“Al?” Khắc Lâm thử gọi một tiếng.
Đối phương vốn đang ngó đông ngó tây, bên này Khắc Lâm bị đống linh kiện che khuất, vừa nghe tiếng gọi liền lập tức phát hiện ra Khắc Lâm, bước nhỏ chạy tới.
“Thật sự là Al?!” Chờ đối phương chạy đến gần, Khắc Lâm mới đầy kinh ngạc nhận ra tên mặc đồ đen này, “Cậu ăn mặc thế này làm gì, có phải đại minh tinh đâu? Bộ dáng như sợ không dám gặp ai vậy.”
Beren hơi thở hổn hển dừng lại nghỉ ngơi.
“Khắc Lâm, cậu có biết cơ thể tớ xảy ra chuyện gì không? Kể từ hôm đó cậu nói chuyện với tớ, tớ bỗng cảm thấy trong đầu xuất hiện rất nhiều thứ không rõ tên, cơ thể hình như cũng trở nên kỳ lạ không giống trước nữa.”
Không biết thế nào, Khắc Lâm luôn cảm thấy Al trước mặt có chút kỳ quái, dường như có cảm giác hơi bất thường.
“Thật ra cũng không có gì đâu... Hắc hắc, chỉ là tớ gặp một chút ngoài ý muốn... cần cậu giúp một tay... một người bạn của tớ....” Lời chưa dứt, bỗng mắt hắn trừng lớn, tầm mắt lướt qua sau lưng Beren, nhìn về phía bờ sông đằng xa. “Kia là cái gì?”
Lời còn chưa dứt, điểm sáng màu trắng ở phía trên bờ sông đột nhiên bay vút về phía này.
Đó là một con muỗi hút máu khổng lồ màu trắng tinh, bề mặt láng bóng như gương, nhìn qua là biết sản phẩm công nghệ cao, điểm nổi bật nhất là đôi mắt đỏ như máu và chiếc vòi hút máu dài hơn một mét. Trông dữ tợn vô cùng.
Con muỗi lập tức phát hiện ra hai người Khắc Lâm ở đây.
‘Phát hiện mục tiêu khả nghi, tiến hành tiếp cận sơ bộ, đang lấy mẫu trường lực ý thức...’
Con muỗi này cao tới hơn hai mét, bề rộng cũng hai mét, nhìn như một con muỗi hút máu được phóng đại vô số lần, lúc này mang theo tiếng đập cánh vù vù, đang bay về phía hai người Khắc Lâm.
‘Đang xác minh mục tiêu.... Xác định là một trong các mảnh vỡ, thể chưa triển khai, có thể bắt đầu thử tấn công thu hồi.’ Trong con muỗi phát ra tiếng máy móc lạnh băng.
Trong chớp mắt, đôi mắt đỏ như máu lạnh lùng của nó lập tức chằm chằm nhìn vào hai người Khắc Lâm và Beren.
“Ể... Đây là...? Mẹ kiếp! Là máy bay không người lái đàn ong!!!!” Âm thanh Xích Nguyệt đột nhiên nhận ra, hốt hoảng vang lên từ trong vùng não, “Có người phát hiện ra ta rồi! Chạy mau!!”
“Ể?” Khắc Lâm ngẩn người tại chỗ không phản ứng kịp.
Xì...
Trong hai tiếng động cơ phản lực phóng ra thứ gì đó, hai cái chân nhỏ nhọn hoắt của con muỗi trắng đột nhiên gãy đứt một đoạn, tự động bay vút về phía hai người Khắc Lâm.
Hai cái chân nhỏ này bắn ra ngọn lửa màu đỏ đậm dày đặc, hóa ra là hai quả tên lửa đối đất mang tính ngụy trang!
Khắc Lâm và Beren đều ngẩn người, hoàn toàn không phản ứng kịp rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Là tên lửa nén!” Âm thanh Xích Nguyệt nhanh chóng vang lên.
Trong chớp mắt, Khắc Lâm bỗng chốc hiểu ra.
