Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2205 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
844 Sương Mù 2

❊ ❊ ❊

“Nhiều tiền quá...” Lúc này, rất nhiều tiền mặt được bày ra trước mắt Duy Lạp. Nhìn những cọc tiền bừa bộn này, rõ ràng chủ nhân không hề xem chúng ra gì, chỉ tùy ý vứt trong ngăn kéo. Dưới những tờ tiền mệnh giá lớn còn vương vãi rất nhiều tiền lẻ với đủ loại mệnh giá lớn nhỏ.

“Nặc Nặc tuyệt đối sẽ không chú ý đến số tiền trong ngăn kéo này, một mình em ấy một tháng đã có hơn hai triệu tiền hoa hồng... Chút tiền này chắc chắn chỉ như muối bỏ biển...” Duy Lạp nuốt nước bọt. “Nếu mình lấy một ít... Nếu lấy một ít... Chắc chắn em ấy sẽ không phát hiện...”

Trong lòng cô ta trào lên lòng tham đậm đặc. Sấp tiền dày như vậy, tùy tiện rút ra mười mấy tờ từ trong đó tuyệt đối cực kỳ khó thấy, chắc chắn sẽ không bị phát hiện...

Ý nghĩ này không ngừng vang vọng trong đầu cô ta.

Do dự chần chờ một lát, Duy Lạp cuối cùng cũng vươn tay, nhanh chóng thuần thục rút ra bảy, tám tờ tiền mệnh giá một ngàn từ đống tiền lớn.

“Chỉ từng này... Nặc Nặc tuyệt đối sẽ không phát hiện đâu.” Phắt một tiếng đóng sập ngăn kéo lại, Duy Lạp cảm thấy tim mình đang đập thình thịch cực kỳ nhanh.

Căng thẳng nhét tiền vào ví của mình, cô ta đứng dậy, chỉnh lại mái tóc.

Khôi phục lại mọi thứ về chỗ cũ, kéo rèm cửa, mở cửa phòng, nhưng trong lòng Duy Lạp vẫn không ngừng lặp lại khoản lợi nhuận khổng lồ đáng sợ trên phần tài liệu kia.

Cô ta khựng lại, cuối cùng vẫn nhanh chóng quay người, đóng cửa lại, lật tài liệu đó ra lần nữa, dùng thiết bị đầu cuối trên đồng hồ của mình chụp nhanh vài tấm ảnh để lưu lại.

“Thứ này có lẽ có thể bán được giá hời...”

Cô ta mỉm cười hài lòng, lúc này mới đóng kỹ ngăn kéo lại, thong thả rời khỏi phòng.

---❊ ❖ ❊---

Khu Hắc Bàn, thành phố Khải Sắt Lạp

Từng ống khói hình trụ khổng lồ dưới ánh nắng chiều bị nhuộm thành màu vàng đỏ.

Xen giữa các ống khói là những tòa nhà cao tầng và con đường lớn mọc lên san sát. So với sự khổng lồ của ống khói, những kiến trúc này nhỏ bé và thấp tè chẳng khác nào đồ chơi, tựa như những cụm cỏ cao thấp không đều trên bãi cỏ.

Những chiếc xe bay từ trường không ngừng lưu chuyển giữa các con đường giống như đại động mạch của thành phố, tuôn chảy dòng máu kim loại tươi mới.

Ầm!!

Đột nhiên, mặt bên phía dưới của ống khói lớn nhất phát nổ một đám lửa đỏ rực to lớn. Đó là một khu dân cư cao cấp được trang trí lộng lẫy, hai tòa biệt thự cốt lõi nhất bên trong vừa vặn bị ngọn lửa nuốt chửng hoàn toàn, ầm ầm sụp đổ thành phế tích đen kịt.

Khói đen đậm đặc bay lơ lửng từ chỗ ngọn lửa ở khu phế tích. Xung quanh khu dân cư nhanh chóng vang lên tiếng còi của xe cứu thương, xe cảnh sát và xe cứu hỏa. Đông nghịt đủ loại nhân viên từ trên xe đi xuống, nhanh chóng bắt đầu phong tỏa khu vực xung quanh.

Bên cạnh đống phế tích cháy ngùn ngụt, ánh lửa đỏ rực chiếu rọi phạm vi vài chục mét xung quanh đỏ rực một mảng.

Tách! Tách tách...

Ba Địch cầm máy ảnh độ nét cao nhanh chóng chụp vài bức ảnh cận cảnh, sắc mặt có chút nặng nề.

Mấy đồng nghiệp phóng viên cùng tòa soạn ở phía sau anh ta hoàn toàn khác hẳn, ai nấy đều mang vẻ mặt đầy phấn khích.

