"Bức xạ đới là khu vực không thể tránh khỏi giữa các vực với nhau..." An Seidon thu hồi tầm nhìn, thở dài một tiếng.
"Đã cậu muốn vậy, thì ta sẽ chào hỏi bạn cũ một tiếng, nhưng cậu phải hiểu rằng, một khi đi ra ngoài nhiễm phải bệnh bức xạ, sẽ không bao giờ có thể quay về được nữa."
"Em biết." Gia Long gật đầu.
"Đã cậu biết mà còn..."
"Em có việc riêng của mình cần phải giải quyết, bắt buộc phải đến bức xạ đới mới có thể giải quyết được. Hơn nữa trước đây em cũng từng đi một lần." Gia Long hoàn toàn không có ý định giấu giếm.
"Vậy sao?" An Seidon tự nhiên có thể tra được ghi chép xuất cảnh của Gia Long từ trong hồ sơ, ngược lại đối với sự thẳng thắn của đối phương lại sinh thêm một chút hảo cảm.
Xoạt xoạt nhanh chóng viết xuống văn kiện phê chuẩn có liên quan, sau đó lại gửi một tin nhắn cho bên chỗ bạn cũ, chờ đợi một lát liền nhanh chóng nhận được hồi âm.
"Được rồi, cậu có thể đi rồi, khu bích họa nội viện số mười ba, trang viên Phạn Đóa."
"Đã rõ." Gia Long gật đầu, ba một tiếng chào theo nghi thức quân đội, quay người rời đi.
"Bảo Hỏa Linh vào đây."
Giọng nói của An Seidon mơ hồ truyền ra từ phía sau.
---❊ ❖ ❊---
Trung tâm hành động khẩn cấp thành Đông Vận, Hắc Bàn Vực
Bên trong đại bản doanh đen kịt tối tăm, từng tòa kiến trúc Hắc Bàn giống như những chiếc đĩa màu đen cắm ngược trên mặt đất, kiểu dáng độc đáo, cao tới mấy trăm thước. Lúc này trong những chiếc đĩa này đang liên tục bay ra từng chiếc phi thuyền nhỏ màu đen, phía trên lóe lên ánh sáng mờ ảo giống như ngọc bích.
Từng cỗ cơ giáp màu đen từ mặt đất phía dưới chậm rãi bay lên, sẵn sàng nghênh chiến bất cứ lúc nào để xuất phát ra tiền tuyến.
Ở phía dưới cùng, trên một ban công lồi ra của một tòa kiến trúc, lúc này đang đứng hai người trẻ tuổi mặc quân phục màu trắng.
"Cơ giáp Quang Huy xuất động từ phía Bạch Quang đã xuất hiện ở chiến khu rồi, mục đích của bọn họ rất rõ ràng, thẳng tiến bức xạ đới." Người nói là một nam giới tóc dài màu trắng đeo kính. Vóc dáng thon thả, khí chất thư sinh.
Anh ta là nhân viên ứng phó khẩn cấp của tiểu tổ hành động đặc biệt Hắc Bàn Vực. Cũng là nhân sự tiểu tổ chuyên môn phụ trợ cho Mê Đế La mắt đỏ.
"Ý của đại nhân Mê Đế La là gì?" Một nữ giới khác có mái tóc ngắn màu đỏ. Thần thái kiêu ngạo tùy ý hỏi, đứng bên cạnh anh ta vò vò mái tóc ngắn.
"Nếu đại nhân Phi Bỉ có thể rảnh tay, trong tình huống các hạ Hồng Kình và cơ giáp Đại Quang Minh của đối phương đều bị thương, bất ngờ ra tay..." Nam giới hạ giọng nói.
"Mục đích của bọn họ rất rõ ràng, chính là lõi cấm kỵ trốn thoát từ cống ngầm." Người phụ nữ gật đầu, "Cho nên đại nhân Phi Bỉ đã ra tay truy kích lên rồi, đồng thời xuất động còn có phần lớn tiểu tổ đặc chủng của chúng ta. Tôi được giữ lại chuyên môn để trao đổi thông tin và liên lạc với các anh." "Các anh đã nắm được phương vị cụ thể của lõi chưa?" Nam giới ngẩn ra.
"Đại khái có chút manh mối." Người phụ nữ trả lời, "Ba phút trước, đại nhân đã truyền tin về một lần. Sắp sửa đến nơi ở mục tiêu."