Những gì Xích Nguyệt nói xem ra đều là sự thật, giáp cấm kỵ gì chứ, thế lực không rõ đang truy đuổi hắn, nguy cơ có thể gặp phải trong tương lai.... Tất cả mọi thứ, đều là thật.
Mà những điều này, vốn dĩ hắn chỉ tưởng đối phương đang nói đùa, chơi khăm, đùa giỡn! Cốt truyện kiểu này chỉ có trong tiểu thuyết sao lại vô duyên vô cớ giáng lên người mình chứ, dù sao thì mặc dù hắn vẫn đang làm việc theo dặn dò của Xích Nguyệt, nhưng trong lòng là hoàn toàn không tin một chút nào.
Mà đến bây giờ, nhìn thấy hai quả tên lửa nén đang bay vụt tới mình, Khắc Lâm bỗng nhiên hiểu ra tất cả.
Khoảnh khắc này, từ lúc tên lửa phóng đi đến khi bay tới, thật ra chưa đầy hai giây, nhưng chính trong hai giây ngắn ngủi này, Khắc Lâm lại nghĩ đến rất nhiều rất nhiều.
Nhìn quả tên lửa càng lúc càng gần, tựa như mọi thứ đều giống như khung cảnh đang quay chậm, đầu óc hắn ngày càng trống rỗng, hắn chưa từng gặp phải tình huống thế này, phải làm sao bây giờ? Né? Né về hướng nào? Nơi nào? Né thế nào? Động tác gì? Hắn hoàn toàn không biết gì cả, một cảm giác luống cuống chưa từng có dâng lên trong lòng.
“Đúng rồi! Còn Al!!” Hắn chợt nhớ tới Beren trước mặt mình, “Không thể liên lụy cậu ấy vào được!!”
“Không thể liên lụy cậu ấy!!”
Khắc Lâm đột nhiên từ tận đáy lòng trào ra một cỗ lực lượng khó hiểu.
Hắn vươn tay, dùng hết sức lực lớn nhất, tốc độ nhanh nhất của mình, hung hăng đẩy mạnh một cái vào người Beren trước mặt.
“Tự né trước đi chứ, quản sống chết người khác làm gì??!!” Xích Nguyệt trốn trong vùng não hắn mắng lớn một trận. Bỗng nhiên thấy hướng hành động của Khắc Lâm có chút không đúng, hắn lập tức tính toán lại, tức đến mức đầu óc suýt nổ tung.
“Đồ ngu ngốc! Sang trái! Sang trái cơ mà!!! Trời ạ!! Tại sao mày lại ngu ngốc thế hả!!”
Vốn dĩ rõ ràng có thể dễ dàng né tránh, lại bị tên Khắc Lâm này làm thành cục diện chắc phải chết. Hướng hắn đẩy người đi kèm với việc tự lao đầu ra ngoài, vừa vặn là lao thẳng về phía tên lửa...
“Thôi được rồi, vẫn là để ta tự ra tay...” Không còn cách nào khác, Xích Nguyệt đành phải ra tay can thiệp quỹ đạo bay của tên lửa, khiến nó lệch sang hai bên.
Quả nhiên, một trận tín hiệu nhiễu phát ra, hai quả tên lửa lập tức bay chệch sang hai bên. Sau hai tiếng nổ ầm ầm, mọi thứ bình yên trở lại.
“Hô....” Xích Nguyệt thở phào nặng nhọc một hơi, “Cứ tiếp tục thế này sớm muộn gì ta cũng bị mày dọa chết cho coi.”
‘Phát hiện mục tiêu, chương trình tự hủy đang khởi động...’ Bỗng nhiên con muỗi trắng đằng kia phát ra tiếng máy móc tích tích tích.
“Hả?” Xích Nguyệt ngây người.
Khắc Lâm vừa mới thở phào nhẹ nhõm cũng ngây người theo.
Nhìn toàn bộ con muỗi thu lại thành một cục, tự động tổ hợp phân giải thành một khối cầu màu bạc trắng, trên bề mặt dần tỏa ra một lớp ánh sáng mờ ửng đỏ.
