?" Al mở to đôi mắt nhìn sang, trông cậu ta đã hoàn toàn hóa thành một thiếu nữ trọn vẹn. Hoặc nói bản thân cậu ta vốn dĩ là nữ sinh, mà chỉ vì pháp môn rèn luyện đã cởi bỏ lớp vỏ ngoài này.
Quỳ ngồi bên đống lửa, khuôn mặt nhỏ nhắn của Al đỏ bừng, có vẻ như hơi phờ phạc.
"Vẫn ổn. Không ai đuổi theo." Klin gật gật đầu, cười bất đắc dĩ, "Có lẽ nơi này đã đi vào khu vực bức xạ rồi nhỉ? Bọn họ đều không dám đuổi theo nữa, ở lại khu vực bức xạ lâu ngày, cơ thể đều sẽ xuất hiện bệnh bức xạ."
"Đúng vậy..." Al gật đầu, nâng cánh tay lên, bên trên lờ mờ xuất hiện từng mảng đốm xám, trông giống như da thịt bị héo úa vậy.
"Nghe nói bệnh bức xạ rất khó chữa trị..." Ánh mắt cô tối sầm xuống, "Một khi mắc bệnh bức xạ, thì không thể tiếp tục sinh sống trong vực nữa..."
"Yên tâm, nếu đại gia tỉnh lại nhất định sẽ có cách!" Klin luôn ôm ấp hy vọng, ôm ấp sự tự tin, mặc dù sự tự tin này ngay cả bản thân cậu cũng không biết là từ đâu tới, "Nếu ngay cả bản thân mình mà không ôm hy vọng, thì thực sự sẽ chẳng còn chút hy vọng nào nữa đâu."
"Đúng vậy... Đại gia Xích Nguyệt lợi hại như vậy, nhất định sẽ có cách giải quyết." Al cũng hơi thả lỏng hơn, hình tượng của Xích Nguyệt trong mắt hai người vẫn luôn vô cùng vạn năng như thế, tuy cái miệng hơi độc một chút, nhưng bất cứ chuyện gì cũng luôn có thể nghĩ ra cách giải quyết, nghĩ đến bệnh bức xạ chắc cũng không có vấn đề lớn gì.
Hai người thầm lặng phối hợp với nhau, rửa sạch rêu xanh bằng nước lọc, sau đó đem thịt chuột khô và rêu xanh bỏ lại với nhau nấu thành canh, đây chính là món ăn chính để hai người nương tựa vào nhau sinh tồn.
Vừa mới nấu được bao lâu, đường hầm bên ngoài liền truyền đến tiếng o o rền vang. Mang mác có vẻ như truyền đến từ một nơi rất xa.
Sắc mặt hai người Klin biến đổi, đều nhanh chóng đứng phắt dậy, vội vàng dùng những tấm hợp kim rơi vãi từ cơ giáp để che chắn lối ra vào duy nhất của không gian chật hẹp này lại, tấm hợp kim vừa vặn che khuất hoàn toàn nơi này, Klin lại dùng cả hai tay dùng sức tì chặt lấy tấm hợp kim, ra vẻ sợ nó bị đẩy bật trở lại.
Bên này Al nhanh chóng dập lửa, chỉ chừa lại một chút mồi lửa, đậy nắp bát canh thịt lại rồi đắp quần áo hay thứ gì đó lên để che khuất.
Chẳng bao lâu sau, tấm hợp kim bên ngoài lờ mờ truyền đến tiếng va đập lốp bốp, dường như có rất nhiều rất nhiều tiểu vật đang không ngừng lao vào đụng chạm tấm hợp kim, nhìn biểu cảm của Klin, đã trở nên có chút hơi đổ mồ hôi và tốn sức, với cấp độ một pháp môn rèn luyện Cửu Môn Cự Pháo của cậu, là sức lực gấp mấy lần người thường, vậy mà vẫn cảm nhận được sự bất thường cực kỳ tốn sức. Có thể tưởng tượng được lực xung kích truyền đến từ bên ngoài lớn đến mức nào.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng va đập lốp bốp dần dần giảm bớt, những gân xanh trên trán Klin cũng dần dần phẳng xuống, cậu vã đầm đìa một trận mồ hôi lớn.