“Hè hè, lần này đúng là tin lớn rồi!” Có người nhỏ giọng nói.

“Chúng ta gặp may, đến hiện trường đầu tiên, lấy được tài liệu tay đầu.” Người khác phấn khích nói. “Cũng may dượng tôi là cảnh trưởng phụ trách duy trì trật tự, nếu không thì chẳng có được mười phút thời gian thu thập tư liệu điều tra đâu.”

Ba Địch lại không có tâm trạng tốt như hai người bọn họ.

“Mức độ bạo phá thế này, có thể càn quét tức thì mọi hệ thống phòng thủ, hủy diệt mọi rào chắn năng lượng, chỉ có bom sóng xung kích đủ đương lượng mới làm được điều đó....”

“Không phải rất đúng lúc sao? Vụ nổ lần này vừa vặn có thể đặt tên là sự kiện sóng xung kích.” Một phóng viên phía sau nhanh chóng ghi lại tiêu đề vào sổ tay.

“Chỉ là rất ít người biết, nơi này còn từng ở một trong Tam bộ tướng Hắc Vũ trước kia.” Ba Địch trầm giọng nói.

“Tam bộ tướng Hắc Vũ?! Ba Địch anh đang nói đùa đấy à? Tam bộ tướng Hắc Vũ chính là những cơ giáp sư mạnh mẽ nhất dưới Hắc Tinh, cho dù đã nghỉ hưu, ở Khu Hắc Bàn chúng ta cũng được hưởng đãi ngộ đại tướng đấy!” Lập tức sắc mặt mấy phóng viên đều thay đổi. Khủng bố tập kích thông thường và tập kích mang tính nhắm mục tiêu vốn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

“Không nhớ nhầm đâu. Tôi từng đến đây làm một kỳ phỏng vấn đặc biệt, là phỏng vấn cháu trai của tướng quân Ba Nhĩ Đa.” Ba Địch trầm tĩnh nhìn biển lửa, những cột nước bận rộn dập lửa xung quanh không ngừng phun lên. Mùi bột dập lửa lớn và nước hấp dưỡng lan tỏa khắp nơi.

“Không thể nào, bộ tướng Hắc Vũ đáng lẽ phải đều dưỡng lão ở Học viện Hắc Bàn mới phải chứ!”

“Rất ít người biết rằng, Ba Nhĩ Đa không hề bước vào học viện, mà sống một mình cùng gia đình như những người bình thường. Không chỉ có ông ấy, mấy vị đại quan trọng yếu khác cũng đều như vậy.” Ba Địch thấp giọng nói.

Nhất thời trong lòng mấy người đều có chút nặng nề.

“Nói cách khác... Vụ nổ lần này là nhắm vào tướng quân Ba Nhĩ Đa sao?” Có người hỏi.

“Khả năng rất lớn.” Ba Địch gật đầu. “Nếu quả thật là tập kích mang tính nhắm mục tiêu, với thực lực của tướng quân Ba Nhĩ Đa mà vẫn bị tiêu diệt một cách yên bình thế này... Vậy thì thực lực của kẻ địch....” Anh ta chợt cảm thấy có một cảm giác lạnh sống lưng.

---❊ ❖ ❊---

“Dưới đây xin kính mời quý vị theo dõi bản tin: Ngày hôm qua tại thành phố Khải Sắt Lạp đã xảy ra một vụ tập kích khủng bố. Dùng bom sóng xung kích phá hủy hai tòa nhà chung cư cao cấp. May mắn là do kẹt xe vào giờ cao điểm tan tầm, số lượng người trong các tòa nhà rất ít, chỉ có thương vong nhỏ bao gồm hơn chục người già và trẻ em....”

Đi kèm với âm thanh bản tin truyền hình, Khắc Lâm nằm sấp bên chiếc bàn trong phòng, cắm cúi ăn từng miếng lớn cơm rang hải sản. Một đĩa lớn đầy ú ụ hai cân cơm rang, bên trên rắc tiểu bạch tuộc, rất nhiều vỏ tôm, những khối thịt cá hố, rong biển sợi, tất cả đều bị cậu ta trút ào ạt vào miệng giống như cái miệng rộng đó chẳng khác nào đáy vực không đáy.

“Làm thêm một phần nữa!!”

Bốp!

Khắc Lâm đập cái đĩa trống không lên bàn hét lớn.

“Cậu đã ăn ba phần rồi đấy...” Bê Luân ở bên cạnh đeo tạp dề nói với vẻ bất lực. Cơm rang là do cô ấy làm, vội vã chạy đi mua nguyên liệu trộn vào làm bừa, bản thân cô ấy cũng thấy mùi vị chẳng ra sao, thế mà Khắc Lâm lại có thể ăn ngon lành như vậy.