“Vãi chưởng! Đây mẹ nó là siêu bom nhiệt áp đỉnh cao rồi!!” Xích Nguyệt không nhịn được chửi thề.
Vũ khí sát thương diện rộng tới hai mươi mét! Uy lực của siêu bom nhiệt áp dù có trốn trong hầm ngầm cũng sẽ bị chấn động đến chết tươi. Trong nháy mắt còn rút cạn toàn bộ không khí oxy xung quanh.
“Vãi cả lò nhà mày....!!”
Lời chưa chửi dứt. Chỉ nghe thấy một tiếng gầm rú đinh tai nhức óc....
Ầm ầm!!
Trong chớp mắt, một điểm sáng màu trắng lóe lên, lập tức bùng nổ, hóa thành mây khí trắng lan tràn xung quanh tứ phía.
Một đám mây hình nấm màu trắng từ bờ sông mọc lên tại chỗ, cao tới mấy chục mét. Bao phủ mặt đất bán kính hai ba trăm mét xung quanh.
Mảnh vỡ giáp bị sức nổ thổi bay đi hơn nửa, chỉ còn lại một số mảnh nhọn đâm ngược xuống đất cắm chặt tại chỗ.
Vụ nổ nhiệt áp dữ dội thổi bay toàn bộ tạp vật xung quanh, sức mạnh xung kích khủng bố xé nát sắt thép, xé nát xi măng bờ sông, phá hủy mặt đất, để lộ lớp đất đen sâu mấy mét phía bên dưới.
Giữa đám mây khí trắng, một mảng lớn ngọn lửa đỏ rực bùng nổ, trong khoảnh khắc bao phủ phạm vi bán kính hai trăm mét.
Đúng lúc này, phương vị Khắc Lâm ở bỗng nhiên lóe lên một điểm đỏ sậm, đó là sắc đỏ sậm thâm trầm như máu. Đặc quánh, sền sệt, tựa như vô số máu tươi sau khi bốc hơi ngưng tụ thành từng giọt từng giọt.
“Xích Chi Vương” Một giọng nói trầm đục lúc ẩn lúc hiện vang lên từ không trung.
Phụt!!
Vô số mây khí màu máu ào ạt tuôn trào từ giọt máu, mây máu từ từ hợp thành một khối cầu khổng lồ, bên trong tinh vân lưu chuyển, ngân hà lấp lánh, vậy mà lại tỏa ra vô số ánh sao.
Giữa vô số dải ngân hà, một cỗ giáp đỏ rực to lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi lơ lửng yên tĩnh ở trung tâm tinh vân.
Giáp đỏ hình người có chiếc đuôi cực dài, vây chặt lấy bản thân xung quanh, giống như loài rắn.
Cạch...
Bộ giáp từ từ ngẩng đầu lên, như đang nhìn ngắm thứ gì đó hướng về bầu trời vũ trụ.
Ầm ầm!!
Mây máu đột nhiên phát nổ, hóa thành một vòng gợn sóng đỏ rực, đám mây đỏ nổ tung trực tiếp triệt tiêu xung kích ngọn lửa siêu bom nhiệt áp đang cuồn cuộn càn quét tới.
Cùng lúc đó, một cỗ chấn động khó hiểu trong chớp mắt truyền lan ra xung quanh.... Càng lúc càng xa, càng lúc càng xa....
Ở một đáy vực sâu nào đó
Một cỗ giáp trắng tinh ngâm mình trong dung nham bỗng nhiên mở bừng mắt, con mắt thứ ba màu vàng trên trán rách toạc ra một đường.
“Cấm kỵ.... Ha ha ha ha.... Cuối cùng cũng tìm thấy rồi!!” Trong bộ giáp phát ra tiếng cười quái dị trầm đục của nam nhân.
Giáp trắng cao tới hơn sáu mươi mét, từ từ nổi lên từ dòng dung nham. Lộ ra thể máy tinh xảo tỉ mỉ, hai khối giáp vai màu trắng lớn dài đòn vươn ra từ hai bên cơ thể, nhìn từ xa giống như đôi tay thứ hai.