Cho đến khi tiếng va đập cuối cùng biến mất, cậu mới phì một tiếng ngã quỵ xuống đất.
"Hộc... hộc... hộc....." Tiếng thở dốc kịch liệt như bò mộng không ngừng phập phồng.
"Đến uống nước đi..." Al lo lắng bưng qua một gáo nước, bởi vì không có cốc, cho nên dùng phần rãnh của miếng hợp kim nhỏ để đựng nước.
"Cảm ơn." Klin tiếp lấy rồi ngửa cổ uống ừng ực từng ngụm lớn.
"Cậu có nghe thấy gì không?" Al bỗng nhiên lộ ra một tia biểu cảm nghi hoặc.
"Gì cơ? Nghe thấy gì chứ?" Klin ngẩn người.
"Tớ... tớ hình như nghe thấy tiếng người gọi ở bên ngoài..." Al có chút không chắc chắn nói.
"Có người?!" Klin lập tức đứng phắt dậy, trong mắt lóe lên một tia lo lắng.
Nhanh chóng hai người thu liễm nhịp thở, lúc này ngay cả Klin cũng có thể nghe thấy rồi.
"Karl!" "Karl anh ở đâu?"
"Đội trưởng Karl!" "Đại ca Karl~~~"
Dường như âm thanh không chỉ là một người, mà là một đám người, những âm thanh đó đều đang tìm kiếm một người tên là Karl.
Klin cẩn thận đẩy tấm kim loại ra, thò đầu ra ngoài, nhìn thấy một đầu cống ngầm bị bầy chuột tàn phá, một đám người đang giơ đuốc đi ngày càng đến gần, điều khiến người ta ngạc nhiên nhất là, trong một khu vực bức xạ như thế này, những người này vậy mà đều không mặc đồ chống bức xạ.
Bọn họ có nam có nữ, trên người ít nhiều đều mặc những mảnh giáp được chế tạo bằng kim loại, có người ở phần vai, có người ở mũ giáp, nhiều hơn là ở cánh tay và ngực bụng.
Trong hàng ngũ hơn mười người, đa số đều mặc vải thô rách rưới, có người trên mặt trên cổ đều có vết tích bức xạ không thể che giấu.
"Nhiều người như vậy đều là người nhiễm bức xạ..." Trong lòng Klin lập tức hiểu ra, những người này hẳn là cũng giống như họ, đều là những người bình thường gặp phải bệnh bức xạ.
Cậu lập tức có chút luống cuống tay chân, bây giờ Xích Nguyệt không có mặt, sự an toàn của hai người hoàn toàn dựa vào chính họ nắm bắt, nếu như nhóm người này lương thiện thì tốt, lỡ như có ý đồ xấu gì... vậy thì cậu và tiểu Al ở đây coi như xong đời...
"Ai ở đó!!" Bỗng nhiên người phụ nữ mặc đồ đỏ dẫn đầu trong nhóm người lớn tiếng quát lên. Hướng về phía này nhìn qua.
Klin bị dọa cho giật mình, ngã mông ngồi xuống đất, phát ra tiếng động lớn hơn.
Nhóm người này nhanh chóng chạy về phía này. Al vội vàng qua đỡ Klin dậy, hai người co ro lại với nhau chằm chằm nhìn vào lối ra vào cửa, rất nhanh ở đó cẩn thận bước ra một gã đàn ông vạm vỡ cường tráng, gã này vừa nhìn thấy Klin và Al, liền tức khắc hơi khựng lại.
"Sếp. Là hai đứa trẻ!" Gã lớn tiếng gọi một câu.
"Đùa chắc? Nơi này còn có trẻ con có thể sống sót á?" Người phụ nữ áo đỏ bước vào, nhìn thấy Klin và Al, trong lòng tức khắc cũng có chút kinh ngạc. "Các người... nơi này chính là mạng lưới ngầm cống ngầm trong vực đấy, khắp nơi đều là độc bức xạ và chuột biến dị, các người vậy mà..."