“Nó chính là một con lợn, đừng quản nó, tự cậu ăn no trước đã.” Giọng Xích Nguyệt chẫm chậm vang lên.

“Tôi cũng hết cách mà!! Cái bụng cứ mãi không no, chắc chắn là do phương pháp rèn luyện mà cô đưa cho tôi có vấn đề rồi! Trước kia tôi có thế này đâu!” Khắc Lâm lớn tiếng kêu oan.

“Phương pháp rèn luyện Cửu Môn Cự Pháo quả thực rất tốn sức ăn, nhưng cũng không đến mức ăn đến mức độ như cậu thế này. Càng ăn khỏe, càng đại diện cho tỷ lệ lợi dụng năng lượng của cậu quá thấp, lãng phí quá nhiều. Chỉ có thể thông qua việc tăng lượng lưu động hấp thu để bù đắp cho sự tiêu hao ý thức lực.” Xích Nguyệt giải thích đơn giản.

“Ý cô là gì? Tôi không hiểu lắm....” Khắc Lâm thành thật hỏi.

“Ý là cậu quá ngốc, cho nên mới ăn khỏe thế đấy.” Xích Nguyệt không chút khách khí đánh trúng trọng tâm.

“Ối! Không phải tại tôi, chắc chắn là phương pháp rèn luyện của cô có vấn đề!” Khắc Lâm cuối cùng cũng biết phản kháng đôi chút. Nhận lại đĩa cơm rang được Bê Luân bới đầy đặn một lần nữa, cậu ta tiếp tục cắm mặt cắm mũi ăn ngấu nghiến.

“Đồ ngốc này.” Xích Nguyệt cạn lời, lại dời sự chú ý lên người Bê Luân đang mặc tạp dề trắng bên cạnh.

Kể từ khi tên này bị kích phát ý thức lực, có lẽ là do ảnh hưởng của phương pháp rèn luyện, nhưng nhiều hơn vẫn là do bản thân cậu ta có vấn đề, vậy mà lại nhanh chóng biến thành ngoại hình xinh đẹp thon thả và thuần khiết như thế này.

Mảnh khảnh, mềm mại, cao ráo mà thon dài, vóc dáng cong cớn chuẩn mực, đôi mắt to ngấn nước như chực khóc bất cứ lúc nào. Mái tóc buông xõa, kết hợp với làn da trắng nõn mịn màng, mang lại cho người ta cảm giác mỹ cảm yếu ớt đáng thương khiến người ta thương xót.

“Quả nhiên cậu làm con trai thất bại quá, chi bằng làm con gái tìm một chỗ dựa thì hơn.” Xích Nguyệt cạn lời nói, “Đúng là nghịch thiên mà. Chậc chậc...”

“Phương pháp rèn luyện Minh Đế Cát Tái Nhã mà em tu luyện, hình như càng tu luyện cảm giác cơ thể thay đổi càng lớn, không biết là có chuyện gì vậy...?” Bê Luân có chút thẹn thùng hỏi.

“Bình thường thôi, thứ đó là pháp truyền thừa tu luyện của Minh Đế trong truyền thuyết, có tính chất duy tam, thuộc phạm vi tiến hóa pháp. Có thể khiến thể chất của cơ giáp sư tiến hóa đồng thời ngay từ điểm bắt đầu.” Xích Nguyệt giải thích.

“Thế nào gọi là tính chất duy tam?”

“Đúng như tên gọi, chính là toàn bộ thế giới này, chỉ có ba người có thể tu luyện phần phương pháp rèn luyện này. Bởi vì dấu ấn do Minh Đế Cát Tái Nhã để lại chỉ có ba cái. Nếu như em có cơ hội đạt đến đỉnh cao, sẽ bước vào trận chiến tranh đoạt dấu ấn, viên mãn đại ấn định thực sự, nhưng bây giờ thì còn quá sớm, quá sớm. Người phụ nữ Minh Đế đó chết quá sớm, tính cách lại thích chui vào sừng trâu, nếu không phải thấy phương pháp rèn luyện của cô ta coi như không tệ, đời nào ta thèm đi tiếp xúc.”

Xích Nguyệt có vẻ vô cùng khó chịu với ấn tượng về Minh Đế.

“A Luân! Thêm một bát nữa!!”

Khắc Lâm bên cạnh không ngờ trong thời gian ngắn như vậy đã ăn sạch thêm một đĩa cơm lớn, bốp một tiếng đập đĩa lên bàn hét lớn.