Chính giữa cơ thể máy đang chảy những đường huỳnh quang đỏ giống như dung nham, mấy đường màu đỏ hợp thành một chữ quang to lớn.
Mà xung quanh vực sâu, đang đứng hai cỗ giáp trắng có vạch huỳnh quang màu xanh lục hình chữ quang ở ngực, đó chính là giáp Đại Quang Minh xông vào Hắc Bàn Vực.
Học viện Hắc Bàn
Đại sảnh Chưởng quyền giả
Vị trí hình ảnh ảo của ba vị đại giáo sư bỗng nhiên sáng lên, ba đạo thân ảnh lần lượt xuất hiện trên ghế.
“Gợn sóng này là...” Viện trưởng khẽ nắm chặt tay vịn ghế.
“Cấm kỵ...” Phó viện trưởng Xí Mỹ Tư trầm giọng đáp, “Cuối cùng thì... lõi cấm kỵ trong truyền thuyết lại xuất hiện ở đây... Cảm nhận được thông tin dao động trong đó chưa?”
“Xích Chi Vương.... Rốt cuộc là cơ duyên... hay là tai nạn...?” Mí mắt lão phụ nhân rủ xuống.
“Dù thế nào đi nữa, mau chóng tìm ra vị trí của thứ đó! Người nắm giữ! Bảo vệ hay bắt giữ, tất cả vẫn còn quá sớm.” Viện trưởng chốt hạ.
“Đành để Hắc Tinh quay về vậy.”
“Không cần, người có thể cảm nhận được luồng dao động này không nhiều, để Mê Đế La xử lý là được.” Phó viện trưởng Xí Mỹ Tư lắc đầu nói. “Hắc Tinh vội vã quay về, chỉ khiến người khác càng thêm nghi ngờ, dồn sự chú ý tới đây.”
“Cũng được.”, khẽ điểm một cái trước mặt, lập tức một màn hình ảo nổi lên trước người cô ta. “Cũng may là, luồng dao động này chỉ những người chúng ta tiếp cận mới có thể cảm nhận được, nếu các vực khác cũng phát hiện ra, hậu quả sẽ khôn lường. Tôi phải lập tức thiết lập dao động nhiễu.”
Trong toa xe
Gia Long vô duyên vô cớ cảm thấy một chút dao động ý thức lực hình như mơ hồ lan tỏa ra. Vốn dĩ cậu không thể cảm nhận được luồng dao động này, nếu không phải linh hồn cậu mạnh hơn người bình thường quá nhiều, sở hữu mấy hạt giống linh hồn, thì cũng không thể cảm ứng được cỗ sức mạnh này.
“Đây là...”
Cậu vươn tay ấn lên viên đá ánh sáng trắng, định hấp thụ thành phần khổng tước thạch trong đó. Cảm nhận được luồng dao động vi tế này, bên trong dường như ẩn chứa một loại thông tin nào đó.
“Hình như có biến cố lớn nào đó đã xảy ra...” Hạt giống linh hồn của Gia Long có tác dụng cảm ứng đại thế thế giới, cậu từng dùng năng lực này để phán đoán nhân vật chính đại thế thế giới ở đâu. Mà bây giờ, hạt giống linh hồn của cậu lại một lần nữa có cảm giác rõ ràng như thế.
Do dự một chút, cậu gạt bỏ tạp niệm tâm thần.
“Dù là biến cố gì đi nữa, cũng không phải bản thân hiện tại có thể nhúng tay vào. Chỉ có bản thân đủ mạnh mẽ, mới có tư bản tranh đoạt lợi ích.”
Ngưng tụ tinh thần, cậu dùng một tay ấn mạnh xuống dưới, nhắm mắt lại.
Xì...
Vô số đường màu xanh chậm rãi vươn ra từ lòng bàn tay, đâm vào viên đá ánh sáng trắng trong hộp. rs
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Chương lỗi / Báo cáo tại đây
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay về trang chủ Phi Thiên Văn Học, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phi Thiên Văn Học - Trang đọc tiểu thuyết bay lượn bầu trời Phi Thiên All rights reserved.