"Cắp... các người chào..." Klin miễn cưỡng nở một nụ cười, chào hỏi.
---❊ ❖ ❊---
Đại sảnh cơ động Tổng thự Cảnh sát Vực Hắc Bàn
"Báo cáo bàn giao lần này chính là như vậy." Gia Long đưa một phần báo cáo bằng giấy trong tay lên. Cậu đứng ở giữa đại sảnh, phía trước ngồi Phó tổng thự trưởng đang xử lý công việc. Là một người đàn ông trung niên trọc đầu, cằm để một nhúm râu vàng nhỏ. Trông rất nghiêm nghị.
"Cậu là người của quân bộ, cũng là người của học viện. Lại có thể dùng phương thức cận kề cái chết với thực lực cấp ba để tiêu diệt khủng bố, cho dù hắn là kẻ từng bị thương nặng, chiến tích như vậy vẫn vượt quá phạm vi thực lực của một học viên bình thường." Gã trọc đầu lật giật tài liệu rồi gật đầu nói.
"Chiếu theo lệ thường, lần này cục cảnh sát sẽ bàn giao toàn bộ bản ghi chép chiến cục của cậu, ghi công cụ thể sẽ có người của quân bộ thay cậu ban phát, xin hãy kiên nhẫn chờ đợi."
"Tôi hiểu." Gia Long gật đầu.
"Tuy nhiên cậu phải chuẩn bị tâm lý trước." Gã trọc đầu ngước mắt nhìn Gia Long, "Nhiệm vụ lần này đã vượt quá phạm vi cấp bậc nhiệm vụ của cậu rồi, vốn dĩ không ai nghĩ cậu có thể đánh bại kẻ khủng bố, chỉ hy vọng cậu có thể kéo chân đối thủ, nhưng mà..." Gã ngưng lại một chút, "Lời vô nghĩa tôi nói nhiều cũng không thừa, đội ngũ tinh nhuệ vốn dĩ phụ trách chuyện này rất không phục cậu, lúc bàn giao nhiệm vụ có thể sẽ gặp phải một chút khiêu khích, cậu phải chuẩn bị tâm lý."
"Là học viên tinh nhuệ sao?" Gia Long hỏi ngược lại.
"Cậu biết là tốt rồi." Gã trọc đầu có vẻ rất thưởng thức Gia Long, mỉm cười gật đầu, "Được rồi, cậu có thể xuống đi, rất nhanh quân bộ sẽ phát thông cáo chiến công xuống, đừng nóng vội."
"Hiểu rõ."
Gia Long gật đầu, chào theo kiểu quân đội, bàn tay phải dựng thẳng áp sát má trái, hơi cúi người gập lưng.
Sau đó một tiếng "bốp" đứng nghiêm, quay người rời đi.
Bước ra khỏi đại sảnh tổng thự, bên cạnh chính là trạm đóng quân của đội cảnh bị, mấy thành viên cảnh bị đi ngang qua vô tình nhìn thấy Gia Long, đều nhiệt tình chào hỏi, mấy người này hiển nhiên chính là các thành viên cảnh sát tuần tra thuộc khu vực của Gia Long.
Đi qua xã giao vài câu với mấy người xong, Gia Long sơ bộ tìm hiểu một chút tình hình, nắm chắc trong lòng, liền trực tiếp bắt xe về nhà.
Cha mẹ và em gái ở nhà cũng đều có mặt, bởi vì chuyện của đứa em trai, khiến tâm trạng mọi người đều trở nên sa sút, đều đang ngóng chờ tin tức mới của Gia Long.
Vừa mới mở cửa bước vào phòng, người cha vẫn luôn ngồi trên sô pha hút thuốc liền tức khắc đứng phẩy dậy.
<span>"Thế nào rồi? Nono? Tình hình của Al..." (Còn tiếp...)</span>