“Hết... hết rồi...” Bê Luân giật mình hoảng hốt, nhìn vẻ mặt không thỏa mãn của Khắc Lâm. Có chút luống cuống... “Đều bị anh ăn hết rồi....” Cô ấy sắp khóc đến nơi. Làm lượng cơm cho bảy người, vậy mà đều bị tên này ăn sạch. Bản thân cô ấy còn chưa ăn nữa kìa.

“À....” Khắc Lâm hình như cũng phát hiện ra mình ăn quá nhiều, ngượng ngùng gãi đầu. “Cái này.. cái này.... Á!!!” Cậu ta đột nhiên hét thảm một tiếng.

“Cẩn thận! Có thứ tới rồi!” Ngay lập tức, một luồng điện từ của Xích Nguyệt giáng mạnh lên người Khắc Lâm một phát, đau đến mức cậu ta kêu lớn một tiếng.

“Tất cả nín thở!”

Trong chớp mắt, đèn trong phòng tắt ngấm, mọi thứ chìm vào bóng tối. Chỉ có mùi cơm rang thoang thoảng lửng lơ trong không khí.

Bên ngoài phòng, trong sân, một cái bóng đen cao lớn rách rưới chậm rãi nổi lên ở mặt ngoài bức tường.

“Cấm kỵ....” Giọng nam trầm thấp phát ra từ trong bóng đen. “Tìm thấy rồi, chính là chỗ này...”

Bốp!

Một chùm đèn bỗng nhiên bật sáng, chiếu thẳng lên bóng đen, lập tức làm lộ ra phần lớn dáng vẻ của nó. Đó hiên ngang lại là một cỗ cơ giáp rách rưới màu trắng đỏ cao sáu mét!

“Động thủ!!”

Trong tiếng hét lớn, từ trong sân bỗng nhảy vọt ra một bóng đen hình người to lớn không kém, ầm ầm lao thẳng về phía cỗ cơ giáp trắng đỏ. Dưới ánh sáng chiếu rỏ, bóng đen này vậy mà chỉ là một cỗ cơ giáp rách nát, thuần túy được chắp vá từ những thứ vụn vặt lại với nhau.

“Ngu ngốc!”

Cơ giáp trắng đỏ không hề nhượng bộ chút nào, hai tay đập mạnh về phía trước.

Bùm!!!

Hai bên ầm ầm va chạm mạnh.

“Hả? Sức lực lớn thật!” Trong cơ giáp trắng đỏ truyền ra tiếng ngạc nhiên, “Nhưng chỉ có sức lực thì cũng chỉ là phế vật.”

Hất văng đối phương ra, cơ giáp trắng đỏ quét ngang một cước, keng một tiếng đánh trúng eo đối phương, đánh văng kẻ đó bay ngược ra ngoài, tông vỡ một mảng lớn tường vây bên cạnh.

“Khắc Lâm!!” Bê Luân trong phòng lo lắng kêu lớn.

“Giao cốt lõi cấm kỵ ra, tha cho mày không chết.” Cơ giáp màu trắng đỏ cười hì hì, một cước dẫm lên người đối phương khiến đối phương không sao đứng dậy nổi.

Khắc Lâm chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, không thể dùng nổi sức.

“Đồ ngốc! Lão tử bảo mày lái cơ giáp là để chạy trốn cơ mà! Không phải bảo mày lao lên đánh nhau! Đồ ngốc nghếch ngu si nhà mày, không hiểu tiếng người à!!” Xích Nguyệt lớn tiếng mắng chửi bên tai cậu ta.

“Phải làm sao đây..?”

“Làm sao cái đầu mày ấy! Chạy mau!!”

Bỗng chốc, cơ giáp của Khắc Lâm bùng nổ một cỗ lực lớn, hung hăng đứng phắt dậy cắm cổ chạy đi. Khi lướt qua Bê Luân, cậu ta tiện tay vớt lấy Bê Luân, càng thêm điên cuồng chạy về phía xa.

Toàn bộ cơ giáp trắng đỏ bị cỗ lực lớn này tông cho một cú suýt chút nữa thì nổ tung động cơ. Bản thân hắn ta đã là nỏ mạnh hết đà, bị Mê Đế La mắt đỏ đánh cho cơ giáp sắp sụp đổ, tuyệt đối không dám dùng sức mạnh lớn.

Lúc này lại bị một tiểu tử cấp một cỏn con giãy ra khỏi sự áp chế, điều này khiến trong lòng hắn ta dâng lên một luồng lửa giận.

Trong tiếng gầm rú, hắn ta nhanh chóng đuổi theo. Hai cỗ cơ giáp trước sau rất nhanh biến mất trong màn đêm. (Còn tiếp)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:831
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.