"Vậy thì tốt quá rồi." Trên mặt nam giới lộ ra nụ cười.
---❊ ❖ ❊---
Trên một đồng cỏ rộng lớn nào đó ở bức xạ đới
Từng chiếc chiến hạm hình thoi trắng như ngọc chậm rãi cất cánh, có chiếc từ mặt đất, có chiếc trực tiếp từ dưới đất đội đất chui lên, chậm rãi bay lên.
Từng nhóm phi thuyền chiến hạm giống như những con ong trắng, bay lên từ mặt đất, dày đặc xông ra khỏi tầng mây, bay thẳng về phía bầu trời, giống như những hạt mưa đảo ngược.
Bùm!
Trong sự bố trí quân đội ngập trời như vậy, một cỗ cơ giáp hình người sừng trâu trắng như ngọc toàn thân chậm rãi giáng xuống, ngẩng đầu nhìn bầu trời tráng lệ hùng vĩ xung quanh.
Điểm đến đã tìm thấy. Nơi lõi tọa lạc, lão đại bảo cậu tự mình chạy một chuyến." Một âm thanh truyền đến từ phía sau cơ giáp.
"Đã rõ. Lão đại đại chiến với Hồng Kình bị thương nặng. Bây giờ chính là lúc chúng ta thể hiện." Bên trong cơ giáp sừng trâu Hồng Ngọc truyền ra hồi âm, là một giọng nữ bình tĩnh.
Bên phía Mary sẽ phái người hỗ trợ cô, cứ yên tâm đi, có ánh sáng dẫn dắt của bọn họ, cô cũng có thể nhảy cóc tổng tuyến rời đi bất cứ lúc nào." Âm thanh kia hạ giọng nói.
"Hừ! Những kẻ nội vực giả tạo này, chỉ dám xuất động dưới danh nghĩa Bạch Quang chúng ta." Cơ giáp sừng trâu Hồng Ngọc cười lạnh, phía sau ầm một tiếng phun ra ngọn lửa màu xanh lam, tung người bay về phía xa.
"Lưỡng Cực đã đi rồi, vấn đề lần này chắc không lớn. Hồng Lôi các anh cũng đi đi, bằng mọi giá phải kéo chân những tên gia hỏa Hắc Bàn đó lại, lõi bắt buộc phải nằm trong tay chúng ta. Còn phải chú ý đừng để bên Lược Nha phát hiện ra, động cơ của những người học viện Lược Nha lần này không đơn giản như vậy..." Âm thanh kia hạ giọng phân phó.
"Đã rõ." Hai chiếc chiến cơ màu trắng chậm rãi cất cánh, đuổi theo hướng cơ giáp sừng trâu Hồng Ngọc.
"Nếu có thể, hãy giết hết thảy những kẻ bàng quan ngoài lõi ra, bắt buộc phải bóp nghẹt hoàn toàn thông tin, không cho nó khuếch tán ra ngoài."
---❊ ❖ ❊---
Trên một đồng cỏ nào đó ở bức xạ đới
Trong một ngôi làng đồng cỏ giống như vết bẩn màu xám, ở trung tâm ngôi làng sừng sững một cỗ cơ giáp cỡ lớn rách rưới nát bét đầy rỉ sét, xung quanh vây quanh xây dựng đủ loại căn nhà nhỏ và lầu nhà thô sơ mộc mạc, đều dùng phương pháp đơn giản nhất, đổ bê tông kiểu cũ.
Giữa các tòa nhà lúc này lần lượt đi ra từng bóng người lưng còng áo rách, trong những người này có nam có nữ có già có trẻ, từng người một đều mặt mũi vô thần, da dẻ thô ráp, có người tựa cửa ra vào nhìn những kẻ đến từ bên ngoài đang chậm rãi đi vào làng.
Có người ngồi trước cửa nhà liên tục mài dao, ánh mắt di chuyển theo những kẻ đến từ bên ngoài. Ngay cả mấy đứa trẻ đang đùa giỡn, trong tay cũng xách bọ cạp chết và rắn chết, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm đoàn xe.
Cố Lâm cùng đoàn người chậm rãi đi theo đoàn xe giữa các ngôi làng, tổng cảm thấy bị những người này chằm chằm nhìn theo khiến trong lòng có cảm giác dựng tóc gáy.
Toàn bộ đoàn xe hơn mười người, ai nấy đều sắc mặt thả lỏng, nhưng bầu không khí ngầm bên dưới lại khẩn trương hơn bình thường rất nhiều, tạo thành thế trận ngoài lỏng trong chặt.
"Bất kỳ ai trong thôn cũng có thể lấy mạng cậu bất cứ lúc nào, bất kỳ ai cũng muốn sống tốt hơn, thức ăn ngon hơn, nguồn nước tốt hơn, người phụ nữ đẹp hơn, những thứ này mới là bảo đảm và tài nguyên ưu tú để một ngôi làng có thể tiếp tục sinh sôi." Đại tỷ đầu tên Ô Đan nhỏ giọng giảng giải cho Cố Lâm và Beren những kiến thức cần chú ý.
"Họ cần tài nguyên thì liên quan gì đến chúng ta?" Cố Lâm ngây thơ hỏi.
"Bởi vì bức xạ đới không có pháp luật, kẻ mạnh là tôn sùng, muốn thứ gì đều cần lực lượng, thứ lực lượng này không chỉ đơn thuần là thực lực, mà còn bao gồm cả thứ này." Đại tỷ chỉ chỉ vào đầu mình.
Nhìn đám đông xung quanh với ánh mắt đờ đẫn, lộ rõ vẻ đề phòng và tham lam nồng nặc, trong lòng Cố Lâm dâng lên một cảm giác áp bách khó tả.
Nếu không phải tự mình ra ngoài đi một chuyến. Cậu tuyệt đối sẽ không thể ngờ tới. Ngoài vực lại có một thế giới tàn khốc như vậy.
"Nếu thực sự không có gì để ăn, thậm chí thịt người cũng thường xuyên có người ăn uống, cho nên nhân khẩu không chỉ là lao động dễ dùng và công cụ sinh sôi, mà còn có thể dùng làm súc vật thức ăn dự trữ." Đại tỷ đầu Ô Đan thản nhiên nói, "Cho nên cho dù các cậu không có gì cả, sắp chết đói đến nơi, cũng phải cẩn thận một kẻ gọi là người tốt cho các cậu một chén cơm. Bởi vì thịt và xương của các cậu trong mắt bọn họ nói không chừng cũng là tài nguyên đấy."
Beren bụm miệng lại, cảm thấy buồn nôn một trận.
Mà Cố Lâm cũng buồn nôn một trận, trên người cảm giác từng trận dựng tóc gáy.
"Đây chính là bức xạ đới, từng ấy năm. Cho dù là hành tinh nào thì vẫn cứ là cái bộ dạng này, không có bất kỳ thay đổi nào cả." Giọng nói của Xích Nguyệt vang lên trong đầu cậu. "Mạng người ở bức xạ đới không có giá trị, mỗi ngày đều sẽ có rất nhiều rất nhiều người chết và bị thương, thù sát tình sát, giết người không cần lý do, nhìn không thuận mắt là giết. Người bình thường không có lực lượng ở đây, bất cứ lúc nào cũng sẽ gặp nguy hiểm tính mạng. Các cậu phải cẩn thận đấy, là người kích hoạt ấn ký cấm kỵ, điểm yếu lớn nhất của các cậu chính là khi không có cơ giáp thì hoàn toàn chỉ là người bình thường. Không thể sử dụng ý thức lực." Cậu ta cẩn thận nhắc nhở.
"Không phải vẫn còn sức lực sao?" Cố Lâm nắm chặt quyền đầu.
"Vô ích thôi. Không ai đánh chính diện với cậu đâu, ở đây. Chỉ một chút độc tố thôi là có thể đánh gục cậu rồi, ở bức xạ đới độc tố là thứ không thiếu nhất." Xích Nguyệt lạnh lùng nói.
Nhìn những người dân xung quanh có ánh mắt dựng tóc gáy này, Cố Lâm chợt cảm thấy có nỗi sợ hãi cô lập không nơi nương tựa. Vô thức cậu nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Beren, hai người càng đi sát lại gần nhau hơn.
Ô Đan thấy vậy mỉm cười nhẹ, không nói gì thêm, đội trưởng đội hai ban nợ lần này bất ngờ chết, nhưng không ngờ lại thu hoạch được hai tiểu gia nhân xuất thân từ nội vực thế này, cũng coi như là mừng hụt. Nếu có thể từ trên người bọn họ, tận khả năng thu được các loại kiến thức tình báo hữu ích trong nội vực, thì đối với đội ngũ cũng có thể có giúp đỡ rất lớn.
Đoàn xe lúc này chậm rãi lái đến trước một ngôi nhà nhỏ mái vòm, Ô Đan xuống xe, tháo chìa khóa tung hứng.
Đi thôi, mọi người kiểm tra trang bị đi, ai cần cải trang thì báo cáo hết cho tôi!" Cô tăng cao giọng nói.
Ồ!!
Mọi người trong đoàn xe reo hò lên từng người một, sự mệt mỏi do cản lộ. (vội vã lên đường) tan biến đi hơn nửa lập tức.
"Đi thôi, cùng đi uống một chén." Đại thúc râu vàng vỗ vai Cố Lâm và Beren cười lớn.
"Cái này... chúng tôi không biết uống rượu..." Mặt Cố Lâm đỏ bừng vội vàng xua tay. Beren trốn sau lưng cậu không dám lên tiếng.
"Không biết uống rượu thì sao được!? Đàn ông không biết uống rượu quả thực là đồ yếu đuối cộng thêm đồ ngốc!" Đại thúc râu vàng hào sảng nói, "Đi thôi đi thôi, bồi đại thúc ta uống một chén thật sảng khoái!"
"Nhưng mà chúng tôi thực sự không biết..."
"Chưa uống qua sao biết là không biết!"
Hai người Cố Lâm bị đại thúc râu vàng và hai thanh niên khác kéo lôi kéo vào trong căn nhà nhỏ.
Căn nhà nhỏ trông có vẻ rất nhỏ, nhưng đi vào mới phát hiện ra ở trung tâm căn nhà là một lối đi ngầm hướng xuống dưới, nhìn theo bậc thang đá đi xuống phía dưới, mơ hồ truyền đến tiếng âm nhạc và tiếng cười nói la hét, náo nhiệt vô cùng.
Đại thúc râu vàng kéo Cố Lâm chui thẳng xuống dưới.
"Nhìn thấy hai cậu nhóc các cậu là ta nhớ đến người cháu trai lúc trước của ta, cũng là không biết uống rượu, kết quả thế nào? Còn chẳng phải uống qua ba ngơi hai nhịp là liền hoàn toàn say mê cái thứ này rồi sao!"
Đồ uống rượu này ấy mà, người không uống thì thế nào cũng không thể cảm nhận được cảm giác đó, ở cái địa bàn thế này mà muốn được thả lỏng nghỉ ngơi cho thật tốt một lần, thì thứ có thể dựa vào cũng chỉ có cái thứ này thôi." Đại thúc kéo hai người cùng với những người khác trong đoàn xe tụ tập bước vào đại sảnh dưới lòng đất.
Trong đại sảnh ánh đèn đỏ xanh lóe lên, bên trong quả thực chính là quần ma loạn vũ, đủ loại người ăn mặc diêm dúa, trang điểm yêu diễm kỳ dị ở khắp nơi, có người trong miệng còn đang biểu diễn phun lửa, có người trên tai đeo lỗ khổng lồ to bằng nắm đấm, nhìn thôi đã thấy sợ. Có người trên má khắc chữ tiện nhân, vậy mà vẫn hoàn toàn không để ý chút nào, lớn tiếng cười mắng.
Đám đông chen chúc đám người ngồi xuống trước quầy bar, đại tỷ đầu đã không thấy tăm hơi đâu nữa, một số thành viên khác tụ tập đi vào, nhưng rất nhanh cũng hòa mình vào đám đông mà cuồng nhiệt lên.
Rất nhanh thì chỉ còn lại đại thúc râu vàng và hai người Cố Lâm Beren.
"Đến đây rồi thì có thể nghỉ ngơi thật tốt rồi, đây là quán trọ sa mạc. Không cho phép bất kỳ ai tư đấu ra tay ở đây, nếu không chính là không nể mặt bang hội quản lý khu vực. Không nể mặt bang hội khu vực thì sẽ bước đi khó khăn."
Bốp!
"Cũ như mọi khi." Người pha rượu nện mạnh hai ly nước rượu màu cam tươi sáng lên trước mặt ba người, liếc mắt gật đầu với đại thúc râu vàng, quay người đi ứng phó với khách hàng khác.
"Đến uống đi." Đại thúc râu vàng nâng một ly lên uống một ngụm lớn.)